Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28614 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2155
Dù sao sớm muộn gì cũng phải dọn vào

❊ ❊ ❊

Khi Cảnh Hiểu Trà tắm xong bước ra, cô liền thấy Ôn Cẩm đang tựa vào sô pha, đầu hơi nghiêng sang một bên, dường như đã ngủ thiếp đi.

Trong mắt cô lóe lên một tia kinh ngạc, cô đi đến trước mặt anh, nhẹ nhàng gọi một tiếng, "Anh Ôn."

Lúc này Ôn Cẩm mới từ từ mở mắt ra.

Đôi mắt như mực không còn trong trẻo ôn nhuận như ngày thường, mà mang theo một chút buồn ngủ mơ màng, anh áy náy nói, "Không biết từ lúc nào đã ngủ quên mất rồi."

"Anh Ôn, anh mau về phòng nghỉ ngơi đi."

Cảnh Hiểu Trà xót xa cho vẻ mệt mỏi của Ôn Cẩm, anh vừa đi công tác về đã không nghỉ ngơi mà đến bệnh viện ngay, sau đó lại ở bên cô đến tận bây giờ.

Chắc chắn là mệt lắm rồi.

"Em tắm xong rồi sao? Không làm ướt vết thương chứ?"

Ôn Cẩm lướt mắt nhìn cánh tay phải của cô, quan tâm hỏi.

Cảnh Hiểu Trà vội lắc đầu, "Em rất cẩn thận, không làm ướt vết thương đâu."

Nghe cô nói vậy, Ôn Cẩm mới thở phào mỉm cười, đứng dậy khỏi sô pha, "Tiểu Huy và Tử Dịch hai ngày nữa mới về, hai ngày này em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, nó vừa về là lại làm phiền em đấy."

"Vâng."

"Qua bàn trang điểm bên kia đi, anh sấy khô tóc cho em rồi hãy về phòng ngủ."

Ôn Cẩm nói, vươn tay lấy chiếc mũ trùm tóc khô trên đầu Cảnh Hiểu Trà xuống, đội cái mũ này chung quy vẫn không bằng sấy khô tóc ngay được.

Cảnh Hiểu Trà ngẩn người nhìn chiếc mũ trùm tóc trong tay anh, muốn từ chối, nhưng lại bị Ôn Cẩm đẩy về phía bàn trang điểm, nghe anh nói, "Nếu không phải vì muốn sấy khô tóc cho em, thì nãy giờ anh đã về phòng tắm rửa đi ngủ rồi."

"..."

Nếu cô còn nói không cần sấy khô, vậy thì chẳng phải quá có lỗi với Anh Ôn đã vất vả chờ đợi lâu như vậy sao.

Cảnh Hiểu Trà lương thiện trong lòng dâng lên một tia áy náy, không dám có bất kỳ ý kiến gì, ngồi xuống chiếc ghế trước bàn trang điểm.

Ôn Cẩm nhìn cô trong gương, khóe miệng cong lên một độ cung ôn hòa, cắm máy sấy, trước khi sấy tóc cho cô, lại dùng khăn khô nhẹ nhàng lau lại mái tóc ướt của cô một lần nữa.

Cảnh Hiểu Trà yên lặng ngồi trên ghế, nhìn vào gương, thấy dung nhan ôn nhuận tuấn mỹ của Ôn Cẩm, cùng những động tác dịu dàng thành thục, cảm giác trong lòng thật kỳ diệu.

Từng sợi ngọt ngào, từng sợi cảm động hòa quyện thành hương vị hạnh phúc, lan tỏa đến từng tế bào trên cơ thể cô...

Trong phòng, ngoài tiếng máy sấy, không còn âm thanh nào khác.

Ôn Cẩm rất chuyên chú sấy tóc cho cô, không nói lời nào.

Cảnh Hiểu Trà rất yên tĩnh tận hưởng hạnh phúc này, cũng không nỡ phá vỡ nó.

Cho đến khi tiếng máy sấy ngừng lại, giọng nói trầm thấp ôn nhuận của Ôn Cẩm mới thốt ra từ đôi môi mỏng, "Xong rồi."

"Cảm ơn Anh Ôn."

Có lẽ vì hơi nóng, đôi má Cảnh Hiểu Trà ửng hồng, lúc cười lên, chân mày cong cong, rất đáng yêu.

Ôn Cẩm khẽ cong môi, giọng nói trong trẻo vui vẻ, "Anh về phòng trước đây, em nghỉ ngơi sớm đi."

"Anh Ôn ngủ ngon."

Cảnh Hiểu Trà tiễn Ôn Cẩm đến cửa, nhìn anh rời khỏi phòng, mới đóng cửa lại.

Nghe tiếng cửa phòng bên cạnh mở ra, Cảnh Hiểu Trà không lập tức quay vào trong phòng, mà dựa lưng vào cánh cửa, ánh mắt nhìn về phía bàn trang điểm, cảnh tượng tốt đẹp vừa rồi hiện lên trước mắt.

Khóe môi cô vô thức nở nụ cười.

Trong lòng, tràn ngập sự ngọt ngào.

Cho đến tận bây giờ, cô vẫn cảm thấy mọi thứ không chân thực.

Mấy ngày trước, cô vẫn còn đang lên kế hoạch, đợi Tiểu Huy thi xong sẽ đưa nó đi du lịch, qua Tết mới trở về.

Trong chớp mắt, cô đã dọn vào nhà Anh Ôn, những lời anh vừa nói với cô, còn hơn cả vô vàn lời ngọt ngào.

Đây là Anh Ôn mà cô quen thuộc, không dễ dàng hứa hẹn, anh chỉ dùng hành động thực tế để đối xử tốt với cô, nghĩ đến điểm này, hạnh phúc trong lòng cô muốn tràn ra ngoài.

Nhạc chuông điện thoại vang lên lúc này, Cảnh Hiểu Trà bước nhanh đến bên giường, cầm điện thoại lên, khi nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, ánh mắt cô khẽ lóe lên.

Cuộc gọi là do Ôn Nhiên gọi tới.

Cô nhanh chóng nhấn nút nghe, giọng điệu nhẹ nhàng cất lên, "Alo, chị Ôn."

"Hiểu Trà, chị nghe nói em xuất viện rồi."

Giọng Ôn Nhiên vui vẻ truyền đến trong điện thoại, thấp thoáng còn lẫn cả tiếng nói chuyện của Tử Dịch và những người khác, Cảnh Hiểu Trà hơi ngạc nhiên, "Chị Ôn, chị đi nghỉ dưỡng ở nông thôn sao?"

"Đúng vậy, chúng chị vừa đến biệt thự, Tử Dịch và Tiểu Huy đều ở đây."

"Vết thương trên cánh tay em chưa lành, sao lại vội xuất viện như vậy, về nhà ai chăm sóc cho em?" Ôn Nhiên ở đầu dây bên kia quan tâm hỏi.

Cảnh Hiểu Trà ngập ngừng hai giây mới trả lời, "Em đang ở nhà Anh Ôn."

"A?"

Ôn Nhiên có vẻ rất kinh ngạc.

Điều này khiến Cảnh Hiểu Trà hơi thẹn thùng, nói đúng ra, nơi này cũng là nhà của chị Ôn.

Mặc dù bây giờ là nhà mẹ đẻ của chị Ôn, nhưng cô dọn vào ở thế này vẫn cảm thấy không ổn lắm.

"Như vậy cũng tốt, lúc nãy nghe tin em xuất viện, chị còn lo em về căn hộ một mình không ai chăm sóc, vết thương trên tay lại chưa lành, em biết phải làm sao." Ôn Nhiên chỉ kinh ngạc trong chốc lát, rất nhanh liền thở phào cười nói, "Bây giờ em ở nhà anh trai chị, chị cũng yên tâm rồi, có anh trai chị chăm sóc em, em cứ dưỡng thương cho tốt đi."

Cảnh Hiểu Trà lại không biết phải nói gì.

Cô không phải tự nguyện dọn vào nhà Ôn Cẩm, nếu không phải vì Ôn Cẩm cho thuê căn hộ của cô đi, cô vẫn muốn quay về căn hộ hơn.

"Chị Ôn, vì Anh Ôn cho thuê căn hộ của em đi, nên em mới ở đây."

"Hiểu Trà, em không cần giải thích, dù sao sớm muộn gì em cũng phải dọn vào mà, dọn vào sớm một chút để thích nghi cũng tốt."

Ôn Nhiên trêu chọc trong điện thoại.

Gương mặt nhỏ nhắn của Cảnh Hiểu Trà nóng bừng, hờn dỗi một tiếng, "Chị Ôn."

"Hì hì, chị thực sự rất hoan nghênh em dọn vào nhà họ Ôn, phòng của em có phải ở ngay bên cạnh phòng anh trai chị không, đúng rồi, nếu em muốn thêm thắt gì trong nhà, cứ tùy ý nhé, không cần câu nệ..."

"Chị Ôn, em không nói chuyện với chị nữa đâu."

Cảnh Hiểu Trà cảm thấy, nếu mình còn tiếp tục trò chuyện với Ôn Nhiên, chỉ có nước bị cô ấy trêu chọc thôi.

"Được được, không nói nữa, nói tiếp nữa lại làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của em, anh trai chị mà tìm chị gây rắc rối thì thật không đáng." Trước khi cúp máy, Ôn Nhiên không quên trêu chọc một câu.

Cảnh Hiểu Trà cúp điện thoại, leo lên giường.

Nằm trên chiếc giường lớn mềm mại thoải mái, nhưng thế nào cũng không ngủ được, trong lòng nổi lên những bong bóng hạnh phúc, tinh thần tốt vô cùng.

Trong phòng ngủ chính bên cạnh, Ôn Cẩm tâm trạng rất tốt.

Lúc nãy chợp mắt một lúc trong phòng Cảnh Hiểu Trà, ngược lại làm anh thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, nhìn bức ảnh gia đình trên bàn trà, trong mắt anh không còn sự cô đơn và tịch mịch vô tận nữa.

Khóe miệng ngậm một độ cong nhàn nhạt, trong mắt cũng tràn đầy hơi ấm dịu dàng.

Vươn tay cầm lấy bức ảnh gia đình, dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua tấm ảnh, trong lòng thầm nói, "Bố, mẹ, sau này con không còn một mình nữa."

Cô đơn mấy năm rồi, sau này, anh không cần phải một mình nữa.

Phòng bên cạnh đang ở người con gái mà anh yêu thích, hiện tại anh cũng đã thực sự bước ra khỏi phần tình cảm không nên có dành cho Nhiên Nhiên trước kia.

Sau này, sẽ có một người bầu bạn cùng anh.

Ngay tối nay, lúc Hiểu Trà về nhà cùng anh, dọn vào ở căn phòng ngay sát vách anh, anh đã thực sự thấu hiểu được cảm giác hạnh phúc, đó là một loại niềm vui sâu tận đáy lòng mà không lời nào có thể diễn tả được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.