Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 27921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1858 Bất kể quá trình

❊ ❊ ❊

Đã hiểu ý của Bạch mẫu, dì cũng không còn khuyên Lạc Hạo Phong rời khỏi nhà bếp nữa, mà là giúp anh một tay.

Trong phòng khách, Mặc Tu Trần và Bạch phụ đang trò chuyện.

Ôn Nhiên, Bạch Tiêu Tiêu cùng với Bạch mẫu đang mải mê chơi đùa cùng ba đứa nhỏ.

Bầu không khí ấm áp, vui vẻ.

Giữa chừng, Bạch Tiêu Tiêu mấy lần muốn vào bếp, nhưng bị ánh mắt của Bạch mẫu ngăn lại.

Trong lòng cô có chút oán trách nho nhỏ, cảm thấy mẹ mình không nên để Lạc Hạo Phong đến nhà lần đầu đã phải vào bếp nấu cơm.

Thế nhưng, Bạch mẫu liếc nhìn cô một cái như muốn nói: "Ta làm vậy là vì ai chứ?"

Bạch Tiêu Tiêu đành nén nỗi oán trách trong lòng, chỉ thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng bếp.

Sự thật chứng minh, lời của Ôn Nhiên là đúng.

So với những món quà mà Lạc Hạo Phong thu gom được từ chỗ Cố Khải và Ôn Cẩm, thì bàn cơm do chính tay anh nấu, vừa miệng hợp khẩu vị, lại càng có thể khiến Bạch mẫu bớt bất mãn với anh đi vài phần.

Sau khi nếm thử vài món, Bạch mẫu thậm chí còn khen một câu: "Trù nghệ không tệ."

Nghe thấy lời khen của nhạc mẫu tương lai, Lạc Hạo Phong nhất thời vui mừng khôn xiết: "Cảm ơn bác gái đã khen ngợi."

Cũng vui vẻ như anh còn có Bạch Tiêu Tiêu, người vốn vì ốm nghén mà không có khẩu vị, bữa cơm này cô cũng đã ăn được rất nhiều.

"Lạc thúc thúc nấu ăn thật ngon, Lạc thúc thúc, lần sau chú đến nhà chúng cháu nấu cơm nhé!"

Một câu nói vô tâm của Mạch Mạch khiến mọi người cười ồ lên.

Ôn Nhiên thay Mạch Mạch lau vụn cơm bên khóe miệng, buồn cười nói: "Mạch Mạch, Lạc thúc thúc của con còn phải nấu cơm cho Càn mẹ nữa, con không được tranh người với cô ấy đâu."

Mạch Mạch chớp đôi mắt to thanh khiết, ngây thơ tự biện hộ cho mình: "Cháu đâu có bắt Lạc thúc thúc ngày nào cũng đến nhà cháu nấu cơm, chỉ là cháu thấy, Lạc thúc thúc đến nhà chúng cháu nhiều lần như vậy rồi, mà chưa từng nấu cơm ở nhà chúng cháu lần nào."

Quả nhiên, trẻ con không biết nói dối mà!

Ôn Nhiên có chút dở khóc dở cười.

Mặc Tu Trần ngồi bên cạnh cô khẽ cười, ôn hòa giải đáp cho con gái: "Mạch Mạch, nhà chúng ta không hiếm lạ gì tài nấu nướng của Lạc thúc thúc con đâu, con muốn ăn gì ba sẽ nấu cho con, tương lai sau này con lớn lên, tự nhiên sẽ có rất nhiều người nguyện ý xuống bếp vì con."

"Cháu lớn lên ạ?"

Trong đôi mắt to thanh khiết của Mạch Mạch thoáng hiện lên vài phần nghi hoặc: "Cũng sẽ giống như nam sinh đẹp trai như Lạc thúc thúc sao ạ?"

"Ha ha, xem ra Mạch Mạch rất thích Lạc thúc thúc của con à?"

Bạch phụ cũng không nhịn được xen vào.

Nếu nói trước kia ông vì Tiêu Tiêu mà miễn cưỡng chấp nhận Lạc Hạo Phong, thì sau bữa cơm trưa hôm nay, Bạch phụ đã thật sự hài lòng về Lạc Hạo Phong.

Dù là trù nghệ, hay là nhân phẩm trên bàn ăn.

Phải nói rằng, Lạc Hạo Phong khiến người ta không thể bới lông tìm vết được.

"Thích ạ, Càn mẹ cũng thích Lạc thúc thúc, Bạch gia gia, Bạch nãi nãi, hai người có thích Lạc thúc thúc không ạ?"

Mạch Mạch nhìn Bạch phụ, rồi lại nhìn Bạch mẫu, dường như sợ họ không thích Lạc thúc thúc của mình, bé vội nói thêm một câu: "Lạc thúc thúc không chỉ đẹp trai, mà còn rất tốt nữa ạ."

Ngay cả Ôn Nhiên cũng kinh ngạc.

Trước khi đến đây, họ không hề dặn dò ba đứa trẻ phải nói tốt cho Lạc Hạo Phong nhiều như vậy.

Mà sau khi Mạch Mạch nói xong, Hinh Hinh ngồi bên cạnh cũng gật đầu theo: "Bạch gia gia, Bạch nãi nãi, hai người nhất định phải thích Lạc thúc thúc nhé."

Bạch mẫu nhìn Lạc Hạo Phong, rồi lại nhìn hai đứa trẻ, cười nói: "Các con đều thích Lạc thúc thúc của mình như vậy, gia gia và nãi nãi dám bảo không thích sao?"

"Thế Bạch gia gia, Bạch nãi nãi có thích không ạ?"

Tuy thông minh, nhưng dù sao Mạch Mạch và Hinh Hinh vẫn còn quá nhỏ, không chắc chắn câu nói của Bạch mẫu là thích hay không thích.

Mà hai đứa lại rất muốn xác định, hai tiểu manh oa mong đợi nhìn Bạch mẫu.

Biểu cảm vừa ngây thơ vừa đáng yêu đó khiến trái tim Bạch mẫu như tan chảy.

Bất kể là có thật lòng mãn nguyện hay không, bà liền nói liền hai câu: "Thích, thích, tất cả chúng ta đều rất thích Lạc thúc thúc của các con."

Lạc Hạo Phong không chỉ làm một bàn cơm ngon miệng, mà còn rất có đầu có đuôi, sau bữa ăn còn tranh phần thu dọn bát đũa.

Thấy Bạch mẫu không ngăn cản, Bạch Tiêu Tiêu biết mình ngăn cũng vô ích.

Thế là, lần đầu tiên Lạc Hạo Phong đến bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu, liền làm một đầu bếp miễn phí.

Từ lúc đi từ phòng ăn ra ghế sofa phòng khách, Mặc Tu Trần nhận được điện thoại, công ty có việc gấp cần anh quay về xử lý.

Anh không thể không về công ty một chuyến: "Nhiên Nhiên, em cùng anh về công ty nhé."

Đối với yêu cầu của Mặc Tu Trần, Ôn Nhiên không chút do dự gật đầu đồng ý.

Kiều Tú Vân thấy vậy, cười nói: "Đã có việc công ty thì hai con mau đi đi, hiếm khi ta mới gặp ba đứa nhỏ một lần, chiều nay cứ để ba đứa nhỏ ở nhà ta chơi."

"Vậy làm phiền Kiều a di rồi, chúng nó mà nghịch ngợm, người cứ việc quở trách, cần mắng thì mắng, cần đánh thì đánh."

Ôn Nhiên vừa nói ra câu này, chưa đợi ba đứa trẻ phản bác, Kiều Tú Vân đã không chịu: "Theo ta thấy, ba đứa nó ngoan nhất, sẽ không nghịch ngợm đâu."

"Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi cùng ba đến công ty đi, con sẽ chăm sóc Mạch Mạch và Hinh Hinh ạ."

Tử Dịch ra dáng một người lớn nói.

Dù cậu bé sinh sau Mạch Mạch vài phút, nhưng về tâm trí thì đúng là cậu chín chắn hơn Mạch Mạch một chút.

Lại thêm mấy tháng nay có kinh nghiệm chăm sóc Thanh Tình, nhiều lúc, Tử Dịch thực sự giống anh trai của Mạch Mạch và Hinh Hinh hơn là em trai.

Sau khi xe lăn bánh, Ôn Nhiên nghi hoặc nói: "Sao em cứ thấy, Mạch Mạch và Hinh Hinh như thể đã được Lạc Hạo Phong dạy bảo vậy."

Mặc Tu Trần khẽ cười, bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay cô, giọng nói trầm thấp ôn hòa vang lên bên tai cô: "Không phải là hình như, là A Phong đã dạy chúng."

Nếu không được dạy bảo, Mạch Mạch sẽ không nói ra những lời như vậy.

Ôn Nhiên mở to mắt nhìn Mặc Tu Trần: "Việc từ lúc nào mà sao em không biết?"

"Lúc cậu ấy đến nhà chúng ta, Mạch Mạch và Hinh Hinh cùng Tử Dịch chẳng phải đang chơi ở trong sân sao? Chính là lúc đó, cậu ấy đã dạy chúng."

"Sao anh biết?"

"Anh vừa rồi mới nhận ra thôi."

Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong giao tình mấy chục năm, sao có thể không hiểu cậu ấy.

"Hóa ra là vậy, em cứ bảo, nếu không có ai dạy, sao Mạch Mạch lại nói được những lời đó chứ."

Ý cười trên khóe môi Mặc Tu Trần đậm thêm một phần, đôi mày tuấn tú khẽ nhướng: "Bất kể quá trình thế nào, Lạc Hạo Phong có thể khiến Kiều a di cũng hài lòng về cậu ấy, kết quả như vậy là đáng vui mừng."

Nghe anh nói vậy, Ôn Nhiên cũng cười theo: "Đúng vậy, em không ngờ Lạc Hạo Phong lại vượt ải thuận lợi như thế."

Trên đường đi, cô còn lo lắng mãi.

Sợ Kiều a di giận lên, đuổi họ ra ngoài hết.

"Không chỉ Kiều a di đã đồng ý, mẹ của A Phong cũng đồng ý cho họ ở bên nhau rồi." Mặc Tu Trần dùng tay kia ôm lấy vai Ôn Nhiên, kéo cô vào lòng.

Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu trải qua nhiều trắc trở trong chuyện tình cảm, nhưng đến ngày hôm nay, đã có một bước ngoặt tốt đẹp.

Cũng coi như là một khởi đầu tốt.

Tin rằng những khó khăn trong tương lai, họ có thể rất nhanh chóng khắc phục, rất nhanh sẽ tu thành chính quả, mỹ mãn hạnh phúc.

Mặc Tu Trần từ trong lòng vui mừng thay Lạc Hạo Phong, mấy người bạn thân thiết như huynh đệ, cuối cùng từng người một đều đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Nếu nói còn ai khiến anh bận tâm, thì chỉ còn lại mỗi Ôn Cẩm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1858
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.