Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 1699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 251
Bị phát hiện

❊ ❊ ❊

Mễ Hữu Dung hiển nhiên không ngờ tới vừa vào cửa đã bắt gặp cảnh tượng này. Đối với một cô gái vẫn luôn giữ gìn sự trong trắng như cô mà nói, cảnh tượng này thật sự có sức công phá quá lớn.

Ngay lập tức, khuôn mặt cô đỏ lên đến đáng sợ.

Không chỉ riêng cô, Diệp Khai cũng chưa từng trải qua trận trận này, bất giác nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kia, nghiên cứu xem động tác đó rốt cuộc làm thế nào mà đạt được, người đàn bà kia đúng thật là cao thủ!

"Không được nhìn, vào phòng!"

Mễ Hữu Dung nhìn thấy biểu cảm của Diệp Khai, bộ dạng giống như chính anh cũng muốn xông vào góp vui một chân, tức thì choáng váng, kéo anh chạy vào phòng, "Phanh" một tiếng đóng cửa phòng lại, lưng tựa vào sau cửa thở dốc, trong lòng oán trách cô bạn cùng phòng kia đến chết, thầm nghĩ: Anh ấy nhìn thấy cảnh này, không biết trong lòng đang nghĩ về mình như thế nào nữa? Sao không biết đóng cửa lại chứ? Lại còn vứt đồ đạc lung tung khắp nơi.

"Cô ta là ai?" Một lát sau, Diệp Khai gạt bỏ hình ảnh vừa rồi trong đầu, khẽ hỏi.

"À... một người bạn cùng phòng, tôi thuê chung thôi... Tôi mới dọn tới không lâu, cũng không biết sao cô ta lại... cởi mở đến thế." Mễ Hữu Dung vội vàng giải thích, "Tôi mới đi làm, lương chưa nhận được, tiền thuê nhà trong thành phố lại khá đắt đỏ, cho nên..."

Diệp Khai mím môi nhíu mày không nói, quan sát căn phòng một lượt, thấy tuy bài trí đơn giản nhưng rất sạch sẽ, một chiếc giường nhỏ, một cái bàn học, một tủ quần áo nhỏ, ngoài ra không còn gì nữa.

Tuy nhiên, ánh mắt anh bị một cái khung ảnh thu hút, tấm ảnh phía trên... có cả chính mình, đó là tấm ảnh chụp chung với Mễ Hữu Dung trong một công viên nhiều năm trước, đầu dựa vào nhau, gương mặt cả hai còn rất non nớt. Khi đó, cô quả nhiên nhìn không ra chỗ nào xinh đẹp, khác xa bây giờ.

Anh cầm bức ảnh nhìn một hồi lâu, đột nhiên cười bảo: "Sao em lại để tấm ảnh xấu xí này trên bàn vậy, người ngoài nhìn vào còn tưởng là ba mẹ em đấy, chẳng giống em chút nào."

Mễ Hữu Dung vội vàng giật lại bức ảnh giấu ra sau lưng: "Tôi cũng đâu có giống anh, anh lúc đó mới thật sự xấu xí."

"Anh đang nói em đấy!"

"Anh đáng ghét!"

Lúc này, Diệp Khai nghe thấy tiếng động, bên cạnh dường như đã xong việc, nhưng có vài tiếng đối thoại truyền sang, lập tức khiến lông mày Diệp Khai nhíu chặt hơn —

"Người đẹp, rẻ chút đi, lần sau anh lại tìm em chơi!"

"Đại gia, làm người ta sắp mất nửa cái mạng rồi, loại tiền cực khổ này anh còn mặc cả, khách quen phải cho thêm tiền típ mới đúng chứ, đàn ông mà, chiếu cố một chút đi?"

"Được rồi, được rồi, cho cô."

"Cảm ơn đại gia, lần sau lại đến nha!"

Sau đó, chờ người đàn ông ra khỏi cửa, người phụ nữ kia đi thẳng vào phòng tắm tắm rửa, còn ngân nga hát một đoạn tiểu khúc.

Diệp Khai thần sắc nghiêm lại, sa sầm mặt nói: "Dọn đồ đạc đi, theo tôi đi."

Mễ Hữu Dung kinh ngạc: "Dọn đồ gì? Đi đâu cơ?"

Diệp Khai nói: "Tùy tiện gì cũng được, quần áo mặc hay đồ dùng cá nhân, chỗ này mẹ nó chính là ổ điếm, em làm sao mà ở được? Cái phòng tắm kia chỉ có một cái, dùng chung, ai biết cô ta có bệnh tật gì không, nhỡ không may bị lây bệnh kia thì tính sao?"

Lời nói hơi lớn tiếng, người phụ nữ kia trong nhà vệ sinh nghe thấy, lớn tiếng hét lên: "Mẹ kiếp, mày bảo ai đấy, chửi mẹ mày à? Mày mới là đứa bị bệnh ấy, không có việc gì nhàn rỗi chạy đến đây giả vờ làm gì, có bản lĩnh thì đi mua biệt thự lớn mà ở ấy!"

Diệp Khai chẳng buồn đôi co với loại người này, trực tiếp ra tay giúp Mễ Hữu Dung thu dọn, lật tủ lục hòm, kéo ngăn kéo. May mà cô mới dọn tới không lâu, đồ đạc không nhiều, quần áo cũng là loại mỏng nhẹ nên đóng gói rất tiện, anh thậm chí còn giúp cô nhét cả nội y vào.

Mễ Hữu Dung có chút ngẩn người, bản thân còn chưa kịp nhúng tay vào, anh đã thu dọn loạn cả lên rồi.

"Theo tôi đi, tối nay ở tạm khách sạn, mai đi mua nhà." Diệp Khai bá đạo kéo Mễ Hữu Dung ra cửa, nhưng lại bị người phụ nữ quấn khăn tắm chặn lại, không cần phải nói, chính là cô ả làm nghề "gà" kia.

Thực tế cô ta cũng không phải gái làng chơi chuyên nghiệp, chỉ là gần đây mấy cửa tiệm bị kiểm tra gắt gao quá, không làm ăn thì không có tiền, nghĩ Mễ Hữu Dung thường tăng ca về muộn nên mới về nhà hành nghề, ai ngờ cô lại về sớm.

"Hô, ở khách sạn, nghe hay thật nhỉ, Tiểu Mễ, em đừng để nó lừa, ở khách sạn là phải lên giường đấy, còn đòi mua nhà nữa, ăn mặc thế kia mà cũng đòi mua nhà à?" Người phụ nữ trào phúng.

"Liên quan gì đến cái lông gà nhà cô à? Cô làm nghề bán thân, chuyện vừa nãy chửi tôi, tôi không thèm chấp, cô còn lải nhải cản đường, tin tôi vả cho không trượt phát nào không!" Diệp Khai lạnh mặt nói.

"Đệt, mày còn định vả tao, mẹ kiếp..."

"Chát!"

Người này đúng là "tiện" thật, vốn dĩ Diệp Khai chẳng muốn động tay với ả, kết quả cứ cố tình chửi thề, đó chẳng phải là tìm ăn đòn sao?

Cái tát này giáng xuống, khăn tắm trên người ả tuột xuống, ngã nhào xuống đất. Lớp thịt kia... thật sự chẳng ra sao, dùng nhiều nên đen thui rồi, mặt mũi cũng sưng vù lên, ngồi bệt dưới đất sợ hãi che mặt không dám ho he, điển hình của loại bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, nhìn bọn họ đi ra cửa.

"Diệp Khai, tôi còn..."

"Còn cái gì nữa, tôi nói cho em biết, chỗ này tôi chắc chắn... không, tuyệt đối không đồng ý cho em ở lại nữa, em đừng nói gì cả, không tôi mách ba mẹ em, để họ đến đón em về!" Diệp Khai có chút giận dữ nói, cái nơi quỷ quái ô uế chướng khí thế này, làm sao mà người bình thường có thể ở được?

Ở lâu, người bình thường cũng biến thành không bình thường.

"Tôi muốn nói là, còn một số đồ chưa lấy."

Cô cũng biết, nơi này chắc chắn không thể ở lại nữa, ai mà ngờ cô gái thuê chung phòng lại là "gà" chứ, bình thường căn bản không nhìn ra, còn tưởng cô ta thường xuyên thay bạn trai đấy!

Diệp Khai nói thẳng: "Bỏ đi, mua mới hết."

Xuống lầu, xe chạy thẳng đến một khách sạn năm sao. Mễ Hữu Dung vừa thấy khách sạn to lớn hào hoa như vậy, lập tức chùn bước: "Diệp Khai, tìm cái kiểu như Home Inn là được rồi, chỗ này chắc chắn đắt lắm, hơn nữa lại không đặt trước trên mạng, cứ thế này vào chắc chắn bị 'chém' đẹp đấy!"

Diệp Khai cười ha ha: "Chẳng phải em vẫn hay gọi anh là đầu lợn sao, vậy thì bị 'chém' cũng được, là lợn mà, chẳng phải đều phải bị 'chém' sao."

"Anh, anh đúng là đầu lợn!" Mễ Hữu Dung hiện tại đã tỉnh rượu, nhưng không thể chiều theo ý anh, kéo anh đi ra ngoài, "Không được, anh cũng đâu phải đại gia giàu có thật sự, lái chiếc Mercedes mà tưởng mình có tiền thật à, anh hiện tại đang làm tài xế cho người ta đấy, có chút tiền cũng phải tiết kiệm mà tiêu."

Diệp Khai nói: "Ồ, còn chưa phải vợ tôi mà đã biết tiết kiệm tiền cho tôi rồi à? Yên tâm, thứ tôi không thiếu nhất bây giờ chính là tiền!"

Mễ Hữu Dung hiện tại không muốn nghe từ 'vợ' nhất, vợ cũng đâu phải là cô, cô cần gì phải tiết kiệm tiền cho vợ anh ta chứ, nghiến răng: "Năm sao thì năm sao, là anh cố tình muốn đến, đằng nào đến lúc khóc nghèo thì cũng không phải là tôi."

Khi Diệp Khai làm thủ tục nhận phòng, Mễ Hữu Dung nhớ ra trong xe còn một ít hành lý nên chạy đi lấy, lỉnh kỉnh không ít thứ, kết quả đi đến quầy lễ tân, loạch xoạch một tiếng, cái túi nào đó bị bung ra, rơi xuống một đống hộp.

Bên cạnh vừa hay có người đi ngang qua, cúi xuống định giúp đỡ, kết quả vừa nhìn liền thốt lên: "Vãi, sao nhiều bao cao su thế này? Cô là dân bán bao à?"

Mễ Hữu Dung nhìn thấy thì muốn xỉu: "Cái này cái này... không phải của tôi."

Diệp Khai vừa mở xong phòng, nhìn thấy cảnh này mặt cũng tối sầm lại. Mười hộp cao su kia đương nhiên là anh mua rồi, lúc đó cố ý để ở cốp xe để không bị phát hiện, nào ngờ nhất thời bất cẩn, lại bị cô xách đến đây, còn rơi đầy ra đất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:251
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.