Hán Học Danh Ngôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Nhân Phẩm

❊ ❊ ❊

1. – Giấn thân vào nơi nước cạn, coi chết như trở về. Tào Tử–Kiên

2. – Người quân tử thà chịu nghèo nàn cơ cực, không vì túng quẫn mà làm chuyện không lành. Luận Ngữ

3. – Bỏ đời người đi để làm chuyện nghĩa. Mạnh–Tử

4. – Chí người trượng phu càng khốn khổ càng phải bền gan, càng già lại càng hăng hái. Mã–Viện

5. – Đối với việc nước thì hết hơi, hết sức làm cho đến lúc chết mới thôi. Khổng–Minh

6 – Sang một mình, giàu một mình, người quân tử lấy làm tủi thẹn. Lễ–Ký

7 – Chịu nhục để sống ở đời, người quân tử lấy làm xấu hổ. Yên–Đan–Tư

8 – Giàu sang không thể quên được chính mình, nghèo hèn không thể thay đổi tâm mình, sức lực không làm nhục được chí mình, như vậy là trượng phu. Mạnh–Tử

9 – Giàu mà keo kiệt chẳng bằng nghèo mà thung dung, sống mà nhục chẳng bằng chết mà vinh dự. Lễ–Ký

10 – Người quân tử nên để nhận người, chớ để người nhận mình. Chu–Hi

11 – Trời đâu cũng che, cho nên có tiếng là cao. Đất nào cũng chở nên có tiếng là rộng. Mặt trời, mặt trăng chỗ nào cũng soi nên có tiếng là sáng. Sông, bể cái gì cũng chứa chấp nên có tiếng là lớn. Tào–Thực

12 – Có yêu người vậy sau mới giữ được thân. Trương–Tái

13 – Khí độ hẹp hòi là chứng bệnh rất lớn của người học rộng. Lã–Khôn

14 –Thương con sâu rộng, thì phải bắt con chăm chỉ làm ăn mới được. Luận Ngữ

15 – Vật gì nhìn qua biết ngay thì bên trong không có gì cả. Tăng–Quốc–Phiên

16 – Người quân tử rất ghét việc làm đồng loại. Gia Ngữ

17 – Cùng người ta mà so hơn tính thiệt trong thâm tâm vẫn còn cặn bã chưa trừ được hết. Tiết–Huyên

18 – Việc làm tốt nhất trên đời không gì bằng cứu người lúc nguy cấp, thương kẻ khốn cùng. Cổ Ngữ

19 – Bo Bo cùng người, tranh nhau phải trái, như thế thì độ lượng mình cùng độ lượng người khác nhau được là bao nhiêu. Lã–Khôn

20 – Người quân tử thương ai hay dùng lẽ phải, người thường thương ai thường dùng cách cẩu thả, tạm bợ. Lễ–Ký

21 – Nhịn điều mà người ta không nhịn được, nhận điều mà người ta không nhận được chỉ có những người kiến thức hơn người mới làm như thế được. Trình–Di

22 – Trời không phải của riêng ai, không cho riêng một người giàu, ý trời muốn phó thác cho những kẻ nghèo nàn cho người đó. Trời không phải cho riêng một người sang, ý trời muốn là phó thác những kẻ hèn cho người ấy. Sử Điển

23 – Ta kính cha ta đến cả cha người, yêu con ta yêu cả con người. Gia Ngữ

24 – Biết người, ta nói dối không thèm nói ra miệng, phải người ta khinh, không thèm giận ra mặt ; như thế thì có thú vị vô cùng và hưởng nhiều lạc thú về sau. Súc–Đức–Dục

25 – Tâm địa bình thản thì tự nhiên khoan khoái vô cùng. Trình–Hiệu

26 – Trời không che riêng, đất không chở riêng, mặt trời không soi riêng, mặt trăng không sáng riêng. Gia Ngữ

27 – Tâm ta như cán cân, không thể vì người mà héo, mà tươi được. Khổng–Minh

28 – Không thể lấy nặng nhẹ mà dối người có cân. Không thể lấy dài ngắng mà dối người có thước được. Quản–Tử

29 – Việc gì của thiên hạ nên đem cái tâm của thiên hạ mà cư xử. Chớ nên cư xử bằng cái khôn ngoan vụn vặt, nhỏ nhen. Tả–Tôn–Đường

30 – Không có đức mà nhiều của cải là cái mầm của tai vạ. Tiêm–Phu

31 – Người có bao nhiêu của cũng không vừa, thì tham lam đê tiện không biết thế nào mà kể. Vươn An Thạch

32 – Người hiền mà nhiều của thì mất chí. Người ngu mà nhiều của thì nhiều tội lỗi. Sơn–Quảng

33 – Kẻ hiếu thắng thì ham tranh giành, kẻ hiếu danh thì là phải nhục. Khuyên–Giới Toàn–Thư

34 – Ba ba, thuồng luồng, cho sông còn cạn nên làm ổ dưới đáy. Chim sâu, chim sẻ cho núi còn thấp nên làm ổ tận trên ngọn, vậy mà khi chết cũng chỉ vì một cái mồi. Tuân–Tử

35 – Người giỏi không tiếc thân mình mà lo nước nhà suy vong. Tô–Tuấn

36 – Đem lửa thử vàng thì biết vàng tốt xấu. Đem của thử người thì biết người quý hay không. Cổ Ngạn

37 – Cái tài giận dỗi không đánh đổi nổi cái mặt tươi cười. Cổ Ngạn

38 – Thiên hạ dù loạn nhà ta phải giữ cho yên. Nhà ta chẳng may bị loạn, thân ta, tâm ta cố giữ sao cho trị. Vô Danh

39 – Tay áo dài thì múa khéo, tiền bạc nhiều thì buôn giỏi. Hàn–Phi–Tử

40 – Nguồn trong, dòng nước trong. Nguồn đục, dòng nước đục. Tuân–Tử

41 – Vì nước mà quên nhà, vì công mà quên tư. Giã Nghĩ

42 – Kẻ sĩ, nhiều người cậy « TÀI » mà hỏng mất « NẾT ». Phùng–Diển

43 – Tóc ngắn tấm lòng dài. Tả–Truyện

44 – Tính người tầm thường như nước ở trong lọ. Lọ vuông nước vuông, lọ tròn nước tròn. Vương–Hóa–Cơ

45 – Một mình thấy chẳng bằng nhiều người cùng thấy ; SÁNG HƠN. Một mình mình nghe, chẳng bằng nhiều người cùng nghe ; RÕ HƠN. Hàn–Thi Ngoại–Truyện

46 – Con cá muốn làm khác hẳn loài cá, bỏ nước nhảy lên bờ ; CHẾT. Con cọp muốn làm khác loài cọp, bỏ núi ra đồng ; BỊ BẮT. Quan Doãn Tử

47 – An ác, dương thiện là bực thánh ; thích thiện, ghét ác là bậc hiền, tánh bạch thiện, ác quá đáng là hạng người thường điên đảo, thiện ác để sướng miệng dèm pha là đứa tiểu nhân. Chu–Trung Trang–Công

48 – Lửa bốc lên cao nước chảy xuống thấp thế mà lửa bao giờ cũng thua nước. Văn Trung Tử

49 – Một bên là quần chúng, một bên là bản thân, hai bên đều trọng cả. Nhưng gặp trường hợp cần thì phải hy sinh bản thân để cứu lấy quần chúng. Lã–Khôn

50 – Người quân tử thà chết không chịu nhục. Đứa tiểu nhân thà chịu nhục không dám chết. Lưu–Trực–Trai

51 – Ở đời loạn lạc lại càng không nên xa xỉ. Tăng–Quốc–Phiên

52 – Ai mà ăn mặc cho riêng mình, có tiết độ, chừng mực thì không sinh lòng tham. Văn–Trung–Tử

53 – Có tiết kiệm mới thanh liêm. Phạm–Thuấn–Nhân

54 – Xa xỉ thì việc gì cũng tham lam, hà tiện thì việc gì cũng quê mùa. Lễ–Ký

55 – Kẻ nào thường hay tiết kiệm thì không phải lụy vào người. Tăng–Quốc–Phiên

56 – Tiết kiệm, chất phác, đều là tính tốt của con người. Trình–Di

57 – Người có nhiều mưu trí không bao giờ bị nhục. Lão–Tử

58 – Làm việc đã tốt mà còn muốn tốt hơn thì thường hay hỏng. Tả–Tôn–Đường

59 – Mặt trời đứng bóng thì xế, mặt trăng đã tròn thì phải khuyết, vật gì có thịnh tất phải suy. Thái–Thạch

60 – Người nhiều mưu trí thì nghèo hèn cũng vui sướng. Người không có mưu trí thì giàu sang cũng buồn phiền. Lã–Bang–Hiến

61 – Người không tham, không vì lợi mà làm lụy thân. Trang–Tử

62 – Người không tham lam thì trời bắt nghèo cũng không được. Ngụy–Hy

63 – Dưa ngọt thì cuống đắng, trong thiên–hạ không có chuyện gì hoàn hảo hoàn toàn. Mặc–Tử

64 – Biết đủ thường vui sướng, kiên nhẫn thì bình an. Khuyến–Giới Toàn–Thư

65 – Người mà chịu khổ, ăn rau cho là ngon thì làm gì cũng nên, Uông–Cách

66 – Kẻ hay xa xỉ, thì giàu vẫn nghèo, người kiệm ước dù nghèo cũng vẫn không thiếu thốn. Đàm–Tử

67 – Người nào tự mình xa xỉ thì họ hàng ít khi được nhờ. Trần Cơ Đình

68 – Thấy điều phải mà không làm thì thật là người nhu nhược. Luận Ngữ

69 – Ham muốn nhiều thì phải xài to, chứa chất nhiều tất mất lớn, biết đủ thì khỏi nhục, biết thôi thì không nguy. Lão–Tử

70 – Cảm khái mà tự giết mình thì không phải là người can đảm. Hậu Hán Thư

71 – Ông tướng đánh trận thua, không thể nói chuyện hùng hồn được. Quang–Vũ–Quân

72 – Người quyền thế chỉ biết dùng sức mà không biết nghĩa thì làm nên loạn. Người thường chỉ biết dùng sức mà dùng không biết nghĩa thì thành đạo tặc. Luận Ngữ

73 – Oai hùng mà gặp người oai hùng thì oai hùng vô nghĩa. Khôn ngoan mà lại gặp khôn ngoan thì khôn ngoan thừa. Tô–Triệt

74 – Người ta thứ nhất là phải có chí. Thứ hai là phải hiểu tính người. Thứ ba là phải bình thường không thay đổi tính tình. Tăng–Quốc–Phiên

75 – Liêm sĩ là chuyện lớn, tử sinh là lẽ thường. Diệp–Mộng–Đác

76 – Người đã biết nuôi « CHÍ » thì không bao giờ nghĩ đến tinh thần. Trang–Tử

77 – Đáng chết thì chết, quyết không cẩu thả cầu sống, để cho tâm không được yên, thà chỉ nên thí thân đi để cho tâm hồn được yên và đức được trọn vẹn. Luận Ngữ

78 – Thấy lợi nghĩ đến nghĩa mà không lấy bậy, lâm nạn làm hết sức mà không tiếc thân. Một lời giao ước tuy lâu ngày mà vẫn nhớ mãi. Luận Ngữ

79 – Người quân tử trọng được, khinh được, làm được, giết chết được, nhưng không thể bắt làm bậy được. Diêm–Thiết–Luận

80 – Kẻ học rộng có chí muốn biết những chuyện cao minh, mà còn xấu hổ, mặt không được đẹp, ăn không được ngon, thì chưa đáng cùng nói chuyện cao xa được. Luận Ngữ

81 – Người đi học chẳng lo không có tài, chỉ lo không có chí. Diêm Thiết–Luận

82 – Đói xác ve hơn no bè bọ. Bảo–Phát–Tử

83 – Ai mà thân được nhàn rồi thì chí thường hay eo hẹp. Gia Ngữ

84 – Phải trái mà không rõ ràng, tiết nghĩa không giảng xét, thiên hạ sở dĩ loạn là như thế. Hồ–Lâm–Dục

85 – Học trò trong nước mà không có chí, khí tiết, thì thế nước thoi thóp như người sắp chết. Tiết–Huyên

86 – Yên vui, sung sướng là thứ thuốc độc, không nên quyến luyến ham mê. Tả–Truyện

87 – Lúc nguy cấp chỉ nên trông cậy những điều của mình, không nên trông cậy những điều của người. Tăng–Quốc–Phiên

88 – Chúng ta sinh sau cổ nhân, nên làm con cháu cổ nhân, chẳng nên làm tôi tớ cho cổ nhân. Ngụy–Hi

89 – Làm người nên tự lập lấy thân, tự trọng, không nên giẩm gót người trước, nói theo miện người. Lục–Cữu–Uyên

90 – Nghèo không phải là xấu. Nghèo mà không có chí mới là đáng khinh. Hèn không đáng ghét, hèn mà bất tài ấy mới đáng khi. Già không nên than thở, già mà sống thừa mới đáng than thở. Chết không nên bi ai, chết mà vô ích mới đáng bi ai. Lã–Khôn

91 – Những việc nghĩa nên làm, sức đủ làm, bụng muốn làm. Vì bè bạn, vợ con cản trở, mà thôi không làm thế là người vô chí. Lã–Khôn

92 – Học dể mà thích học thì khó. Làm dể mà hết sức làm thì khó. Xấu hổ dể mà biết xấu hổ thì khó. Vương–Thuyền–Sơn

93 – Trên thì trời, dưới thì đất, người ta ở đời khoảng giữa, làm người có ra người thì mới không phí. Chu–Hy

94 – Đối với người, đời xưa mà chịu thua kém, là không có chí. Đối với người đời nay, mà không dung thứ là không có lượng. Lưu Cao

95 – Người sinh ra đời không có một chút nghị luận hay, một chút công nghiệp tốt, suốt ngày chỉ ăn không ngồi rồi, mà không để bụng thì không khác gì giống vật. Tô–Tử–Do

96 – Trời có thể cho người ta được mùa, không thể cày cấy giúp được. Ngụy–Liểu–Ổng

97 – Cây chi, cây lan tuy mọc chỗ rừng vắng mà hoa vẫn thơm. Quân tử theo lẽ phải, làm điều hay, tuy gặp khốn cùng mà tiết hạnh vẫn không thay đổi. Gia Ngữ

98 – Lâu nay đời vẫn làm đắm đuối loài người, cái chí của ta là cái để hộ thân ta, mà sóng gió không thể vùi dập ta được. Chúc–Vô–Công

99 – Mắt không trông theo người, tai không nghe theo người, miệng không nói theo người, mũi không ngửi theo người. Nguyên–Kết

100 – Của chứa nghìn vàng, không bằng có một nghề trong tay. Nhan–ThịGia–Huấn

101 – Gây dựng cho nên, khó hơn lên trời, phá hoại cho hư dể như đốt lông. Liêu–Tì

102 – Kẻ sĩ cần nhất là phải có chí khí cho to, kiến thức cho rộng. Bùi–Hành–Kiệm

103 – Làm điều thành thực, thì bụng yên ổn và một ngày một hay. Làm điều gian dối thì bụng băn–khoăn và một ngày một dỡ. Thư–Kinh

104 – Ai mà vâng liều, hứa liều, tất nhiên khó lòng đúng hẹn. Lão–Tử

105 – Người mà không có tin chẳng biết người ấy làm được gì. Luận Ngữ

106 – Có lòng thành thật mà không biết tùy thời cũng là một cách hại thân. Diêm–Thiết–Luận

107 – Quân tử đối với người còn hết lòng huống chi đối với mình. Tiểu nhân tự đối với mình còn hay dối huống chi đối với người. Dương–Tử

108 – Cái hại xa xỉ quá là thiên tai. Tấn–Thư

109 – Cả nước phung phí thì dạy nước lấy tiết kiệm. Cả nước tiết kiệm thì dạy nước lấy lễ nghi. Lễ Ký

110 – Thường lo không đủ thì tự nhiên có thừa. Ngụy–Tế–Thụy

111 – Có kẻ nhiều người ghét, song hoặc là kẻ có tính khác thường chăng, ta phải suy nghĩ xem thật đáng ghét vậy sau mới ghét. Có kẻ nhiều người thương, song hoặc là kẻ có tính nịnh đời chăng, ta hãy xem thật đáng yêu sau mới yêu. Luận Ngữ

112 – Người mà nhiều người ghét thì nguy hại vô cùng. Tuân–Tử

113 – Yêu ai, nhưng cũng nên biết điều dở của người ấy. Ghét ai, nhưng cũng phải biết điều hay cho người ấy. Lễ–Ký

114 – Người ham điều lành, phúc tuy chưa có, nhưng họa đã xa. Người mà không thích điều lành, họa tuy chưa đến, nhưng phúc đã xa. Trung Luận

115 – Người quân tử ta nên thân. Đứa tiểu nhân ta nên tránh. Thân–Hàm–Quang

116 – Thương người mà thương vô lý thành ra làm hại người. Ghét người mà ghét vô lý thành ra làm hại cho thân. Ngụy–Tế–Thụy

117 – Việc được, thì dèm pha. Đức cao thì chê bai lại đến. Hàn–Dũ

118 – Lời nói đáng tin thì giọng không đẹp. Lời nói giọng đẹp thì chẳng đáng tin. Lão–Tử

119 – Nhà phú quý nên học sách khoan dung. Người thông minh nên học thói trung hậu. Trần–Kế–Nho

120 – Học cần nhất phải biết biến hóa chí mình. Tiết Uyên

121 – Phú quý mà kiêu ngạo cố nhiên là không phải. Học thức mà kiêu ngạo cái hại cũng khá to. Trình Hiệu

122 – Sau một lần thất bại mới biết mình còn thiếu nhiều kiến thức. Kinh–Viên Tiểu–Ngữ

123 – Trước khi muốn nên người ta phải luyện chí cho thành trước đã. Quan–Doãn–Tử

124 – Học vậy sau mới biết có lỗi, học kỹ như vậy sau mới biết đổi lỗi. Phan–Nam–San

125 – Người học rộng nên thu thập tinh thần, ví như lò lửa, để tụ lại thì vừa nóng, vừa sáng mãi, trải ra thì chóng tàn. Hạ–Đông Nam

126 – Người mẹ lành quá thì con hay hư. Diêm–Thiết–Luận

127 – Nuôi con mà không dạy dỗ là gây một đàn trộm cướp. Vô Danh

128 – Ăn no, mặc ấm, ở không mà không có dạy dỗ thì không khác gì thú vật. Mạnh–Tử

129 – Người ta ngu đến đâu cũng còn dạy được, mà dù khôn đến đâu cũng cần phải dạy. Trần–Hoàng–Mưu

130 – Người ta, không trừ loài giống nào, đến có thể dạy được. Luận–Ngữ

131 – Để cho con đống vàng, không bằng để cho con quyển sách. Vi–Hiền–Truyện

132 – Dậy sớm thức khuya, nghĩ làm sao không để nhục đến cha mẹ. Thư–Kinh

133 – Cây muốn lặng, gió chẳng dừng, con muốn nuôi, cha mẹ đã khuất. Gia–Ngữ

134 – Ở nhà thì hiếu thảo với cha mẹ, ra ngoài kính trọng với người trên. Luận Ngữ

135 – Anh em quan hệ với nhau như tay với chân. (Huynh đệ thủ túc). Triệu–Tục

136 – Dạy cho ai điều dở chớ nên quá ư nghiêm khắc, dạy điều hay cho ai chớ nên cao siêu quá. Sử–Điển

137 – Tự xử nghiêm trang mà công việc làm thì giản dị. Luận Ngữ

138 – Người có lễ phép thì yên vui, không lễ phép thì nguy khốn. Lễ Ký

139 – Hiền quá thì coi thường, nghiêm quá chẳng ai ưa. Gia–Ngữ

140 – Con người hơn loài thú, vì có lễ nghĩa. Không lễ nghĩa, con người và thú chỉ là một. Lễ–Ký

141 – Làm người không nên có bộ dáng khinh người, nhưng cũng chẳng nên không có cốt cách khinh đời. Lục–Lũng–Kỳ

142 – Cha con cùng lòng thì đất cũng thành vàng. Anh em chung sức thì đá cũng hóa ra ngọc. Cổ–Ngạn

143 – Đem việc làm dạy người ta thì người ta theo, chỉ đem lời nói mà dạy người thì người ta không phục. Đệ–Ngũ–Luân

144 – Con nhà có giáo dục, cha giận ít sợ, cha không nói thì sợ nhiều. Cổ Ngữ

145 – Chồng vợ cùng nhau chung sống, nhưng chồng sợ vợ là một chuyện ngu, nhưng trái lại vợ không biết sợ chồng lại là hạng người ngu quá. Cổ Huấn

146 – Những nhà đời đời giàu có, ít nhà ở có lễ phép. Thư Kinh

147 – Người mà cha mẹ thương yêu, ta cũng phải thương yêu. Người mà cha mẹ tôn kính, ta cũng phải tôn kính. Lễ–Ký

148 – Kẻ biết làm tròn bổn phận người con, sau này mới biết làm cha. Gia Ngữ

149 – Chớ để nhục đến thân mình, chớ làm điều xấu cho cha mẹ. Lễ Ký

150 – Thế gian rất khó được là tình anh em. Tô–Quỳnh

151 – Con ăn ở với cha mẹ, việc phụng thờ cần phải có, mà lòng tôn kính cần phải hơn. Luận Ngữ

152 – Người con chí hiếu suốt đời làm vui lòng cha mẹ. Mạnh–Tử

153 – Cha mẹ nếu như có lỗi, phận làm con phải hòa nhã lựa lời khuyên ngăn. Luận Ngữ

154 – Trị nhà kiêng nhất là xa xỉ, thứ hai là gian dối. Nghê–Tư

155 – Trong gia đình có người đứng đắn chẳng dạy được kẻ bất trung, người có tài chẳng trị được kẻ bất tài, thì kẻ hay, người dở chẳng hơn nhau là mấy. Mạnh–Tử

156 – Rất vui không gì bằng xem sách, rất cần không gì bằng dạy con. Sử–Điển Nguyện Thể–Tập

157 – Xử chuyện nhà, nên khoan dung độ lượng, thì chuyện không rối, mà người nhà không trách. Ngụy–Hy

158 – Lòng mình chớ để mang trọng tội cùng trời đất. Nói và làm cần phải lễ phép với mọi người. Cổ Ngữ

159 – Nhà thịnh hay suy, không phải ở đồng tiền mà do lễ nghĩa. Lục–Cữu–Uyên

160 – Trị gia không gì hay hơn là « NGHĨA », không gì quý bằng « NHẪN ». Tiết Tự Am

161 – Không hòa thuận để cha mẹ vui lòng, không phải là người. Không cảm động để làm vui lòng cha mẹ, không phải là con. Mạnh–Tử

162 – Lúc có tiền nên nhớ ngày túng thiếu. Chớ để đến lúc hết tiền mới nhớ lại lúc vinh quang. Cổ Ngữ

163 – Bản thân mình còn chưa có quy củ nhất định thì làm sao dạy được con cái trong nhà. Trình Hán–Thư

164 – Người giàu sang mà biết lễ nghĩa thì không ngạo mạn, chẳng chịu hoang dâm. Người nghèo hèn mà có giáo dục thì hăng hái. Lễ–Ký

165 – Ai mà tự mình tôn kính thì người ngoài tôn kính. Kẻ nào tự khinh thì người ngoài cũng khinh. Chu–Hy

166 – Nghèo thì không nên nói dối, giàu thì chẳng cậy mình. Thái–Công

167 – Giàu thì tập cho không kiêu, nghèo thì tập cho không nịnh. Luận Ngữ

168 – Lo cho có vốn to mà tiêu xài có độ, thì trời cũng không làm cho nghèo được. Tuân–Tử

169 – Không tham của ai gọi là sang. Không lấy bậy của ai gọi là giàu. Công–Nghi

170 – Lòn cúi để giàu sang, không bằng nghèo mà khẳng khái. Khổng–Tồng–Tử

171 – Trong họa, phúc thường mọc sẵn. Trong phúc, họa thường chờ sẵn. Lão–Tử

172 – Rượu là thứ thuốc độc giết người. Gái là con dao thép cắt xương. Cổ Huấn

173 – Ít dục sắt để nuôi « TÍNH ». Ít nói để luyện « KHÍ », ít suy nghĩ để nuôi « THÂN ». Tuân-Sinh-Tiên

174 – Con ăn ở với cha mẹ cần nhất là nuôi « TÂM », thứ hai là nuôi « THÂN » ; nuôi « THÂN » mà không nuôi « TÂM » là quá kém, ăn ở chỉ có bề ngoài, mà chẳng nghĩ đến « THÂN » người lại còn kém hơn thế nữa. Lã–Khôn

175 – Sự học trước nhất phải biết phân biệt việc nghĩa với việc lợi. Trương–Thức

176 – Làm điều bất nghĩa mà được giàu sang, giàu sang ấy coi như mây nổi. Luận Ngữ

177 – Người có lòng nhân thì vinh. Bất nhân thì nhục. Mạnh–Tử

178 – Nghĩa mà trọng hơn đời người thì bỏ đời đi là phải. Đời mà trọng hơn nghĩa thì giữ đời là phải. Đổ–Kiêu

179 – Người bất nhân không xử sự lâu được cảnh cùng khốn. Cùng khốn thì làm liều. Không xử sự lâu được cảnh yên vui, yên vui mãi thì phải hư. Luận Ngữ

180 – Người có lòng nhân chẳng chịu khổ thân để mưu cầu việc lợi. Người có nghĩa chẳng cần làm chuyện ích cho mình mà phải thiệt cho người. Tân–Tự

181 – Kẻ bất nhân mà ta ghét bỏ quá thì đâm làm càng. Luận Ngữ

182 – Người có lòng nhân thường rộng yêu khắp cả các loài. Lễ–Ký

183 – Người sống chỉ lo làm giàu là người bất nhân. Người sống chỉ mưu cầu lợi là người bất nghĩa. Mạnh–Tử

184 – Dùng « NHÂN » để trị người. Dùng « NGHĨA » để tu thân. Đổng–Trọng–Thư

185 – Con người sống trên đời mà luôn luôn thuộc lòng hai chữ « NHÂN » và « NGHĨA » là người xứng đáng. Đào–Tiêm

ôn « SÁCH VIỆT MỘT THỜI VANG BÓNG » dự án phi lợi nhuận của TVE-4U.ORG ebook©MotSAch —★— vte-4u© Nhà xuất bản : THANH-TÂN, SAIGON 1968
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn-hữu-trọng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.