Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28614 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2143
Giận tôi rồi sao?

❊ ❊ ❊

Sau khi Ôn Nhiên rời đi, Cảnh Hiểu Trà không nhắn tin cũng không gọi điện cho Ôn Cẩm. Vừa rồi Ôn Cẩm giận dữ như vậy, cô không chắc liệu mình nhắn tin thì anh có hồi âm hay không.

Đây là một mặt, mặt khác là vì Ôn Cẩm đang ở trong phòng bệnh của Âu Nhất Hàm, Cảnh Hiểu Trà cảm thấy bản thân không nên làm phiền họ. Cô nghĩ chờ lần tới khi Ôn Cẩm đến sẽ giải thích với anh sau.

Ôn Nhiên không biết Cảnh Hiểu Trà sẽ không nhắn tin cho Ôn Cẩm, cô đi ra phía cầu thang bộ, gọi cho Ôn Cẩm một cuộc điện thoại.

Chuông reo hai tiếng, giọng nói ôn hòa của Ôn Cẩm truyền tới: "Alo, Nhiên Nhiên."

"Anh, anh đang ở đâu?"

"Anh đang ở trong phòng bệnh của Nhất Hàm, có việc gì sao?"

"Em đang ở cầu thang bộ, anh ra ngoài một lát đi, em có chuyện muốn nói với anh." Ôn Nhiên bình tĩnh nói.

"Được, chờ anh hai phút."

Hai phút sau, Ôn Cẩm từ phòng bệnh của Âu Nhất Hàm bước ra, đi tới cầu thang bộ, cất tiếng gọi Ôn Nhiên đang quay lưng về phía mình: "Nhiên Nhiên."

Nghe tiếng, Ôn Nhiên quay đầu lại, mỉm cười nhẹ với Ôn Cẩm: "Sao rồi? Còn giận không?"

Ánh mắt Ôn Cẩm lóe lên, anh biết rõ Ôn Nhiên đã hỏi qua Cảnh Hiểu Trà và biết được nguyên do, nhưng dù có giận thì anh cũng sẽ không thể hiện ra trước mặt Ôn Nhiên. Anh lập tức mỉm cười: "Tìm anh có chuyện gì?"

Ôn Nhiên thở dài một tiếng thật dài: "Em đã biết vì sao anh giận Hiểu Trà rồi, anh lại không nghe người ta giải thích ư? Như vậy có phải quá không công bằng không?"

"Anh không thể nghĩ ra lý do gì đáng để nó vì một tên Cận Triết Vũ mà bỏ qua cho Trịnh Thi Nhuế."

Nhắc đến chuyện này, trong lòng Ôn Cẩm vẫn vô cùng u uất, đến mức giọng nói có chút cứng nhắc. Thần sắc giữa mày cũng thay đổi đôi chút.

"Hiểu Trà vừa nói với em, lúc ở nước ngoài, Cận Triết Vũ từng vì cứu cô ấy mà bị thương một lần, sáng nay cậu ta tới là để đòi cô ấy trả ân tình."

"Cận Triết Vũ vì nó mà bị thương?"

Ôn Cẩm khẽ nhíu mày, giọng nói trầm thấp lặp lại lời của Ôn Nhiên.

"Đúng vậy, nếu không thì anh nghĩ tại sao Hiểu Trà lại đồng ý với Cận Triết Vũ? Cô ấy chỉ là không muốn nợ ân tình của Cận Triết Vũ, cô ấy còn nói với em, từ nay về sau, cô ấy và Cận Triết Vũ chỉ là người dưng nước lã."

Trong thâm tâm Ôn Cẩm lóe lên một tia sáng, vừa rồi anh quả thực rất tức giận nên không nghe Hiểu Trà giải thích. Với cái tên Cận Triết Vũ kia, Ôn Cẩm vốn dĩ không hề thích. Cứ hễ dính dáng đến Cận Triết Vũ là anh lại khó lòng kiểm soát được cảm xúc của mình.

Giờ nghe Ôn Nhiên giải thích nguyên do, ngọn lửa giận trong lòng anh đã vơi đi đôi chút, nhưng anh vẫn cảm thấy Cảnh Hiểu Trà không nên tha cho Trịnh Thi Nhuế như vậy. Trịnh Thi Nhuế không đời nào vì chuyện cô tha cho ả mà sau này không oán hận cô nữa. Ả chỉ càng làm tới, cảm thấy dù có làm tổn thương Cảnh Hiểu Trà thì Cảnh Hiểu Trà cũng chẳng làm gì được ả.

Giống như Ôn Nhiên đã nói, Ôn Cẩm là vì quá để tâm nên mới tức giận như vậy.

Ôn Nhiên quan sát sự thay đổi trên nét mặt Ôn Cẩm, thấy anh không còn giận dữ như vậy nữa, liền khẽ nói: "Anh, Hiểu Trà bây giờ là bệnh nhân, anh làm cô ấy đau lòng như vậy sẽ không có lợi cho việc hồi phục vết thương. Lúc nãy em qua đó, em thấy mắt cô ấy đều đỏ cả lên."

Vẻ mặt Ôn Cẩm không đổi, nhưng trong lòng lại khẽ thắt lại. Cãi vã giận dỗi chưa bao giờ là chuyện của một người, anh tức giận vì Cảnh Hiểu Trà coi trọng Cận Triết Vũ như thế, thực chất là đang ghen. Còn Cảnh Hiểu Trà thì đau lòng vì anh không chịu nghe cô giải thích.

"Anh mau lên lầu xem cô ấy đi, em đi tìm Tu Trần đây."

"Nhiên Nhiên, cảm ơn em."

Ôn Nhiên mím đôi môi mỏng, nói một câu không được tự nhiên lắm.

Ôn Nhiên khẽ mỉm cười, nhướng mày nói: "Em chỉ muốn sớm được ăn kẹo mừng thôi mà."

Dì Trần có mang theo cơm trưa cho Ôn Cẩm, vì vậy Ôn Cẩm không hề do dự, sau khi Ôn Nhiên rời đi, anh liền trực tiếp lên lầu, quay lại phòng bệnh của Cảnh Hiểu Trà.

Dì Trần đang ngồi cạnh giường bầu bạn với Cảnh Hiểu Trà, nhìn thấy Ôn Cẩm bước vào liền đứng dậy. Ôn Cẩm bảo dì Trần về trước đi. Sau khi dì Trần rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại anh và Cảnh Hiểu Trà. Không khí hơi ngưng trệ.

Cảnh Hiểu Trà cúi đầu ăn cơm không nói gì, cũng không ngẩng đầu nhìn Ôn Cẩm lấy một cái. Chỉ là nếu nhìn kỹ sẽ thấy động tác ăn cơm của cô có chút cứng nhắc, nhịp tim vì sự hiện diện của Ôn Cẩm mà có chút loạn nhịp.

"Giận tôi rồi à?"

Ôn Cẩm đứng trước giường bệnh với thân hình cao lớn, không lập tức đi lấy cơm mà đứng từ trên cao nhìn xuống Cảnh Hiểu Trà đang cúi đầu ăn.

"Không có."

Giọng điệu Cảnh Hiểu Trà cứng nhắc, động tác ăn cơm khựng lại. Cô vẫn không ngẩng đầu.

Nhìn dáng vẻ giận dỗi của cô, cơn giận trong lòng Ôn Cẩm ngược lại tiêu tan, nhớ đến lời Ôn Nhiên nói rằng vừa rồi mắt cô đã đỏ hoe, một góc trong lòng anh lại dấy lên sự xót xa. Do dự một lát, anh ngồi xổm xuống trước giường bệnh, bàn tay to với những khớp xương rõ ràng vươn ra trước cằm Cảnh Hiểu Trà, ngón tay anh nâng cằm cô lên.

Cảnh Hiểu Trà cứng đờ người. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang cúi xuống bị động tác này của anh ép phải ngẩng lên. Chỉ là đôi mắt trong veo kia không muốn đối diện với ánh mắt anh mà khẽ tránh đi.

Khóe miệng Ôn Cẩm hơi cong lên, mùi hương bạc hà nhàn nhạt hòa lẫn với hơi thở nam tính ấm nóng cướp đi không khí nơi chóp mũi cô, vấn vít quẩn quanh hơi thở của cô. Cảnh Hiểu Trà theo bản năng nuốt xuống thức ăn trong miệng, không biết là vì nhiệt độ nơi đầu ngón tay anh khiến cô không tự nhiên, hay là vì bầu không khí quanh cánh mũi bị anh chiếm đoạt, khuôn mặt trắng nõn của cô thoáng ửng hồng.

"Nhiên Nhiên đã kể cho tôi rồi."

Giọng nói của Ôn Cẩm vừa ôn nhu lại vừa mang theo chút khàn khàn. Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần, không khí không khỏi nhiễm chút mập mờ.

Cảnh Hiểu Trà mím môi, không biết nên nói gì. Chỉ cảm thấy nhịp tim ngày một nhanh hơn.

"Vừa rồi tôi không nên vừa giận đã bỏ đi, đừng giận tôi nữa, tôi nghe cô giải thích đây." Ôn Cẩm vậy mà lại đang xin lỗi cô.

Nhận thức này truyền đến dây thần kinh đại não khiến tim Cảnh Hiểu Trà lại lỡ một nhịp. Thế nhưng nỗi tủi thân không biết từ đâu trào ra trong lòng cô lại một lần nữa dâng lên, khiến cô càng mím chặt môi hơn. Dáng vẻ trông thật bướng bỉnh.

"Hiểu Trà, không phải vừa rồi cô nói muốn giải thích với tôi sao?"

Thấy cô không nói gì, Ôn Cẩm kiên nhẫn, ôn hòa hỏi. Ngón tay thon dài vốn đang nâng cằm cô di chuyển lên trên, đầu ngón tay ấm nóng khẽ vuốt ve gò má đang ửng đỏ của cô, thưởng thức sự ửng hồng trên khuôn mặt cô từng chút một đậm dần. Từ sắc hồng nhạt đáng yêu chuyển thành đỏ thẫm như quả cà chua.

Nhiệt độ trên da cô cũng dần dần cao hơn nhiệt độ đầu ngón tay anh. Đại não Cảnh Hiểu Trà có chút hỗn loạn, hành động này của Ôn Cẩm khiến cô không thể suy nghĩ gì cả, cô thừa biết nên gạt tay anh ra, nhưng cô lại vì sự vuốt ve dịu dàng nơi đầu ngón tay anh mà trong lòng nảy sinh một tia vui mừng khó lòng kiểm soát. Cô thích anh đối xử với mình như vậy.

Thậm chí còn thầm nghĩ một cách vô liêm sỉ rằng muốn thời gian ngừng lại ở khoảnh khắc này, tận hưởng sự dịu dàng này của anh. Dù cho đó là sự dỗ dành dịu dàng đổi lấy từ việc anh phát cáu với cô, cô vẫn không nỡ gạt tay anh ra. Ôn Cẩm đợi nửa ngày, cuối cùng khẽ thở dài, u uất thốt lên một câu: "Tôi không thích cô qua lại với Cận Triết Vũ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.