Ôn Nhiên thấy bộ dạng này của anh, lòng mềm nhũn, trên mặt mày nở rộ vẻ dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng đáp: "Ừm, em sẽ luôn ở bên anh."
Nụ cười bên khóe môi Mặc Tu Trần lan rộng, trong thoáng chốc trở nên tuấn mỹ diễm lệ, anh đỡ cô từ trên giường dậy, cười nói: "Em mau đi đi."
Ôn Nhiên gật đầu, xuống giường, bước nhanh vào phòng vệ sinh.
Mặc Tu Trần nhìn chằm chằm bóng lưng cô, cho đến khi cô khuất dạng sau cửa phòng vệ sinh, anh mới thu hồi tầm mắt, nghĩ đến việc vừa rồi cô vẫn luôn ở bên cạnh mình, trong lòng liền ngập tràn ngọt ngào.
Nhiên Nhiên của anh là một người phụ nữ nói được làm được, đã hứa thì chắc chắn sẽ thực hiện, điểm này anh luôn tin tưởng sâu sắc.
Anh biết, cô đã đồng ý ở bên anh lúc này thì sẽ không nghĩ đến chuyện rời đi nữa, nghĩ đến đây, anh lập tức xuống giường, sải bước đi về phía phòng vệ sinh.
Đi đến cửa phòng vệ sinh, anh không hề gõ cửa, càng không đẩy cửa bước vào, dáng người cao lớn thẳng tắp cứ thế yên lặng đứng ngoài cửa.
Ôn Nhiên đẩy cửa bước ra, nhìn thấy Mặc Tu Trần đang đứng ngoài cửa, tưởng anh muốn dùng phòng vệ sinh, mỉm cười nói: "Anh vào đi."
Mặc Tu Trần khẽ cười, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô: "Anh đợi em ở đây."
Ôn Nhiên kinh ngạc ngước mắt, đôi mắt trong veo như nước chạm phải đôi mắt hẹp dài đang chứa ý cười của anh, tim cô chợt run lên một cái, một luồng hơi ấm nồng nàn dường như từ lòng bàn tay cô truyền thẳng đến trái tim.
Những ngày tiếp theo, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên sống rất hạnh phúc.
Anh không đi làm, dành cả ngày ở bên cô, đưa cô ra ngoài chơi.
Ôn Nhiên đã giải tỏa được tâm kết, không còn suy nghĩ về những chuyện kia nữa, lại có người chồng hết mực yêu thương ở bên cạnh, tâm trạng đương nhiên tốt vô cùng, trên gương mặt thanh tú nở nụ cười rạng rỡ tươi sáng.
Chơi ở các danh lam thắng cảnh gần thành phố G được hai ngày, tối hôm nay, trên đường quay về, Mặc Tu Trần lái xe, còn Ôn Nhiên thì nghiêng người dựa vào ghế phụ, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Trong khoang xe khép kín, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, bầu không khí ấm áp mà tĩnh lặng, Mặc Tu Trần thỉnh thoảng lại nhìn người phụ nữ đang ngồi ở ghế phụ qua gương chiếu hậu, khóe môi gợi cảm luôn cong lên nụ cười mãn nguyện.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Ôn Nhiên ở bên cạnh vốn không hề ngủ, nghe thấy âm thanh này liền từ từ mở mắt ra.
Mặc Tu Trần mỉm cười nhìn cô một cái rồi nghe điện thoại, giọng nhàn nhạt thốt lên: "Alo!"
Dứt lời, trong khoang xe vang lên tiếng của Lạc Hạo Phong: "Tu Trần, cậu và Ôn Nhiên đã về chưa?"
Mặc Tu Trần nheo mắt, khóe môi cong lên một độ cong vui vẻ, thờ ơ hỏi: "Có việc gì sao?"
"Không thấy cậu mấy ngày rồi, bọn tớ nhớ cậu quá, cùng đi ăn tối nhé, A Mục và A Khải cũng ở đây."
"Ở đâu?"
Mặc Tu Trần hỏi ngắn gọn.
Anh và Nhiên Nhiên vẫn chưa ăn tối, vốn định về nhà ăn, nhưng nếu Lạc Hạo Phong, Đàm Mục, Cố Khải cả ba người đều có mặt, vậy thì anh và Nhiên Nhiên cứ đi thôi.
"Ý Phẩm Hiên."
Giọng Lạc Hạo Phong rất vui vẻ, có thể nghe ra anh ấy rất vui khi thấy Mặc Tu Trần đồng ý đi, giọng nói hơi ngập ngừng rồi bổ sung thêm một câu: "Các cậu mau đến nhé!"
Mặc Tu Trần nhìn tình hình giao thông phía trước, sảng khoái trả lời một câu: "Mười phút nữa tới."
Nói là mười phút, thực ra năm phút sau xe anh đã tới Ý Phẩm Hiên, đỗ xe xong, anh xoay người tháo dây an toàn cho Ôn Nhiên, sau đó hai người lần lượt xuống xe từ hai bên.
Anh vốn định mở cửa xe cho Ôn Nhiên sau khi xuống xe, thấy cô cũng đi theo xuống, anh nhếch môi cười, đi tới nắm lấy tay cô, hai người sóng vai đi về phía cửa lớn của Ý Phẩm Hiên.
Tầng hai Ý Phẩm Hiên.
Khi Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần bước vào đại sảnh trang hoàng tinh xảo, tao nhã và rộng rãi ở tầng hai, liền nhìn thấy Lạc Hạo Phong, Đàm Mục và Cố Khải đang ngồi cạnh cửa sổ bên trái ngay lập tức.
"Nhiên Nhiên, chúng ta qua đó đi."
Mặc Tu Trần nhìn lướt qua nhóm người Lạc Hạo Phong, cúi mắt nhìn Ôn Nhiên bên cạnh, lại thấy cô đang nhìn sang bên phải, anh nhìn theo, lúc này mới thấy bên phải là Bạch Tiêu Tiêu và Tiêu Dục Đình.
Đáy mắt hẹp dài của anh xẹt qua một tia sắc bén, khẽ nheo lại, thâm ý sâu xa nói: "Hèn gì A Phong bảo chúng ta nhanh lên, hóa ra là vì lý do này. Sao Bạch Tiêu Tiêu lại ở cùng với Tiêu Dục Đình được chứ."
Ôn Nhiên nghe thấy lời anh, ngước mắt lên, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ ngơ ngác.
Cô cũng không biết.
Chân của Tiêu Tiêu dạo gần đây phục hồi khá tốt, mà cô vì chuyện của bản thân và Mặc Tu Trần nên thời gian này cũng không quan tâm đến Tiêu Tiêu nhiều lắm.
Tại sao cô ấy lại ở cùng Tiêu Dục Đình, cô thực sự không rõ.
"Em qua đó xem sao."
Cô mỉm cười nhẹ với Mặc Tu Trần, giọng điệu mang theo sự dò hỏi. Mặc Tu Trần gật đầu, bàn tay to từ từ buông tay cô ra, đưa mắt nhìn cô đi về phía Bạch Tiêu Tiêu và Tiêu Dục Đình.
Bạch Tiêu Tiêu quay lưng về phía cô nên không biết cô đang đi tới, cúi đầu, đũa chọc chọc vào thức ăn trong bát, cả người có chút lơ đãng.
Ánh mắt Tiêu Dục Đình nhìn cô ngồi đối diện không còn vẻ vô tình như trước, ngược lại, trong đôi mắt đẹp đẽ đó lại có vài tia dịu dàng, chính anh cũng không biết tại sao, cô gái theo đuổi mình suốt hơn hai mươi năm rời xa mình rồi, anh lại cảm thấy không quen đến thế.
Ban đầu, anh cũng chỉ là không quen, cho đến khi Bạch Tiêu Tiêu bị tai nạn xe, anh nghe tin ở nơi khác, trong lòng lại có chút lo lắng.
Anh vội vàng quay về thành phố G, sau một hồi do dự, anh đến bệnh viện thăm cô. Ngày hôm đó lại đúng lúc đụng mặt Lạc Hạo Phong và Đàm Mục cũng ở trong phòng bệnh của cô, cũng chính ngày đó, anh nhìn ra Lạc Hạo Phong có ý với cô, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu.
Sau đó, anh lại đến thăm cô một lần nữa, cô lại lạnh lùng coi anh như người xa lạ.
Dịp Tết, anh gọi điện cho cô, cô cũng thờ ơ lạnh nhạt. Anh lần này đến lần khác bị cô đối xử lạnh nhạt, ngược lại càng trở nên tự hạ thấp mình mà muốn lại gần cô.
Thậm chí, từng lần từng lần hồi tưởng lại những ngày tháng cô chạy theo mình trong quá khứ, anh lại phát hiện ra mình đã thích cô rồi.
"Tiêu Tiêu, Ôn Nhiên đến kìa."
Nhìn thoáng qua Ôn Nhiên đang đi tới, Tiêu Dục Đình khẽ nhắc Bạch Tiêu Tiêu đang lơ đãng.
Suy nghĩ đang bay xa của Bạch Tiêu Tiêu bị lời nói của anh kéo về thực tại, cô liếc nhìn anh một cái, vội vàng quay đầu nhìn về phía Ôn Nhiên, khi chạm phải ánh mắt của Ôn Nhiên, trên mặt Bạch Tiêu Tiêu nở rộ vẻ vui mừng, nhẹ nhàng gọi: "Nhiên Nhiên!"
Ôn Nhiên dừng bước trước mặt cô, ánh mắt mang theo ý cười nhìn cô: "Sao cậu lại ở đây?"
Thực ra cô muốn hỏi là, sao cậu lại ở cùng với Tiêu Dục Đình, bây giờ chẳng phải cậu rất ghét Tiêu Dục Đình sao?
Bạch Tiêu Tiêu cười cười, không đáp mà hỏi lại: "Cậu đi một mình à?"
Vừa nói, tầm mắt cô vừa quét một vòng quanh đại sảnh, khi nhìn thấy Mặc Tu Trần, tầm mắt dừng lại ở bàn của họ một giây rồi thu hồi.
"Tớ nghe nói Mặc Tu Trần đã từ chức chủ tịch tập đoàn MS rồi, Nhiên Nhiên, mấy ngày nay hai người chạy đi đâu chơi vậy?"
Mấy ngày nay vì chuyện của nhà họ Tiêu nên cô không có thời gian liên lạc với Ôn Nhiên.
Nhắc đến Mặc Tu Trần, trên mày mắt Ôn Nhiên vô thức lộ ra một chút dịu dàng, nụ cười cũng càng thêm rạng rỡ: "Chỉ chạy loanh quanh gần đây chơi thôi, chân của cậu phục hồi thế nào rồi?"
Cô cúi đầu nhìn về phía chân của cô ấy.
Bạch Tiêu Tiêu cũng nhìn chân mình một cái, sau đó duỗi chân về phía cô nói: "Đã có thể đi lại được rồi, tớ vốn định đợi vài ngày nữa, đợi chân phục hồi hoàn toàn sẽ đi tạo bất ngờ cho cậu."