Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 115
Chương 115

❊ ❊ ❊

BỌN GIẾT MƯỚN CỦA MAFIA, nếu đúng là vậy, cũng bắn vào chúng tôi. Sampson và tôi đáp trả. Và Đồ tể cũng vậy.

Tôi bắn trúng một tên mặc áo choàng da - tên có khẩu Uzi, mục tiêu đầu tiên của tôi.

Tên này xoay tròn rồi lăn ra đất, nhưng rồi y lại nâng khẩu Uzi lên bắn tiếp. Y lãnh một viên đạn thẳng vào ngực, và lực đẩy quật y ngã sóng soài. Dẫu vậy tôi không phải là người duy nhất bắn y. Có lẽ là Sampson?

Hay Sullivan là người đã bắn y?

Bóng tối là mối nguy hiểm đáng sợ đối với tất thảy mọi người. Đạn bay chiu chíu khắp nơi, những viên đạn chì găm vào thân cây, đập vào đá rồi bật lại. Tình hình hoàn toàn hỗn loạn và huyên náo, dựng tóc gáy, rùng rợn, cơn điên loạn bất-chấp-cái-chết đang diễn ra trong đêm tối. Đám tay chân của Mafia tản ra, cố tạo được khoảng trống giữa chúng, điều đó sẽ gây nhiều bất lợi hơn cho chúng tôi.

Sullivan chạy về phía bên trái hắn và đang lợi dụng cây cối cùng bóng tối để ẩn nấp.

Sampson và tôi cố giấu mình một cách tốt nhất có thể sau những thân cây khẳng khiu.

Tôi e rằng chúng tôi có thể chết tại đây; tôi có cảm giác điều đó có thể xảy ra. Có quá nhiều đạn bắn ra trong một khu vực nhỏ như thế. Đây là vùng chết chóc. Nó giống như được trang bi vũ khí hạng nặng nhưng lại đương đầu với đội hành quyết.

Một tên giết mướn của Mafia nã hết đạn trong khẩu Bull Pup của y vào Đồ tể. Tôi không cho rằng y bắn trúng mục tiêu, dù không chắc lắm.

Mà đúng thế thật, bởi Đồ tể xuất hiện tức khắc và bắn trả khi tên kia chạy ngược lại về nơi an toàn trong rừng. Tên xạ thủ hét lên rồi im bặt. Tôi nghĩ cho đến lúc này đã có ba tên tay chân của Mafia bị hạ. Sampson và tôi không hề hấn gì, nhưng chúng tôi đâu phải là mục tiêu chính.

Làm gì bây giờ? Ai sẽ đi bước tiếp theo? Sullivan? John hay là tôi?

Rồi thật lạ - tôi nghe thấy tiếng trẻ con. Một giọng nói rất nhỏ cất lên, “Bố! Bố ơi! Bố ở đâu, bố ơi?”

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.