Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 2080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 351
Trước đây tôi thường mua

❊ ❊ ❊

Đến lúc này, Diệp Khai làm sao còn không biết ý của Hồ lão sư, chắc chắn là lúc cô ấy tới tháng lại chẳng chuẩn bị gì cả, kết quả là làm dây ra quần rồi chứ gì!

Cậu nhịn không được mở thấu thị nhãn ra nhìn tùy tiện một cái, quả nhiên là vậy, hơn nữa lượng còn khá nhiều.

Điều khiến Diệp Khai càng thêm chấn động là, cái mông kia, mẹ nó thật sự vừa tròn vừa to... Chỉ riêng cái nhìn này thôi, chỗ đó của cậu đã căng lên một chút, thế là vội vàng thu hồi ánh mắt, thầm mắng mình là tên háo sắc, rồi vội gật đầu đi ra; mà sau khi nhìn Diệp Khai rời đi, cô giáo mỹ nhân cũng thấy đỏ mặt tía tai, vừa rồi suýt chút nữa là nói ra lời nhờ cậu đi mua băng vệ sinh hộ rồi, chuyện này thật quá xấu hổ.

Thế nhưng sau khi Diệp Khai quay lại lớp học, nào còn thấy bóng dáng Nhan Nhu đâu nữa, con nhóc chết tiệt này xưa nay vốn đi không để lại dấu vết, ai biết đã đi đâu rồi chứ!

Với lại, vừa rồi đã là tiết học cuối cùng của ngày, tan học mọi người đều về ký túc xá rồi, hoặc là đi chơi hết, chỉ còn một nam một nữ ở lại trên ghế, dường như đang làm cái chuyện ấy ấy, nhìn thấy Diệp Khai đi vào còn giật nảy mình.

"Không sao, không sao, hai người cứ tiếp tục đi!" Diệp Khai cười gượng hai tiếng, xoay người bỏ đi, thầm nghĩ, hay là gọi Bảo Bảo tới đi, con bé đó rất tâm lý, thế là cậu cầm điện thoại vừa đi vừa gọi, nhưng khi đi ngang qua văn phòng, bỗng nhiên nghe thấy bên trong có tiếng người nói chuyện, mà vừa nghe đã biết là kiểu rất đê tiện ——

"Hồ lão sư, cô đừng có giả vờ thanh thuần nữa, ai mà chẳng biết cô cơ chứ, con cái đều lớn như vậy rồi, một người phụ nữ tự mình sống, khổ biết bao, theo tôi lão Triệu đây, sau này cô ở tổ giáo viên, tôi chắc chắn sẽ che chở cho cô."

"Thế nào, đàn bà phụ nữ chẳng phải cũng chỉ có thế thôi sao, nói đi nói lại chẳng phải vẫn là chuyện tiền nong à, tôi nói cho cô nghe này, nửa năm nữa thôi, chức vụ của tôi lại sắp thăng tiến rồi, cô hiểu mà, đến lúc đó tôi có thể cất nhắc cô... Cô ngồi đây không đi, chắc chắn là động tâm rồi đúng không, không có gì phải cân nhắc nữa đâu, lại đây lại đây, tối nay tôi mời cô đi ăn."

Diệp Khai đứng ở cửa, nhìn thấy bên trong một lão đàn ông đầu hói đang mang gương mặt dâm tà muốn kéo Hồ Nguyệt Tịch, Hồ Nguyệt Tịch "bốp" một cái gạt tay lão ra, vội vàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Ông đừng chạm vào tôi, Triệu lão sư, hy vọng ông tự nhận thức rõ thân phận của mình, đừng nói là tôi chưa cảnh cáo ông, tôi, Hồ Nguyệt Tịch, không phải loại dễ bắt nạt đâu."

"Ái chà, cô còn làm căng à... Ơ, đây là cái gì? Ôi chao, tiểu Hồ à, cô ngồi một mình ở đây, vừa rồi chắc không phải là đang tự... làm chuyện đó đấy chứ, nhìn xem, đáng thương ghê, tự chơi mà ra cả máu rồi, không có đàn ông bên cạnh khó chịu lắm đúng không? Tôi lão Triệu đây tuy tóc hơi ít, nhưng khoản đó tuyệt đối cứng, chất lượng đảm bảo, tiểu Hồ, cô đồng ý với tôi đi, tôi sẽ cưng chiều cô hết mực."

"Phụt ——" Diệp Khai nghe gã hói này nói chuyện buồn cười quá, thật sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Ai?" Lão Triệu giật mình, vội vàng nhìn về phía cửa, đồng thời, Hồ Nguyệt Tịch cũng nhìn sang, thấy Diệp Khai đang lười biếng đứng bên cửa, cô đỏ mặt, vốn muốn chạy tới, nhưng vừa nghĩ đến dưới váy mình... lập tức đổi góc quay lưng vào tường, nói: "Diệp Khai, Nhan Nhu, nó không đến sao?"

Diệp Khai mỉm cười, nghĩ đến những lời lão Triệu nói vừa rồi, cô giáo mỹ nhân này lại là sống một mình, phụ nữ xinh đẹp thế này, chẳng lẽ là góa phụ, hay đã ly dị? Suy nghĩ này lóe lên trong đầu, lòng cậu hơi dấy lên sự đồng cảm, đối mặt với lão Triệu thì ánh mắt trở nên lạnh lùng, nói: "Thằng đầu hói kia, những lời ông vừa nói, tôi đều ghi âm lại hết rồi, ông đúng là một người thầy tốt đấy, tôi Diệp Khai từ trước tới nay mới gặp lần đầu, thật nên trao cho ông một giải thưởng, Giải thưởng chất lượng đảm bảo, ông thấy sao?"

Cậu vừa nói vừa lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, vốn dĩ chiếc điện thoại đó cậu đã cầm trên tay rồi.

Lão Triệu vừa nghe, sắc mặt thay đổi trong chớp mắt, lúc xanh lúc trắng, tim như muốn nhảy ra ngoài, việc lão sắp được thăng chức là thật, nhưng nếu những lời vừa rồi bị truyền ra ngoài, đừng nói là thăng chức, ngay cả nghề giáo cũng không làm nổi nữa, thế nhưng lão lập tức tối sầm mặt lại, quát lớn: "Mày là học sinh lớp nào, gan cũng lớn thật, mau đưa điện thoại cho tao, xóa bản ghi âm đi, nếu không tao đuổi học mày ngay lập tức, tống cổ mày khỏi trường Đại học Trường Thanh, đến lúc đó mày chẳng còn tương lai gì nữa đâu, mày có biết không, còn không mau đưa đây?"

"Ái chà mẹ nó, thằng đầu hói, mày bị não à? Đây là thóp của mày, tao mà trả thóp lại cho mày, chẳng phải tao bị mày đuổi học thật à, mày tưởng tao giống mày, trên đầu không có não sao?" Diệp Khai bỏ điện thoại vào túi quần.

Lão Triệu tức đến nhảy dựng lên, nhưng câu tiếp theo của Diệp Khai lại dọa lão "bịch" một tiếng quỳ xuống, Diệp Khai cười tủm tỉm nói: "Tôi định đăng nó lên mạng nội bộ của trường, để mọi người cùng thảo luận xem, Giải thưởng chất lượng đảm bảo này có nên trao cho ông không."

Lão Triệu sau khi quỳ xuống lập tức cầu xin: "Bạn học, bạn học này, là tôi sai rồi, tôi lão Triệu không phải con người, là cầm thú, cầm thú không bằng, tôi cầu xin cậu, cậu tha cho tôi một con đường sống đi, trong nhà tôi còn có mẹ già tàn tật, còn có con gái bị thiểu năng, tôi, tôi không thể mất việc được, bạn học, tôi dập đầu lạy cậu..."

Lão già này quả nhiên làm được, nói được, mẹ già tàn tật con gái thiểu năng đều lôi ra nói hết, nói xong còn dập đầu kêu "bốp bốp bốp" thật.

"Ông dập đầu với tôi thì có ích lợi gì, ông muốn cầu xin thì phải cầu xin Hồ lão sư." Diệp Khai nói, sau đó lão Triệu lại quay sang dập đầu tạ lỗi với Hồ Nguyệt Tịch.

Hồ lão sư nhíu chặt mày, rõ ràng cô là một người phụ nữ lương thiện, nói: "Triệu lão sư, ông đứng dậy đi, ông, sau này đừng như vậy nữa, đã biết gia cảnh như thế rồi, sao ông còn... ông đi đi!"

"A, cảm ơn Hồ lão sư, thế, thế còn bản ghi âm..." Lão Triệu run rẩy nói, rất khẩn trương.

"Diệp Khai, bản ghi âm đó, hay là, xóa đi thôi?"

"Hồ lão sư, cô cũng ngốc sao?" Diệp Khai nói thẳng, chẳng có chút dáng vẻ thầy trò nào, "Xóa nó đi, thằng không có tóc này mà cắn ngược lại thì sao? Đến lúc đó tôi bị đuổi học, cô cũng sẽ bị lão ta bắt nạt lần nữa thôi? Thứ này, tất nhiên là phải giữ lại rồi, thằng đầu hói, ông cút đi, sau này cứ quy quy củ củ, bản ghi âm này tự nhiên sẽ không bị lộ ra ngoài, nếu ông còn giở trò hoa bướm, thì đừng trách, đừng nói là có con gái thiểu năng hay mẹ già tàn tật, cho dù ông có bịa thêm bà vợ bị thần kinh, ông cũng sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu."

Thật không ngoa, lúc đó lão Triệu đúng là nghĩ như vậy thật, chỉ cần bản ghi âm mất đi, chắc chắn tên học sinh này sẽ bị tống khỏi trường, nhưng Diệp Khai không ngốc, lão không có cách nào cả, hơn nữa cậu ta cao to khỏe mạnh, lão tự thấy mình không đánh lại, chỉ đành liên tục đảm bảo rồi chật vật rời đi.

"Hồ lão sư, cô không sao chứ?" Diệp Khai lúc này mới hỏi.

"Ừm, không sao, không sao rồi, Diệp Khai, cảm ơn em nhé, thật không ngờ, Triệu lão sư kia lại là... loại người như vậy."

"Chắc là vì Hồ lão sư quá xinh đẹp thôi!" Ánh mắt Diệp Khai liếc nhìn trên váy cô một cái, "Trong lớp không còn ai nữa, Nhan Nhu tôi cũng không tìm thấy, hay là thế này đi, Hồ lão sư, cô đợi một chút, tôi đi mua giúp cô, tiện thể lấy cho cô cái áo hay gì đó, chuyện này chẳng có gì cả, không phải chỉ là đến tháng thôi sao, trước đây tôi thường mua mà."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:344
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.