Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 7230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2791
Ước Định

❊ ❊ ❊

Cao Dương tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ.

Mở mắt ra, Cao Dương vươn một cái thật dài, đến khi ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, cậu mới nhớ ra mình đang ở nơi nào.

Cậu cuống cuồng đeo mặt nạ vào, phát hiện vẫn không ngăn được mùi xác chết xộc lên muốn nôn mửa, bất đắc dĩ Cao Dương đành đeo luôn mặt nạ phòng độc.

“Tỉnh rồi à?”

Erin đang ngồi đối diện Cao Dương, thấy cậu tỉnh dậy, cô chỉ vào ống hút bên cổ mình, giọng bị bóp nghẹt vì đeo mặt nạ: “Tôi vẫn còn nước, anh uống một chút đi.”

“Không cần đâu, tôi cũng còn, giờ vẫn chưa khát lắm.”

Người trong phòng đều đeo mặt nạ phòng độc, Erin vẫy tay với Cao Dương, cười nói: “Vốn định đeo giúp anh, nhưng sợ làm anh thức giấc, tôi còn đang nghĩ không biết đến bao giờ anh mới bị mùi này hun cho tỉnh, không ngờ anh ngủ được đến tận bây giờ.”

Cao Dương mỉm cười, sau đó cậu lấy một hộp đạn ghém từ trong ba lô ra, nạp từng viên một vào súng, đoạn cất hết số còn lại vào chiếc túi trước ngực để tiện lấy ra.

“Tôi hết đạn ghém rồi, đây là số cuối cùng đấy.”

Lầm bầm một tiếng, Cao Dương đứng dậy, cậu nhanh chóng rút súng ngắn ra làm động tác bắn, rồi lại cắm súng vào bao, nâng súng ghém lên làm động tác bắn, cuối cùng mới thở phào đầy nhẹ nhõm: “Không ảnh hưởng gì.”

Bây giờ quan trọng nhất vẫn là chiến đấu, đợi sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Cao Dương mới trầm giọng nói: “Tôi đi xem Thỏ thế nào.”

Yuri cũng trúng đạn, nhưng anh ta chắc chắn không sao, còn Thôi Bột thì khó nói, Cao Dương thực sự sợ rằng mình vừa tỉnh dậy đã nghe thấy tin dữ.

“Thỏ không sao, trong thời gian ngắn sẽ không có vấn đề gì.”

Andy Ho nói được nửa câu thì ngập ngừng một chút, sau đó anh ta vẻ hơi bất đắc dĩ nói: “Thuốc bôi ngoài của chúng ta đủ dùng, nhưng kéo dài thời gian quá thì không đủ đâu.”

Andy Ho và Albert đều mang theo rất nhiều thuốc men, chuẩn bị theo định mức mỗi người trong đội Satan một phần, nhưng có một tiền đề là, lượng thuốc và điều kiện y tế mà quân y mang theo vốn dĩ chỉ có thể xử lý bước đầu, sau đó phải chuyển đến bệnh viện hậu phương cứu chữa. Cho nên thuốc dù nhiều và đầy đủ, nhưng nếu bị vây hãm lâu ngày thì chắc chắn sẽ không đủ.

Cao Dương dậm chân một cái, rồi gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Biết rồi thì đã sao, cũng chẳng có cách nào khác.

Thôi Bột và Yuri được sắp xếp nằm riêng trong một căn phòng nhỏ, nơi đó an toàn nhất, dù địch có cho nổ mìn cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

Cao Dương đẩy cửa bước vào, thấy Yuri đang nằm trên sàn, ôm khẩu súng phóng lựu bắn tỉa của mình, mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà, chẳng biết đang nghĩ gì.

Còn Thôi Bột thì lại khác.

Thôi Bột nằm trên tấm chăn, nhưng đầu cậu ta lại gối lên đùi Phoenix. Phoenix ngồi dưới đất, duỗi thẳng hai chân, đặt đầu Thôi Bột lên đùi mình, tay trái khẽ vuốt ve cằm Thôi Bột.

Cao Dương giật mình, dù cậu có chậm tiêu đến đâu thì lúc này cũng nhìn ra điểm bất thường.

“Quạ, cô, cô và Thỏ, hai người từ khi nào mà…”

Phoenix ngẩng đầu nhìn Cao Dương một cái, rồi thấp giọng nói: “Đóng cửa vào, ruồi bay vào kìa.”

Cao Dương vội vàng tiện tay đóng cửa lại.

Phoenix bình thản nói: “Mới gần đây thôi, còn chuyện gì khác không?”

Phoenix trông vẫn còn rất trẻ, vì cuộc sống của cô ấy thực sự quá đơn giản, chưa từng sinh con, thậm chí ngay cả yêu đương cũng chưa từng, cô ấy là đồ biến thái mà.

Cho nên dù Phoenix lớn hơn Thôi Bột vài tuổi, nhưng nhìn hai người lại sàn sàn nhau, thậm chí Phoenix còn trông trẻ hơn cả Thôi Bột. Thế nhưng việc Thôi Bột có thể đến với Phoenix thì Cao Dương chưa bao giờ nghĩ tới.

Phoenix tuyệt đối không phải người nói nhiều, Cao Dương muốn hỏi cũng chẳng ra kết quả gì. Nhìn vẻ mặt bình thản của Phoenix, Cao Dương cười gượng hỏi: “Thỏ… cậu ấy vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn.”

Thôi Bột đang nhắm mắt bỗng mở bừng mắt ra, cậu ta trông rất yếu, nhưng khi nói chuyện thì vẫn rất rõ ràng. Nhìn về phía Cao Dương, Thôi Bột còn đủ sức vẫy vẫy tay.

“Anh Dương, em vẫn ổn, chỉ là khắp người đau chết đi được, m* nó, lần này coi như tiêu rồi.”

Cao Dương bỗng thấy muốn khóc, cậu hướng về phía Thôi Bột, nở một nụ cười gượng gạo khó khăn, nói: “Nằm yên đó, đừng cử động, đợi đánh xong trận này anh đưa chú về.”

Thôi Bột mỉm cười nói: “Anh không có gì muốn hỏi à?”

Cao Dương cũng cười đáp: “Có gì mà hỏi, tốt quá còn gì. Chú em, im hơi lặng tiếng mà cũng lợi hại phết nhỉ, nhưng mà kể đi, từ bao giờ thế?”

“Phi, nói khó nghe thế, cái gì mà ‘chuyện ấy’, đây là lưỡng tình tương duyệt, tự nhiên mà thành thôi.”

Thôi Bột phấn chấn hơn chút, cậu thở dài một tiếng, vẻ đầy cảm thán nói: “Ngày nào em cũng ở cùng với Phoenix, thật ra cũng chẳng có ý định gì đâu, chiến hữu mà, hai người nhìn nhau vừa mắt là được rồi. Sau đó Lilia chết, em rất đau lòng, Phoenix không biết cách an ủi người khác, nhưng cô ấy cứ theo em suốt ngày, thực ra cũng rất tốt.”

Thôi Bột nói rất lộn xộn, trước sau chẳng ăn nhập gì, nhưng mà, đôi khi tình cảm nam nữ chẳng phải cứ như vậy sao, làm gì có đầu đuôi, lại càng chẳng có đạo lý gì.

“Hóa ra hai người các chú là ‘lửa gần rơm lâu ngày cũng bén’ à.”

Cao Dương ngồi khoanh chân bên cạnh Thôi Bột, đưa tay vỗ lên cánh tay cậu ta. Thôi Bột nhăn mặt: “Đừng đụng, đừng đụng, đau, đau thật đấy. Lửa gần rơm thì cũng đúng, nhưng không lãng mạn thế đâu, chỉ là thấy cả hai đều vừa mắt nhau, cảm giác cũng ổn, thì cứ hẹn hò thôi.”

Cao Dương nhìn gương mặt dịu dàng của Phoenix, lắc đầu nói: “Chú nói thế đấy, may mà Phoenix không hiểu tiếng Trung.”

Thôi Bột thở dài: “Thực ra trước đây em cũng chưa quyết định gì, vừa mới vượt qua cú sốc sau cái chết của Lilia, em cũng không có ý định tìm bạn gái. Chỉ là bây giờ đang bị vây khốn ở đây, những lời anh nói với em làm em xúc động lớn, chỉ sợ sau này không còn cơ hội nữa, nên tranh thủ lúc còn nói được thì nói luôn.”

“Rồi sao nữa?”

Thôi Bột liếc nhìn Phoenix, rồi cười nói: “Em mới bảo cô ấy, này Quạ, bạn gái tôi chết rồi, bây giờ tôi khá thích cô, cô có thích tôi không?”

Cao Dương nhíu mày: “M* nó, chú em nói chuyện sao mà cục súc thế? Dù sự việc là như thế thật, nhưng có ai đi hỏi như thế không?”

Thôi Bột vẫn cười: “Ai cũng biết nhau cả rồi, lúc này chẳng lẽ em còn ôm bó hoa hồng đi tặng cô ấy chắc? Ai cũng đang bận rộn, làm gì có thời gian mà nói nhảm.”

“Được rồi, thế rồi sao?”

“Cô ấy bảo thích, em mới nói vậy cô làm bạn gái tôi nhé, cô ấy bảo được.”

Cao Dương không nhịn được cười hai tiếng, rồi lại huých vào tay Thôi Bột.

“M* nó! Đang đau đấy! Đừng đụng.”

“Rồi sao nữa, kể tiếp đi.”

“Rồi, không còn rồi nữa.”

“Chỉ thế thôi?”

“Chỉ thế thôi.”

“Chỉ vậy thôi.”

Cao Dương ngẩn ra, rồi cậu cười khổ: “Được rồi, hai người các chú đúng là súc tích thật.”

Thôi Bột không cho là đúng: “Làm ơn đi, hai đứa em đang liều mạng trên tháp giáo đường đấy đại ca, anh nghĩ bọn em có thời gian âu yếm yêu đương à? Nhưng mà, ôi, tình yêu trên chiến trường này đúng là không được chúc phúc mà, em là ví dụ sống động đây này, kết quả cứ thích tự cắm cờ (flag), giờ thì hay rồi, nằm đây luôn.”

“Đừng nói bậy, không liên quan đâu.”

Thôi Bột cười: “Mặc kệ đi, dù sao muốn nói thì cứ nói, nếu không chết thật rồi thì ngay cả cơ hội nói ra cũng không còn, thế thì ngại lắm, tiếc lắm, phải không?”

Cao Dương gật đầu: “Đúng, muốn nói thì cứ nói. Này, giờ tôi có nên chúc mừng hai người không nhỉ.”

Ngẩng đầu lên, Cao Dương nhìn Phoenix, dùng tiếng Anh cười nói: “Rất tốt, hai người rất tốt, chúc mừng hai người.”

Phoenix khẽ mỉm cười, rồi lập tức nói: “Sống sót được rồi hãy nói.”

Thôi Bột lại liếc nhìn Phoenix, rồi cậu nghiêm túc nói: “Quạ, nếu anh không chết, em cũng không chết, sau khi về nước chúng ta kết hôn đi.”

“Đây coi là cầu hôn à?”

“Coi là!”

“Được.”

“Chúc mừng hai người, màn cầu hôn của hai người là đơn giản nhất mà tôi từng thấy, sau khi về tôi làm chủ hôn cho nhé?”

Phoenix lại nhìn Cao Dương, suy nghĩ một lát, vừa định mở miệng thì Thôi Bột vội vàng lên tiếng: “Dừng! Em nói không linh đâu, cứ để anh nói đi.”

Phoenix ngập ngừng một chút, gật đầu: “Anh nói đi.”

Thôi Bột nhìn Cao Dương, cười nói: “Đám cưới của em không thể bình thường được, nhưng em chưa nghĩ ra làm thế nào, về rồi tính sau.”

Cao Dương vỗ vỗ vai Thôi Bột, cười nói: “Về rồi bọn mình làm chung đi, thế nào?”

Thôi Bột bĩu môi: “Em chẳng làm đâu, đám cưới của anh chắc chắn là một đống người, sáo rỗng lắm. Cứ ai nấy làm, em chẳng tham gia với anh đâu. Anh đi đi, đừng ở đây chướng mắt, em với Phoenix phải tranh thủ thời gian âu yếm nhau đây, tạm biệt.”

Để chăm sóc Phoenix, Cao Dương và Thôi Bột sử dụng tiếng Anh để đối thoại. Lúc này, Yuri ở bên cạnh cuối cùng cũng vô cùng bất lực lên tiếng: “Làm ơn, tôi cũng đang nằm đây mà, hai người có thể cân nhắc cảm xúc của tôi một chút không? Sếp, hay là ông đưa tôi sang phòng khác đi, cảm ơn nhé.”

Phoenix liếc nhìn Yuri, gương mặt vô cảm nói: “Nhắm mắt vào, ngủ đi, đừng có làm loạn.”

Yuri mếu máo: “Tôi không ngủ được, không thể cứ ngủ mãi được, tôi không muốn nghe lén nhưng hai người nói chuyện thì tôi không muốn nghe cũng chẳng được.”

Cao Dương không nhịn được bật cười, nói: “Cậu nhịn chút đi, thực sự không được thì cứ nghe thôi, sợ gì chứ.”

Yuri thở dài: “Về nước tôi cũng tìm một cô bạn gái, kết hôn thì chưa vội, nhưng tôi không để bị các người bắt nạt nữa đâu. Toàn bắt nạt tôi độc thân, rồi từng người một về cưới vợ sinh con.”

Cao Dương lắc đầu, đứng dậy, cười nói: “Không quản các người nữa, tôi đi đây.”

Yuri vội vàng: “Sếp, tôi chỉ bị thương ở chân chứ đâu phải không thể cử động, ông đưa tôi ra ngoài đi, tôi vẫn chiến đấu được mà, tuy không di chuyển được nhưng đâu phải không thể khai hỏa.”

Cao Dương nghiêm túc nói: “Đợi đi, biết đâu thực sự cần cậu ra tay đấy, nhưng bây giờ chưa phải lúc. Hai người họ đang âu yếm thì cậu đừng làm phiền, quay đầu đi, nhắm mắt lại, coi như mình đang ngủ đi.”

Nhìn lại phía Thôi Bột, Cao Dương rất nghiêm túc: “Thỏ, chú đang bị thương đấy, hơn nữa còn rất nặng, đừng có quá đà.”

Thôi Bột giận dữ: “Em đã ra nông nỗi này còn làm gì được nữa, ngoài nói chuyện, hôn nhau thì còn làm được gì, làm được gì cơ chứ! Phoenix lát nữa là phải ra ngoài rồi, sao anh lại không có mắt nhìn thế không biết? Anh đi ra ngoài đi được không? Đóng cửa lại, bảo bọn họ đừng vào thăm em nữa, em không sao, cũng đừng tới làm phiền chuyện của em, không tiễn!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2660
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.