Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
571 Ngất xỉu

❊ ❊ ❊

Mặc Kính Đằng khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên. Đôi mắt tinh anh vốn đã lăn lộn trên thương trường mấy chục năm nay, giờ lại lộ ra vẻ lạnh lùng nhìn Lạc Hạo Phong và Đàm Mục đang ngồi đối diện. Câu trả lời của họ, vốn đã nằm trong dự liệu của ông ta.

Nhưng điều đó vẫn khiến ông ta khó chịu.

Cơ nghiệp ông ta vất vả cả đời gầy dựng, muốn để hai người ngoài thừa kế mà họ lại không chịu. Việc này thật khiến ông ta tức giận y như Mặc Tu Trần vậy.

"Tử Hiên không được, ta không muốn tập đoàn MS hủy hoại trong tay nó, không muốn hàng vạn nhân viên của tập đoàn mất việc. A Phong từng ở thành phố F một thời gian. A Mục, cậu luôn ở trụ sở chính, trước đây là trợ lý đặc biệt của Tu Trần, mọi việc trong tập đoàn không gì là không qua tay cậu, cậu hiểu rõ nhất. Ta đã đề nghị với hội đồng quản trị, để cậu làm chủ tịch đời tiếp theo. Ba giờ chiều nay, sẽ họp."

Ông ta dừng lại một chút, giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay.

Đàm Mục nghe vậy kinh ngạc, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Mặc Kính Đằng đầy vẻ ngạc nhiên: "Chủ tịch, sao có thể như vậy? Tôi đã nộp đơn từ chức, định bụng hôm nay bàn giao xong là về thành phố A. Tối qua tôi đã bàn với ba mẹ rồi."

Đến cuối cùng, cậu ta lôi cả ba mẹ ra làm lý do.

Mặc Kính Đằng giây trước còn nói chọn một trong hai người, giây sau đã trực tiếp chỉ định cậu. Đôi lông mày vốn lạnh lùng của Đàm Mục càng lộ thêm vẻ bạc bẽo. Cậu ta chẳng có chút hứng thú nào với tập đoàn MS. Nhiều năm trước, cậu và A Phong vào tập đoàn MS là để giúp Tu Trần nắm quyền.

Khi đó, Mặc Kính Đằng coi trọng năng lực của Tu Trần, để anh về tập đoàn, còn cậu cũng muốn nhân cơ hội này trả thù cho mẹ mình, lật đổ Tiêu Văn Khanh, thậm chí từng nghĩ sẽ kiểm soát tập đoàn từng chút một trong tay mình...

Cuối cùng, cậu đã làm được. Tập đoàn MS ngày nay, ngoại trừ Mặc Tu Trần, ngay cả Mặc Kính Đằng – lão chủ tịch này cũng không khống chế nổi cục diện. Đây cũng là lý do ông ta từ bỏ Mặc Tử Hiên để chọn họ. Việc ông ta chọn Đàm Mục giữa Lạc Hạo Phong và Đàm Mục, tất nhiên cũng đã qua cân nhắc. Nhà Lạc Hạo Phong vốn làm kinh doanh, theo cậu biết, ba của Lạc Hạo Phong cũng ba lần bảy lượt thúc giục anh về công ty nhà.

Đàm Mục thì khác, ba cậu ta làm chính trị.

Mục đích của ông ta không phải thật sự dâng tập đoàn cho Đàm Mục, mà chỉ là muốn dùng cách này để cậu ra mặt tìm Tu Trần trở về. Mặc Kính Đằng đối với Mặc Tu Trần, dù căm ghét nhưng vẫn có tình cảm.

Đặc biệt là sau khi Tiêu Văn Khanh phản bội ông ta, ông ta vô cùng hối hận về những việc mình làm năm đó, hối hận vì khi ấy đã không quan tâm Tu Trần, dẫn đến việc thằng bé oán hận mình.

Có lẽ vì người già rồi nên dễ hoài niệm, những ngày này, ông ta thường nhớ về khoảng thời gian hạnh phúc của gia đình ba người hồi trẻ. Tu Trần hồi nhỏ không giống kiểu tính cách cô độc, lạnh lùng như bây giờ. Lúc nhỏ, thằng bé rất thông minh, cũng rất hoạt bát. Vì tướng mạo khôi ngô nên đi đến đâu cũng được người ta yêu mến.

Nghĩ đến đây, trong mắt ông lộ vẻ thê lương, giọng nói cũng mang theo chút hối cải: "Trước đây ta đã làm quá nhiều chuyện tổn thương Tu Trần, đối với nó, ta không làm tròn nửa phần nghĩa vụ của người cha. Bây giờ muốn bù đắp cho nó, nó không thèm người cha này, ta chỉ có thể lấy tập đoàn MS làm vật bù đắp, ít nhất... có thể giúp nó hoàn thành một vài tâm nguyện..."

Ông ta nói rất chậm, tình cảm lộ ra trong giọng điệu vô cùng chân thành. Lạc Hạo Phong và Đàm Mục đồng thời nhíu mày. Họ vốn không có thiện cảm với Mặc Kính Đằng, nhưng thấy ông ta tuổi đã cao, từng câu từng chữ lại lộ vẻ tự trách đối với Tu Trần, trong lòng cảm thấy hơi bứt rứt.

Họ không hoàn toàn tin lời ông ta, tin rằng ông ta muốn bù đắp cho Tu Trần. Tu Trần mới rời đi vài ngày nhưng tập đoàn MS đã xuất hiện vấn đề, mà không phải vấn đề nhỏ. E là Mặc Kính Đằng vì lý do này nên mới canh cánh trong lòng việc phải tìm Tu Trần trở về.

Đàm Mục mím môi mỏng, thản nhiên từ chối: "Chủ tịch, Tu Trần không cần tập đoàn, anh ấy không phải loại người tham lam quyền thế. Chi bằng ông lấy tập đoàn bù đắp cho anh ấy, chẳng bằng thành toàn cho tâm nguyện chỉ muốn bạc đầu giai lão cùng Ôn Nhiên của anh ấy."

Lời cậu vừa dứt, Mặc Kính Đằng giống như bị kích thích, đột nhiên sắc mặt trở nên đau đớn, ngũ quan nhăn nhúm, một tay ôm chặt lấy ngực. Lạc Hạo Phong thấy vậy, sắc mặt cũng thay đổi, hô lên một tiếng "Chủ tịch", vừa đứng dậy định qua giúp ông lấy thuốc thì ông đã hai mắt nhắm nghiền, ngất xỉu ngay tại chỗ.

---❊ ❖ ❊---

"Phó tổng, chủ tịch ngất xỉu trong văn phòng rồi."

Mặc Tử Hiên đang chìm trong ghế xoay, lông mày nhíu chặt, đang suy nghĩ cách giải quyết vấn đề trước mắt. Ngoài cửa có tiếng gõ cửa, không đợi cậu lên tiếng, cửa văn phòng đã bị đẩy ra, Trình Giai bước nhanh vào, thần sắc sốt sắng nói.

Mặc Tử Hiên nghe tiếng, lập tức ngẩng đầu nhìn Trình Giai: "Sao lại ngất xỉu?"

Cậu chưa dứt lời, người đã đứng dậy khỏi ghế, mấy bước đi ra khỏi bàn làm việc, đôi mắt như ngọc đen nhìn Trình Giai đầy sắc bén.

Ánh mắt Trình Giai lóe lên, vẻ mặt trên mặt thoáng có sự khác lạ, ấp úng. Nhìn thấy Mặc Tử Hiên sầm mặt xuống, giọng điệu nghiêm khắc hơn một phần: "Rốt cuộc là chuyện gì, ba tôi đâu?"

Cậu không muốn đợi Trình Giai trả lời nữa, sải bước đi về phía cửa.

Trình Giai theo cậu ra khỏi văn phòng, miệng giải thích: "Phó tổng, chủ tịch đã được Lạc Hạo Phong và Đàm Mục đưa đến bệnh viện rồi. Tôi nghe nói, chủ tịch muốn để Đàm Mục tiếp quản chức vụ trước đây của Mặc Tu Trần."

Mặc Tử Hiên chợt dừng bước, quay đầu, ánh mắt nhìn Trình Giai lạnh lẽo đầy sát khí: "Cô nói cái gì?"

Trình Giai bị ánh mắt cậu làm cho chấn động, theo bản năng cúi đầu. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô đã lấy lại vẻ bình thản trầm tĩnh: "Phó tổng, tôi cũng là nghe nói. Vừa nãy chủ tịch gọi Lạc Hạo Phong và Đàm Mục vào văn phòng ông ấy cùng một lúc chính là để bàn chuyện này. Nếu ông ấy không ngất xỉu, thì ba giờ chiều nay họp hội đồng quản trị, ông ấy sẽ đề xuất ra."

Trong mắt Mặc Tử Hiên trong chớp mắt biến đổi vô số loại cảm xúc, có nghi ngờ, có không tin, có bi thương, có thất vọng, còn có hận ý... Cuối cùng, tất cả đều hóa thành băng lạnh âm u, đóng băng nơi đáy mắt.

Ông già à, ông thiên vị quá rồi.

Hai tay buông thõng hai bên người cậu siết chặt đến mức các đốt ngón tay đều tái nhợt.

Cậu và Mặc Tu Trần đều là con trai của ông, thế nhưng, từ nhỏ đến lớn, ông đều không coi trọng cậu. Bề ngoài, ông không quan tâm đến Mặc Tu Trần đó, nhưng thực tế, ông luôn dõi theo Mặc Tu Trần từng giây từng phút.

Mặc Kính Đằng dung túng Tiêu Văn Khanh hết lần này đến lần khác hãm hại Mặc Tu Trần, tuy vô tình, nhưng chẳng phải cũng là rèn luyện cho anh sao? Có lẽ ông ta đã sớm quyết định giao tập đoàn cho Mặc Tu Trần, một người đàn ông đã trải qua mấy lần sinh tử, một người đàn ông tinh anh trí tuệ, nhưng lại lạnh lùng vô tình như vậy.

Chỉ là, ông ta tính toán đủ đường, nhưng điểm duy nhất tính sai, đó là Mặc Tu Trần, một người đàn ông lạnh lùng quyết tuyệt như vậy, lại có thể vì một người phụ nữ mà từ bỏ tất cả.

Có lẽ, Mặc Kính Đằng cũng tưởng rằng cô bé cứu anh năm đó đã chết từ lâu, ông chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày Mặc Tu Trần sẽ tìm được cô ấy, từ đó về sau, vì cô mà bất chấp tất cả.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:565
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.