Thì ra Hàn Uyển Nhi lúc này đang tắm trong phòng vệ sinh.
Nhưng bức tường ngăn của khách sạn này lại là kính trong suốt, tuy trên đó có vài hoa văn nhưng vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Hàn Uyển Nhi lúc này đã trút bỏ hết quần áo, đang khom lưng, chổng mông, một tay luồn xuống dưới hai chân, có vẻ như đang làm vệ sinh...
Người phụ nữ mông to này, quay lưng vào lớp kính phòng tắm, đôi gò bồng đảo to lớn như hai chiếc bánh bao trắng nõn đều áp sát vào đó, trên người còn phủ đầy bọt sữa tắm, quyến rũ không sao tả xiết, đôi chân dài thẳng tắp cũng vô cùng yêu kiều.
Diệp Khai nhìn chằm chằm, chợt cảm thấy mũi nóng bừng, dòng máu mũi ướt át trào ra. Cảnh tượng này còn bốc lửa và quyến rũ hơn bất cứ lần nào hắn từng thấy trước đây.
Trên máy bay đã phải chịu hoảng sợ, lại thêm thời gian đã gần rạng sáng, Hàn Uyển Nhi thân tâm mệt mỏi, căn bản không để ý kỹ tình huống phòng vệ sinh, bước vào liền bắt đầu tắm rửa. Lúc này nghe thấy tiếng Tử Huân nhưng lại không nghe rõ, cô bèn ngừng tay, quay đầu hỏi: "Huân Huân, cậu đang nói gì vậy?"
Khi cô nhìn qua lớp kính trong suốt thấy vẻ mặt lo lắng của Tử Huân thì vô cùng kinh ngạc, tưởng rằng Diệp Khai đang ức hiếp cô, bèn nhìn sang Diệp Khai, kết quả thấy hắn đang chảy máu mũi.
"Ha ha, Huân Huân, cậu đánh tên kia chảy máu rồi hả? Tốt quá, tên khốn này đứng núi này trông núi nọ, có lỗi với Hàm Hàm, đáng lẽ phải đánh cho một trận từ lâu rồi, tớ giơ hai tay ủng hộ cậu!" Người phụ nữ cười nói, còn thực sự giơ tay lên, dường như hoàn toàn không nhận ra vấn đề nghiêm trọng là mình đang hớ hênh.
Tử Huân thấy vậy thì suýt ngất xỉu. Cô nàng này bình thường phản ứng nhanh lắm mà, sao giờ lại ngốc nghếch thế này? Toàn thân trên dưới trong ngoài đều bị nhìn sạch sành sanh rồi mà vẫn không hay biết, còn vui vẻ ra mặt. Tử Huân cuống cuồng, tay chân lóng ngóng chạy lại đập cửa kính, chỉ vào cơ thể cô hét lớn: "Đồ ngốc Uyển Nhi, cậu bị người ta nhìn hết rồi ——"
Nghe tiếng hét đó, Hàn Uyển Nhi mới giật mình hoàn hồn. Khi nhìn thấy đôi mắt Diệp Khai trợn tròn như hai cái chuông, cô lập tức hiểu ra máu mũi kia từ đâu mà có. Giây tiếp theo, cô phát ra tiếng thét mà chắc hẳn cả khách sạn đều nghe thấy. Cô cuống cuồng lấy tay che đậy những chỗ hiểm yếu. Nhưng với thân hình "trước lồi sau lõm" cùng vòng ba nảy nở của mình, cộng thêm việc chưa mặc quần áo, che được chỗ này lại hở chỗ kia. Đừng nói đến khuôn mặt, toàn thân cô đã phủ lên một tầng đỏ ửng vì xấu hổ. Cô vội vã chạy ra khỏi phòng tắm để kéo tấm rèm treo bên cạnh, nhưng mà...
"Á á á... Á da..."
"Rầm——"
Trên người cô toàn bọt sữa tắm, dưới chân cũng vậy. Trong lúc hoảng loạn chạy ra, chân cô trượt một cái trên gạch sàn. Cả người chới với rồi ngã ngửa ra sau, lưng đập mạnh trực tiếp vào chiếc bồn cầu phía sau. Không còn động tĩnh, thậm chí tiếng kêu cũng không phát ra nổi nữa.
Bức tường kính ngăn có độ nghiêng, vừa vặn đối diện phòng tắm. Hàn Uyển Nhi ngã gục trên bồn cầu, người bên ngoài không còn nhìn thấy nữa. Nhưng với tình trạng vừa rồi, làm sao Tử Huân không đoán ra đã xảy ra chuyện gì, cô lập tức hét lên rồi chạy tới đập cửa: "Uyển Nhi, Uyển Nhi, cậu không sao chứ?"
Hàn Uyển Nhi rên hừ hừ hai tiếng, cực kỳ đau đớn nhưng không thốt nên lời.
Diệp Khai cũng bị kinh động, dùng "Thấu thị nhãn" nhìn qua, lập tức bật dậy. Vì hắn thấy người phụ nữ mông to Hàn Uyển Nhi này lần này thật sự gặp nạn rồi. Cú va đập vừa rồi vậy mà làm cô gãy cả xương cột sống, nếu không có bậc đại năng cứu chữa, e là có khả năng mất mạng.
Hắn nắm lấy tay nắm cửa, dùng lực đẩy mạnh, "Rầm" một tiếng lớn, cửa phòng vệ sinh bị tông mạnh đến bật mở.
Tử Huân nhìn thấy thảm trạng của Hàn Uyển Nhi bên trong, lập tức sợ hãi bật khóc: "Uyển Nhi..."
Chỉ thấy cô mềm nhũn ngã trên bồn cầu, thân thể rũ rượi, bên miệng và ngực vương đầy máu, hẳn là do phun ra, mặt mày đã tái nhợt như dát vàng. Bộ dạng này đúng là kiểu "hơi vào nhiều, hơi ra ít", triệu chứng sắp chết đến nơi.
Tử Huân cúi người định đỡ cô dậy, Diệp Khai vội vàng ngăn lại: "Đừng động, tuyệt đối không được chạm vào cô ấy, xương sống của cô ấy đã gãy, bị thương rất nặng. Bây giờ cậu mà cử động làm nó lệch đi thì rắc rối to đấy."
"Á..." Tử Huân bịt miệng, nước mắt lã chã rơi: "Xương sống... gãy rồi, vậy, vậy có còn chữa khỏi được không, chẳng phải là sẽ bị liệt sao?"
"Phụt..." Hàn Uyển Nhi cũng bị dọa cho suýt ngất, ngay sau đó lại thổ ra một ngụm máu. Trong mắt cô, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây, một phần vì đau, một phần vì sợ.
"Anh à, anh mau cứu cô ấy đi, cứu cô ấy đi. Uyển Nhi, cậu... cậu đừng sợ, đừng sợ..." Vì quá khẩn trương, cô lại gọi là "anh".
Diệp Khai không hề bận tâm đến chuyện đó, dùng "Bất tử hoàng nhãn" chằm chằm nhìn vào cấu trúc xương bên trong của Hàn Uyển Nhi. Hắn đặt bàn tay lên ngực cô, nơi đầy đặn ấy...
"Á? Anh ơi, sao... sao giờ này anh còn ăn đậu hủ của Uyển Nhi thế?" Tử Huân sững sờ. Hàn Uyển Nhi cũng vô cùng phẫn nộ, nhưng tình trạng hiện tại khiến cô không thể nhúc nhích dù chỉ nửa phân. Đôi mắt đẫm lệ trừng Diệp Khai đầy giận dữ, nước mắt càng lúc càng trào ra nhiều hơn.
"Đừng sợ, đừng sợ, mông bự à, đừng có sợ, có anh ở đây, anh nhất định sẽ cứu em." Diệp Khai lúc này không có tâm trí đùa giỡn. Hắn vừa nói vừa dùng bàn tay đang đặt trên ngực cô từ từ vận lực, từng luồng linh lực truyền vào cơ thể cô. Tim là căn bản của con người, là kho lưu trữ máu, là nguồn gốc của sự sống. Hàn Uyển Nhi hiện tại gặp nạn, không chỉ gãy cột sống mà còn tổn thương kinh mạch, sự sống đang trôi đi nhanh chóng, tất nhiên phải bảo toàn tính mạng trước tiên.
Tử Huân vừa nghe Diệp Khai nói vậy liền hiểu hắn không phải thực sự muốn lợi dụng Hàn Uyển Nhi, chắc chắn là có lý do, cô cũng không nói gì nữa, chỉ đứng bên cạnh lo lắng nhìn theo.
Hàn Uyển Nhi vốn đang tức muốn chết, cũng có chút xấu hổ theo bản năng. Nhưng ngay lập tức, một luồng khí tức thanh mát, dễ chịu từ ngực cô lan vào huyết mạch, tim gan. Dù cơn đau không giảm bớt nhưng cảm giác sắp chết lúc nãy đã lập tức được xoa dịu. Mặt khác, những lời Diệp Khai nói như một phép màu phát huy tác dụng, lọt vào tai cô, giống như nhận được sự ủng hộ to lớn. Cô khẽ gật đầu. Hơn nữa, nơi tư mật đang phơi bày của cô bị hắn ấn như vậy, dù trong trạng thái này, vậy mà vẫn có một phản ứng bản năng.
Diệp Khai truyền linh lực được nửa phút, sau đó đặt tay cô lên vai mình, nói: "Ôm anh, ôm chặt vào, đừng sợ. Cột sống tuy gãy nhưng anh có thể cứu em. Em chỉ cần nghe lời, à, sau này cũng phải nghe lời. Đồng ý thì chớp mắt hai cái, anh sẽ cứu em. Không đồng ý thì thôi, sau này ngồi xe lăn cả đời, cả đời cũng chỉ như vậy thôi."
"Anh mau cứu cô ấy đi, giờ nào rồi còn nói những lời này, không cứu nữa là muộn mất." Tử Huân rơi nước mắt thúc giục, sốt sắng không chịu được.
Diệp Khai biết tình trạng của cô, trong lòng trút được gánh nặng, nói: "Anh chỉ sợ cô ấy giống mấy lần trước, không chịu thừa nhận. Đến lúc đó anh tốn công vô ích, cứu xong cô ấy lại bảo anh sờ soạng cơ thể cô ấy, đòi tính sổ với anh, thì chẳng phải anh còn oan hơn cả Đậu Nga sao?"
"Ôi dào, anh yên tâm đi, lần này em bảo đảm, Uyển Nhi chắc chắn sẽ mang ơn anh, không bao giờ bắt bẻ anh nữa đâu. Mau lên mau lên, cứu cô ấy đi!"
"Còn em thì sao, có nghe lời không?" Diệp Khai nhìn Hàn Uyển Nhi hỏi.
Hàn Uyển Nhi đang ở trần truồng, lại đau đến mức muốn ngất xỉu. Tên này vậy mà vẫn còn ở ngay thời điểm sống còn này mà uy hiếp lợi dụ, đúng là đồ súc sinh, cô chỉ muốn cắn hắn.
Nhưng giờ đau quá không chịu nổi, chỉ đành rơm rớm nước mắt gật đầu.
"Nghe lời là tốt rồi. Giờ ôm chặt vào, anh sẽ dùng tay đỡ eo em, rồi đỡ mông em, đặt lên giường mới chữa trị cho em được. Em tuyệt đối không được giãy giụa, vì nếu giãy giụa rất dễ làm lệch xương, còn gây tổn thương kinh mạch nữa." Diệp Khai vừa nói vừa cẩn thận đưa tay ra sau eo cô, đỡ chắc chắn. Một bàn tay khác cũng đưa xuống dưới... Chỉ là trên mông cô toàn bọt xà phòng, trơn trượt vô cùng. Bàn tay vừa đặt lên đã tự nhiên trượt đi, bất thình lình chạm phải chỗ hiểm yếu của cô.