Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2317
Cầu Chiến

❊ ❊ ❊

Trong ba người, thực lực của Cao Dương là yếu nhất, nhưng sau lưng cậu lại có một đại quốc đứng vững, thế nên thái độ của Cao Dương cũng rất quan trọng, nếu không thì đã chẳng chuyên biệt mời cậu tới đây.

Điều hiếm thấy là Lavjani lại chẳng hề dị nghị gì về sự xuất hiện của Cao Dương. Để tránh kích động Lavjani, Cao Dương dùng những từ ngữ rất ôn hòa, đại ý là cậu đồng ý với quyết định của Lavjani và Abdullah.

Đây là một chuyện trọng đại, muốn ra tay nghĩa là vũ trang Houthi sẽ lập tức bị cuốn vào một cuộc chiến. Nhưng ba người chỉ cần nói ra như vậy, bánh xe chiến tranh liền bắt đầu lăn bánh.

Vũ trang Houthi chắc chắn đã chuẩn bị từ sớm, năng lực động viên của họ rất mạnh mẽ. Chỉ cần hạ quyết tâm muốn làm loạn, kết cục của những việc sẽ xảy ra tại Sanaa đã sớm được định đoạt. Cao Dương không giúp được gì, cũng chẳng cần cậu giúp gì, thế nên vào lúc này, cảm giác tồn tại của Cao Dương cực kỳ yếu ớt.

Thế nhưng Lavjani dường như lại muốn giúp Cao Dương "tăng cảm giác tồn tại". Hắn nhìn về phía Cao Dương, rồi chậm rãi nói: "Ngài Peter Ram, tôi muốn biết ông có kế hoạch gì cho hành động cụ thể không?"

Hành động của Lavjani rất kỳ lạ, vì hắn phớt lờ Abdullah mà đi hỏi Cao Dương xem có kế hoạch gì không, như vậy là rất không phải lẽ. Bởi vì dù thế nào đi nữa, Lavjani cũng nên bàn bạc với Abdullah trước mới đúng.

Trực tiếp bỏ qua Abdullah để hỏi Cao Dương, chẳng phải là vả mặt Abdullah sao? Thế nên phản ứng đầu tiên của Cao Dương chính là đây là âm mưu của Lavjani.

Âm mưu, nhất định là âm mưu. Hoặc là cố tình nâng cao Cao Dương để gây ra sự bất mãn cho Abdullah, từ đó khiến hai người họ nảy sinh hiềm khích. Dù sao thì đó cũng là suy nghĩ đầu tiên của Cao Dương.

"Tôi không quen thuộc tình hình ở đây, không có kế hoạch gì cả. Tôi nghĩ ngài Abdullah chắc hẳn đã có một phương án thành thục từ lâu rồi, thế nên tôi chỉ cần phối hợp với kế hoạch của ngài Abdullah là được."

Cao Dương không chịu mắc mưu, cậu phải tỏ ra khiêm nhường. Còn Abdullah sau khi cười nhẹ liền gật đầu với Cao Dương.

Jim là người thế nào cơ chứ, sao hắn không nhìn ra điểm bất thường? Lúc này chắc chắn là hắn phải ra mặt giải vây rồi. Thế nhưng ngay khi Jim định lên tiếng, Lavjani lại vội vàng nói: "Thủ hạ của ngài Peter Ram rất lợi hại, sao có thể không có kế hoạch chứ? Ông chỉ cần phái vài thủ hạ ra, tôi nghĩ toàn thành Sanaa này chẳng có ai ngăn cản nổi các vị."

Nói xong những lời lộ rõ vẻ nóng nảy, Lavjani giơ ngón tay lắc lắc, mỉm cười nói: "Đương nhiên, đối với những người tôi mang tới, tôi cũng rất tự tin. Hiện tại tôi có một ý tưởng, chúng ta có thể thành lập một đội đột kích, toàn bộ đều do những binh sĩ tinh nhuệ nhất hợp thành. Nhưng muốn chọn ra những binh sĩ tinh nhuệ nhất thì cần phải sàng lọc một chút. Tôi nghĩ chúng ta có thể để các huynh đệ thủ hạ thi đấu với nhau một phen, xem ai mới là kẻ tinh nhuệ nhất. Ngài Peter Ram, ông thấy thế nào?"

Cho dù có thành lập đội đột kích, người Nga cũng không thể biên chế chung với người Iran. Thế nên cái lý do thi đấu trước rồi mới thành lập đội đột kích căn bản chỉ là một cái cớ vụng về mà thôi.

Cao Dương chợt hiểu ra, Lavjani đây là không phục, muốn tìm lại thể diện đấy mà.

Thủ hạ bị đánh gục lôi đi, bản thân bị nhốt vào phòng ăn đòn, Lavjani không thấy tức giận mới là lạ. Thế nên, cho dù phải dùng một cái cớ rất vụng về, hắn cũng phải tìm cơ hội gỡ gạc lại một ván. Hơn nữa, đó phải là cách thức không bị truy cứu trách nhiệm sau này, cũng không cần lo lắng gây ra tranh chấp ngoại giao gì cả.

Đường đường chính chính giao lưu học hỏi với cậu, thua rồi thì còn gì để nói? Không sợ mất mặt thì cứ về mách lẻo, còn nếu cần thể diện thì tự mình nuốt lấy.

Hèn gì Lavjani mang theo mấy gã tráng hán vai rộng eo tròn, hơn nữa trông còn có vẻ đặc biệt tự tin, hắn là có chuẩn bị mà tới.

Cao Dương đang có "siêu cấp kim bài đả thủ" trong tay suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Cậu sợ đủ thứ, nhưng lại chẳng sợ cái này!

"Ngày mai đã phải hành động rồi, giờ còn thi đấu để chọn đội đột kích, về mặt thời gian e là không thích hợp lắm nhỉ? Tôi thấy hay là đợi sau khi cục diện ổn định rồi thi đấu sau đi."

Abdullah chậm rãi lên tiếng, nhưng Lavjani lại chằm chằm nhìn Cao Dương, trầm giọng nói: "Rất nhanh thôi, không làm mất bao nhiêu thời gian đâu. Hơn nữa đội đột kích cũng không cần quá nhiều người, dù có người bị thương cần dưỡng thương cũng không làm ảnh hưởng đến đại cục. Ông nói có đúng không, ngài Peter Ram?"

"Đúng vậy, không làm mất bao nhiêu thời gian, chỉ là..."

Cao Dương nhìn ra ngoài một chút, sau đó vẻ mặt khổ não nói: "Tôi chỉ mang theo một người, hay là tôi gọi người tới đây, hoặc là ông dẫn người theo tôi về một chuyến?"

Lavjani mỉm cười, nói: "Tôi thấy người thanh niên ở bên ngoài kia là vệ sĩ của cậu?"

Vệ sĩ của Lavjani bị đánh, hắn muốn đánh vệ sĩ của Cao Dương để xả giận. Mà Cao Dương cũng không thể nói Joseph không phải vệ sĩ của mình, bởi vì Joseph ở đâu cũng thể hiện rõ mình là một vệ sĩ. Lúc này mà phủ nhận thì quả thật có chút mất mặt.

Không đợi Cao Dương trả lời, Lavjani đột nhiên nâng cao âm lượng, lớn tiếng nói: "Dahir, các người vào đây."

Sáu người Iran bên ngoài lần lượt tiến vào, đứng trước mặt Lavjani. Lavjani chỉ tay vào đám thủ hạ của mình, vẻ tùy ý nói: "Họ đều là bộ hạ đi theo tôi tới Yemen, cũng không phải người được huấn luyện chuyên nghiệp gì, nhưng tôi vẫn rất tự tin vào thân thủ của họ. Ngài Peter Ram, hay là cứ để họ và vệ sĩ của ông thi đấu một chút tại đây đi, vệ sĩ của ông có thể tùy ý chọn một đối thủ."

Lavjani đây là không cho Cao Dương cơ hội phản đối, trực tiếp chặn đứng đường lui của cậu.

Joseph là người mới, cậu ta tới "Satan" sau thì ngay cả một biệt danh cũng chưa có. Lúc này lại không thể gọi tên thật của Joseph, thế nên Cao Dương dứt khoát lớn tiếng nói: "Vào đi."

Joseph lách người bước vào.

Cao Dương nhìn vài tên vệ sĩ của Lavjani, gã nhỏ con nhất cũng to lớn hơn Joseph một vòng. Mặc dù có lòng tin với Joseph, nhưng Cao Dương không biết Lavjani đã đặc biệt tìm tới những người nào, rốt cuộc lợi hại đến mức nào.

Cao Dương vẫn chưa hiểu rõ về Joseph. Mà loại vệ sĩ được huấn luyện chuyên biệt để bảo vệ yếu nhân quốc gia như Joseph, về cơ bản không thể nào lựa chọn cách thức cận chiến để bảo vệ mục tiêu. Tuy rằng kỹ năng cận chiến chắc chắn không tệ, nhưng hẳn không phải hướng tập luyện chính. Thế nên liệu có đánh thắng được những kẻ mà Lavjani đặc biệt mang tới để lấy lại thể diện hay không, cậu thực sự không có lòng tin lắm.

Không có lòng tin cũng không thể thể hiện ra ngoài. Cao Dương nhìn về phía Joseph, thản nhiên nói: "Cậu nghe thấy cuộc đối thoại của chúng ta rồi chứ?"

"Nghe thấy rồi, thưa ngài."

Lavjani đang nóng lòng muốn gỡ gạc thể diện không chịu buông tha cơ hội, hắn lớn tiếng nói: "Vậy thì chọn một đối thủ để thi đấu đi!"

Lavjani hung hăng áp bức, không chừa lại cho Cao Dương chút đường lui nào. Nhưng khi chặn đứng đường lui của Cao Dương, hắn cũng đã chặn đứng đường lui của chính mình.

Joseph không hề để ý tới Lavjani mà chỉ nhìn chằm chằm Cao Dương. Thế nhưng từ trong ánh mắt của Joseph, Cao Dương có thể nhìn ra sự khẩn cầu cực kỳ mãnh liệt.

Joseph đang cầu chiến.

Cao Dương cười nhẹ, gật đầu nói: "Vậy thì chọn một đối thủ đi." (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2298
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.