35
TIỆC TRÀ CHIỀU
Lớp ngụy trang của con tàu Lạc Đà giữ vững khi chúng tôi tiếp cận hạm đội đang vây quanh Hildas, hướng về phía tàu chỉ huy từng là của Augustus và giờ thuộc về Pliny. Bất Khả Chiếm. Các phi cơ Cánh Gãy bay lặng lẽ quanh chúng tôi, yêu cầu mã thông hành. Viên phi công nhập mã và chúng tôi được hộ tống đến gia nhập đoàn tàu cung ứng đang bay vào khoang chứa tàu của chiếc Bất Khả Chiếm, như đám thương lái đang xếp hàng bên ngoài những cánh cổng to lớn của một thành trì nào đó trên sa mạc. Những khẩu súng di chuyển theo chúng tôi trong lúc chúng tôi bay đi.
Chúng tôi nặng nề hạ cánh. Viên phi công mở cửa khoang sau và tôi cùng đoàn người của mình nhảy từ trên con tàu xuống sàn. Thay vì các Nâu chuyên chở hàng hóa như đã trông đợi, thì Cửu Vạn Cam ngước lên khỏi thiết bị hiển thị dữ liệu của cô ta và nhìn thấy một đội lính chiến mặc giáp kiên cố. Vũ trang tới tận răng. Cô ta ngồi xuống không ngần ngại, không muốn can dự vào chuyện này.
Sevro phá lên cười và vỗ vào đầu cô ta. “Thông minh hơn cả Hoàng Kim.”
Những con tàu lũ lượt tràn vào khoang. Ánh sáng tỏa xuống từ trần nhà cao. Các Cam và Đỏ hối hả chạy trốn. Mỏ hàn tì vào thân tàu kêu lên xèo xèo. Đàn ông và đàn bà hét vào mặt nhau. Các đồng đội đi theo tôi, bước qua khoang tàu bay về phía thang máy, từ đó chúng tôi có thể đi tới phần còn lại của con tàu.
Sự im lặng lan ra như một ngọn lửa rừng trong lúc chúng tôi bước đi. Mỏ hàn không còn xì xì nữa. Người không còn gọi nhau. Chỉ đứng nhìn chằm chằm. Tôi hiên ngang dẫn đầu cùng với Lorn. Ngựa Hoang và Kavax au Telemanus theo sau. Roque đi cùng Sevro và Daxo. Tiếp theo là Victra và Những Kẻ Gào Rú. Phía sau tất cả bọn họ là Ragnar, trông như một gã chăn cừu khổng lồ xám xịt.
Trong khoang đông lạnh hắn đã chọn sẽ gia nhập với chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau, và bằng một cái gật đầu, tôi biết mình đã có một tướng quân mới cho cuộc nổi loạn. Tôi tràn đầy tự tin.
Không một ai cản đường chúng tôi, mặc dù dựa vào trang phục, họ biết chúng tôi đến đây không phải để đàm phán hòa bình. Áo giáp của tôi có màu đen, khắc những con sư tử đang gầm rống. Một Khiên Xung mỏng bập bùng bên ngoài giáp. Trên tay trái, lá chắn của tôi được kích hoạt, bề mặt màu lam đùng đục tắm trong ánh sáng. Kiếm Lưỡi Mềm trắng quấn quanh tay tôi. Những đôi ủng của chúng tôi tạo nên tiếng rầm rập trên boong tàu kim loại. Tôi đã cử Hòn Cuội chỉ huy đội quân Lục thâm nhập hệ thống liên lạc của con tàu.
Một tên Đồng nhìn thấy chúng tôi và rút thiết bị hiển thị của hắn ra. Ragnar nhanh chóng lại gần, vỗ vào vai hắn đủ mạnh để khiến hắn phải khuỵu xuống. “Không được.”
Chúng tôi bước vào thang máy, tiến tới phần thân của con tàu mà không một tiếng súng nào vang lên. Chúng tôi đi thang máy lên tầng trên của đài chỉ huy. Cửa thang máy mở ra, đưa chúng tôi tới đối mặt với một đội lính Xám.
“Đội trưởng, hộ tống Virginia au Augustus đến khoang kỹ thuật,” tôi nói với một tên Xám. Cặp mắt hắn đo lường mức độ nghiêm trọng của tình huống; sau một thoáng lưỡng lự, hắn thi hành. Những tên lính của hắn bối rối theo sau Ngựa Hoang và Telemanus trong lúc họ chạy đi.
Còi báo động của con tàu bắt đầu rền rĩ.
Những Kẻ Gào Rú hướng tới khoang động cơ và hệ thống hỗ trợ sự sống, lực lượng còn lại của tôi tiếp tục đi lên ba tầng nữa, không hướng đến đài chỉ huy nơi Pliny đang tiếp đón các đồng minh mới của hắn, mà tới buồng giam. Roque, Victra, Lorn, Sevro và Ragnar nhanh chóng lách qua cửa, hạ gục những tên lính canh khi tôi còn chưa kịp bước vào.
Các tù nhân, khoảng bốn mươi Sẹo Vô Song trung thành của Augustus, bị giam giữ trong các xà lim nhỏ bằng kính cường lực. Sevro đi qua từng phòng, giải thoát những người bên trong bằng chìa khóa số.
“Hãy cảm ơn Thần Chết,” cậu nói với từng người, lặp lại bốn lần với một Sẹo Vô Song nữ lớn tuổi cao sừng sững cho đến khi bà nhận ra mình sẽ không được thả nếu không thuận theo trò chơi nhỏ của Sevro. Từng người bọn họ đảo mắt ngao ngán và nói cảm ơn. “Bà thật là một Sẹo Vô Song già yếu hom hem, cao dị thường và ngoan ngoãn. Tốt lắm,” Sevro nói, rồi thả bà ta ra. “Lorn! Tôi đã tìm được cho ông một người bạn đồng sàng tiềm năng này.” Cậu dừng lại khi đến trước xà lim kính của Chó Rừng.
“Con mắt nhỏ của tao đang nhìn thấy gì thế này?” Sevro sung sướng reo lên. “Đợi đã! Mình lại có hai con mắt rồi mà!”
“Thả tao ra,” Chó Rừng lạnh lùng nói. “Tao không chơi trò chơi của mày đâu, Yêu Tinh.”
“Cảm ơn Thần Chết đi. Và tên tao là Sevro. Mày biết mà.”
Chó Rừng đảo mắt ngao ngán. “Cảm ơn Thần Chết.”
“Cúi đầu như một gia nô biết điều đi.”
“Không.”
“Thả hắn ra đi,” Lorn càu nhàu.
“Hắn phải chơi trò chơi của tôi đã!” Sevro nói. “Thằng óc chó này sẽ không được ra ngoài cho đến khi hắn tỏ ra ngoan ngoãn. Tôi sẽ cho hắn một câu đố vậy. Trong túi tao có gì?”
Bắt đầu cảm thấy chán nản với trò chơi này, đứng sau lưng Sevro tôi bèn chỉ vào mắt mình.
“Một con mắt,” Chó Rừng nói.
“Khốn, ai nói cho hắn đấy?”
Roque lấy chìa khóa khỏi tay Sevro và quét nó lên bảng điều khiển của xà lim. Chó Rừng nhập hội cùng chúng tôi. “Trưởng thành đi, Sevro,” Roque lẩm bẩm.
“Cậu bị cái quái gì vậy?” Sevro hỏi. “Đằng nào chúng ta chẳng phải câu giờ. Không thể để tôi chơi đùa một chút sao?”
Chúng tôi câu giờ để Pliny sợ động thái của chúng tôi. Hắn phải nghi ngờ lòng trung thành của hầu hết phi hành đoàn. Nhưng hiển nhiên hắn có một đội quân các chiến binh đã được hắn mua chuộc. Nhiều khả năng là lính đánh thuê. Hắn sẽ trốn sau lưng bọn chúng như thể chúng là cái khiên.
“Cha cậu đâu?” tôi hỏi Chó Rừng.
“Tôi không biết,” hắn nói. “Tôi không nghĩ ông ấy ở trên tàu. Em gái tôi đã an toàn đến được chỗ cậu rồi chứ?”
“Cô ấy đã tìm thấy chúng tôi.”
“Tốt,” hắn nói, nhanh chóng quay lại chào Lorn. “Rất vinh hạnh, Arcos. Khi còn nhỏ, cha đã cấm tôi đọc các chiến tích của ông. Nhưng tôi vẫn tim cách đọc được. Những câu chuyện về Đá Tảng lão luyện đã khiến tôi thức cả đêm.”
“Cũng như màn trình diễn của cậu ở Học Viện,” Lorn đáp kèm một nụ cười dành cho tôi. “Tôi đã không dám nhắm mắt lại sau khi nhìn thấy chiến dịch của cậu.”
Chó Rừng cười khan. “Có vẻ như phi vụ của cậu ở Europa đã thành công, Darrow.”
“Chúng đã giăng bẫy như ta hy vọng. Và Aja đã trốn thoát.”
“Vậy thì hãy đi khắc phục vấn đề này và tiếp tục với cuộc chiến của chúng ta.”
Roque nhìn tới nhìn lui giữa hai chúng tôi, có lẽ đang để ý đến sự thân mật trong cách nói chuyện của chúng tôi. Lại một điều nữa tôi đã không nói với cậu ấy. Vực thẳm há rộng hơn.
Chúng tôi gặp Ngựa Hoang trong khoang bếp của Màu Hạ Cấp vào giờ ăn trưa. Hàng trăm thủy thủ và các kỹ thuật viên Cam xen lẫn các công nhân Đỏ và lao công Nâu. Tiếng huyên náo của những cuộc trò chuyện và tiếng loảng xoảng của các khay nhựa chạm lên mặt bàn kim loại tắt hẳn khi Ragnar bước vào khoang bếp. Im lặng như tờ, chỉ có tiếng thét rách tai của một lao công Nâu đang quá khích. Các đồng bọn của hắn mau chóng chặn miệng hắn lại.
Ragnar tiến vào giữa căn phòng và dịch chuyển một chiếc bàn mà không đợi cho các Màu Hạ Cấp đứng lên, nhấc nó ra khỏi các bu lông kim loại. Hắn kéo lê nó dọc sàn nhà kim loại, tạo nên một âm thanh chói tai, các Màu Hạ Cấp vẫn ngồi trên những chiếc ghế băng gắn vào bàn. Họ ngồi yên không động đậy, mắt trợn tròn sợ hãi và cực kỳ hoang mang trước phái đoàn năm mươi Hoàng Kim của tôi.
Người Nhà Telemanus theo sau Ragnar, hai cha con họ mang theo một thiết bị kim loại hình tròn dày một mét, đường kính hai mét - mục đích họ đến khoang kỹ thuật. Tay họ ẩn dưới áo giáp, nhưng những mạch máu trên cổ họ căng lên do sức nặng của thiết bị. Ngựa Hoang vừa nhìn vào thiết bị hiển thị của mình vừa hướng dẫn họ. “Ở đây,” cô nói. Họ đặt nó xuống nơi cô chỉ. Các Xám theo sau, mang theo một cục pin khổng lồ. Họ đặt nó lên mặt bàn gần đó.
“Những Kẻ Gào Rú, khuấy động một chút đi,” tôi nói vào bộ đàm.
“Xin lỗi, tránh đường nào,” Hòn Cuội nói, vẫy vẫy đôi tay chuối mắn. Cô lấy đoạn cáp từ cục pin và gắn vào thiết bị hình tròn.
Có tiếng lách tách khi hệ thống loa của con tàu được kích hoạt. “Pliny,” một giọng ngọt xót cất lên. Tôi nhìn quanh để tìm Sevro thì thấy cậu đang đúng ở sảnh cùng hai tên Lục.
“Sevro!” Ngựa Hoang và tôi cáu.
Cậu giơ một ngón tay lên bảo chúng tôi đợi.
“Ngài ấy đang nói chuyện bằng bộ đàm,” một trong hai tên Lục thành khẩn nói. “Xin đợi một lát.”
“Pliny thân mến” Sevro ngân nga trên bộ đàm.
“Nếu tim mày đập như một cái trống và chân mày hơi bị ướt, thì đó là vì Thần Chết đã đến đòi lại món nợ nhỏ khi trước.”
Cậu ngân nga ba lần cho đến khi Ragnar ném một chiếc bàn lên bảng điều khiển. Những tia lửa lóe lên. Sevro từ từ ngẩng lên nhìn chiếc bàn đang lơ lửng trên đầu. Chỉ hụt vài phân. Cậu quay người lại. “Mày định giết ai đấy, thằng khổng lồ quá khích kia!”
“Vần điệu… uuu.” Ragar rên lên một tiếng rên khó chịu.
“Anh đã tìm thấy hắn,” Ngựa Hoang thì thầm khi chúng tôi nhìn nhau.
“Hắn nào?” tôi hỏi khi Sevro văng vào gã Ô Danh tất cả những câu chửi thề bát nháo cậu biết. Chìa thêm ngón tay thối để nhấn mạnh.
“Cậu lải nhải như… như con gà,” Ragnar đáp trả.
“Sao hắn dám sỉ nhục tôi,” Sevro kinh ngạc nói. Cậu nhìn tôi. “Kiểm soát hắn đi chứ.”
Tôi phủi tay khỏi chuyện này.
“Chúng ta có thể tiếp tục được chứ?” Lorn nói.
“Phải rồi. Nghiêm túc nào, mọi người.” Mũ nhô ra từ áo giáp che đầu của chúng tôi. Tôi nhìn thấy số liệu ảnh nhiệt, cấp độ năng lượng trên màn hình hiển thị. “Tiến hành đi,” tôi bảo Ngựa Hoang.
Cô kích hoạt máy khoan nhiệt của Tàu Đỉa. Nó được dành để đào xuyên qua lớp vỏ ngoài của một con tàu và tạo ra lỗ hổng đủ lớn để đội đột kích tiến vào. Nên xuyên qua sàn nhà của con tàu này chẳng phải là việc khó khăn. Và chúng tôi chỉ cách các phòng chỉ huy một tầng. Tôi nhảy lên đỉnh máy khoan.
Động lượng là tất cả đối với một Chim Lặn, với các hoạt động quân sự, với cuộc sống. Không ngừng di chuyển và thách thức bất kỳ kẻ nào dám chắn đường.
“Cậu nhớ những gì tôi đã nói lúc nãy chứ?” Lorn hỏi tôi.
“Về sự ứng biến ư?” tôi hỏi lại.
Ông cười nham hiểm phía sau bộ râu quai nón. “Quên ứng biến đi. Hãy khiến chúng phải sợ.”
Tôi nhìn Ngựa Hoang. “Đốt.”
Cô bấm nút. Mũi khoan rực đỏ. Nhiệt tỏa vào tôi, lan ra khắp sàn nhà. Các Màu Hạ Cấp chạy tán loạn, bỏ mặc đồ ăn, thoát khỏi căn phòng khi sàn nhà võng xuống và tan ra như cát chảy trong đồng hồ cát. Mũi khoan xuyên qua sàn tàu đang tan chảy, xuống phòng chỉ huy bên dưới trong khi tôi ngồi cưỡi lên nó. Tôi lại làm một Chim Lặn, dù chỉ trong giây lát.
Máy khoan dội xuống giữa chiếc bàn gỗ vĩ đại của Augustus, xuyên qua và gây chấn động như một ngôi sao băng lao xuống sàn cẩm thạch, vẫn tiếp tục tan chảy. Tôi cắt dây nguồn bằng Kiếm Lưỡi Mềm của mình và đứng dậy giữa làn khói, hơi nước và những đốm lửa nhấp nhô khi chiếc bàn bén lửa.
Hàng trăm Hoàng Kim của Hiệp Hội nhìn tôi chằm chằm. Các Pháp Quan, Đại Sứ, Thẩm Phán và các Hiệp Sĩ của những gia tộc đầy quyền thế đứng dậy, rút kiếm ra. Tất cả đều đã từng trung thành với Augustus. Và giờ đây tất cả đều dưới trướng Pliny. Thuận theo chiều gió, như họ thường nói.
Và hắn ngồi đó, ở đầu chiếc bàn dài, mặt tái nhợt đi nhanh chóng. Pliny khôn ngoan và lộng lẫy. Chỉ còn lại một bên mắt, bên còn lại tạm gắn một con mắt điện tử để thay thế. Ngồi bên phải hắn là một trong các Vệ Sĩ Thịnh Nộ, Chính Khách Moira. Nếu so với Aja thì bà ta là một phụ nữ phì nhiêu mũm mĩm. Nhưng nụ cười của bà ta chỉ hung hãn bằng một nửa thanh Kiếm Lưỡi Mềm của chị mình. Bên cạnh bà ta là một Hiệp Sĩ Olympic, Hiệp Sĩ Bão đến từ quần đảo Nhật Bản của Trái Đất.
“Những người anh em!” tôi nói qua thiết bị khuếch đại âm thanh trong mũ của mình. “Tôi đến đây vì Pliny.” Tôi nhảy xuống khỏi máy khoan, mũ thu vào áo giáp để họ có thể nhìn thấy mặt tôi. Tôi tiến về phía hắn. Những người bạn của tôi đi xuống qua lỗ hổng. Arcos đi trước. Rồi đến Ngựa Hoang và Sevro.
“Ngươi nói hắn đã chết kia mà!” một kẻ ở bên trái tôi gầm gừ, kiếm rút ra nửa chừng.
“Lorn au Arcos?” một kẻ khác thì thầm. Tên ông được lan truyền khắp căn phòng trong lúc Sevro và Roque trấn ở cửa phòng.
“Và KAVAX AU TELEMANUS!” Kavax gầm lên hoang dại khi đáp xuống. Không khó để đoán ra Pax đã học cái kiểu này từ ai.
“Thần Chết chưa chết,” Ngựa Hoang nói, nhảy xuống khỏi máy khoan. “Tôi cũng vậy. Cả anh trai tôi nữa. Và chúng tôi đến để đòi lại những gì thuộc về cha chúng tôi.”
Các Sẹo Vô Song không biết phải làm gì.
“Nói dối!” Pliny hét lên. “Các ngươi đã phản bội Đại Thống Đốc. Bắt lấy những kẻ phản bội!”
Lorn đưa ra một lời tuyên bố đơn giản. “Nếu bất kỳ ai dám đến gần Darrow hai mét, ta sẽ giết hết tất cả những người có mặt trong căn phòng này.”
Chúng có vẻ không dám đương đầu với lời thách thức của ông. Những kẻ trên đường tôi đi qua nhảy lùi lại. Danh tiếng của Lorn đã tạo ra một lối đi dẫn tôi thẳng tới Pliny. Tôi bước đều.
“Pliny,” tôi nói. “Chúng ta có vài lời phải nói với nhau.”
“Giết hắn!” Pliny gào lên. “Giết tên Thần Chết.”
Một thanh niên phóng lên phía trước và chết do lưỡi kiếm của người đứng bên cạnh đâm vào lưng. Kẻ đã ra tay sợ sệt nhìn Lorn.
“Hai mét ba,” Lorn nói. “Sém nữa thì…”
“Giết hắn!” Pliny gào vô vọng. “Hắn chỉ là một thằng nhãi!”
Tôi nói khẽ, nhưng đủ để mọi người đều nghe được.
“Pliny au Velocitor, ngươi đã phản bội Đại Thống Đốc Nero au Augustus. ngươi đã âm mưu hủy diệt gia tộc của ngài, dùng vũ lực để ép con gái ngài phải lấy ngươi, mưu toan giết chết con trai ngài, và phản bội ngài để quy phục Hội Chủ, ngươi đang chống lại ngài. Chủ nhân đã nuôi nấng ngươi, vậy mà ngươi lại tìm cách triệt hạ ngài. Ngươi đã phản bội sự tin tưởng của ngài để mưu cầu lợi ích cá nhân. Tệ hơn cả, ngươi đã thất bại.”
“Cản hắn lại!” Pliny gào thét, khoa tay múa chân chỉ vào tôi. “Moira!”
Moira thì thầm với Hiệp Sĩ Bão, và cả hai đứng sang một bên.
“Đáng lẽ ngươi phải chết rồi,” Pliny lẩm bẩm. “Aja nói bà ta sẽ giết ngươi ở Europa.”
“Ai trong số những người ngươi biết có thể giết được ta?” tôi nói, sự thịnh nộ lố bịch của một Hoàng Kim lớn dần trong giọng nói của tôi để có thể gây ấn tượng với tất cả những linh hồn đói khát này. “Chó Rừng: đã thất bại. Antonia au Severus-Julii: đã thất bại. Các Giám Thị Apollo và Jupiter: đã thất bại. Cassius au Bellona: đã thất bại. Karnus: đã thất bại. Cagney: đã thất bại. Aja au Grimmus và các Pháp Quan của ả: đã thất bại.” Tên đao phủ đã thất bại. Những hầm mỏ và những con rắn hổ lục đã thất bại. “Và giờ ngươi thất bại.”
Nói đến đó tôi liền phóng tói trước, nhanh hơn cú táp của một con rắn hổ lục hầm mỏ, và tát vào mặt hắn. Hắn văng khỏi ghế như một chiếc lá bị cuốn tung trong gió, loạng choạng ngã vào một Hoàng Kim đang đứng ở một bên phòng. Cô ta nhổ nước bọt vào mặt hắn và tiến về phía tôi.
“Ngươi là một con giun tường mình là cự xà chỉ vì ngươi biết trườn. Nhưng quyền lực của ngươi không có thực, Pliny. Đó chỉ là một giấc mơ. Đã đến lúc tỉnh dậy rồi.”
Pliny loạng choạng đứng dậy, tránh xa khỏi tôi. Mái tóc được chải chuốt cẩn thận của hắn rối bù, và má bên phải đỏ lừ. Tôi xoay hắn lại và tát một lần nữa, mạnh hơn. Hắn giật nảy lên, không biết phải làm gì. Hắn đã không bị lôi khỏi giường trong ngày đầu ở Học Viện và bị các Đá Nham Thạch đánh. Hắn đã không phải lội trên bãi biển ngập tuyết để dẫn đầu một hàng người mặc giáp. Hắn đã không phải chịu đói khát. Nên tất cả những gì hắn có thể làm lúc này là lảo đảo và khóc lóc.
Tôi tóm lấy hắn, nhấc hắn lên cao. Nhưng tôi không đánh hắn nữa. Tôi sẽ không làm hỏng giây phút này bằng sự hung ác như Karnus hay Titus sẽ làm. Cung cách chiếu cố kẻ dưới là vũ khí của tôi. Tôi đặt Pliny ngồi lại trên ghế của Đại Thống Đốc. Tôi chỉnh chiếc ghim cài đầu hình chuồn chuồn của hắn, vuốt thẳng tóc cho hắn như một người mẹ nhân từ, vỗ vào gò má nhơ nhuốc vì nước mắt và chìa bàn tay đeo nhẫn Nhà Mars của mình ra.
Hắn hôn nó mà không cần tôi phải bảo.
“Tạm biệt, Pliny. Ta để ngươi lại cho bạn bè của ngươi xử trí.”
Tôi bước đi, cặp mắt của tất cả các Sẹo Vô Song dõi theo tôi, bỏ rơi Pliny. Tôi nghe có tiếng xì xèo nhưng không quay lại nhìn, vì tôi biết tiếng động mà những thanh Kiếm Lưỡi Mềm phát ra khi nó giết. Chúng thậm chí không thèm đợi. Pliny đã chìm vào quên lãng.
Các Sẹo Vô Song vỗ ngực chào tôi. Những con quái vật. Chúng nương theo chiều gió, đuổi theo quyền lực. Nhưng chúng không nhận ra rằng quyền lực không đổi chiều. Quyền lực kiên định. Nó là một ngọn núi, không phải một cơn gió. Dễ dàng thay đổi thì dễ dàng mất đi niềm tin. Và niềm tin là thứ đã giữ cho tôi còn sống. Tin ở bạn bè, và họ cũng đặt niềm tin ở tôi.
Hội Chủ biết điều này. Đó là lý do vì sao bà ta giữ các Vệ Sĩ Thịnh Nộ của mình bên cạnh. Họ sẵn sàng chết vì bà ta, cũng như những người bạn của tôi sẵn sàng chết vì tôi. Vì đến cuối cùng, tất cả quyền lực trong mọi thiên hà còn nghĩa lý gì nếu những người thân tín nhất phản bội lại ta? Cha của Hội Chủ đã học được điều đó khi bị chính con gái mình chặt đầu. Pliny đã học được điều đó với cái giá là mạng sống của hắn. Tôi đã quên mất điều đó, đã giữ khoảng cách với bạn bè của mình, và suýt nữa đã để mất tất cả khi Tactus cảm thấy bị tôi làm lu mờ và bị xa lánh như anh ta đã cảm thấy với các anh em của mình. Đó là lý do tôi tạo ra một sự khởi đầu mới với Victra, nói với Ragnar sự thật, và phải sửa chữa sai lầm với Lorn và Roque.
Sự tin tưởng là lý do khiến Đỏ sẽ có một cơ hội. Chúng tôi là giống loài được gắn kết bởi những bài ca, những vũ điệu, những gia đình và họ hàng. Còn những người này chỉ liên minh với nhau vì họ nghĩ rằng mình phải làm vậy.
Tôi nhìn họ lúc này và tôi biết họ thật cứng nhắc, thật nghiêm nghị, đến nỗi họ sẽ sụp đổ và vỡ vụn trong lúc chống lại nhau, không phải vì tôi, mà vì bản chất con người họ.
Tôi bay trên Ủng Trọng Lực của mình, dừng lại để nói, “Hãy nói với tất cả mọi người, Thần Chết đang hướng đến Sao Hỏa. Và hắn kêu gọi một Cơn Mưa Sắt.”