Mặc Tu Trần không tỏ thái độ gì, nói: "Đúng vậy, là cảnh sát."
"Giang Huệ chẳng qua chỉ là một sinh viên đại học, cô ta không thể nào có khả năng phản trinh sát tới mức có thể cắt đuôi cả cảnh sát được chứ?"
Nếu thật sự là như vậy, cảnh sát theo dõi cô ta cũng có thể về nhà mà nằm chơi rồi.
"Hy vọng là vậy, chờ kết quả thôi."
Nửa tiếng sau, Lạc Hạo Phong và Mặc Tu Trần đang ngồi trên ghế sô pha da thật trong phòng khách sạn của anh.
Hương cà phê thoang thoảng lan tỏa trong không khí, ánh mặt trời chiếu qua tấm rèm cửa sát đất đang buông hờ, vừa vặn rọi lên nửa khuôn mặt tuấn tú của Lạc Hạo Phong, ánh lên vẻ sáng lấp lánh.
Mặc Tu Trần dựa người vào ghế sô pha một cách lười biếng, đôi mắt sâu thẳm hơi rũ xuống, nhìn chằm chằm vào tách cà phê: "Cậu nói xem, Giang Huệ muốn gặp ai?"
Mặc Tu Trần hỏi một cách bàng quan, không quá để tâm.
Người mà Giang Huệ muốn gặp, phần lớn là có liên quan đến Mạnh Kha.
Cả Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong đều không thể ngờ được, Mạnh Kha là do nghe được những lời lẽ không nên nghe từ phía Ngô Tinh Phương, mới sai khiến Giang Huệ đi làm những việc đó.
Ngô Tinh Phương sở dĩ nói với Lạc Vinh Tân rằng bà đã gặp Mạnh Kha, là vì Lạc Vinh Tân phát hiện ra sự bất thường của bà, truy hỏi gắt gao nên bà mới bất đắc dĩ phải nói ra.
Nhưng bà cũng không kể hết toàn bộ, vẫn giấu giếm một phần.
Lạc Hạo Phong lắc đầu, lạnh lùng nói: "Sao tôi biết được."
Đang nói chuyện, điện thoại của Mặc Tu Trần liền vang lên.
Mặc Tu Trần lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua màn hình hiển thị, khóe môi cong lên một độ cung nửa cười nửa không: "Điện thoại tới rồi."
Theo dõi lâu như vậy, chắc chắn sẽ không bị đối phương cắt đuôi.
Dù sao cũng là cảnh sát, không giống với người bình thường.
Lạc Hạo Phong thần sắc nghiêm lại, đôi mắt hoa đào hẹp dài nhìn chằm chằm vào anh.
Mặc Tu Trần dùng ngón tay dài ấn nút nghe, nhàn nhạt "Alo" một tiếng.
"Mặc tổng, Giang Huệ đã gặp một người đàn ông trẻ tuổi ở quán cà phê, chúng tôi đã chụp lại mấy tấm ảnh..."
Người đàn ông trẻ tuổi?
Mặc Tu Trần hơi nhíu mày, trong mắt xẹt qua một tia sáng u ám: "Các người hiện tại đang ở đâu?"
"Chúng tôi đang trên đường về khách sạn, rất nhanh sẽ tới."
"Giang Huệ thì sao, cô ta đi đâu rồi?"
"Cô ta cũng đang quay về khách sạn."
"Gửi ảnh qua trước đi, các người tạm thời không cần đến khách sạn nữa." Bọn họ theo Giang Huệ suốt quãng đường, dù sao cũng phải đề phòng một chút, tốt nhất là không để Giang Huệ nhận ra bọn họ.
Một phút sau, đối phương gửi ảnh sang điện thoại của Mặc Tu Trần.
Mặc Tu Trần nhìn thoáng qua, đưa điện thoại cho Lạc Hạo Phong, giọng trầm xuống: "Người Giang Huệ gặp chính là hắn."
Lạc Hạo Phong chưa nhìn thấy ảnh, nhưng nghe giọng điệu của Mặc Tu Trần, khuôn mặt tuấn tú cũng khẽ biến đổi.
Nhận lấy điện thoại, khi nhìn thấy bức ảnh trên đó, sắc mặt anh lập tức thay đổi mấy lần, đôi môi mỏng mím chặt, trầm giọng thốt ra ba chữ: "Tề Kiến Lâm."
Tề Kiến Lâm, chính là anh trai của Tề Mỹ Linh.
"Tại sao Giang Huệ lại đi gặp Tề Kiến Lâm, hơn nữa lại còn là do Mạnh Kha sai cô ta đi." Nghĩ đến điều gì đó, Lạc Hạo Phong đột nhiên nhìn Mặc Tu Trần một cách căng thẳng.
Mặc Tu Trần từ thần sắc căng thẳng của anh đã đoán ra đôi chút, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: "Cậu đang đoán rằng, Mạnh Kha biết được vài chuyện của năm xưa, nên mới sai Giang Huệ đi tìm Tề Kiến Lâm?"
Câu hỏi tuy là nghi vấn, nhưng thực chất lại là khẳng định.
Nhà họ Tề sớm đã suy tàn từ vài năm trước, gần đây cũng không có dấu hiệu gì là vực dậy được.
Thật sự có liên quan gì đến Mạnh Kha sao?
Khi trước Mặc Tu Trần từng điều tra cha con nhà họ Tề, dù bọn họ có vài vấn đề, nhưng tuyệt đối không phải loại người như Mạnh Kha.
"Tu Trần, tôi lập tức gọi cho Tề Mỹ Linh, cậu hỏi Giang Huệ xem, rốt cuộc cô ta đã biết được những gì? Chuyện năm xưa tuyệt đối không thể để cô ta nói ra."
Lạc Hạo Phong vẻ mặt nghiêm túc nhìn Mặc Tu Trần, kể từ lần trước anh gặp Tề Mỹ Linh, sau đó anh ít nhiều cũng có giúp đỡ nhà họ Tề.
Cứ như vậy, ngược lại anh lại bỏ sót việc cha con nhà họ Tề có thể vì lợi ích mà nói ra chuyện năm xưa.
Nghĩ tới đây, Lạc Hạo Phong hối hận vỗ vào đầu mình một cái, lấy điện thoại ra, gọi cho Tề Mỹ Linh.
Anh không có số của Tề Kiến Lâm, chỉ có thể gọi hỏi Tề Mỹ Linh.
Mặc Tu Trần thấy Lạc Hạo Phong lo lắng như vậy, thần sắc lạnh đi vài phần, đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Bấm số của Giang Huệ.
Điện thoại vang lên hai tiếng, giọng của Giang Huệ liền truyền ra từ điện thoại, trong sự trong trẻo mang theo ba phần dịu dàng: "Alo, Mặc tổng."
"Về chưa?"
Mặc Tu Trần hỏi rất ngắn gọn, giọng nói trầm thấp không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
Đầu dây bên kia, giọng của Giang Huệ lại rất vui vẻ: "Mặc tổng, tôi sắp tới nơi rồi."
"Tôi đang đợi cô ở quán cà phê, cô đừng về phòng trước, trực tiếp qua đây đi."
"Được ạ, Mặc tổng." Giang Huệ đáp lời rất nhanh nhẹn.
Cô ta đã tính toán thời gian, tuyệt đối sẽ không làm lỡ tiệc tối nay. Vì vậy, Mặc Tu Trần tìm cô ta sớm như vậy, chắc hẳn là có chuyện khác.
Giang Huệ vừa mới tắt máy với Mặc Tu Trần, đang do dự xem có nên kể chuyện liên quan đến Bạch Tiêu Tiêu cho Mặc Tu Trần nghe, để từ đó yêu cầu anh làm điều gì đó hay không?
Nhạc chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Cô ta do dự vài giây mới bắt máy, giọng của Mạnh Kha từ phương xa vọng tới, mang theo một chút âm u của màn đêm, khiến Giang Huệ cảm thấy trong lòng lạnh toát.
"Kết quả thế nào rồi?"
Sắc mặt Giang Huệ thay đổi, đại não nhanh chóng vận chuyển, tại sao Mạnh Kha lại biết nhanh như vậy.
Chẳng lẽ hắn phái người theo dõi cô ta?
"Tôi tuy đã gặp Tề Kiến Lâm, nhưng ông ta không chịu nói." Giang Huệ do dự một chút, không biết tại sao cô ta lại không nói thật với Mạnh Kha.
Mà lại chọn cách nói dối.
Mạnh Kha ở đầu dây bên kia hừ lạnh: "Giang Huệ, cô sẽ không phải là bị Mặc Tu Trần mê hoặc rồi chứ? Nếu Tề Kiến Lâm thực sự không biết, cô lại chuyển khoản cho ông ta làm gì?"
Sắc mặt Giang Huệ tái nhợt, trong lòng lập tức hoảng loạn.
Hóa ra Mạnh Kha biết nhanh như vậy là vì vừa rồi cô ta chuyển khoản cho Tề Kiến Lâm.
Thế nhưng, đó là tài khoản ngân hàng của cô ta, sao Mạnh Kha lại biết được.
Cô ta đang nghĩ cách giải thích, thì những lời đe dọa của Mạnh Kha liền truyền tới: "Giang Huệ, tôi không thể làm gì cô sao? Nhưng cha nuôi mẹ nuôi của cô thì tôi làm gì được chứ? Nếu cô không thành thật nói cho tôi biết kết quả, thì cô cứ chờ đấy."
"Mạnh tổng, không phải tôi không muốn nói cho ông, mà là Tề Kiến Lâm thật sự không nói gì cả."
"Ngô Tinh Phương sẽ không lừa tôi, bà ta nói cha con nhà họ Tề biết một vài chuyện năm xưa, thì chắc chắn là biết. Giang Huệ, nếu cô dám giở trò với tôi, tôi lập tức cho người hủy hoại cô trong phút chốc."
Hắn nhất thời không làm gì được Bạch Tiêu Tiêu, đó là vì bên cạnh Bạch Tiêu Tiêu có người bảo vệ.
Nhưng muốn hủy hoại một người như Giang Huệ thì lại rất dễ dàng.
Giang Huệ rùng mình một cái thật mạnh, khi Mạnh Kha nói câu: "Cô không tin thì chúng ta cứ chờ xem, trong vòng ba ngày, tôi cam đoan cô sẽ hối hận".
Cô ta không dám nói dối nữa.
Cô ta chẳng qua chỉ là một cô gái không nơi nương tựa, không muốn vì một Bạch Tiêu Tiêu mà hủy hoại chính mình.
Quan trọng nhất là, dù cô ta có không nói cho Mạnh Kha biết, thì việc dùng chuyện năm xưa để uy hiếp Mặc Tu Trần cũng không thể đạt được mục đích của mình.
Mặc Tu Trần không thể nào vì cô ta mà phản bội Ôn Nhiên.