Baghdadi nghiêm chỉnh đọc xong những lời trên mảnh giấy, Erin lập tức tắt loa, đồng thời giật lấy chiếc micro từ tay Baghdadi.
Số 13 dẫn Baghdadi quay lại, còn Cao Dương và những người khác chĩa họng súng về phía cửa sau, vừa mong đợi vừa căng thẳng chờ đợi người bên ngoài mang nước đến.
Thời gian được cho rất ngắn, nhiều nhất chỉ cần hai phút, nhưng hai phút này lại dài tựa như hai tiếng đồng hồ vậy.
Khi sắp đến thời gian quy định, bên ngoài truyền đến tiếng chạy bộ, sau đó hai người mặc áo choàng đen, mỗi tay xách một thùng nước đứng ngoài cửa sau, hổn hển nói: "Nước, nước đây, tổng cộng bốn thùng, bị vương vãi một chút, nhưng mà..."
"Đặt nước ở cửa rồi đi ngay, nhanh lên!"
Bốn thùng nhựa được đặt ngay cửa, sau đó người đưa nước rời đi. Lý Kim Phương đeo súng ra sau lưng, thấp giọng nói: "Tôi đi lấy."
Có Baghdadi trong tay, kẻ địch chắc không dám nổ súng, vì vậy Lý Kim Phương bước ra cửa, tranh thủ lúc lấy nước quét mắt ra ngoài một cái, rồi xách hai thùng nước quay lại.
Cao Dương cũng tiến tới cửa, anh cũng nhanh chóng liếc nhìn một cái rồi lập tức xách nước quay vào. Tất nhiên Cao Dương muốn quan sát tình hình bên ngoài kỹ hơn, nhưng anh không thể làm quá lộ liễu, kẻ địch chỉ là "có lẽ" không dám nổ súng, chứ không phải là "chắc chắn" không dám.
"Đâu đâu cũng là người, tôi thấy không dưới một trăm tên."
"Đúng vậy, hơn nữa bên trong ít nhất có trên năm mươi tên được trang bị thiết bị nhìn đêm, nhìn cách chúng quan sát là biết ngay."
Trao đổi ngắn ngủi, Cao Dương nhắm mắt suy ngẫm về tình hình bố trí quân địch vừa nhìn thấy. Kẻ địch chủ yếu ở trong phòng và trên mái của dãy nhà nhỏ ngoài cửa sau.
"Cho Baghdadi ra uống nước." Gromilyov vui vẻ hét lên.
Baghdadi bị đẩy ra ngoài.
Không có bình nước, nên không có vật dụng để múc nước từ trong thùng ra uống, Lý Kim Phương nhặt lên một chiếc mũ bảo hiểm, là loại lấy từ xác kẻ địch xuống.
"Cho anh này, dùng cái này mà uống."
Cao Dương thật sự không muốn cho Baghdadi uống nước, nhưng lúc này phải dùng hắn để thử nước, thế nào cũng phải cho hắn uống cho đã đời, bớt một chút cũng không được.
Baghdadi không thể chờ đợi được nữa, múc đầy một mũ nước từ thùng, rồi hắn ực ực uống một hơi cạn sạch, không sót một giọt. Thở hồng hộc, Baghdadi cầm mũ định múc tiếp.
"Đủ rồi."
Số 13 hất tay Baghdadi ra, Cao Dương chỉ vào hắn, trầm giọng nói: "Bây giờ, ngồi xuống đất, không được ngủ, không được làm bất cứ việc gì."
Baghdadi phục tùng ngồi bệt xuống đất, đoạn lau nước trên râu, cười nói: "Đây quả thực là sự hưởng thụ lớn nhất cuộc đời."
Cao Dương không tiếp lời, anh nhìn mọi người đang dán mắt vào những thùng nước, trầm giọng bảo: "Đã nhịn nhiều ngày rồi, bây giờ nhịn thêm chút nữa đi, anh em, kìm chế lại." Lúc nước chưa tới thì không sao, nước tới rồi mà không được uống mới là cực hình.
"Mang đi, mang đi, đem số nước này để chỗ khác đi, đừng nhìn nữa."
Fry hét lên bảo người ta mang nước đi, Jensen vô cùng ủ rũ nói: "Còn phải đợi sáu tiếng nữa, sáu tiếng đồng hồ..."
Erin nhìn Cao Dương, đột nhiên hỏi: "Anh về là cưới ngay à?"
Cao Dương xua tay: "Cầu hôn, là cầu hôn, nhưng cưới cũng không lâu đâu, đợi bố mẹ tôi tới Mỹ là cưới ngay."
Cạnh Fry là Gromilyov, cậu ta hớn hở dùng khuỷu tay huých huých Gromilyov, nói: "Đại Cẩu, sau này anh là bố vợ của sếp rồi, vậy sau này sếp gọi anh là gì? Gọi là Đại Cẩu? Hay gọi là bố vợ, hay vẫn gọi là anh em? Ha ha." Gromilyov xị mặt nói: "Cút, cút sang một bên."
Thật ra Cao Dương cũng đau đầu vấn đề này, anh nhìn Gromilyov nói: "Mẹ kiếp, sau này phải gọi anh là bố vợ, cứ thấy lỗ lỗ thế nào ấy, mọi người rõ ràng là anh em, kết quả anh lại cao hơn một bậc, thấy lỗ vốn quá, gượng gạo chết đi được."
Lý Kim Phương cười: "Cậu lỗ cái gì, chúng tôi mới lỗ này! Rõ ràng là bọn tôi đều bị cậu kéo thấp xuống một bậc còn gì nữa."
Mọi người cười ha hả, Gromilyov vô cùng bất mãn nói: "Phì! Cậu lỗ! Con gái tôi gả cho cậu, tôi mới là người thấy lỗ, nhưng mà..."
Gromilyov ngước mắt nhìn mọi người, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Tôi rõ ràng thấy mình chưa già, nhưng nếu Cao và Yelena kết hôn, chết tiệt! Tôi chẳng biết phải làm thế nào cho phải nữa."
Cao Dương cười: "Đúng thế, tôi gọi anh là bố vợ, cái này, cái này đúng là không thốt nên lời." Gromilyov ngượng nghịu nói: "Ở đám cưới thì gọi một tiếng là được rồi, cưới xong vẫn như cũ, cậu gọi tôi là Đại Cẩu, tôi gọi cậu là sếp, hoặc gọi là Cao, chúng ta ai nấy tính theo vai vế riêng."
Cao Dương mừng rỡ: "Ai nấy tính theo vai riêng là tốt, vẫn là như vậy tốt hơn, nhưng mà, hình như không hợp quy củ lắm nhỉ?"
Gromilyov khinh khỉnh nói: "Quy củ chó má gì, đám lính đánh thuê chúng ta, hơi đâu mà câu nệ."
Chẳng qua chỉ là tìm chút chủ đề để nói chuyện cho đỡ thấy khó khăn, nhưng nghĩ đến việc Yelena sắp tốt nghiệp, lòng Cao Dương lại đau nhói, rồi càng lúc càng thấy khó chịu.
Khả năng còn sống mà về kết hôn quá nhỏ, mà nếu Cao Dương không về được, Yelena sẽ làm gì thì thật khó nói.
Nỗi nhớ nhung cộng thêm cảm thương khiến Cao Dương thất thần nói: "Tôi còn chưa chuẩn bị nhẫn cưới cho Yelena, anh nói xem nếu tôi vội vàng đến lễ tốt nghiệp của cô ấy để cầu hôn mà không có nhẫn thì phải làm sao đây."
"Đến lúc đó mua là được chứ gì, chỉ cần rời khỏi đây, mua cái nhẫn có là gì, chỉ tiếc là anh có nhiều kim cương lớn như vậy mà lại không dùng được."
Fry nói giọng rất dửng dưng, nhưng ai cũng biết những lời này chỉ là nói cho vui, mua nhẫn tất nhiên không phải vấn đề, vấn đề là khi nào mới có thể rời khỏi đây, rời đi bằng cách nào.
Khổ trong tìm vui rốt cuộc cũng chỉ là khổ trong tìm vui, những chủ đề khiên cưỡng tìm ra để đánh lạc hướng sự chú ý rốt cuộc đều là hư ảo.
Vì thế, cuộc trò chuyện tưởng chừng thoải mái đột ngột chấm dứt.
Lại một lúc lâu sau, Cao Dương mới đột ngột nói khẽ: "Tôi muốn làm một cặp nhẫn, nếu như... bất kể là ai rời khỏi đây, nhớ giúp tôi đưa nhẫn cho Yelena, bảo với cô ấy, hãy nói đó là nhẫn cưới tôi tặng cô ấy, bảo cô ấy đeo nhẫn lên, với tư cách là vợ của tôi, bảo cô ấy thay tôi chăm sóc bố mẹ, mỗi năm đều đến trước mộ tôi nói chuyện với tôi."
Gromilyov thở dài thườn thượt, vẻ mặt buồn bã, Jensen lại rất khó hiểu hỏi: "Tại sao phải đưa nhẫn cho cô ấy?"
Erin nhìn Jensen bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, trầm giọng nói: "Đồ ngốc, cậu còn chưa biết tính cách của Yelena sao, cô ấy sẽ làm chuyện dại dột, nhưng có một vật ký thác thì có lẽ sẽ không..."
Raphael vực dậy tinh thần, nói: "Vậy chúng ta bắt tay làm đi!"
Lý Kim Phương nhìn xuống đất, hỏi: "Có vàng không? Ai trong số các cậu có vàng?"
Tommy giơ tay trái lên: "Tôi chỉ có chiếc nhẫn cưới trên tay này."
Fry cũng giơ tay trái lên, lớn tiếng nói: "Tôi cũng có nhẫn cưới, ừm, không phải bằng vàng..."
Cao Dương cười: "Nhẫn của các cậu sao dùng được, ở đây còn tìm vàng làm gì, dùng đồng là được rồi, chúng ta có rất rất nhiều vỏ đạn, đều bằng đồng cả."
Vỏ đạn trên đất nhiều đến mức giẫm lên đều trơn trượt, Cao Dương vươn tay nhặt một vỏ đạn dưới đất lên, nhưng anh lập tức nhíu mày: "Dùng vỏ đạn từng giết người làm nhẫn cưới? Cảm giác quái dị thế nào ấy."
Thôi Bột từ trong phòng cậu ta khó khăn hét lớn: "Đồ ngu, anh lấy cái chưa dùng đến mà làm, giờ còn sợ lãng phí đạn à."
Phoenix đứng dậy mở cửa phòng Thôi Bột và Yuri đang chiếm, Yuri nằm trên đất, nghiêng đầu, uể oải nói: "Dùng một viên đạn mới đi."
Cao Dương gật đầu: "Cũng được, dùng một viên đạn mới là xong."
Cầm lấy "Lưỡi dao Satan", Cao Dương bước hai bước, chĩa họng súng vào đại sảnh, tháo mũ bảo hiểm xuống, rồi bảo Taylor bên cạnh: "Giúp tôi đỡ lấy."
Taylor cầm lấy mũ bảo hiểm, Cao Dương hướng cửa sổ đẩy vỏ đạn vào trong mũ rồi nổ một phát súng, một vỏ đạn mới ra lò nhảy tưng vào trong mũ.
Thổi vài hơi vào vỏ đạn, nhón lấy vỏ đạn vẫn còn rất nóng, sau khi đội mũ lại lên đầu, Cao Dương lăn vỏ đạn qua lại thật nhanh trong tay, vội vàng kêu lên: "Nóng quá, nóng quá."
Đợi nhiệt độ vỏ đạn trở lại bình thường, Cao Dương cầm vỏ đạn vừa bắn ra, vẻ mặt rối rắm nói: "Tiếp theo làm thế nào đây, nện cứng à? Tôi có rìu dùng được đấy."
Một tay cầm vỏ đạn, tay kia Cao Dương lấy rìu từ trước ngực xuống, rồi anh thấp giọng nói: "Giúp tôi lấy một phiến đá, tôi có thể nện trên phiến đá."
"Anh nện ra được à? Tôi thấy khó lắm."
Gromilyov cũng muốn giúp, nhưng anh ta không biết phải làm sao, lúc này Cao Dương hơi lo lắng nói: "Nếu có thể làm nóng thì tốt, đốt nóng lên, nện thành một dải, chỉ cần nện được thành một dải dài là được."
"Tôi có đạn cháy! Tôi có đạn cháy Thermite!"
Fry tỏ ra rất kinh ngạc vui mừng, cậu ta lấy ba lô qua, từ trong đó lấy ra một quả lựu đạn cháy, rồi bưng lấy như đang khoe bảo vật: "Thứ này nhiệt độ cháy có thể đạt tới ba nghìn độ! Có thể đốt xuyên thép tấm dày, giáp xe tăng cũng đốt xuyên được, dùng để làm nóng chảy vỏ đạn thì quá đơn giản, thứ này tôi có hai quả, ừm, chúng ta không cần dùng đến phải không?"
Cao Dương gật đầu: "Cái này thì dùng được, vậy chúng ta cần một cái kìm."
Raphael lập tức nói: "Tôi có kìm, kìm đa năng."
Cao Dương xoa xoa tay, rồi anh cười: "Vậy chúng ta có thể bắt đầu rồi, nhưng không được làm ở đây, sẽ có rất nhiều khói."
Gromilyov gõ gõ lên mặt nạ phòng độc trên mặt mình: "Chúng ta còn sợ khói à?"
Cao Dương cười: "Chỉ cần chịu động não, vấn đề được giải quyết, vậy chúng ta bắt tay vào làm thôi."
Fry vội vàng: "Đeo găng tay vào, thứ này lúc cháy sẽ có tia lửa đấy, anh phải cẩn thận chút."
Gần như tất cả mọi người đều hành động, Peter làm động tác cắt xuống tay, bảo: "Anh phải cắt vỏ đạn làm đôi, bổ đôi từ giữa ra, trong vỏ đạn có cặn đấy, phải làm sạch đi."
Tommy nói: "Tôi thấy nên làm thành dạng liền khối, nhẫn cưới không thể làm loại hở miệng được."
"Một vỏ đạn đủ không? Hay là dùng hai vỏ đạn đi."
"Một, một cái tốt hơn, cùng lắm thì nhẫn mảnh một chút, tôi thấy dùng một vỏ đạn làm ra hai chiếc nhẫn thì ý nghĩa hơn, các anh thấy sao?"
"Còn phải tìm một vật gì dài dài kẹp vỏ đạn để đốt, dùng cây thông nòng trên súng là được."