Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 1872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 359
Tình yêu của tỷ tỷ hồ ly

❊ ❊ ❊

Chu Tử Quy nói: "Không phải đâu mẹ, là một nữ sinh năm nhất cùng lớp với anh ấy, rất xinh đẹp."

Phùng Hải Cầm nghe xong liền thấy khó chịu, nhíu mày nói: "Con không phải hoa khôi sao? Vậy thì đi tranh đi, mẹ không tin con là một hoa khôi mà lại không tranh nổi con bé đó."

Chu Tử Quy đáp: "Mẹ, người ta là hoa khôi số một, không phải số một thì cũng là số hai, con hiện tại đã là thứ sáu rồi. Vả lại, đây đâu phải chuyện ai xinh đẹp là có thể chiếm được, người ta là tình đầu ý hợp, con với Diệp Khai giống chị em hơn. Mẹ đừng có xen vào nữa, mẹ làm thế con thấy mất mặt lắm!"

"Cái gì mà chị em? Mẹ sinh con ra từ bao giờ mà lại có thêm một đứa em trai? Nga, mẹ vất vả nuôi con lớn chừng này, xinh đẹp chừng này, giờ con lại thấy mẹ mất mặt? Rốt cuộc con có lương tâm hay không hả?"

"Mẹ à, con không có ý đó."

"Hừ, không có ý đó là tốt nhất! Con gái à, mẹ nói cho con nghe, đàn ông tốt là phải chủ động đi theo đuổi. Các con quen nhau từ sớm, tình cảm sâu đậm, đây chẳng phải còn có quan hệ với bố con hay sao? Chắc chắn có thể giành lại Diệp Khai từ tay người khác."

Chu Tử Quy thực sự không biết nói gì cho phải, cuối cùng dậm chân nói: "Mẹ, con không nói với mẹ nữa, con đi tìm bạn học đây."

Diệp Khai đang nói chuyện với Đào Tú Tinh, bỗng liên tiếp hắt hơi hai cái lớn, nước miếng suýt chút nữa văng lên mặt cô.

"Xin lỗi nhé, không biết ai đang nhắc đến mình sau lưng đây. Chị Đào, vậy chị đi bận việc đi, em cũng vào trong đây." Diệp Khai vẫy tay với Đào Tú Tinh, sau đó quay lại phòng bao, thấy Tống Sơ Hàm và mẹ cô đang nói gì đó, vẻ mặt rất hưng phấn.

Cậu ngồi xuống cười nói: "Dì ơi, dì ăn đủ chưa ạ? Không đủ thì để con gọi thêm hai món nữa."

Mai Nhã Nhạn vội vàng lắc đầu nói: "Đủ rồi, đủ rồi, ăn không hết đâu. Món ở đây đắt như vậy, dì ăn mà xót hết cả ruột. Chúng ta là gia đình bình thường, cả đời cũng chưa từng tiêu nhiều tiền thế này!"

Diệp Khai cười đáp: "Không sao đâu ạ, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, kiếm ra là để tiêu. Dì là mẹ của Hàm Hàm, cũng giống như mẹ của con vậy, sau này có gì cần, cứ nói với con, đừng khách khí."

Mai Nhã Nhạn nói: "Tốt tốt tốt, tiểu Diệp à, con không còn mẹ, vậy sau này cứ gọi ta là mẹ đi. Dù sao sớm muộn gì cũng là chuyện sớm muộn, con gái ta, ta đành nhờ con chăm sóc. Có thời gian thì về nhà thăm dì, để bố nó cũng được vui vẻ một chút."

Tiền thông quỷ, quyền thông thần, quả nhiên không sai chút nào.

Bữa cơm kéo dài đến mười hai giờ trưa, thời gian của Mai Nhã Nhạn có hạn, buổi chiều còn phải tiếp tục họp, vì thế Diệp Khai và Tống Sơ Hàm lại cùng đưa bà về chính phủ thành phố.

Đợi mọi chuyện xong xuôi, Diệp Khai mới thở phào một hơi, nhìn Tống Sơ Hàm cười nói: "Hổ Nữ, thế nào, biểu hiện của bạn trai em đây không tệ chứ? Mẹ em thế là đã chấp nhận người con rể 'chân ướt chân ráo' này rồi, còn giao phó em cho anh nữa."

Tống Sơ Hàm ngẩng chiếc cằm trắng nõn lên nói: "Cũng tàm tạm thôi. Phải rồi, cái người họ Đào kia, không phải là anh đã sắp đặt trước đấy chứ? Ván bài này dàn dựng hay thật, nếu không thì mẹ em cũng không dễ dàng bị khuất phục thế đâu. Xem như anh thông minh!"

"Cái này, có phần thưởng gì không?" Diệp Khai nào biết sẽ gặp Đào Tú Tinh, nhưng cũng chẳng cần phải phủ nhận, cậu cười cười đòi thưởng.

"Anh muốn thế nào?" Cô nhìn cậu, đôi mắt long lanh, muôn vàn phong tình.

"Hôn anh một cái đi!" Diệp Khai không biết xấu hổ thốt lên.

"Hôn cái đầu anh ấy!"

Hổ Nữ vung bàn tay ngọc ngà gõ lên đầu cậu một cái, gõ xong xoay người chạy biến.

Diệp Khai nào chịu bỏ qua, vận khởi Tật Phong Quyết đuổi theo, chỉ vài giây đã từ phía sau ôm chầm lấy cô. Một tay ôm eo, tay còn lại không biết sao lại "chết tiệt" chộp ngay lấy một bên "thỏ trắng" tròn đầy. Cảm giác mềm mại, êm ái, căng tròn đó, một tay không thể nắm trọn. Diệp Khai đang lúc khí huyết phương cương, lập tức cảm thấy rạo rực. Cứ thế ôm cô từ phía sau, nhiệt huyết trong người bùng nổ, lại thêm thân thể cô vùng vẫy qua lại, thế là cậu cứng rắn đâm chọc vài cái. Trong chốc lát, tỷ tỷ hồ ly cũng trở nên rối loạn.

Mông của Hổ Nữ tuy không có quy mô khủng như Hàn Uyển Nhi, nhưng cũng không thể xem thường, chạm vào vừa mềm mại lại có độ đàn hồi, rất vểnh. Hơn nữa lại bị kẹp chặt vào nơi chật hẹp kia, cảm giác đó suýt chút nữa khiến cậu đầu hàng ngay tại chỗ.

"A, thằng nhóc khốn kiếp, ban ngày ban mặt mà anh dám sàm sỡ à!"

"Em là vợ anh, thế này thì tính là sàm sỡ gì chứ, đây gọi là thể hiện tình cảm. Đừng động, càng động càng thể hiện, càng động càng tệ hơn."

"Tôi đánh chết anh, anh còn bóp nữa, có tin tôi cũng bóp anh không hả? Được thôi, vậy giờ đi thuê phòng đi, anh có bản lĩnh thì làm tôi ngay đi!"

Diệp Khai nghe xong liền cụt hứng. Theo lời của tỷ tỷ họ Hoàng, hiện tại cô đã bắt đầu tu luyện, nếu không có thực lực Hóa Tiên Cảnh mà làm cô thì chẳng khác nào tự tìm cái chết, cuối cùng chỉ đành lủi thủi buông cô ra.

Nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của Diệp Khai, Tống Sơ Hàm lại nổi hứng. Cô nhìn vào nơi hiển nhãn kia, cười khúc khích: "Tiểu sắc lang, có phải rất khó chịu không? Nhìn cái quần này muốn rách cả ra rồi kìa, có khao khát đến thế sao?"

Người phụ nữ này quả nhiên có huyết mạch hồ ly tinh, giọng điệu lúc này đầy vẻ quyến rũ. Nói xong cô còn cố ý dùng cặp mông vểnh bên cạnh đụng nhẹ vào cậu, cười giòn giã rồi lắc lắc người, kêu "A" một tiếng: "Đúng là biến thái!"

Diệp Khai thực sự bị cô trêu chọc đến không chịu nổi, túm chặt lấy thân thể cô, áp sát vào. Khoảnh khắc đó, cả hai đều khẽ kêu lên một tiếng. Tống Sơ Hàm tuy không thể làm chuyện đó, nhưng cô cũng là một người phụ nữ bình thường, tất nhiên cũng có nhu cầu. Bị chọc ghẹo thế này, cô cũng có chút không chịu nổi, thân thể dựa sát vào cậu, mặt đỏ bừng, hơi thở phả ra nóng hổi, thơm tho. Cô nói: "Tiểu tặc, anh, anh không phải định không cần mạng nữa, muốn làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt đấy chứ?"

Diệp Khai không nói gì, cố sức cọ cọ hai cái.

Tống Sơ Hàm khẽ rên rỉ, nhìn thấy sắc mặt cậu, trong lòng hơi kinh hãi. Mặt cậu đỏ bừng lên, cô thực sự sợ cậu không quản không nề mà làm chuyện đó với mình ngay tại đây.

Do dự vài giây, cuối cùng cô nghiến răng khẽ nói: "Tiểu tặc, nếu anh thực sự khó chịu, hay là... để em giúp anh, dùng tay?"

Diệp Khai nghe vậy, tâm trạng kích động vô cùng.

Ban đầu cậu chỉ là khao khát quá mức, ý loạn tình mê, cứ thế ôm chặt, ma sát vài cái cũng có thể giải tỏa một chút. Không ngờ tỷ tỷ hồ ly lại nguyện ý làm thế, thật sự nằm ngoài dự đoán của cậu.

"Được, được chứ!" Cậu phát ra âm thanh từ cổ họng, nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của cô, không kìm lòng được mà cúi xuống hôn. Thế nhưng Tống Sơ Hàm nghiêng đầu né tránh, không cho cậu như ý nguyện. Nụ hôn này chỉ đặt lên má cô. Cô vỗ "bốp" một cái vào mặt cậu, cười khúc khích: "Tiểu sắc lang muốn làm gì hả? Tỷ chỉ đồng ý giúp anh dùng tay thôi, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:359
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.