Diệp Khai nghe thấy hai người đối thoại, cũng nhìn kỹ lên mặt Hàn Uyển Nhi hai cái.
Vừa mới đi tới dưới lầu, Tử Huân đã kéo hắn bắt hắn bình luận: “Tiểu đệ, đệ tới xem thử, đệ là nam nhân, đệ nói xem, Uyển Nhi có phải xinh đẹp hơn trước rồi không, da dẻ cũng tốt hơn trước rồi, ai, mấy ngày nay chị ngủ không ngon, ngược lại mặt vàng vọt hốc hác đi rồi đây này!”
Diệp Khai làm bộ dáng vẻ ngượng ngùng: “Đệ nhìn, không thích hợp nhỉ? Chỉ sợ Hàn trợ lý lát nữa đánh đệ một cái tát.”
Hàn Uyển Nhi nghe xong cắn cắn môi đỏ, thầm nghĩ tiểu hỗn đản này thật biết làm bộ quá!
Tử Huân nói: “Nhìn xem thì có quan hệ gì, dù sao cũng không phải người ngoài mà, Uyển Nhi, chẳng phải cô không tin sao, để tiểu đệ nhìn một chút mà!”
Hàn Uyển Nhi cũng giả bộ biểu cảm rất miễn cưỡng: “Huân Huân đã nói vậy, được rồi, cậu xem đi, tôi không đánh cậu.”
Nói xong liền nhịn không được muốn cười, tên này đã xem mình từ trong ra ngoài không biết bao nhiêu lần, ăn cũng bị hắn ăn sạch rồi.
Diệp Khai cười cười, quả nhiên ghé sát vào, nhìn rất kỹ, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại hai ba centimet, trước mặt Tử Huân, mặt Hàn Uyển Nhi không chỉ đỏ lên, tim cũng đập thình thịch, thầm nghĩ tên này giở trò gì thế, không sợ Huân Huân nhìn ra cái gì sao? Không ngờ Diệp Khai nhìn chưa đủ, còn ra vẻ nghiêm túc nói: “Chị, chị nói đúng thật đấy, da dẻ của Hàn trợ lý thật sự biến tốt rồi, một chút tì vết cũng không có, nga, Hàn trợ lý, tôi cũng có chút nghiên cứu về da dẻ, tôi có thể nắn một chút không?”
Hàn Uyển Nhi choáng váng, thế mà còn đòi nắn, buổi tối nắn còn chưa đủ sao? Hiện tại vẫn còn đau đấy!
Nhưng không đợi cô đáp ứng, Diệp Khai đã thật sự đưa tay nắn lên, nhẹ nhàng nắn, dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn, lập tức truyền đến một cảm giác trơn nhẵn, độ đàn hồi cũng rất tốt; thực tế thì Tử Huân không hề nói sai, da dẻ mấy ngày gần đây của Hàn Uyển Nhi đúng là đã biến tốt hơn, chuyện này thật ra là có nguyên nhân…… Độ thuần tịnh nhục thân của Diệp Khai hiện tại chưa nói đến, một thân linh lực tuần hoàn, linh thai tàng trong bụng, lúc lăn giường tạo ra bên trong đó cũng có linh lực tồn tại, hơn nữa đó là tinh nguyên, không giống tầm thường, Hàn Uyển Nhi nhục thể phàm thai, tự nhiên liền nhận được chỗ tốt, làm đẹp dưỡng nhan chỉ là một phương diện rất phổ thông, còn có thể cường thân kiện thể, diên niên ích thọ nữa đấy!
Không thấy cô cả đêm không ngủ mấy, nhưng vẫn tinh thần phấn chấn, ngay cả một chút quầng thâm mắt cũng không có sao?
“Diệp Khai, cậu đừng quá đáng, dám động tay động chân với tôi, tin tôi thật sự đánh cậu không?” Hàn Uyển Nhi sắc mặt xấu hổ đỏ bừng lên, vội vàng giả vờ tức giận nói.
“Được rồi, được rồi, chỉ nhìn một chút thôi, vội cái gì chứ, đâu phải chưa sờ qua.” Diệp Khai cười hi hi nói, sau đó bình luận, “Hàn trợ lý xem ra gần đây được tưới nhuần cái gì đó, ăn bổ phẩm gì rồi, ví dụ như loại cao đạm đó…… bột đạm, quả nhiên là càng nhìn càng xinh đẹp.”
Hàn Uyển Nhi cắn chặt môi đỏ, tiểu hỗn đản này thật là dám nói, còn cao đạm cơ đấy, đúng là đồ xấu xa.
Tử Huân nói: “Đúng nhỉ, Uyển Nhi, cô xem tiểu đệ cũng nói như vậy, vừa rồi cậu ấy chắc chắn là thấy cô xinh đẹp, có chút rục rịch rồi đấy! Được rồi, tiểu đệ, đệ đã có Hàm Hàm rồi, không thể nảy sinh tâm tư vớ vẩn với Uyển Nhi, nếu không chị không giúp đệ đâu.”
Diệp Khai dạ một tiếng, nói: “Vậy nếu Hàn trợ lý yêu tôi thì sao?”
Ách——, Tử Huân sững sờ, sau đó đánh hắn một cái: “Đẹp mặt quá nhỉ, đệ thật sự coi mình là tình thánh đấy à, đã có bạn gái rồi, ai còn yêu đệ nữa…… ăn cơm đi, ăn cơm đi!”
Nói đến đây, chính cô cũng đỏ mặt một chút, hình như cô có xu hướng đó thật đấy!
Ăn xong bữa sáng, Diệp Khai đưa hai nữ tới công ty, sau đó thẳng tiến đến khách sạn Mễ Hữu Dung ở.
---❊ ❖ ❊---
Côn Luân Môn.
Nhan Ly sau khi tỉnh lại, liền thấy mẹ mình cau chặt mày ngồi bên giường, mà chính mình đã nằm trên chiếc giường công chúa màu hồng của mình rồi.
“Tiểu Ly, con cuối cùng đã tỉnh rồi, thế nào, cảnh giới có bị tụt không?” Nghê Hồng thấy cô con gái nhỏ của mình tỉnh lại, lập tức lo lắng hỏi, bà là phát hiện ra con gái trên mặt đất, còn thấy Vạn Tượng Kính của mình, sau đó liền biết con bé đã đi đâu.
Nghê Hồng tuy không lo lắng tính mạng con bé nguy hiểm, nhưng lại lo tu vi của nó bị tụt, thậm chí ảnh hưởng đến tâm cảnh tu hành sau này, cho đến khi Nhan Ly nhảy cẫng lên nói không sao, còn biến thông minh hơn cái gì đó, bà mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó Nhan Ly rất hưng phấn kể lại trải nghiệm trong huyễn cảnh một lần, tất nhiên là trọng điểm giới thiệu Đông Phương Bạch và Đông Phương Hồng.
Dung mạo Nghê Hồng trông giống như người phụ nữ hai mươi mấy tuổi, hơn nữa mi mục như họa, vô cùng xinh đẹp, người tu hành có những người tương đối chú trọng dung mạo, cho dù hơn trăm tuổi cũng vẫn không khác gì thiếu nữ.
Bà nhíu nhíu đôi lông mày xinh đẹp: “Đông Phương Bạch, Đông Phương Hồng, hai tán tu? Không có ấn tượng gì!”
Bà còn một câu chưa nói ra, đó là trong giới tu hành hiện nay, cũng chỉ có bốn đại môn phái trong tay còn nắm giữ bảo khí tiến vào Tu La huyễn cảnh, những môn phái nhỏ khác sớm đã không thể vào được nữa, hai tán tu, sợ là không vào được, nên cũng là người trong bốn đại môn phái, chỉ là ẩn giấu thông tin; nhưng thấy cô con gái nhỏ hiếm khi tán dương hai người không dứt lời, hơn nữa còn giúp nó hoàn thành thí luyện, càng nhận được một đạo tinh thần nguyên lực, trong lòng bà cũng vui mừng.
“Đúng rồi, mẹ, chị cả đâu, con còn muốn kể cho chị ấy nữa?” Nhan Ly hỏi.
“Ai!” Nghê Hồng nghe thấy lời này liền thở dài một tiếng, “Chị gái con đã xuống núi rồi.”
“Oa nha nha, xuống núi rồi? Sao xuống núi không báo cho con một tiếng chứ oa, chúng ta có phải cùng một mẹ sinh ra không vậy?” Nhan Ly lập tức kêu lên.
“Các con đương nhiên đều do mẹ sinh ra rồi…… Con cũng đừng trách chị gái con, từ khi chưởng môn định hôn sự của nó với tân thu đệ tử Tưởng Vân Bân đó, nó cứ ủ rũ không vui, hiện tại còn cách hôn lễ hai năm, để nó ra ngoài giải sầu một chút cũng tốt, từ nhỏ đến lớn chưa từng xuống núi, không nói với con cũng là không muốn con buồn.”
Nhan Ly bĩu môi, nũng nịu nói: “Chưởng môn sư bá thật là lo chuyện bao đồng, hôn sự của người khác cũng muốn quản, Tưởng Vân Bân kia có cái gì tốt, toàn bộ là một tên độc nhãn long xấu xí bát quái, tùy tiện bắt người ven đường cũng đẹp trai hơn hắn, nếu là con, tuyệt đối không gả cho tên xấu xí bát quái này, nếu có gả cũng gả cho chú Hồng.”
“Chú Hồng gì, chú Đen gì?”
“Đông Phương Hồng a, chính là người con gặp trong huyễn cảnh, ông ấy là chú Hồng, con là tiểu hài tử Đen.” Nhan Ly nói xong chợt nghĩ ra một chủ ý, “Mẹ, con nghĩ ra rồi, để chị cả gả cho chú Hồng, như vậy chẳng phải tốt rồi sao, chú Hồng tuy hung dữ một chút, nhưng đẹp trai hơn Tưởng Vân Bân nhiều.”
“Con một đứa trẻ con nói gả hay không gả cái gì, chưởng môn định ra môn hôn sự này cũng có đạo lý của ông ấy, thiên linh căn tu sĩ tiền đồ vô lượng, môn phái sẽ trọng điểm bồi dưỡng, nói không chừng sau này chính là chưởng môn nhân đời mới.” Nghê Hồng sau đó lại nói chuyện với con gái nhỏ một lúc, liền bảo nó nghỉ ngơi.
Nhan Ly nằm trên giường, đôi mắt to xoay tròn: “Hừ, thiên linh căn thì có gì ghê gớm, xấu xí bát quái vẫn là xấu xí bát quái, con mới không thích…… Hay là, lần tới lúc chú Hồng tới tìm con chơi, con bảo chú ấy đi theo đuổi chị cả, oa cáp cáp, đến lúc đó sinh ra một đứa trẻ, xem tên Tưởng Vân Bân kia làm thế nào, bổn cô nương quả nhiên đã trở nên thông minh lanh lợi hơn rồi nha, cáp cáp cáp!”