Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 2304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 342
Con gái ta, trông có giống không?

❊ ❊ ❊

Cô bé còn rất nhỏ, trông dáng vẻ chưa đầy năm tuổi. Khi Diệp Khai kéo cô bé từ giếng cạn lên, cả người con bé cứ như một bùn nhân nhỏ, toàn thân toàn mặt đều lấm lem bẩn thỉu, trên tay chân cũng có chỗ bị trầy xước, khóc lóc gọi mẹ, nhìn vô cùng đáng thương.

Cô bé rơi xuống đó cũng không biết đã khóc bao lâu, cổ họng đã khản đặc cả rồi.

Diệp Khai nhìn quanh, nơi này đối với trường học mà nói thì hơi hẻo lánh một chút, bên cạnh là một căn phòng chứa nông cụ, cách bên ngoài là một mảng cây cối rậm rạp, nếu không phải tai anh thính nhạy, cô bé hôn mê trong đó mà không ai ngó ngàng tới thì thật là nguy hiểm.

"Mẹ ơi, mẹ ơi... Hức hức hức..."

Cô bé không ngừng khóc, nhưng Diệp Khai nhìn quanh quẩn phụ cận cũng chẳng thấy ai, ngay cả trong căn phòng chứa nông cụ kia cũng không có bóng người. Thấy cô bé đáng thương như vậy, Diệp Khai không khỏi nghĩ đến dáng vẻ lúc nhỏ của Diệp Tâm, lập tức truyền một đạo linh khí vào người con bé, nói: "Tiểu muội muội, anh trai đưa em đi tắm rửa trước đã, rồi lại đi tìm mẹ cho em, có được không?"

Cô bé cứ khóc lóc chỉ biết gọi mẹ, khiến Diệp Khai dở khóc dở cười cảm thấy đau đầu.

Nhưng trên người con bé có vết thương, lại còn ướt sũng bùn đất, thế này thì không ổn.

Anh đưa cô bé đến phòng vệ sinh gần đó để tắm rửa, lúc này nhiều người vẫn đang trong giờ học nên cũng không có ai tới. Quần áo của con bé chắc chắn không mặc được nữa, may mà trong Tháp Địa Hoàng của Diệp Khai không thiếu quần áo, anh tiện tay lấy một chiếc áo thun ra cho cô bé mặc vào. Dáng vẻ đó trông kỳ quái vô cùng, phần dưới còn dài quá khổ, phải để Diệp Khai dùng Thí Thần Đao cắt đi.

Việc này khiến đao linh Tiểu Đao vô cùng ức chế, hiếm khi được triệu hoán một lần mà lại phải đi làm cái việc này.

"Tiểu mỹ nữ, em tên là gì thế, để anh trai đưa em đi tìm mẹ?" Diệp Khai vừa giúp cô bé buộc lại mái tóc dài ướt sũng – dùng chính mảnh vải cắt ra từ chiếc áo, vừa cười hỏi. Anh định nếu không tìm thấy người nhà của cô bé thì chỉ còn cách đưa đến phòng giáo vụ của trường, nhờ lãnh đạo nhà trường giúp tìm người nhà.

May mà sau khi được linh lực tư dưỡng, vết thương của cô bé đã đỡ đau hơn nhiều, cộng thêm việc được mặc "đồ mới", bước ra khỏi cái hố đáng sợ kia, tâm trạng con bé cũng ổn định hơn. Cô bé lấy giọng nũng nịu nấc nghẹn nói: "Anh trai, tìm, tìm mẹ... Quai Quai, em, em tên là, Quai Quai..."

Hỏi một hồi, Diệp Khai chỉ biết con bé tên là Quai Quai, còn mẹ thì gọi là mẹ, chẳng biết tên thật.

Anh thở dài, không còn cách nào khác, chỉ đành nhờ người của nhà trường đứng ra giải quyết.

Không ngờ vừa bế con bé đi được vài bước, một bóng người như cơn gió ập tới: "Diệp Khai, tìm anh nửa ngày rồi, anh làm sao... Ơ, đây là ai vậy?"

Người tới chính là cô nàng Nhan Nhu.

Người phụ nữ này cả buổi chiều không thấy Diệp Khai đâu nên rất sốt ruột. Cô rất cần làm rõ rốt cuộc linh lực xung kích lúc hôn môi buổi sáng là chuyện gì, mà Diệp Khai lại có thể đột phá trong tình huống đó, thật sự khiến lòng cô như có mèo cào, muốn hỏi cho ra lẽ. Quan trọng nhất là làm sao để tái hiện được tình huống đó.

Diệp Khai nhìn thấy dung nhan tuyệt mỹ của cô, lập tức nhớ tới cảm giác tiêu hồn lúc hôn môi, cố ý trêu chọc: "Tiểu Nhu Nhu, không phải em gọi anh là 'cục cưng' sao, sao giờ lại gọi tên anh rồi, có phải hối hận rồi không?"

Nhan Nhu nghe vậy mặt lập tức đỏ bừng, đó là nụ hôn đầu đấy, sao có thể không thẹn thùng cho được?

Cô hờn dỗi nói: "Anh... trước mặt trẻ con mà cũng nói vậy sao? Nó, ở đâu ra vậy?"

Diệp Khai cười bảo: "Con gái ta, trông có giống không?"

"A?" Cô kinh ngạc trừng to mắt.

"Trêu em thôi, em còn tưởng thật à? Ngốc thế!" Diệp Khai cười cô ngốc. Điều này làm Nhan Nhu nhớ lại lần đầu gặp mặt, tên này cũng bảo cô ngốc mấy lần, trong lòng rất tức tối. Tuy nhiên cô bé thực sự rất đáng yêu và xinh xắn, mặc dù ăn mặc lôi thôi lếch thếch, nhưng vẫn không che giấu được vẻ ngoài như búp bê sứ, hơn nữa lại tủi thân vô cùng đáng thương. Diệp Khai kể lại sự việc một lượt, rồi bảo: "Anh đang định bế con bé đến phòng giáo vụ, để phát thanh thông báo, cũng nửa ngày rồi mà chẳng thấy ai tới tìm."

Không ngờ Nhan Nhu cũng khá có lòng tốt, nghe xong thấy con bé đáng thương nên muốn bế thử.

Nhưng cô bé vừa bị hoảng sợ lúc được Diệp Khai cứu, tỏ ra rất bám anh, cắn môi ôm chặt lấy cổ Diệp Khai, lắc đầu nguầy nguậy, không chịu để Nhan Nhu bế.

Nhan Nhu nhéo nhéo má cô bé: "Con nhóc này, bám anh thật đấy, lại không cho chị bế, anh có duyên với trẻ con ghê."

Sau đó cô lấy từ trong túi ra một viên kẹo mút: "Để chị bế đi, chị cho em kẹo ăn!"

Diệp Khai kinh ngạc, đây là đại tu sĩ nửa bước Thần Động Cảnh đấy, sao trong túi lại nhét kẹo mút chứ? Anh liền hỏi, cô nàng Nhan Nhu đương nhiên đáp: "Kẹo mút ngon mà, tôi không ăn cơm, nhưng tôi ăn linh thực, có vấn đề gì à?"

Diệp Khai nói: "Đương nhiên là không vấn đề gì."

Vấn đề là cô bé liếm liếm chiếc lưỡi nhỏ, nói: "Mẹ bảo, kẹo của người lạ, không được ăn, họ là người xấu."

Diệp Khai nhìn Nhan Nhu cười phá lên. Lúc này cũng đã muộn, gần năm giờ chiều rồi, trên đường thấy không ít người chạy về hướng sân vận động khu phía Tây, miệng nói về cái gì mà thi đấu câu lạc bộ Judo, liền hỏi Nhan Nhu: "Không phải em nhận chiến thư của câu lạc bộ Judo rồi sao, họ chắc đang chờ em rồi nhỉ?"

Cô nàng "à" một tiếng, dường như đã quên mất chuyện này. Cũng khó trách, đối với cô, loại chuyện nhỏ nhặt đó vốn dĩ không đáng để cô phải ra tay.

"Vậy thì đến đó một chút đi, cho đỡ bị làm phiền mãi. Anh đi cùng em đi, lát nữa em lại bồi anh đến phòng giáo vụ, em còn có việc muốn hỏi anh đây!"

Diệp Khai cười cười, đương nhiên biết cô muốn hỏi chuyện gì.

Hiện giờ trong tay anh đã có "thượng phương bảo kiếm", cũng không sợ cô hạ sát thủ với mình, nghĩ ngợi một chút liền vui vẻ đồng ý, nói với cô bé: "Quai Quai, anh trai và chị gái đưa em đi xem biểu diễn, có được không nào?"

"Có phải là nhảy múa không ạ?" Tiểu Quai Quai múa chân múa tay nói. Trẻ con là dễ bị dẫn dắt chủ đề nhất, lập tức không còn nhớ tới mẹ nữa.

"Đúng rồi, Quai Quai có biết nhảy không?"

"Biết, Quai Quai biết... bài Hai Chú Vịt Con."

"Thật thế à, vậy Quai Quai nhảy một chút cho anh trai xem được không?"

"Được ạ!"

Cô bé xuống khỏi người Diệp Khai, ngay trên bãi cỏ bắt đầu nhún nhảy, nói mới nghe thì cũng khá dễ thương.

Nhan Nhu huých Diệp Khai một cái: "Này, anh thích trẻ con lắm à?"

Diệp Khai cười cười, một bàn tay không an phận đặt lên vai cô: "Đúng thế, Tiểu Nhu Nhu, hay là em cũng sinh cho anh một đứa nhé?"

Nhan Nhu nhìn bàn tay anh, nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không hất ra, ngượng ngùng nói: "Sinh con quá sớm rồi đấy, tôi, vẫn còn là sinh viên mà!"

Diệp Khai nhìn dáng vẻ đó của cô thì không nhịn được cười.

Lúc này Tiểu Quai Quai nhảy xong, dáng vẻ mặc chiếc áo thun quá khổ trông thật sự quá đáng yêu, Nhan Nhu nhanh chân bế xốc con bé lên, hôn chụt vào má một cái. Diệp Khai nghĩ thầm, phụ nữ có lẽ ai cũng có mặt mẫu tính thôi, cô nàng này thực ra cũng khá có lòng thương.

Hai người một đứa trẻ từng bước đi về phía sân vận động, dọc đường tỷ lệ quay đầu nhìn lại cao ngất ngưỡng.

Diệp Khai và Nhan Nhu đều không biết rằng, họ đã chiếm giữ trang chủ diễn đàn trường hai ngày nay rồi, đặc biệt là trận đấu lôi đài và bức ảnh hôn nhau cuồng nhiệt hôm nay, độ nổi tiếng lại càng tăng vọt, không ít người nhìn thấy họ liền hét to lên ——

"Oa, họ đến rồi, họ đến rồi, trời ạ, còn mang theo cả một đứa trẻ, không phải là con gái của họ chứ?"

"Á á á, cô bé kia ăn mặc phong cách thật, đáng yêu quá đi mất, muốn chạy lại bế quá!"

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng truyền đến: "Hừ, cuối cùng cũng tới rồi sao, dùng cách xuất hiện này, chẳng lẽ là muốn chiếm được sự đồng tình của tôi?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:342
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.