Cũng may, Mặc Tu Trần phản ứng nhanh.
Khuôn mặt đỏ hồng của cô bé chỉ còn cách chiếc túi một phân, nhưng anh đã kịp thời tránh né, hơn nữa, bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh đã giữ chặt lấy cánh tay cô bé một cách vững vàng.
"Oa--"
Cô bé tuy không bị đụng trúng, nhưng lại bị dọa sợ. Gương mặt nhỏ nhắn vừa giây trước còn cười rạng rỡ, sau khi sững sờ một thoáng liền òa khóc nức nở.
Trên mặt Ôn Nhiên hiện lên một tia lo lắng, cô vội vàng quan tâm hỏi: "Có đụng trúng không?"
Vừa rồi, cô chỉ thấy cô bé lao về phía chiếc túi trong tay Mặc Tu Trần, không nhìn rõ Mặc Tu Trần có thực sự tránh được hay không, thấy cô bé khóc lên, cô không khỏi cảm thấy lo lắng.
Mặc Tu Trần dịu dàng nhìn cô một cái, nhẹ nhàng nói: "Không đụng trúng."
Anh ngồi xổm xuống, đôi mắt tựa đầm sâu gợn lên một tia cười, buông cánh tay cô bé ra, vươn tay lên mặt cô bé lau nước mắt, miệng dịu dàng hỏi: "Nhóc con, cháu bị dọa sợ à?"
"Em gái!"
Cậu bé đuổi theo phía sau nhìn em gái đầy sốt ruột, vừa dứt lời, cha mẹ hai đứa trẻ cũng nhanh chóng từ góc đường bước tới.
"Chuyện gì vậy?"
"Con bé chạy nhanh quá, suýt chút nữa thì đụng phải người."
Mặc Tu Trần nhìn cha mẹ cô bé, thản nhiên giải thích.
Nghe vậy, mẹ cô bé vội vàng tiến lên ôm con vào lòng, vừa lau nước mắt cho con vừa khẽ khàng an ủi: "Bảo bối đừng khóc, không sao đâu, không sao đâu, mẹ ở đây rồi..."
"Em gái suýt chút nữa đụng phải chú đây."
Cậu bé rụt rè giải thích, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn người cha đang đứng cạnh mẹ. Người đàn ông đó lộ vẻ áy náy, nói với Mặc Tu Trần: "Xin lỗi anh!"
"Trẻ con không nhìn đường là chuyện bình thường."
Mặc Tu Trần đáp một câu, lại nắm lấy tay Ôn Nhiên bước đi. Đi được hai bước, Ôn Nhiên không nhịn được quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy người đàn ông bế cô bé từ trong lòng người phụ nữ, hôn lên đôi má mềm mại của con bé, dỗ dành đầy chiều chuộng: "Bảo bối đừng khóc, ba đưa con đi mua..."
Không biết vì sao, nhìn người đàn ông bế cô bé dỗ dành rồi khuất tầm mắt, trong đầu cô, bóng hình người đàn ông ấy bỗng nhiên bị người đàn ông đang nắm tay cô thay thế, hiện lên một khung cảnh tình cha con giữa Mặc Tu Trần và đứa trẻ.
Đầu tim, bỗng chốc nhói đau!
"Nhiên Nhiên!"
Bên tai, giọng nói dịu dàng của Mặc Tu Trần cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, cô ngơ ngác ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu thẳm tựa đầm sâu của anh: "Nhiên Nhiên, đừng suy nghĩ lung tung."
Anh dường như nhìn thấu tâm tư của cô, lời nói trầm thấp mang theo một tia ám chỉ.
Sắc mặt Ôn Nhiên hơi đổi, ánh mắt dao động, cô lại mím chặt môi, đi ra khỏi trung tâm thương mại, ngẩng mặt đón gió lạnh thổi vào mặt hỏi: "Tu Trần, anh thích trẻ con không?"
Phản ứng theo bản năng vừa rồi của anh khiến cô cảm thấy, anh thích trẻ con.
Ánh mắt Mặc Tu Trần hơi trầm xuống, nhìn cô một lúc lâu mới trả lời: "Nhiên Nhiên, nếu em thích, chúng ta có thể đi nhận nuôi một đứa."
Anh không nói mình thích hay không, nhưng lại nói, nếu cô thích thì sẽ nhận nuôi.
Nhưng những lời này, lọt vào tai Ôn Nhiên lúc này lại đồng nghĩa với việc anh thích trẻ con.
Cô cụp mắt xuống, nhất thời không biết nên nói gì. Mặc Tu Trần cũng không nói gì thêm, cho đến khi nắm tay cô đi đến chỗ đỗ xe, mở cửa xe cho cô lên, anh tự mình vòng qua thân xe rồi cũng ngồi vào trong, lúc này mới quay sang, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
"Nhiên Nhiên, anh biết trong lòng em đang nghĩ gì. Em thấy anh vừa đỡ cô bé kia, lại thấy gia đình họ hạnh phúc ngọt ngào, nên cho rằng anh cũng thích trẻ con. Em thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh anh bế một đứa trẻ, trong lòng cảm thấy rất buồn, phải không?"
Ôn Nhiên kinh ngạc mở to mắt: "Anh... làm sao anh biết?"
Anh đâu có biết thuật đọc tâm, sao có thể biết những điều cô nghĩ trong lòng.
Những ngón tay thon dài của anh lướt qua gò má cô, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng, ánh mắt nhìn cô vừa dịu dàng vừa xót xa: "Mọi biểu cảm của em đều viết hết trên mặt rồi. Nhiên Nhiên, em nghe đây, anh tuy thích trẻ con, nhưng điều kiện tiên quyết là đứa trẻ đó phải do em sinh cho anh."
Sắc mặt Ôn Nhiên hơi tái đi, thân hình cũng cứng đờ theo.
Anh rõ ràng biết cô không thể sinh con, vậy mà vẫn nói, điều kiện tiên quyết phải là đứa trẻ do cô sinh ra.
Mặc Tu Trần thu hết biểu cảm thay đổi của cô vào mắt, lòng thắt lại đôi chút, trong đôi mắt đen láy gợn lên vài phần xót thương, giọng nói càng nhẹ đi một phần: "Cho nên, con cái đối với anh không phải là quan trọng nhất. Nhiên Nhiên, em đối với anh mới là quan trọng nhất. Chỉ cần có em bên cạnh, những thứ khác, anh đều không cần."
Thời gian này, dường như anh càng lúc càng biết nói lời tình tứ. Nỗi buồn trong lòng Ôn Nhiên được những lời dịu dàng của anh xoa dịu đi đôi chút. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm dường như muốn hút trọn lấy cả người cô vào đó, nhìn thấy rõ bản thân mình trong đáy mắt anh, trong lòng cô dâng lên một nỗi chua xót không sao tả xiết.
Mặc Tu Trần nghiêng người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, nhếch môi cười nhạt: "Không được suy nghĩ lung tung nữa!"
Lời anh nói, nói là cảnh cáo thì đúng hơn là sự chiều chuộng và xót xa.
"Tu Trần, em..."
Giọng nói Ôn Nhiên mang theo một tia run rẩy nhẹ, y như trái tim cô lúc này. Mặc Tu Trần không cho cô cơ hội nói tiếp, ngón tay dài phủ lên đôi môi cô, ánh mắt anh biến đổi, hồi lâu sau mới thì thầm: "Nhiên Nhiên, đừng nói những lời khiến anh đau lòng, càng đừng làm những chuyện tổn thương trái tim anh, anh không kiên cường như em nghĩ đâu."
Anh không hề kiên cường, bởi vì anh không thể mất cô.
Không khí trong khoảnh khắc như ngưng trệ.
Ôn Nhiên không biết là do quên thở hay do trong lòng nghẹn ứ đến mức không thể thở nổi, vành mắt cô nhanh chóng đỏ ửng, ánh mắt long lanh nhìn vào đôi mắt sâu thẳm mang theo một tia hoảng sợ của anh.
Trái tim cô như bị ai đó bóp chặt, những lời nghẹn ở cổ họng không sao thốt nên lời.
Người đàn ông này, trong mắt cô luôn là người kiêu hãnh, xuất sắc, mạnh mẽ đến nhường ấy. Vậy mà những ngày này, anh lại không chút che giấu mà bộc lộ sự yếu đuối, hoảng loạn và sợ hãi của mình trước mặt cô.
Anh khiến cô đến cả việc rời đi cũng chẳng nỡ.
Dẫu cuộc đời chỉ còn một ngày, cô cũng muốn ở bên cạnh anh đến giây phút cuối cùng...
Trái tim cô bỗng đau nhói dữ dội, ngũ tạng lục phủ đều đau buốt. Sao anh có thể như vậy, sao anh có thể như vậy chứ.
Cô mím môi, bàn tay nhỏ chậm rãi đưa lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh. Anh không động đậy, chỉ để mặc một tia dịu dàng lan tỏa trong đôi mắt chứa đầy cảm xúc phức tạp. Những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ qua từng đường nét trên khuôn mặt anh, đôi môi khẽ mở, giọng nói dịu dàng mang theo một tiếng nghẹn ngào khó lòng nhận ra: "Tu Trần!"
Mặc Tu Trần ánh mắt trầm xuống, bàn tay lớn bất ngờ giữ chặt lấy đầu cô, cúi đầu, đôi môi mỏng hôn lên cánh môi mềm mại của cô, anh sợ cô sẽ nói ra những lời mà bản thân anh không thể chấp nhận được.
Thân hình Ôn Nhiên cứng đờ, đôi mắt trong veo mở to nhìn anh, nhưng không hề giãy giụa, mặc kệ anh truyền tất cả cảm xúc của mình qua nụ hôn này cho cô...