Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28594 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2183
Ngoại truyện Tử Dịch Thanh Tình (3)

❊ ❊ ❊

"Tử Dịch ca ca."

Bàn tay bị Mặc Tử Dịch buông ra, gương mặt nhỏ nhắn của Thanh Tình lập tức thay đổi.

Đôi mắt trong veo ấy thoáng hiện nét tủi thân và buồn bã, nàng chẳng hề suy nghĩ, ngay lập tức vươn tay nắm chặt lấy tay Mặc Tử Dịch, còn nắm thật chặt, sợ rằng sẽ bị chàng hất ra.

Giọng nói phát ra lại càng mang theo sự tủi thân nồng đậm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là một vẻ đáng thương vô cùng.

Mỗi lần nàng lộ ra biểu cảm này, dùng ánh mắt đáng thương nhìn Mặc Tử Dịch, thì dù trong lòng Tử Dịch có bao nhiêu tức giận đi chăng nữa, cũng đều tan thành mây khói.

Lần này cũng không ngoại lệ, Mặc Tử Dịch cuối cùng vẫn đầu hàng trước vẻ đáng thương của Thanh Tình, chàng nắm ngược lại tay nàng, ân cần dạy bảo: "Không phải anh không cho phép em ăn kẹo hay sô-cô-la, mà là khi em bị đau răng sẽ rất khó chịu, cho nên phải cố gắng ăn ít đồ ngọt lại."

"Tử Dịch ca ca, em biết rồi, sau này em đều nghe lời anh."

Thanh Tình thường xuyên mắc lỗi, nhưng tốc độ và thái độ nhận lỗi thì tuyệt đối rất tốt.

Thông thường Tử Dịch nói gì, nàng đều ngoan ngoãn đồng ý, nhưng sau đó, nàng lại tiếp tục phạm lỗi, thế mà Tử Dịch lại chẳng có cách nào trị được nàng.

"Thật chứ?"

"Thật mà, em thề đó, không tin thì em với Tử Dịch ca ca ngoắc tay." Thanh Tình vừa nói, vừa vươn một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn khác ra.

Tử Dịch nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, lòng mềm nhũn, bên môi không tự chủ được mà nở nụ cười, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng theo: "Được, anh ngoắc tay với em, đã ngoắc tay rồi thì không được nuốt lời, sau này muốn ăn kẹo thì nói với anh."

"Em biết rồi, em biết rồi, Tử Dịch ca ca nói mỗi tháng Thanh Tình chỉ được ăn kẹo ba lần." Gương mặt nhỏ nhắn của Thanh Tình nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt được nụ cười làm cho sáng bừng lên càng thêm lấp lánh tựa như những vì sao.

Hai người đứng bên đường ngoắc tay, ánh trăng dịu dàng phủ lên người họ, tựa như đang khoác lên mình một lớp áo sa mỏng manh, giây phút thanh mai trúc mã này đẹp tựa như một bức tranh tuyệt mỹ.

"Được rồi, bây giờ về nhà làm bài tập thôi."

Ngoắc tay xong, Tử Dịch muốn cưng chiều xoa xoa đầu Thanh Tình, Thanh Tình ngoan ngoãn như một chú thú cưng, mặc cho Tử Dịch vò rối tóc mình.

---❊ ❖ ❊---

Nhà họ Ôn

Ôn Cẩm dỗ con gái ngủ xong, liền đến phòng của Trương Minh Huy, thấy Trương Minh Huy đang tựa vào đầu giường đọc sách.

Anh đi đến mép giường ngồi xuống, quan sát Trương Minh Huy, tỏ vẻ như vô tình hỏi: "Chú nghe cô cháu nói cháu đang không vui sao?"

Trương Minh Huy gập cuốn sách trong tay lại, ngẩng đầu nhìn Ôn Cẩm, nở một nụ cười gượng gạo: "Dượng, cháu không sao ạ."

Ôn Cẩm mỉm cười ôn hòa: "Chẳng lẽ là có mâu thuẫn với Tử Dịch sao?"

"Không có mâu thuẫn, chỉ là bị Tử Dịch mắng cho một trận thôi." Nụ cười trên mặt Trương Minh Huy tắt ngấm, giọng nói có chút buồn bực.

Ôn Cẩm nhướng đôi mày thanh tú, giọng hơi cao lên: "Ồ, vì chuyện gì?"

Trương Minh Huy do dự hai giây rồi mới trả lời câu hỏi của anh: "Tối hôm qua cô cho cháu sô-cô-la, cháu nghĩ Thanh Tình muội muội thích ăn nên hôm nay đã đưa cho muội ấy."

"Thì ra là vậy."

Ôn Cẩm bừng tỉnh, anh là cậu hai của Mặc Tử Dịch, đương nhiên rất hiểu đứa cháu ngoại của mình.

"Tử Dịch không cho phép Thanh Tình ăn kẹo đúng là có hơi nghiêm khắc, nhưng cũng là vì tốt cho Thanh Tình thôi. Khi Thanh Tình bị đau răng thì không ai dỗ nổi, nhất định phải là Tử Dịch đến dỗ, cho nên nó mới nghiêm khắc với con bé như vậy."

"Chuyện này cũng trách cháu, biết rõ Tử Dịch không cho phép Thanh Tình muội muội ăn kẹo mà còn lén lút đưa cho muội ấy."

"Vậy lần sau cháu đừng đưa kẹo cho con bé nữa, trong chuyện đối xử với Thanh Tình, đừng đối đầu với Tử Dịch, nó coi Thanh Tình như báu vật đấy."

Về điểm này, Tử Dịch và Mặc Tu Trần quả thực khá giống nhau.

Trương Minh Huy rủ mắt xuống: "Sau này sẽ không thế nữa, cháu không muốn bị Tử Dịch hiểu lầm."

"Vậy thì đừng buồn bực nữa, cháu quen Tử Dịch bao nhiêu năm như vậy, cũng nên biết tính tình của nó rồi." Ôn Cẩm vỗ vai cậu an ủi.

Anh đứng dậy nói: "Đi ngủ sớm đi, đọc sách đừng đọc quá muộn."

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau, khi Tử Dịch đưa Thanh Tình đến cửa lớp, thì tình cờ gặp cậu nhóc đã đưa sô-cô-la cho Thanh Tình ngày hôm qua.

Bởi vì có Tử Dịch ở đó, cậu nhóc kia nhìn thấy Thanh Tình chỉ dám cười với nàng chứ không dám chào hỏi.

Thanh Tình cũng thân thiện cười đáp lại, nhưng gương mặt tuấn tú của Tử Dịch lại trầm xuống, chàng gọi cậu nhóc kia lại: "Nhóc con, đợi chút."

"Anh gọi em ạ?"

Cậu nhóc kia ngẩn ra, ngơ ngác nhìn Mặc Tử Dịch.

Mặc Tử Dịch gật đầu, buông tay Thanh Tình đang nắm, đưa cặp sách cho nàng, dịu dàng nói: "Thanh Tình, em vào lớp trước đi."

"Dạ."

Thanh Tình khẽ mỉm cười, nhận lấy cặp sách, vẫy tay tạm biệt Tử Dịch rồi chạy vào lớp.

"Hôm qua cậu tặng sô-cô-la cho Thanh Tình à?"

Thanh Tình vừa vào lớp, Mặc Tử Dịch liền chuyển từ mùa xuân ấm áp sang tiết trời đầu đông giá rét, giọng nói tuy bình thản nhưng sự không hài lòng trong ngữ điệu thì rõ ràng trông thấy.

Cậu nhóc chớp chớp mắt: "Lần trước Thanh Tình giúp em, em tặng sô-cô-la cho bạn ấy là để cảm ơn bạn ấy."

"Giúp cậu chuyện gì?"

"Đây là bí mật giữa em và Thanh Tình, không thể nói cho anh biết."

Tử Dịch nghe vậy, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn một chút, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: "Tôi còn chẳng thèm biết đấy."

Cậu nhóc còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, lại nghe chàng nói tiếp: "Nhưng mà, sau này không được phép tặng quà cho Thanh Tình nữa. Những thứ em ấy ăn, dùng, mặc, chơi đều là loại tốt nhất, những thứ cậu tặng có khi không sạch sẽ, làm hại em ấy bị ốm."

"Thứ em tặng không phải là đồ không sạch sẽ."

Cậu nhóc tuy sợ hãi Tử Dịch nhưng rõ ràng cảm thấy mình bị sỉ nhục, đỏ mặt lớn tiếng phản bác.

Có bạn học xung quanh quay đầu lại nhìn họ, Mặc Tử Dịch lại điềm tĩnh thản nhiên, chẳng hề bận tâm.

Cậu nhóc kia lại tức giận lôi từ trong cặp sách ra thanh sô-cô-la hôm qua, giơ tay cho Mặc Tử Dịch xem: "Hôm qua em tặng Thanh Tình chính là cái này."

"Chỉ loại sô-cô-la này thôi sao?"

Tử Dịch nhìn thanh sô-cô-la trong tay cậu nhóc, nhướng một bên mày thanh tú lên.

"Đây là mẹ em đặc biệt từ nước ngoài mang về cho em đấy." Cậu bé mếu máo tủi thân, đôi mắt hơi đỏ lên.

Mặc Tử Dịch đảo mắt, uể oải nói: "Được rồi, đối với cậu thì có lẽ đây là thứ rất trân quý, nhưng đối với Thanh Tình mà nói, thứ này so với những loại sô-cô-la em ấy ăn còn kém xa không chỉ một chút. Cho nên, thứ cậu cho là trân quý, cũng không phù hợp với em ấy."

"..."

Cậu nhóc mím môi, tuy tủi thân nhưng không nói gì nữa.

"Tôi cũng không có ý xem thường cậu, sau này cậu chỉ cần đừng tặng quà cho Thanh Tình nữa là được."

"Sẽ có một ngày em cũng giàu có như anh, mua cho Thanh Tình những món quà tốt nhất." Cậu nhóc như thể khiêu khích, hậm hực vứt lại câu nói này rồi không nhìn Mặc Tử Dịch nữa, vội vàng chạy vào lớp.

Mặc Tử Dịch cười lạnh một tiếng: "Trời còn chưa tối mà đã bắt đầu nằm mơ rồi."

Giàu có như chàng là có thể cho Thanh Tình những thứ tốt nhất sao?

Tuy nhiên, lời của cậu nhóc đó cũng nhắc nhở chàng, sau này phải để mắt đến Thanh Tình kỹ hơn, tránh cho từng đứa một không biết tự lượng sức mình đến tranh giành bạn gái tương lai của chàng.

Chà, bây giờ cuối cùng cũng hiểu vì sao bố lại dính chặt lấy mẹ 24 giờ một ngày rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.