Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 2471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 320
Còn muốn bắt em đợi bao lâu nữa

❊ ❊ ❊

Nhìn Mễ Hữu Dung ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, nhắm nghiền đôi mắt, trong lòng Diệp Khai nảy sinh sự đấu tranh.

Anh không thể cho cô một tình yêu trọn vẹn, hôn xuống thì rất dễ, nhưng hôn mãi thì lại không hề dễ dàng.

Cô như nói mớ: "Nghe nói, lúc hôn mà cảm thấy đắng, hai người sẽ được ở bên nhau, nếu là ngọt, phần lớn là phải chia lìa. Em muốn thử một chút, xem chúng ta có phải thực sự không có duyên hay không."

"……"

"Diệp Khai, thanh xuân của người con gái rất ngắn ngủi, anh còn muốn bắt em đợi bao lâu nữa?"

Dòng nước mắt lăn dài đó, chẳng lẽ không làm bỏng trái tim anh sao?

Chưa từng có một người phụ nữ nào, giống như Mễ Hữu Dung, mỗi một câu nói đều như búa tạ giáng thẳng vào tim Diệp Khai. Tình cảm thanh mai trúc mã, hai nhỏ không đoán không phải là thứ thời gian có thể mài mòn. Anh từng phong ấn nó trong tim, cố ý quên đi trong đầu óc, nhưng nó chỉ lặng lẽ lên men ở nơi đó, chờ đợi chín muồi, chờ đợi được khai phá, chờ đợi một ngày nào đó hái quả ngọt.

Trong mắt anh dâng lên hơi ẩm, nâng khuôn mặt cô lên, khẽ run rẩy, không khoảnh khắc nào lại khiến anh xúc động đến mức cẩn trọng như lúc này.

Còn muốn bắt em đợi bao lâu nữa?

Đợi đến khi già đi ư?

Hay đợi đến khi phải mất đi?

Đôi môi nhẹ nhàng chạm vào nhau, như thể có dòng điện sinh ra. Khoảnh khắc ấy, Diệp Khai cũng khẽ run rẩy; hai người không phải chưa từng hôn, nhưng so với nụ hôn cuồng nhiệt lần trước, cái chạm nhẹ lần này dường như mới chính là nụ hôn đầu của hai người.

Có người nói, hôn là khoảnh khắc có thể cảm nhận được tâm hồn nhau rõ nhất. Anh nghe thấy nhịp tim căng thẳng của Mễ Hữu Dung, còn cô, cảm nhận được sự dịu dàng của anh.

"Vị gì thế?" Một hồi lâu sau, môi rời nhau, Diệp Khai hỏi.

"Không có vị gì."

"Không có vị gì là ý gì?"

"Ừm, chắc là thời gian chưa đủ!"

"…… Còn bây giờ?"

"Vẫn không có vị gì."

"……"

"Mễ Hữu Dung, em là đồ lưu manh!"

---❊ ❖ ❊---

Tiễn Diệp Khai rời khỏi Bãi biển Bạch Sa, Mễ Hữu Dung chạy đến trước gương soi một hồi lâu. Kiểu tóc búi mỹ nhân mà Diệp Khai chải rất đẹp, chỉ là lúc nãy bị anh dùng tay vò loạn xạ nên hơi rối. Chiếc trâm cài tóc màu cà phê kia làm rất tinh xảo, cổ điển, phía sau còn có hai viên ngọc không rõ tên cũng rất đẹp. Ngoài ra, Diệp Khai còn tặng cho cô một chiếc vòng tay, anh nói cái này có thể bảo vệ cô bình an.

"Coi như anh còn có lương tâm, ra ngoài còn biết mua chút quà nhỏ."

"Vậy mình cứ đeo mỗi ngày đi!"

"Đồ đầu heo, gặm người ta đầy vết trên cổ, ngày mai làm sao đi làm đây?"

Nhìn mình trong gương, Mễ Hữu Dung có chút phiền não nho nhỏ, nhưng so với bước tiến vừa rồi, dường như cũng không còn quan trọng lắm. "Chụt", cô hôn lên hình ảnh mình trong gương một cái, ngâm nga giai điệu nhỏ trở về phòng.

Đúng lúc này điện thoại reo lên, là chị gái Mễ Hữu Di của cô: "Em gái, em ở huyện thế nào rồi? Ngày mai chị qua thăm em, mua cho em mấy bộ quần áo. Đúng rồi, chỗ em có người ở được không? Tối mai chị qua chen chúc với em một chút. Với lại, đơn vị chị có một cậu con trai, chị thấy rất được, chị lấy ảnh đến cho em xem."

"A? Chị, cái đó…… không cần đâu nhỉ?"

"Cái gì mà không cần? Em còn nghĩ đến cái tên Diệp Khai đó à? Cái sao chổi đó có gì hay,phỏng chừng (chắc là) ngay cả chỗ ở cũng không có, em đừng nghĩ nữa."

"Chị, không phải như chị nghĩ đâu……"

"Được rồi, được rồi, ngày mai đến nơi chị gọi cho em."

---❊ ❖ ❊---

Trở về biệt thự Phong Tình, Diệp Khai vừa vào cửa đã thấy Tử Huân và Tống Sơ Hàm vẫn đang ngồi trên ghế sô pha phòng khách, dường như đang đợi anh về.

"Ơ, hai người vẫn chưa ngủ à?"

Lúc Diệp Khai vào cửa rụt cổ lại. Hành động của Mễ Hữu Dung vừa rồi quá thô bạo, loại "thịt tươi" mới vừa phá thân không lâu như anh thật sự hơi chịu không nổi, trên cổ bị "trồng" không ít dấu dâu tây, có chút ngượng ngùng không dám gặp người. Vì vậy sau khi vào cửa thấy hai cô gái vẫn còn đó, anh vừa thay giày vừa lề mề, dùng linh lực từ từ khôi phục màu sắc trên cổ.

"Tiểu đệ, cậu qua đây, chúng tôi có chuyện muốn nói với cậu." Tử Huân đi thẳng vào vấn đề, điều cô nói đương nhiên không phải chuyện của bố Hàn Uyển Nhi, trước đó ở nhà nghỉ, Diệp Khai đã gọi điện báo cáo rồi.

"Ồ, chị nói đi, em đang nghe đây. Haha, sao giày trong tủ lại lộn xộn thế này, để em sắp xếp lại một chút." Diệp Khai cười nói.

Nhưng anh càng lề mề, trong mắt hai cô gái lại càng biểu hiện sự chột dạ. Tử Huân vốn đang gác chân ngọc trên ghế sô pha liền đặt xuống, đến cả giày cũng không xỏ mà chạy bước nhỏ tới, túm lấy tai anh kéo vào trong: "Qua đây, tôi nói là chuyện chính, cậu lề mề cái gì hả?"

Lời vừa nói xong, liền nhìn thấy trên cổ anh không ít dấu dâu tây. Mỹ nữ Tử Huân tuy chưa từng hôn môi, nhưng thứ này thì vẫn hiểu. Lúc nãy vội chuyện Hàn Đông nên không để ý, lúc này liền càng khẳng định những dấu dâu tây này là do Đào Mạt Mạt gây ra. Thế là, người vốn còn có chút nghi ngờ như cô, bây giờ hoàn toàn tin lời của Đào Mạt Mạt.

Kéo anh đến ghế sô pha rồi nói: "Thằng nhóc thối, cậu tự mình nói xem, định xử lý Hàm Hàm thế nào? Bây giờ chạy ra một vị hôn thê, cậu sẽ không định vứt bỏ tào khang chi thê (vợ tào khang) đấy chứ?"

Tống Sơ Hàm phản đối: "Huân Huân, cậu đừng nói bậy, cái gì mà tào khang chi thê, mình tệ đến mức đó sao?"

Tử Huân nói: "Tôi nói là tào khang chi thê, không phải tệ."

Hổ Nữu nói: "Dù sao cũng vừa tào vừa khang, đều không phải thứ tốt."

Một hồi nói qua nói lại, Diệp Khai cuối cùng cũng nghe hiểu, lập tức cảm thấy nhức răng, nói: "Con nhóc chết tiệt đó nói bậy, hai người cũng tin à? Em đã bao giờ đụng vào cô ta đâu?"

"Cậu còn muốn cãi chày cãi cối? Cô ấy là một cô gái, chẳng lẽ lại nói chuyện này để lừa người? Hơn nữa, nếu hai người không có gì, tại sao cậu lại dẫn cô ấy về? Còn nữa, còn nữa, cậu…… thôi bỏ đi, dù sao thì chúng tôi cũng thấy rồi."

"Oan uổng quá, đại tỷ……"

Khi mấy người đang nói chuyện ở tầng dưới, Đào Mạt Mạt vốn được sắp xếp nghỉ ngơi ở trên lầu lén lút chạy ra khỏi phòng, ngó xuống dưới nhìn một cái, lè lưỡi rồi lại rụt về. Mở WeChat trên điện thoại, lập tức gọi video với một người tên là "Mộc Qua Bảo Bảo" ở trong đó: "Bảo Bảo, cái phương pháp cậu nói có hiệu quả rồi, bây giờ ở dưới lầu bọn họ đang nổi điên với con khỉ thối kia kìa. Tớ thấy, lần này anh ta xong đời rồi, bạn gái xinh đẹp như thế, đi theo anh ta thiệt thòi quá, tớ coi như là giúp cô ấy đi!"

"Ừm, biểu tỷ, dù sao cậu có ông nội chống lưng, sợ gì chứ? Dám bắt nạt cậu, chính là bắt nạt Bảo Bảo tớ, đương nhiên tớ phải nghĩ cách giúp cậu đối phó với anh ta rồi. Đợi đi, chờ anh ta đến trường, xem Bảo Bảo tớ đây hành anh ta thế nào."

"Được, Bảo Bảo, kế quỷ của cậu……"

Đang nói đến đây, Diệp Khai ở dưới lầu gầm lên một tiếng: "Đào ma ma, cô cút xuống đây cho tôi, ai đang bày mưu tính kế cho cô, cô xuống đây khai thật cho tôi, tôi đảm bảo không đánh chết nó!"

Hóa ra Diệp Khai công lực thâm hậu, thính giác nhạy bén, lập tức nghe thấy cuộc đối thoại WeChat của Đào Mạt Mạt với em họ ở trên lầu.

"Biểu tỷ, không xong rồi, con khỉ thối nghe thấy rồi, em chuồn trước đây, chị đừng khai em ra đấy!"

Mộc Qua Bảo Bảo nói xong liền ngắt cuộc trò chuyện video, hóa ra cô bé cũng nghe thấy.

Đào Mạt Mạt sững sờ một lúc lâu, nhất thời có chút ngây người, đi đến cửa nói: "Bản tiểu thư mệt rồi, ngủ đây. Vệ sĩ như cậu tối nay phải bảo vệ tôi cho tốt, nếu không tôi sẽ đi mách ông nội, nói cậu làm việc lơ là, không để tâm. À đúng rồi, sáng mai tôi muốn ăn tào phớ không hành lá, quẩy không chứa thủy ngân, bánh bao chỉ có thịt nạc, tạm thời là thế đã."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:319
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.