Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
581 Chờ đợi kết quả

❊ ❊ ❊

"Không được!"

Mặc Tu Trần từ chối dứt khoát như đinh đóng cột. Thấy cô y tá vừa bước đi hai bước quay đầu lại, anh lập tức nắm lấy bàn tay vừa bị đâm một kim của Ôn Nhiên, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô y tá kia.

Cô y tá nhỏ bị ánh mắt sắc lạnh của anh nhìn lướt qua, ủy khuất mím mím môi, rồi đi vào một căn phòng khác, gọi người khác đến lấy máu cho Ôn Nhiên.

Lần này, việc lấy máu diễn ra rất thuận lợi. Mặc Tu Trần nhìn máu của Ôn Nhiên bị rút ra, lại đau lòng nhíu mày. Nhiên Nhi của anh vốn dĩ đã gầy, bị rút đi nhiều máu thế này, không biết bao lâu mới bồi bổ lại được.

Ôn Nhiên dường như cảm nhận được sự đau lòng của anh, cô ngẩng đầu, mỉm cười trấn an anh, tự trào phúng: "Máu của em nhiều lắm, cống hiến một chút cũng không sao đâu."

Sau sự việc lấy máu, khi đi đến hạng mục kiểm tra tiếp theo, Ôn Nhiên không để Mặc Tu Trần đi cùng nữa, mà bắt anh phải chờ ở bên ngoài, vì sợ lát nữa anh lại vì lý do nào đó mà mắng mỏ bác sĩ hoặc y tá người ta một trận.

Mặc Tu Trần muốn phản đối, nhưng trước nụ cười dịu dàng của cô, những lời phản đối cuối cùng cũng không thể thốt ra, anh khẽ thở dài trong lòng, buồn bực đồng ý.

Mặc dù trước đó Ôn Nhiên đã từng kiểm tra toàn diện ở thành phố G, nhưng vì muốn nắm rõ tình trạng chức năng cơ thể mới nhất của cô, Brown vẫn để cô làm lại tất cả các kiểm tra, từ ngoài vào trong, từ đầu đến chân, từ máu đến nước tiểu, từng cái một đều được kiểm tra.

Tất cả các kiểm tra hoàn tất, mặc dù đều đi thang máy, nhưng quãng đường đi lại cũng không ít. Đến khi làm xong hạng mục kiểm tra cuối cùng, Ôn Nhiên đã cảm thấy rất mệt mỏi.

"Nhiên Nhi, không khỏe sao? Sắc mặt em không tốt lắm."

Mặc Tu Trần chờ ở bên ngoài, vừa thấy Ôn Nhiên bước ra, liền lập tức nắm lấy tay cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, khi phát hiện sắc mặt cô không tốt, đôi mày thanh tú của anh lập tức nhíu lại.

Ôn Nhiên cười cười, thản nhiên nói: "Không có gì, chỉ là hơi mệt chút thôi."

Mặc Tu Trần nghe vậy, nỗi lo trên mặt mới vơi đi đôi chút, anh bao bọc bàn tay nhỏ mềm mại của cô trong lòng bàn tay to lớn, dịu dàng nói: "Nếu đã mệt, vậy lát nữa chúng ta về khách sạn, em nghỉ ngơi cho khỏe, chiều anh sẽ đưa em đi dạo quanh đây."

"Được!"

Ôn Nhiên không muốn làm trái ý anh, lại càng không muốn khiến anh lo lắng. Cô nhếch môi cười nhẹ.

Xuống lầu, trở lại văn phòng của Brown, Cố Nham, Brown và hai bác sĩ khác đang thảo luận gì đó. Thấy họ trở về, Cố Nham cười đón tới: "Nhiên Nhi, kiểm tra xong hết rồi sao?"

"Vâng!"

Ôn Nhiên gật đầu. Ông nói tiếp: "Ta vừa làm xong thủ tục nhập viện cho con, con muốn đến phòng bệnh nghỉ ngơi một lát, hay là để Tu Trần đưa con ra ngoài dạo một chút rồi hãy về khách sạn?"

Những kiểm tra đó, có cái có kết quả ngay, có cái phải chờ đợi. Dù là loại có kết quả ngay hay cần chờ đợi, đều không đưa cho Ôn Nhiên mà bỏ qua cô, trực tiếp đưa cho bác sĩ Brown.

Những kết quả đó lúc này đang bày trên chiếc bàn trà rộng rãi, thứ mà họ vừa thảo luận chính là tình trạng hiện tại của cô.

Ôn Nhiên chớp chớp đôi mắt trong veo như nước, nhìn về phía bàn trà, trong tay bác sĩ Brown còn cầm một bản kết quả. Cô đang định trả lời, Mặc Tu Trần ở bên cạnh đã thay cô nói: "Ba, có những kết quả vẫn chưa có, con muốn đưa Nhiên Nhi về khách sạn trước, đợi khi tất cả kết quả đều có, chúng con sẽ nhập viện sau."

Trong tiềm thức, anh không hề muốn Nhiên Nhi của mình nhập viện, anh ôm hy vọng mong manh rằng kết quả kiểm tra đều bình thường, Nhiên Nhi của anh rất khỏe mạnh. Mặc dù anh biết suy nghĩ này của mình thật ngây thơ.

Cố Nham trầm ngâm một lát, ôn hòa nói: "Được, con đưa Nhiên Nhi về khách sạn trước đi, đợi kết quả ra hết rồi hãy nhập viện."

Mặc Tu Trần chào hỏi mấy vị bác sĩ đang ngồi trên ghế sô pha rồi mới cúi mắt nói với Ôn Nhiên: "Nhiên Nhi, chúng ta về khách sạn trước đi."

"Được!"

Ôn Nhiên khẽ đáp, để mặc anh nắm tay mình bước ra khỏi bệnh viện, hai người dọc theo con phố khi đến, đi về hướng khách sạn.

Về đến khách sạn, Mặc Tu Trần lập tức để Ôn Nhiên lên giường nghỉ ngơi, bản thân anh thì ngồi ở mép giường, bàn tay to lớn nắm lấy tay cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, còn dùng tay kia, lúc có lúc không vỗ nhẹ lên chăn của cô.

Ôn Nhiên dưới sự bầu bạn và 'dỗ dành' của anh, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Nghe tiếng thở của cô trở nên đều đặn, nhỏ nhẹ, nét dịu dàng bên khóe miệng anh khẽ thu lại, anh nhẹ nhàng buông tay cô ra, bước đến bên cửa sổ sát đất, lấy điện thoại ra, vừa định gọi điện thì điện thoại lúc này lại rung lên ù ù.

Anh bị sự rung động bất ngờ làm giật mình, đợi đến khi nhìn rõ tên hiển thị người gọi, anh khẽ mím môi, nhấn phím nghe: "Alô, A Mục!"

Cuộc gọi là của Đàm Mục, cách xa Thái Bình Dương, giọng anh ta có chút trầm thấp: "Tu Trần, các cậu đã đi gặp bác sĩ chưa, tình hình của Ôn Nhiên thế nào rồi?"

Anh ta không vòng vo mà trực tiếp hỏi ra những lời mình quan tâm, kể từ khi tiễn Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên vào cửa an ninh ở sân bay, trong lòng anh ta vẫn luôn canh cánh nỗi lo.

Mặc Tu Trần một tay vén góc rèm cửa, nhìn xuyên qua tấm kính trong suốt ra bên ngoài, phía dưới, xe cộ qua lại tấp nập, kiến trúc của thành phố này rất có đặc sắc, phong cảnh cũng rất đẹp.

Nhưng lòng anh lại thấp thỏm bất an.

Anh nghe giọng mình vang lên có chút phiêu hốt: "Vừa mới kiểm tra xong, hiện tại vẫn chưa biết kết quả."

Không biết là do anh quá căng thẳng hay là do ảo giác của anh, anh cảm thấy Nhiên Nhi hai ngày nay sắc mặt không tốt lắm. Dường như còn đặc biệt dễ mệt mỏi, hôm qua trên máy bay cô đã ngủ rất lâu, sau đó đến khách sạn lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Hôm nay, anh đi cùng cô làm những kiểm tra đó, những lúc cần lên xuống lầu đều đi thang máy, không hề leo cầu thang. Quãng đường đi bộ tự nhiên cũng không tính là nhiều.

Nhưng Ôn Nhiên lại nói mình mệt, sắc mặt cũng không tốt, về được chưa đầy mười phút đã lại ngủ thiếp đi. Trong lòng anh tự nhiên dấy lên một nỗi hoảng loạn.

Anh lắc đầu, xua đi suy nghĩ của mình, không thể nào. Lần kiểm tra trước, A Khải còn nói tình hình của Nhiên Nhi đã có chuyển biến tốt, mới mười mấy ngày, sao có thể là bệnh tình chuyển biến xấu...

Tuyệt đối không thể.

Anh phủ nhận những suy nghĩ lung tung của mình, xoay người, đôi mắt sâu như đầm nước chăm chú nhìn người phụ nữ đang ngủ trên giường, trong lòng vừa mềm nhũn, lại vừa dấy lên từng tia đau xót.

Nghe anh nói vừa mới kiểm tra xong chưa có kết quả, Đàm Mục không truy vấn thêm nữa, chỉ dặn dò một câu: "Trước khi có kết quả, Ôn Nhiên chắc chắn sẽ cảm thấy căng thẳng, cậu hãy an ủi cô ấy nhiều hơn, có lẽ chuyển dời tâm trạng của cô ấy, đưa cô ấy đi thư giãn một chút sẽ tốt hơn."

Mặc Tu Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn luôn dừng trên gương mặt đang ngủ say của Ôn Nhiên: "Cô ấy nói mệt, tớ đưa cô ấy về khách sạn, vừa mới ngủ."

"Ồ!"

Trong điện thoại im lặng một giây, Đàm Mục nhẹ nhàng 'ồ' một tiếng, rồi nói tiếp: "Ba tớ đã cho người điều tra Tần Sâm rồi, theo Ôn Cẩm nói, Lục Chi Hành cũng đang truy tra. Chuyện ở thành phố G, cậu không cần lo lắng, cứ chuyên tâm ở bên cạnh chăm sóc Ôn Nhiên là được."

Trong lòng Mặc Tu Trần dấy lên một tia ấm áp, có A Mục và mấy người anh em tốt này, anh thật sự cảm thấy đó là vận may của mình: "Ừ, đợi khi kết quả ra, tớ sẽ gọi điện cho các cậu sau."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:565
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.