"Nhắm mắt lại làm gì thế?"
Mặc Tử Dịch buồn cười hỏi.
Thanh Tình bĩu đôi môi nhỏ, làm nũng nói: "Anh Tử Dịch, anh cứ nhắm mắt lại mười giây là được rồi."
"Được thôi."
Mặc Tử Dịch không còn cách nào với cô, khẽ cười một tiếng rồi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Thấy anh đã nhắm mắt, trong mắt Thanh Tình lóe lên một tia tinh quái, sau đó cô ghé khuôn mặt nhỏ nhắn lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi mềm mại của Mặc Tử Dịch.
"Thanh Tình."
Đôi mắt đang nhắm nghiền của Mặc Tử Dịch bỗng chốc mở ra.
Anh nhìn Thanh Tình trước mặt với vẻ hơi kinh ngạc.
Gương mặt cô rạng rỡ nụ cười: "Anh Tử Dịch, môi anh mềm quá, lại còn có mùi sữa nhàn nhạt nữa."
Lúc nãy khi anh bảo cô uống sữa, anh cũng uống một ngụm.
Thanh Tình chuẩn bị đi ngủ nên đã đánh răng, còn Mặc Tử Dịch chưa đánh, dự định lát nữa về phòng mình mới đánh răng.
Ánh mắt Mặc Tử Dịch chớp động, ôn hòa nói: "Sau này không được như vậy nữa, anh đã bảo với em là không được hôn môi rồi mà?"
"Nhưng chúng ta lớn lên là phải kết hôn mà, em thấy các cô chú trên tivi toàn hôn nhau, còn thè lưỡi vào miệng đối phương nữa..."
"Được rồi, sau này đừng xem mấy bộ phim truyền hình linh tinh đó nữa, chúng ta vẫn còn là trẻ con, đợi lớn lên rồi mới được làm thế."
Mặc Tử Dịch thu lại thần sắc, Thanh Tình liền lập tức ngoan ngoãn.
"Anh Tử Dịch, em chỉ tò mò một chút thôi mà, lần sau em không hôn môi anh nữa là được chứ gì."
Cô chỉ là rất tò mò, mấy cô chú trên tivi kia, cứ hôn nhau là như rất kích động, còn không kiềm chế được bản thân, phát ra tiếng động, thậm chí cởi cả quần áo của đối phương...
Lúc nãy cô hôn anh Tử Dịch, cũng đâu có muốn cởi quần áo của anh đâu.
"Mau ngủ đi."
Mặc Tử Dịch thấy cô nhíu mày không biết đang ngẩn người nghĩ gì, lại ôn hòa nhắc nhở.
"Vâng."
Thanh Tình cười với Mặc Tử Dịch, ngoan ngoãn nằm xuống giường, ôm cánh tay anh rồi chìm vào giấc ngủ.
Mặc Tử Dịch yên lặng ngồi bên mép giường, ánh mắt dịu dàng nhìn Thanh Tình trên giường, nghĩ đến nụ hôn của cô đặt lên môi mình vừa rồi, nơi khóe môi anh không tự chủ được mà hiện lên một nụ cười.
Đợi thêm cô mười năm nữa, họ có thể thực sự bắt đầu hẹn hò rồi.
---❊ ❖ ❊---
Xuân đi thu lại.
Thanh Tình cũng đã vinh dự trở thành một học sinh trung học cơ sở.
Ngày ghi danh, cô không cần cha mẹ đi cùng mà là do Mặc Tử Dịch đưa đi.
Mà lúc này Mặc Tử Dịch cũng đã lên trung học phổ thông.
Tuy nhiên cả hai đều học chung một trường, nên cũng không khác gì trước đây.
"Thanh Tình, em làm thủ tục xong chưa, em ở lớp nào thế?"
Bạn học cũ là Kiều Nhụy làm thủ tục xong, vừa vặn nhìn thấy Thanh Tình nên ân cần hỏi thăm.
Thanh Tình nhìn Mặc Tử Dịch đang làm thủ tục giúp mình ở bên cạnh, cười đáp: "Anh Tử Dịch đang làm thủ tục cho em, em được xếp vào lớp một."
"Á, chị cũng ở lớp một, chúng mình chung lớp đấy."
Kiều Nhụy vừa nói xong thì Mặc Tử Dịch cũng vừa điền xong bảng biểu, đứng thẳng người dậy, quay đầu nhìn về phía họ.
Khi chạm phải khuôn mặt tuấn tú vô song của Mặc Tử Dịch, mặt Kiều Nhụy lập tức hơi đỏ lên, hơi ngại ngùng gọi một tiếng: "Học trưởng Mặc."
"Ừ."
Mặc Tử Dịch chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng, không nhìn Kiều Nhụy thêm cái nào.
Sau khi cất tiền vào ví, anh bảo với Thanh Tình: "Thanh Tình, đi được rồi."
"Thanh Tình, học trưởng Mặc, bây giờ còn sớm, hai người không vào lớp xem thử sao?"
"Không vào nữa, chúng tôi còn có việc."
Mặc Tử Dịch từ đầu đến cuối đều giữ vẻ mặt bình thản.
Đối lập với sự lạnh nhạt của anh, Thanh Tình lại cười rạng rỡ: "Kiều Nhụy à, mình và anh Tử Dịch còn có việc, hôm nay không vào lớp được rồi."
Dù sao thì cũng đâu nhất thiết phải vào lớp.
Anh Tử Dịch hôm nay phải đóng phim, mà cô thì muốn đi theo anh đến phim trường xem anh quay.
Vừa ra khỏi cổng trường, Thanh Tình bỗng thay đổi sắc mặt, kêu lên một tiếng: "Anh Tử Dịch."
"Sao thế?"
Mặc Tử Dịch quay đầu nhìn cô, hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại, trong mắt hiện lên vẻ quan tâm.
Thanh Tình khẽ cắn môi dưới, một tay nhẹ nhàng ôm lấy bụng nhỏ: "Em đau bụng, hình như... em muốn đi vệ sinh."
Mặc Tử Dịch gật đầu, nở nụ cười nhẹ nhõm: "Hóa ra là đau bụng muốn đi vệ sinh, đi thôi, đi vệ sinh trước đã."
Anh đưa Thanh Tình đến bên ngoài nhà vệ sinh.
Mặc Tử Dịch dặn dò cô: "Anh đợi em ở bên ngoài này, có việc gì thì gọi điện cho anh."
"Vâng."
Thanh Tình xoay người chạy vào nhà vệ sinh.
Một chàng trai cao lớn tuấn tú như Mặc Tử Dịch đứng ngoài nhà vệ sinh, những nữ sinh đi qua đi lại đều liếc mắt nhìn anh.
Anh lại thản nhiên, chẳng hề để tâm.
Đột nhiên, chuông điện thoại reo lên, là Thanh Tình gọi.
Mặc Tử Dịch nhíu mày, lập tức bấm phím nghe: "Thanh Tình, sao thế?"
"Anh Tử Dịch, em... em chảy máu rồi..."
Giọng nói của Thanh Tình mang theo ba phần hoảng loạn, hai phần bất lực, lại còn thoáng tiếng khóc nức nở, xuyên qua sóng điện thoại lọt vào tai Mặc Tử Dịch.
Tim anh thắt lại, quay đầu nhìn về phía nhà vệ sinh nữ, ôn tồn an ủi: "Đừng khóc, em sẽ không chết đâu, cứ ở trong nhà vệ sinh đợi anh, anh quay lại ngay."
"Anh Tử Dịch, hình như em bị xuất huyết..."
"Ngoan, nghe anh, ở trong đó đợi anh."
Mặc Tử Dịch nói xong liền sải bước chạy ra ngoài.
Còn kéo theo cả Đồng Đồng.
"Tử Dịch, cậu chậm thôi, mệt chết tớ rồi." Đồng Đồng bị anh kéo theo phía sau, bất mãn than phiền.
"Chậm thêm chút nữa là Thanh Tình khóc trong nhà vệ sinh mất, cậu mau vào đưa cho con bé đi."
Mặc Tử Dịch đưa túi trên tay cho Đồng Đồng, không yên tâm nhìn về phía nhà vệ sinh.
Đồng Đồng nhận lấy túi trên tay anh, cúi đầu nhìn, sau đó cười một cách không mấy đứng đắn: "Cậu vì cái này mà chạy hồng hộc lên thế à, sao không nói sớm."
"Nói sớm cái gì?"
Mặc Tử Dịch không hiểu ra sao.
Đồng Đồng trừng mắt nhìn anh: "Cậu chạy đến vã cả mồ hôi chỉ để mua cái này, nếu bảo tớ sớm thì đâu cần phải mua... thôi bỏ đi, tớ vào tìm Thanh Tình trước đây."
Đồng Đồng sải bước vào nhà vệ sinh nữ.
Gõ cửa buồng vệ sinh nơi Thanh Tình đang ở, liền nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của cô bé.
"Thanh Tình, sao lại khóc rồi, bụng đau lắm à?" Đồng Đồng nhíu đôi lông mày thanh tú, lo lắng hỏi.
Thanh Tình lau nước mắt, nhìn Đồng Đồng: "Chị Đồng Đồng, em chảy nhiều máu lắm, hình như em sắp chết rồi..."
"..."
Đồng Đồng muốn cười, nhưng cảm thấy mình mà cười bây giờ thì thật chẳng ra làm sao.
"Đều tại Tử Dịch cả, em đừng khóc đừng buồn nữa, lát nữa bảo Tử Dịch giải thích cho em tại sao lại như vậy, nào, trước hết dùng cái này đã."
Đồng Đồng xé bao bì, lấy một miếng đưa cho Thanh Tình.
Thanh Tình nhìn thứ chị đưa tới, chớp chớp mắt: "Dùng cái này là sẽ không chết nữa ạ?"
"Ừ, đảm bảo sẽ không chết, chị từng dùng rồi. Anh Tử Dịch của em vẫn đang đợi bên ngoài đấy, chúng ta ra ngoài rồi nói tiếp."
Đồng Đồng mỉm cười an ủi.
Lần đầu tiên của cô tuy không sợ đến mức khóc như Thanh Tình, nhưng cũng chẳng biết làm sao, may mà lúc đó ở nhà, mẹ đã giảng giải cho cô rất nhiều.
Thanh Tình không hiểu những chuyện này cũng là chuyện bình thường.
Nhưng cô không định giảng giải mấy kiến thức đó cho cô bé, dù sao cũng có Tử Dịch ở đây, thôi thì để nhiệm vụ vinh quang này cho cậu ấy vậy.