Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Khi giọng mẹ Lạc truyền đến lần nữa, mang theo ba phần cứng nhắc: "Sau này mẹ sẽ cố gắng."
"Mẹ, con cũng là vì tốt cho mẹ thôi. Mẹ và bố đã lãng phí cả đời rồi, bây giờ khó khăn lắm mới có chuyển biến, mẹ hãy trân trọng đi."
"Con nói lời gì vậy? Ai nói mẹ không trân trọng?"
Mẹ Lạc không vui phản bác, bà đối với Lạc Vinh Tân đã rất tốt rồi.
Thế nhưng, bà và Lạc Vinh Tân quả thực đã lãng phí cả đời, không muốn vì người đàn bà Kiều Tú Vân kia mà tiếp tục lãng phí thời gian của họ nữa.
"Con không nói mẹ không trân trọng, con là đang nhắc nhở mẹ nhất định phải trân trọng, đừng để vì người khác hay chuyện khác mà ảnh hưởng đến tình cảm giữa mẹ và bố."
"Chỉ cần con không đi gây sự với Bạch Tiêu Tiêu, mẹ và nhà họ Bạch có liên quan thì tình cảm của mẹ và bố con sẽ không bị ảnh hưởng."
Mặc dù mối quan hệ giữa mẹ Lạc và Lạc Vinh Tân hiện đã tốt hơn, nhưng bà vẫn không muốn Lạc Hạo Phong tiếp xúc với mẹ con Kiều Tú Vân.
Về điểm này, Lạc Hạo Phong rất đau đầu.
Anh đưa tay day day thái dương: "Mẹ, mẹ chỉ cần sống tốt với bố là được rồi, chuyện của con con tự biết xử lý."
"Nếu con tự xử lý được thì nhớ lấy lời của mẹ, Nhược Nghi là một cô gái tốt, con không được làm chuyện có lỗi với con bé."
Lạc Hạo Phong nhếch mép: "Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi ạ!"
Mặc dù Ngô Tinh Phương vẫn không đồng ý anh và Bạch Tiêu Tiêu.
Nhưng Lạc Hạo Phong cảm thấy, giờ mỗi khi mẹ anh nhắc đến Bạch Tiêu Tiêu, giọng điệu đã dịu đi đôi chút, không còn sắc bén cay nghiệt, hận đến nghiến răng nghiến lợi như trước nữa.
Sức mạnh của tình yêu quả nhiên là vĩ đại.
Tin rằng, khi tình cảm của bố và mẹ ngày càng tốt hơn, mẹ anh sẽ còn thay đổi hơn nữa.
Nghĩ đến đây, đôi mày đang cau lại của Lạc Hạo Phong giãn ra, bên bờ môi gợi cảm vẽ lên một nụ cười nhạt.
---❊ ❖ ❊---
Buổi trưa, Bạch Tiêu Tiêu đến khách sạn đúng hẹn.
Ngoài Lạc Hạo Phong và Kiều Tư Ý ra, còn có Tiêu Dục Đình cùng thư ký của anh ta.
Chỉ có Bạch Tiêu Tiêu là không dẫn theo trợ lý, một mình tới đây.
Trong phòng bao, mọi người giới thiệu lẫn nhau, sau khi chào hỏi thì lần lượt ngồi xuống.
Lạc Hạo Phong ngồi ngay cạnh Bạch Tiêu Tiêu, vừa ngồi xuống, ánh mắt anh lập tức chuyển sang phía Bạch Tiêu Tiêu, trong đôi mắt hẹp dài không hề che giấu sự nhớ nhung và yêu thương dành cho cô.
Chạm phải ánh mắt thâm trầm của anh, tim Bạch Tiêu Tiêu lỡ một nhịp.
Thế nhưng cô không dời tầm mắt, cứ thế nhìn thẳng vào anh.
Mới chỉ vài ngày không gặp.
Nhưng đối với hai người đang yêu nhau mà nói, lại như thể đã qua mấy mùa xuân thu.
Lạc Hạo Phong nhếch môi cười, bàn tay to lớn dày rộng luồn xuống dưới bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Tiêu Tiêu.
Đôi mắt Bạch Tiêu Tiêu chớp chớp, bàn tay dưới gầm bàn không rút ra.
Cứ thế, mặc cho bàn tay ấm áp của Lạc Hạo Phong bao bọc lấy.
Tiêu Dục Đình thu hết cảnh "đưa tình" của hai người vào mắt, cười ha hả hai tiếng rồi nhắc đến công việc.
Lạc Hạo Phong ngoài mặt bình thản bàn công việc với Tiêu Dục Đình, nhưng bàn tay dưới gầm bàn vẫn luôn dịu dàng nắm lấy tay Bạch Tiêu Tiêu.
Cho đến khi thức ăn được dọn lên, lực nắm tay cô của anh siết chặt một chút rồi mới buông ra.
"Lạc tổng lần này dự định ở thành phố G mấy ngày?"
Tiêu Dục Đình thấy Lạc Hạo Phong để mặc thư ký của chính mình sang một bên, lại "tình chàng ý thiếp" với Bạch Tiêu Tiêu, anh ta rất chu đáo gắp thức ăn cho Kiều Tư Ý.
Rồi cười hỏi Lạc Hạo Phong.
Kiều Tư Ý vội vàng vừa cảm ơn vừa từ chối, ngăn cản Tiêu Dục Đình gắp thức ăn cho mình.
Tiêu Dục Đình lại đang tâm trạng rất tốt: "Cô Kiều, lần trước tôi đi công tác ở thành phố B, may nhờ có cô tiếp đãi, khiến tôi có cảm giác như ở nhà. Bây giờ cô đến thành phố G, tôi làm tròn trách nhiệm của chủ nhà cũng là điều nên làm."
---❊ ❖ ❊---
Ăn trưa xong, Lạc Hạo Phong bảo Kiều Tư Ý về khách sạn trước.
Tiêu Dục Đình biết anh muốn hẹn hò với Bạch Tiêu Tiêu, liền cười hì hì nói: "Thư ký Kiều, hay là cô về công ty với chúng tôi đi, một vài chi tiết tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm."
Kiều Tư Ý định từ chối, nhưng Tiêu Dục Đình không để cô nói lời nào đã đẩy cô lên xe.
Kiều Tư Ý đành phải đi cùng Tiêu Dục Đình về công ty của anh ta.
Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu lên xe.
Trưa nay anh không uống rượu, chính là vì lát nữa sẽ đưa Bạch Tiêu Tiêu về công ty.
Mặc dù Bạch Tiêu Tiêu nói cô tự lái xe về là được, nhưng Lạc Hạo Phong bá đạo nói: "Tiêu Tiêu, anh là bạn trai của em, không thể ngày nào cũng ở bên cạnh em, anh đã thấy rất áy náy rồi. Bây giờ có anh ở đây mà còn để em tự lái xe, thì anh sẽ thấy mình thật không xứng đáng."
"Được thôi, đã thấy anh muốn làm tài xế như vậy, thì em đành thành toàn cho anh vậy."
Bạch Tiêu Tiêu bị lời của Lạc Hạo Phong làm cho bật cười.
Thế là cô ngồi vào ghế phụ lái, để Lạc Hạo Phong làm tài xế riêng cho cô.
Phải nói rằng, Lạc Hạo Phong là một tài xế rất đạt chuẩn, mở cửa xe rồi đóng cửa xe cho cô, sau khi lên xe còn nghiêng người qua, định thắt dây an toàn cho cô.
"Tiêu Tiêu, để anh."
Lạc Hạo Phong cầm lấy dây an toàn, đồng thời nắm chặt cả bàn tay đang giữ dây của Bạch Tiêu Tiêu.
Anh nghiêng người áp sát vào cô, hơi thở nóng bỏng phả cả vào vành tai cô, khiến tim Bạch Tiêu Tiêu run lên, nhịp tim cũng theo đó mà đập nhanh hơn.
"..."
Cô ngước mắt lên, ngũ quan tuấn tú như tạc tượng của Lạc Hạo Phong ngay sát trước mặt.
Chóp mũi cô được bao quanh bởi mùi hương nam tính nồng đượm của anh, Bạch Tiêu Tiêu bỗng cảm thấy, việc này cũng chẳng dễ chịu hơn là bao so với lúc hơi thở của anh phả vào vành tai cô.
Cô nhìn rõ mồn một, yết hầu Lạc Hạo Phong khẽ trượt lên xuống đầy gợi cảm.
Không khí trong xe, trong khoảnh khắc nhuốm màu mập mờ.
Bạch Tiêu Tiêu thấy gò má nóng ran, cô vô thức chớp chớp mắt, sợ Lạc Hạo Phong sẽ hôn mình ở đây.
Lạc Hạo Phong lại chỉ mỉm cười dịu dàng, thắt xong dây an toàn thì ngồi thẳng người dậy.
Khoảng cách giữa hai người vừa nới ra, Bạch Tiêu Tiêu vội quay mặt đi, hít thở không khí trong lành.
Ý cười nơi khóe môi Lạc Hạo Phong lan rộng, lan tới cả đôi mắt đào hoa hẹp dài: "Tiêu Tiêu, theo anh về nhà trước, anh có đồ cho em."
"Đồ gì?"
Lúc này Bạch Tiêu Tiêu mới quay mắt nhìn đôi mày đang cười của anh.
Lạc Hạo Phong nhướng đôi mày tuấn tú, vẻ bí ẩn nói: "Tạm thời giữ bí mật, về đến nhà là em biết ngay thôi."
"Anh không phải là lừa em đến khách sạn đấy chứ?"
"Ha ha, Tiêu Tiêu, anh rất nhớ em, nhớ em nhiều lắm, nhưng anh sẽ không dùng cách lừa gạt để bắt em về nhà với anh đâu."
Anh không cần lừa, Tiêu Tiêu vẫn sẽ đi cùng anh thôi.
"Anh và thư ký Kiều đi công tác cùng nhau, cô ấy ở khách sạn, còn anh ở nhà?"
Bạch Tiêu Tiêu cười cười, chuyển đề tài hỏi.
Lạc Hạo Phong thắt xong dây an toàn, cúi đầu khởi động xe, lùi xe, sau khi vào đường lớn mới chậm rãi giải thích: "Anh có căn hộ ở thành phố G, không thể có nhà không ở lại đi ở khách sạn được. Thư ký Kiều đến đây công tác, chi phí của cô ấy do công ty thanh toán, cô ấy không ở khách sạn thì chẳng lẽ còn về nhà ở cùng anh?"
"Thật ra cũng không sao mà, nhà anh nhiều phòng như vậy."
Bạch Tiêu Tiêu cười vẻ mặt vô tội.
Không biết có phải là ảo giác của cô không, cô cảm thấy ánh mắt thư ký Kiều nhìn Lạc Hạo Phong có chút gì đó ngưỡng mộ.
Nghĩ đến cuộc điện thoại thư ký Kiều gọi cho cô hồi mới về nước không lâu, Bạch Tiêu Tiêu lại tự ép mình không được suy đoán lung tung, nếu thư ký Kiều thực sự có ý đồ gì, thì hà cớ gì phải gọi điện cho cô.