Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai Ngàn Ba Trăm Bốn Mươi Chín: Cậu Cũng Đổi Tên Đi

❊ ❊ ❊

Albert đã đi ra ngoài, không cần phải che chắn cho cậu ta nữa, vì vậy Cao Dương và Fry lại trèo ngược vào căn phòng mà họ vừa bước ra.

Và ngay sau khi Cao Dương và những người khác tiến vào, Joseph nhanh chóng nói trong bộ đàm: "Địch đang cố gắng đột phá vòng vây, sáu tên xông ra đã bị tiêu diệt toàn bộ, kết thúc."

Cao Dương trầm giọng hỏi: "Tình hình thương tích của cậu thế nào, kết thúc."

"Chân tôi bị bắn xuyên, đầu hơi choáng do chấn động, trên người trúng ba phát đạn, nhưng không sao, kết thúc."

"Cánh tay trái trầy xước không cần xử lý, chân trái bị mảnh lựu đạn bắn xuyên, nhưng vết thương rất nhỏ, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn."

Sau khi dùng góc độ chuyên môn để đánh giá vết thương của Joseph, Albert nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Sếp, còn phải báo với anh là mấy tên chết ở bên ngoài cùng loại với tên mà anh vừa kiểm tra, kết thúc."

Khi kẻ địch đột phá vòng vây, đội ngũ đã bị đứt gãy, những kẻ xông ra ngoài đều chết bên ngoài, những kẻ lùi bước lại trở thành bia tập bắn và bị bắn chết sau bức tường.

Một phần những kẻ dũng cảm, hay ít nhất là quyết đoán, và một phần những kẻ vì nhút nhát mà thoái lui đều đã chết, khiến sự khác biệt giữa dũng cảm và nhút nhát trông không rõ ràng cho lắm. Thế nhưng, lời nói của Volvsky đã sớm thể hiện rõ sự khác biệt giữa hai loại người này.

"May mà có găng tay, nếu không thì không kịp chặn những tên địch bất ngờ xuất hiện, để chúng chạy thoát mất."

Những kẻ dũng cảm đó vốn có cơ hội, chỉ tiếc là đã bị Joseph tước mất cơ hội đó, còn những kẻ vì nhút nhát mà trốn sau tường thì không có bất kỳ cơ hội nào để đào tẩu, cho nên dù sao đi nữa vẫn có sự khác biệt.

Cao Dương thở nhẹ một hơi, rồi trầm giọng nói: "Địch đã đột phá, trong này chắc không còn ai nữa, nhưng vẫn cứ cẩn thận một chút. Rùa, cho đội đột kích Mũi Nhọn tiến vào triển khai tìm kiếm."

Đội đột kích Mũi Nhọn bắt đầu lần lượt tiến vào, sau đó bắt đầu lên lầu, lục soát toàn bộ tòa nhà.

Salim cuối cùng cũng đã vào được bên trong, sau khi nhìn thấy Cao Dương, anh ta lập tức nói với vẻ gấp gáp: "Chúng ta cần phải có một kênh liên lạc ổn định, sau khi giao chiến rồi thì tôi không cách nào liên lạc với anh được."

Nói xong câu vội vàng, Salim tiến lại gần Cao Dương, hạ giọng nói: "Viện quân của địch đã tới, nhưng bị chúng ta chặn lại rồi, ngay chỗ không xa đây thôi. Quân số rất đông, còn có cả xe tăng và xe bọc thép nữa, chúng ta phải nhanh lên, rời khỏi đây trước khi viện quân của địch ập đến!"

Cao Dương gật đầu, khẽ nói: "Đợi lục soát kỹ nơi này xong chúng ta sẽ rời đi."

Salim vội vàng nói: "Còn cần thiết không? Cho dù còn vài tên chưa chết cũng chẳng sao cả, dù sao thì đại đa số bọn chúng đều đã chết rồi, chúng ta đã đạt được mục đích."

Cao Dương nhìn Salim một cái, lắc đầu, hạ giọng nói: "Không, ở đây không thể để lại một... một người nào cả."

Điều Cao Dương muốn nói là không thể để lại một kẻ sống sót nào. Bất cứ trận chiến nào có đích thân Satan tham gia, điểm này nhất định phải cố gắng thực hiện triệt để. Thế nhưng trước mặt Salim, Cao Dương không thể thốt ra câu "không để lại kẻ sống" đó, bởi vì lực lượng Houthi hy vọng bắt được tù binh.

Chờ đợi một lát, trên lầu còn truyền đến vài tiếng súng, Salim có chút bất an, sau đó anh ta đầy vẻ lo lắng nói với Cao Dương: "Liệu còn có thể bắt được tù binh không? Chúng ta cần người sống, đã đằng nào anh cũng định dọn sạch nơi này..."

Không đợi Salim nói hết câu, Cao Dương đã rất nghiêm túc nói: "Bắt được tù binh không khả thi lắm, anh cũng thấy đấy, trận chiến vô cùng ác liệt và khó khăn. Mỗi một tên trong này đều ôm quyết tâm phải chết để chiến đấu với chúng tôi, cho nên, bắt tù binh rất khó."

Tất nhiên là vẫn có khả năng để lại kẻ sống sót, nhưng Cao Dương lại không muốn làm vậy. Bởi vì cậu không biết sau khi giao tù binh cho lực lượng Houthi, phía Houthi cuối cùng sẽ giải quyết tù binh đó như thế nào. Nếu tù binh cuối cùng bị giết thì không vấn đề gì, nhưng một khi lực lượng Houthi để tù binh sống sót, thậm chí cuối cùng thả tù binh đi, thì hậu quả có thể sẽ rất nghiêm trọng.

Ở nơi này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, Cao Dương không tin tưởng người Yemen, đặc biệt là không tin tưởng Lavjani. Nếu Lavjani có ý thả tù binh đi để đạt được mục đích nào đó, thì điều này hoàn toàn có thể xảy ra. Cho nên, cách đơn giản nhất và an toàn nhất chính là không để lại kẻ sống sót nào.

Trong tòa nhà quả thực không còn ai, không còn người sống nào cả, cuộc tìm kiếm tuyên bố kết thúc sau năm phút.

Lý Kim Phương chạy đến trước mặt Cao Dương, hạ giọng gấp gáp nói: "Tìm kiếm kết thúc, nơi này đã an toàn, bên trong tòa nhà tiêu diệt 112 tên địch, chúng tôi đang tìm kiếm những tài liệu có giá trị."

Cao Dương gật đầu, cười đầy áy náy với Salim, sau đó trầm giọng nói: "Người sống thì không còn rồi, nhưng ở đây chắc vẫn có thể tìm thấy một vài tài liệu có giá trị, có cần tìm kỹ một chút không?"

Salim dậm chân, do dự một chút rồi vẫn gật đầu: "Được, tìm đi, nhưng phải nhanh lên."

Cao Dương ra hiệu một cái, nói với Salim: "Anh ở đây giám sát bọn họ tìm tài liệu đi, tôi ra ngoài xem thương binh, chúng ta có người bị thương."

Cao Dương đi ra ngoài, không đi cửa sau, mà đi qua lỗ hổng do kẻ địch phá trên tường, vì cửa sau cũng bố trí mìn định hướng và là loại kích nổ bằng dây vướng, cậu không muốn biến mình thành cái sàng, cho nên chỉ còn cách đi qua cái "cửa" trên tường này.

Bước ra ngoài, phát hiện Albert đang băng bó cho chân của Joseph, thế là cậu bước tới trước mặt hai người, hạ giọng hỏi: "Sao lại thế này?"

Sắc mặt Joseph vốn đã trắng, giờ lại càng trắng bệch, là do đau.

"Tôi cảm thấy địch muốn đột phá, đây là hướng đi tốt. Vì chúng ta có thể phá tường thì địch cũng có thể, đặc biệt là sau khi biết địch bố trí mìn định hướng, tôi lại càng nghi ngờ hơn. Thế là tôi dẫn vài người tới đây, nếu có địch xuất hiện tôi có thể phục kích chúng ở cự ly gần ngay lập tức."

Joseph chỉ vào lỗ hổng trên tường, lỗ hổng đó đang hướng ra một con hẻm nhỏ, rồi cậu ta cười đắc ý: "Tôi vừa đến đây thì tường đổ, tôi bắn chết địch, chỉ có điều tôi cũng phải trả giá chút ít. Ngoài ra, sếp, đám người này đúng là quá phế vật!"

Cao Dương đương nhiên biết Joseph đang ám chỉ loại phế vật nào. Cậu gật đầu, nhìn sáu cái xác đổ bên ngoài lỗ hổng, trầm giọng nói: "Cậu tự mình giải quyết hết?"

"Tôi rất hy vọng đồng đội có thể phát huy tác dụng nào đó, nhưng đáng tiếc là không, cho nên mấy tên này thực sự là một mình tôi giải quyết, hít, hít hà."

Joseph đau đến mức hít hà liên tục, sau đó cậu ta nói với Albert: "Này anh bạn, cậu có thể nhẹ nhàng chút không? Không thể dùng thuốc tê rồi mới xử lý vết thương à? Không thể đợi về rồi hãy, hít, đau quá!"

Albert dùng dải vải quẹt qua quẹt lại trong vết thương của Joseph, nghe thấy lời phàn nàn của Joseph, Albert cười đểu cáng: "Bây giờ xử lý xong xuôi, về rồi không cần phải chịu tội nữa. Đau là điều chắc chắn, nhẫn nhịn chút là được, vẫn hơn là về đến nơi phải tháo băng ra rồi lại xử lý vết thương một lần nữa."

Cao Dương vỗ vỗ vai Joseph, mỉm cười nói: "Cậu làm rất tốt, đổi tên đi, đổi một cái biệt danh đi."

Joseph giang tay: "Tại sao?"

Cao Dương rất nghiêm túc đáp: "Bởi vì không may mắn."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2298
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.