4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Tôi ra mở cửa - không phải bố, không phải mẹ, và hẳn nhiên không phải cô Carter, mà là tôi. Tôi mở cửa ra và nhìn thấy ông Người Lạ đang đứng trên hiên nhà tôi, vẫn mặc chiếc áo khoác mà ông ta đã mặc trong lần tới thăm đầu tiên cách đây vài ngày. Mồ hôi lăn xuống từ trán và ông ta thấm khô chúng bằng chiếc khăn mùi soa màu trắng cầm bên tay trái. Tay bên phải, những ngón tay mập mạp của ông ta ôm lấy khẩu .44 Magnum mà hôm qua tôi tìm thấy trong hộc đựng đồ trên xe ô tô. Nòng súng chĩa thẳng vào đầu tôi.

“Xin chào anh bạn. Hi vọng anh bạn vẫn khỏe.”

Phía sau ông ta, gã Smith quấn chặt bàn tay bị thương trong mảnh vải giờ đã ướt sũng máu, máu nhỏ xuống thành vũng ở mũi giày và trên nền đất xung quanh ông ta, khẩu súng trường kẹp hờ giữa cánh tay và bên sườn. Khuôn mặt ông ta đỏ phừng phừng trong cơn giận dữ. “Tao sẽ moi ruột thằng bố mày ra vì chuyện này.” Ông ta giơ bàn tay tươm máu lên, phòng trường hợp tôi không hiểu “chuyện này” mà ông ta nói đến là chuyện gì và lắc lắc nó, khiến vài giọt máu nhỏ rơi xuống những tấm gỗ lát trắng bóc, sạch tinh tươm ở hiên nhà. Mẹ tôi sẽ chẳng hài lòng khi thấy thế này đâu.

“Nào, nào.” Ông Người Lạ nói. “Không cần phải tỏ ra thù địch như vậy. Anh không thể trách cứ những người bạn tốt bụng này chỉ bởi đơn giản họ muốn bảo vệ ngôi nhà của mình.”

“Không thể cái chết tiệt.”

Ông Người Lạ lại thấm mồ hôi, cổ áo sơ mi của ông ta đã ướt đẫm.

Tôi ngửi thấy mùi xăng, hơi xăng bốc lên thoang thoảng chỗ hiên nhà. Từng dòng xăng đang nhỏ xuống bên ngoài căn nhà. Bốn bình đựng xăng nằm chỏng chơ trên đường dẫn vào nhà.

“Tại sao ông lại mặc áo khoác trong khi ông thấy nóng?” Đó là một câu hỏi đơn giản, một câu hỏi mà tôi cảm thấy cần phải được trả lời bất chấp tình hình hiện tại ra sao. Đôi khi tôi cảm thấy rất khó để nói chuyện tiếp khi mà vẫn còn những vấn đề mở đang vẩn vơ trong đầu.

Đôi môi ông Người Lạ dãn ra thành một nụ cười rộng ngoác. “Đúng thế thật. Cậu nhóc thật là thú vị, chẳng phải thế sao? Tò mò và tọc mạch. Sẽ thế nào nếu ta bảo nhóc rằng đó là chiếc áo khoác ta yêu thích, là chiếc áo mà ta đã có từ nhiều năm, có thể nhiều hơn cả số năm nhóc ra đời và tô điểm cho hành tinh này. Sẽ thế nào nếu ta nói với nhóc đây cũng là chiếc áo khoác may mắn của ta, và hôm nay là ngày mà ta cảm thấy cần phải huy động tất cả sự may mắn quanh mình, và thế là ta đã lôi nó ra khỏi tủ, khoác nó lên người trong suốt cả hành trình, nhiệt độ chả là cái đếch gì. Nhóc sẽ nói sao nếu ta trả lời như vậy?”

“Tôi sẽ nói với ông rằng nó là một chiếc áo khoác xấu xí và có khả năng đấng tối cao sẽ cảm thấy nó thật ghê tởm bởi tất cả cái đống mồ hôi mà ông đang toát ra.”

Nụ cười của ông Người Lạ vẫn giữ nguyên nhưng hai mắt ông ta tối sầm lại. “Ta đang có chút cảm giác quen thuộc như thể đã nhìn thấy trước tình huống này trong quá khứ, qua cuộc nói chuyện nhỏ giữa hai chúng ta đấy, con trai ạ, thế nên ta sẽ hỏi nhóc một câu tương tự như câu ta đã hỏi khi chúng ta mới quen nhau. Như thế chúng ta có thể quay lại vấn đề chính. Bố mẹ nhóc có nhà không?”

Ông ta biết thừa là họ có nhà, thế nên tôi nghĩ đó là một câu hỏi thật ngu ngốc. Nhưng dù thế, tôi vẫn gật đầu và đẩy nhẹ cánh cửa một cái để nó mở tung ra.

Cô Carter đứng ngay đằng sau tôi, chỉ cách vài bước chân. Bố đứng đằng sau cô ấy, một tay bố ôm quanh eo, còn tay kia vắt ngang qua vai cô ấy. Bố đang ghì một trong số những con dao làm bếp sát lên cổ cô ấy, mũi dao nhọn tì mạnh lên tĩnh mạch cổ. Đầu cô ấy hơi nghiêng, né xa khỏi lưỡi dao, ánh mắt chăm chú nhìn hai gã đàn ông đứng ngoài cửa.

“Lisa.” Ông Người Lạ gật đầu. “Tôi xin chia buồn về chuyện của chồng cô.”

Cô ấy không nói gì. Hai nắm tay bị còng che trước ngực.

Ông Người Lạ nhìn ra đằng sau, về phía mẹ, lúc này đang tựa vào một bên của chiếc ghế sofa, hai tay mẹ thả xuống hai bên hông. “Rất vui gặp lại quý bà.”

Mẹ cười khẩy nhưng chẳng nói gì đáp lại.

Ông Người Lạ nhét chiếc khăn mùi soa vào túi quần và hướng khẩu .44 vào bố. “Bỏ con dao xuống.”

Bố lắc đầu. “Không.”

“Rồi sao?” Ông Người Lạ hỏi.

“Giấy tờ được cất trong một két an toàn. Con trai tôi biết cô ta giấu chìa khóa ở đâu, thế nên thằng bé sẽ đi lấy chúng, trong lúc đó, tất cả chúng ta sẽ đợi ở đây. Tôi sẽ giữ nguyên con dao ở đúng vị trí hiện tại, nếu anh và bạn anh cố làm bất cứ điều gì mà tôi cảm thấy bị đe dọa, dù chỉ ở mức nhỏ nhất, tôi sẽ cắt cổ cô ta. Sẽ không tốn nhiều thời gian đâu. Tôi đang kề dao vào đúng động mạch chính rồi. Nếu anh bắn tôi, tôi có thể cắt phanh nó ra ngay lúc đang ngã xuống. Anh mà làm hại đến vợ và con trai tôi, cô ta cũng sẽ chết. Tôi sẽ làm như thế, và sẽ chẳng còn ai sống để nói cho anh biết cái két đó nằm tại ngân hàng nào đâu.”

Smith mở miệng định phản đối, nhưng ông Người Lạ đã giơ tay lên bảo ông ta im lặng. “Làm thế nào bọn tôi biết thằng nhóc không chạy đi báo cảnh sát?”

Bố nhún vai. “Bởi vì chúng tôi đã giết Simon, tất cả chúng ta đều có phần trong trò chơi này. Thằng bé sẽ chạy đi lấy chìa khóa và trở lại trong vòng ba mươi phút.”

Ánh mắt ông Người Lạ chuyển sang cô Carter.

“Những kẻ này thật điên loạn.” Cô Carter nói với ông ta. “Chúng đã giết anh ấy và trói tôi dưới tầng hầm gần một tuần nay.”

Con dao lại kề sát cổ cô. Chỉ cần một cử động rất khẽ khi nói cũng đủ khiến nó bị cứa cho chảy máu.

Ông Người Lạ quay lại phía bố. “Vậy là cậu nhóc con của anh sẽ bỏ chạy tới một nơi nào đó trong lúc tất cả chúng ta đứng nguyên đây, chĩa vũ khí vào nhau cho tới khi cậu ta quay trở lại cùng những chiếc chìa khóa mở két an toàn. Tới lúc đó, anh sẽ giao Lisa cho bọn này, và rồi anh bạn đây sẽ cùng tôi bỏ đi, để cho gia đình anh tiêu diêu sống trọn những tháng ngày của mình. Không ai khác sẽ phải bỏ mạng? Có điều gì khiến chúng tôi không giết hết tất cả các người ngay khi có được tên của ngân hàng nhỉ?”

Bố khẽ nhún vai. “Tôi đoán ở một mức độ nào đó chúng ta chỉ cần tin tưởng lẫn nhau.”

Ông Người Lạ suy nghĩ điều bố nói trong một giây ngắn ngủi, rồi lắc đầu. “Không, tôi chẳng thích kế hoạch đó.” Rồi ông ta nâng khẩu .44 lên ngang với đầu bố.

“Nó không có đạn đâu!” Tôi gào lên. “Con đã đổ hết đạn ra rồi!”

Bố đẩy mạnh cô Carter về phía gã kia, hai tay của bố…

Khẩu Magnum khạc đạn cùng một tiếng nổ như cào nát lỗ tai.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.