Mạnh Kha chắc chắn cũng đang đề phòng Ngô Tinh Phương, cho nên khi cảnh sát đến đó thì bóng dáng Mạnh Kha đã sớm không còn.
Người ta vẫn nói lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.
Nhưng vẫn luôn có những kẻ xấu may mắn thoát khỏi sự truy bắt của cảnh sát hết lần này đến lần khác.
Nếu không thì làm sao có những kẻ mấy năm trời vẫn không thể quy án?
Mạnh Kha trốn ra nước ngoài, lợi thì cảnh sát khó bắt giữ hắn, còn hại ư? Chính là mọi việc trong nước, hắn đều không thể làm chủ được.
Cho dù đã chi một khoản tiền lớn, hết lần này đến lần khác hối thúc, đối phương cũng chỉ bảo hắn rằng, không có cơ hội, không có cơ hội.
Thế là, Mạnh Kha lại tăng giá trong điện thoại: "Trong vòng nửa tháng hãy để ta gặp người, ta có thể trả thêm gấp đôi thù lao."
Những năm qua, hắn kiếm không ít tiền nhưng vẫn luôn không dám tiêu xài hoang phí.
Bây giờ thì khác rồi, hắn muốn tiêu thế nào thì tiêu thế ấy, không còn kiêng dè gì nữa.
"Được, tôi nhất định sẽ để ông gặp người trong vòng nửa tháng."
Có tiền có thể khiến quỷ đẩy cối xay, chỉ cần có tiền, việc có thể giải quyết vẫn còn rất nhiều.
Bạch Tiêu Tiêu không ngờ Từ Uyển Kỳ lại gọi điện cho cô lần nữa, đối phương nói trong điện thoại: "Tôi có vài lời muốn gặp mặt nói với cô."
"Có lời gì thì nói thẳng trong điện thoại đi, tôi không có thời gian ra ngoài."
Đừng nói là Bạch Tiêu Tiêu không có chút hứng thú nào với những gì Từ Uyển Kỳ muốn nói, cho dù có hứng thú thì cô cũng chẳng muốn gặp bà ta.
Từ Uyển Kỳ là một người đàn bà cuồng yêu, vì Mạnh Kha, không ai dám đảm bảo bà ta sẽ không hãm hại Bạch Tiêu Tiêu.
Dường như biết cô đang lo lắng và sợ hãi, Từ Uyển Kỳ giễu cợt trong điện thoại: "Cô sợ cái gì? Hôm nay tôi đi đâu cũng có cảnh sát giám sát, tôi không biết Mạnh Kha đang ở đâu, cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì cho hắn nữa."
Bạch Tiêu Tiêu phớt lờ sự giễu cợt của bà ta, lạnh lùng nói: "Tôi thật sự không có thời gian, nếu cô không muốn nói thì tôi cúp máy đây."
Ngày mai cô phải đi thành phố B, trước đó phải hoàn thành xong công việc trong tay.
Không ngờ tới, lúc tan làm buổi trưa, Từ Uyển Kỳ lại đứng đợi ở cửa công ty.
"Tôi không làm mất nhiều thời gian của cô đâu."
Từ Uyển Kỳ mặc bộ đồ bầu, trông có vẻ đầy đặn hơn trước nhiều, bụng cũng đã nhô lên.
"Tôi nghe nói cô cũng mang thai, gần đây có một nhà hàng thanh đạm."
Không biết là do sắp làm mẹ, hay là do bị Mạnh Kha vứt bỏ mà Từ Uyển Kỳ đối mặt với Bạch Tiêu Tiêu lúc này đã không còn sự tự ti như trước nữa.
Chỉ còn lại nỗi đố kỵ nhàn nhạt.
Bạch Tiêu Tiêu không hỏi Từ Uyển Kỳ làm sao biết cô mang thai, cô nghĩ mình mang thai cũng chẳng phải bí mật gì, nếu có tâm thì muốn biết cũng không khó.
"Có gì thì nói ở đây đi!"
Nghĩ đến việc Mạnh Kha cũng biết mình mang thai, Bạch Tiêu Tiêu không khỏi tăng thêm một phần cảnh giác.
Từ Uyển Kỳ chợt cười lạnh: "Cô sợ tôi hãm hại cô đến vậy sao, hay là cô nghĩ tôi ngốc đến mức đưa cô đến bên cạnh Mạnh Kha?"
"Rốt cuộc cô có chuyện gì muốn nói?"
Bạch Tiêu Tiêu rất không vui trước sự giễu cợt ba lần bảy lượt của Từ Uyển Kỳ, sắc mặt cũng lạnh xuống theo.
Từ Uyển Kỳ nhướng mày: "Chuyện này liên quan đến việc cô và Lạc Hạo Phong có thể bên nhau trọn đời hay không, đứa con trong bụng cô có thể bình an chào đời hay không."
Bạch Tiêu Tiêu nhíu mày, ánh mắt lập tức lạnh đi.
Đang định rời đi cùng Từ Uyển Kỳ, một chiếc Aston Martin dừng lại cách đó không xa, giọng nói trong trẻo của Ôn Nhiên vang lên: "Tiêu Tiêu."
Bạch Tiêu Tiêu quay đầu lại nhìn, lập tức cười nói: "Nhiên Nhiên, sao cậu lại tới đây?"
Ôn Nhiên cười bước tới: "Tớ có việc gần đây, tiện đường ghé qua tìm cậu ăn trưa nè!"
Từ đầu đến cuối, cô chẳng liếc nhìn Từ Uyển Kỳ lấy một cái, như thể Từ Uyển Kỳ hoàn toàn không tồn tại vậy.
Điều này khiến trong lòng Từ Uyển Kỳ rất khó chịu, không kìm được mà lên tiếng đầy mỉa mai: "Mặc thái thái chẳng phải lúc nào cũng ở cùng Mặc tổng sao? Sao hôm nay chỉ có một mình Mặc thái thái vậy? Không lẽ Mặc tổng lại có mỹ nhân khác đi cùng rồi?"
Nghe thấy lời bà ta, Thanh Phong đang đứng trước xe cách đó vài bước liền trầm mặt xuống.
Ôn Nhiên dường như lúc này mới phát hiện ra Từ Uyển Kỳ đang đứng cạnh, cô cười tươi rói nhìn khuôn mặt nhìn kiểu gì cũng thấy vặn vẹo kia của bà ta, chợt bật cười.
Trên mặt Từ Uyển Kỳ thoáng hiện lên vẻ không vui: "Lẽ nào tôi đoán trúng rồi?"
"Sao tôi không biết nhỉ? Từ tiểu thư quan tâm đến chuyện của tôi và Tu Trần như vậy, xem ra Từ tiểu thư không phải là không biết gì, chỉ là vẫn luôn không muốn nói mà thôi."
Ôn Nhiên nói rất thản nhiên, không nhìn ra chút không vui nào.
Từ Uyển Kỳ lại biến sắc, chợt nhận ra mình đã nói sai điều gì.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì, chỉ là một người đàn ông anh tuấn nhiều tiền như Mặc Tu Trần, có phụ nữ ngả vào lòng là chuyện bình thường không thể bình thường hơn."
Ôn Nhiên tặc lưỡi hai tiếng, rất tiếc nuối nói: "Từ tiểu thư nói không sai, phụ nữ chủ động ngả vào lòng Tu Trần nhiều đếm không xuể, thế nhưng, Tu Trần không phải loại đàn ông như Mạnh Kha, ai cũng không từ chối."
Một câu "không từ chối ai", đâm thẳng vào nỗi đau của Từ Uyển Kỳ.
Chẳng phải bà ta là kẻ chủ động dâng tận cửa, Mạnh Kha mới chịu nhận lấy sao?
Nhìn gương mặt bà ta lúc xanh lúc trắng thay đổi liên hồi, Ôn Nhiên lại quay đầu nhìn Bạch Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, chúng ta đi ăn thôi."
Bạch Tiêu Tiêu gật đầu, nói với Từ Uyển Kỳ một cách nhàn nhạt: "Không phải cô có chuyện muốn nói sao? Đi cùng đi!"
Vì sự xuất hiện bất ngờ của Ôn Nhiên, Bạch Tiêu Tiêu không đến nhà hàng mà Từ Uyển Kỳ đã nói.
Mà bảo Thanh Phong lái xe đưa họ đến Ý Phẩm Hiên.
Sau khi vào phòng riêng ngồi xuống, Ôn Nhiên không gọi món mà bảo nhân viên phục vụ cứ mang lên.
Về việc này, Bạch Tiêu Tiêu nghi hoặc hỏi: "Nhiên Nhiên, chúng ta còn chưa gọi món, cậu bảo phục vụ mang gì lên chứ?"
Ôn Nhiên cười hì hì, vừa rót nước vừa giải thích: "Tiêu Tiêu, lúc trên đường đi tìm cậu, tớ đã gọi điện thoại cho quản lý của họ rồi."
"Thì ra là vậy."
Bạch Tiêu Tiêu bừng tỉnh, tốc độ của nhân viên rất nhanh, khi món ăn được mang lên, Bạch Tiêu Tiêu cảm động nói: "Nhiên Nhiên, cậu thật tốt."
Những món Ôn Nhiên gọi không chỉ là món cô thích ăn, mà còn rất tốt cho việc mang thai hiện tại của cô.
"Tớ đâu có vì cậu, tớ vì em bé trong bụng cậu đấy chứ."
Ôn Nhiên tinh nghịch nói, tự tay múc cho cô một bát canh, lại gắp thức ăn vào bát cô: "Cậu ăn nhiều một chút, bảo bảo mới có thể khỏe mạnh hơn."
"Được rồi, vậy tớ thay mặt bảo bảo cảm ơn cậu."
Bên cạnh, Từ Uyển Kỳ nhìn Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu hai người trò chuyện vui vẻ, trong lòng vừa hâm mộ, lại vừa đố kỵ tình chị em thắm thiết của họ.
Khoảnh khắc này, bà ta chợt nghĩ đến đứa con trong bụng mình, không kìm được đưa tay nhẹ nhàng xoa bụng, cũng là mang thai, nhưng Bạch Tiêu Tiêu lại hạnh phúc nhường ấy.
Không chỉ có một người đàn ông yêu cô sâu đậm như vậy, còn có cả một người bạn tốt đến thế.
Lần này Ôn Nhiên không hoàn toàn phớt lờ bà ta, ánh mắt quét qua vẻ đố kỵ vô tình lộ ra trên mặt Từ Uyển Kỳ, cô mỉm cười nhàn nhạt: "Từ tiểu thư đang mang thai, đừng khách khí, muốn ăn gì thì cứ tự nhiên."
Từ Uyển Kỳ biến sắc, đang định nói gì đó thì Ôn Nhiên lại chậm rãi bồi thêm một câu: "Phụ nữ có thể dựa dẫm vào đàn ông, nhưng khi đàn ông không còn dựa vào được nữa, cũng không được ủy khuất bản thân và đứa trẻ trong bụng, Từ tiểu thư nói có đúng không?"