1 – Trước khi đi ngủ thử kiểm điểm xem xét trong một ngày :
– Ăn ở với cha mẹ đã hết lòng chưa ?
– Đối đãi với kẻ dưới đã hoàn toàn chưa ?
– Xử sự với anh em đã thỏa thuận chưa ?
– Đối với vợ con đã trọn vẹn chưa ?
– Chơi với bạn bè đã hay tránh kẻ dở gần người hiền chưa ?
– Nói ra câu gì, đã hay không thẹn với lương tâm chưa ?
– Làm công việc gì, đã hay không trái với công lý chưa ?
– Đối với người ngoài, đã hay không thất lễ chưa ?
Hết thảy mọi việc, việc gì cũng nghĩ xử thế cho chu đáo, ngõ hầu mới xứng đáng làm người không hổ thẹn. Từ–Mi–Vân
2 – Người ta với muôn vật cùng sinh ra trong trời đất, thế cái gì có hình đều là khí của trời đất, cái gì có tính đều là lý của trời đất. Vậy người với người là đồng loại thì ta con nhau như thể anh em một nhà. Trong vạn vật, giống hữu tri giống vô tri so với người tuy khác, song cũng tự trời đất sinh, thì ta phải coi như bọn cùng sinh với chúng ta cả. Trương–Hoành–Cử
3 – Ai trồng đào, trồng mận mùa hè có bóng mát mẻ, mùa thu lại được trái ngon, ai trồng đậu tật lề, mùa hè không chỗ nghỉ ngơi, mùa thu lại phải gai góc. Thiết–Uyển
4 – Chớ đem lòng ham mê say đắm mà tự giết mình. Chớ đem tiền của bất nghĩa mà giết con cháu. Chớ đem chuyện ác đức mà giết hại lê dân. Chớ đem điều trái mà giết người mai hậu. Lưu–Cao
5 – Việc sắp xảy ra mà ngăn được. Việc đang xảy ra mà cứu lấy được. Việc đã hỏng mà sửa lại được. Thế là có tài năng. Chưa có việc mà biết việc sắp đến. Mới có việc mà biết việc sau thế nào. Định việc mà biết việc xảy ra thế này, thế khác. Người như thế là người biết lo xa vậy. Lã–Khôn
6 – Việc không yên tâm chẳng nên làm. Việc trái lẽ phải chẳng nên làm. Việc gây oan nghiệt chẳng nên làm. Việc gì làm hại người chẳng nên làm. Nhân Sinh Tất Độc Thư
7 – Nóng nảy muốn cho mau rồi thì việc không xong. Ham mê lợi nhỏ thì hư chuyện lớn. Luận Ngữ
8 – Giục tốc bất đạt. Nóng tính thì không thành. Cổ Ngữ
9 – Không lòng báo oán mà để cho người ngờ là trả oán thì nguy. Có lòng báo oán mà để cho người biết là báo oán thì khổ. Tô–Đại
10 – Việc đời có nhiều việc không nên biết. Có việc không nên biết, có việc không nên quên, có việc không nên không quên. Đường–Tuy
11 – Nhà bị cháy, người đến chữa thì ơn. Những bậc già cả bảo dọn củi, giữ bếp, coi chừng hỏa hoạn thì đời không ai nhớ đến. Thi–Tử
12 – Cái thói thịnh suy của kẻ phú quý còn tồi hơn người bần tiện. Cái lòng đố kỵ của người thân thích lại tệ bạc hơn người dưng. Nếu không xử sự bằng mắt lạnh nhạt, không xử bằng hòa khí thì thật là ngày ngày ngồi trong màn phiền não. Trần–Cấp–Sơn
13 – Hãy bằng lòng với số phận, cắm cổ mà làm việc đời. Tăng–Quốc–Phiên
14 – Xử những việc khó xử càng nên tha thứ. Xử với người khó xử càng nên khoan hồng. Xử thời buổi khó khăn ngờ vực càng nên bình thản vô tâm. Lý–Tiêu–Viễn
15 – Người khôn lo việc, không lo việc một ngày mà lo chuyện trăm năm. Tạ–Kim
16 – Việc xong mới biết rằng mình dại. Việc xong mới thấy mình là ngu. Như thế đều là chưa biết xử sự. Tăng–Quốc–Phiên
17 – Nên tập quen chịu nóng bức, chịu rét buốt, chịu khổ sở có thể mới nên người. Tăng–Quốc–Phiên
18 – Nghĩ sâu, tính xa, thì không cùng khốn. Tố–Thư
19 – Việc đời, người nghe thấy không bằng người trông thấy biết rõ hơn, người trông thấy không bằng người ở đó biết nhiều hơn. Lục–Du
20 – Người mà tính nết bất thường, thì suốt đời không làm được việc gì cả. Tăng–Quốc–Phiên
21 – Thiên hạ không có hoàn cảnh nào dễ xử. Nhân gian không có thì giờ nào đáng bỏ đi. Tăng–Quốc–Phiên
22 – Đá giũa ngọc, muối đánh vàng, vật có nhiều thứ tầm thường mà làm tốt được cho những thứ quý. Tiêm–Phu
23 – Có cực khổ một lần mới được nhiều sung sướng. Dương–Hùng
24 – Không có việc chớ nên sinh việc, có việc chớ nên sợ việc. Tôn–Hạ–Phong
25 – Chịu khổ thì thế nào trời cũng thương, làm khổ cho người thì nên khó chịu. Cổ Ngữ
26 – Người quân tử thì làm việc lớn, chuyện xa. Đứa tiểu nhân nghĩ việc gần, lo chuyện lợi. Tả–Truyện
27 – Ham nghe nhiều thì sinh ra dỡ, tự sức cậy mình thì hư. Châu–DươngLiệt–Truyện
28 – Việc gì mà mọi người đang giận thì đừng động đến. Việc gì mà riêng mình ham thì khó lòng thành. Tử–Sản
29 – Tưởng rằng không có việc, tất là có việc. Sợ rằng có việc, tất là không có việc. Nhân Sinh Tất Độc Thư
30 – Tâm trí chưa phải là cay đắng, hoạn nạn chưa từng trải qua thì không khôn hơn ai được. Hồ–Lâm–Dực
31 – Người khôn không đánh nhau bằng số phận, cũng chẳng trách chi cùng lẽ phải. Trần–Kế–Nho
32 – Người anh hùng, quân tử đau lòng chuyện nước nên thung dung, bình tĩnh mà lo lường. Lục–Triều–Sử–Luân
33 – Đã nuôi cọp, phải cho ăn thịt no, không thì nó sẽ giết chủ. Lão–Bố–Truyện
34 – Người mù cưỡi ngựa, nửa đêm đi ra ao sâu. Thế–Thuyết
35 – Thiên hạ vốn không có việc gì, chỉ tại đám người tầm thường mà hay sinh sự. Lục–Tượng–Tiên
36 – Người có tính đa nghi chớ nên mưu đồ việc lớn. Kinh–Viễn Tiểu–Ngữ
37 – Việc phải đến như vậy, lẽ phải là như vậy, chỉ có người trầm tĩnh mới trông thấy trước và biết rõ ràng. Tô–Tuân
38 – Lấp nước không lấp tại nguồn tất nước lại chảy. Chặt cây không chặt tận gốc tất cây lại nẩy mầm. Sử–Tô
39 – Nền không chắc mà tường cao, là sự hư hỏng đã nằm ngay ở đó. Hậu–Hán–Thư
40 – Việc đáng làm thẳng tay mà không thẳng tay thì việc thường hay bị hại. Hán–Thư
41 – Làm việc vô ích để cầu phúc, không bằng làm việc có ích để giúp đỡ người. Lục–Thế–Nghi
42 – Kỵ nhau còn gì bằng nước với lửa. Thế mà khéo dùng đem lửa nấu nước thì được bao nhiêu việc. Phổ–Ử Gia–Ngôn
43 – Làm nhà bên đường gặp ai cũng bàn thì ba năm cũng không xong. Tào–Bao–Truyện
44 – Việc làm mà kính đáo thì mới thành công. Câu chuyện bí mật tiết lộ thì hay hỏng. Hàn–Phi–Tử
45 – Chẳng quý một thước ngọc, mà trọng một tấc thời gian. Hoài–Nam–Tử
46 – Từ xưa đến nay, những bậc anh hùng, chỉ vì không chịu thiệt mà hại bao nhiêu công việc to. Lâm–Thoái–Trai
47 – Việc đời không được như ý, mười việc thường khó đến tám, chín việc. Dương–Hổ
48 – Làm việc gì mà để tâm hay sợ thì nên. Coi thường thì hại. Lã–Tổ–Khiêm
49 – Thấy gì khác lạ mà không cho là khác lạ thì khác lạ ấy từ từ tan đi. Nghệ–Văn Loại–Tụ
50 – Khuấy nước sôi cho khỏi kêu, không bằng rút củi cho bớt lửa. Hậu–Hán–Thư
51 – Nước đã đổ đi sau không hốt lại được, việc đã hư rồi sau ăn năn không còn kịp nữa. Mã–Vũ
52 – Trong nhà phải giữ sao cho hòa thuận. Ngoài đường giữ sao cho được cảm tình. Dương–Ký
53 – Khôn ngoan không qua ba tấc lưỡi. Khéo, hay chẳng thoát khỏi hai tay. Vương–Dương–Minh
54 – Đã sáng lại khôn mới giữ được thân. Kinh–Thi
55 – Gia đình như xảy ra việc không hay, nên xử một cách thung dung chớ có khích liệt. Bầu bạn như ở có điều không phải, nên can gián một cách thiết thực, chớ nên buông xuôi mặc kệ. Thiệu–Khang–Tiết
56 – Người mà nóng nảy, nông nổi, hẹp hòi, thì xử thế việc hay hỏng. Tiếp người, người hay giận mà chính mình cũng chịu thiệt thòi. Lã–Khôn
56 – Người đời thường tiếc cái đã qua về trước, mong cái sẽ đến sau này, mà sao lãng hững hờ cái hiện đang có. Tôn–Trung–Quân
57 – Quân tử được ngàn vạn người khen ngợi không lấy làm sướng, phải có một vài người chỉ trích thì lấy làm lo. Tăng–Quốc–Phiên
58 – Muốn cho người ta thương mình, trước hết phải biết thương người đã. Muốn cho người đời theo mình, trước hết phải theo người đã. Quốc Ngữ
59 – Đối với người tài cao đức rộng thì đừng chê bai những thói nhỏ mọn. Đối với người có danh dự lớn thì đừng chỉ trích những lỗi cỏn con. Hoài–Nam–Tử
60 – Trời là ác nghiệt còn có thể tránh được ; tự mình gây nên ác nghiệt thì mình làm mình chịu. Còn trách làm sao được. Kinh Thư
61 – Có của mà để không kín đáo là gợi cho người ta trộm cướp. Có nhan sắc mà tính hay vuốt ve là gợi cho người ta đùa giỡn. Kinh Dịch
62 – Tính kiêu ngạo chớ để mọc ra, lòng ham mê chớ để buông lỏng ; chí phải to, chớ có tự cho là đủ, vui phải có hạn chớ có kỳ cùng. Lễ-Ký
63 – Trông thấy những việc cực ác thế gian thì còn sự lầm, sự lỗi gì mà chẳng còn tha thứ, nghĩ đến những kẻ bị cực khổ một cách vô lý xưa nay, thì còn câu mỉa mai, chê bai gì là đáng kể. Lưu–Cao
63 – Người quân tử không trách việc người ta không nghĩ tới, không ép việc người ta không làm được, không bắt việc người ta không ưa thích. Văn–Trung–Tử
64 – Trách người ta đến nỗi người ta ngậm miệng nín tiếng, đỏ mặt, toát mồ hôi, mình tuy hả giận, song như vậy là con người nông nổi, khe khắt quá. Lã–Khôn
65 – Không trách gì người là cách cần thiết để biết sửa lấy thân, hay thể cho người ta là cách cần nhất để tập cho có lượng. Lã–Khôn
66 – Bụng người quân tử muốn cho người ta cũng hay như mình, bụng đứa tiểu nhân muốn cho người ta cũng dở như mình. Trình Di
67 – Ân ác, dương thiện là bực thánh, thích thiện, ghét ác là bực hiền ; tách hạch thiện, ác quá đáng là hạng người tầm thường, điên đảo thiện ác để sướng miệng dèm pha là hạng người tiểu nhân hiểm ác. Chu–Trung Trang–Công
68 – Biết hay mà không tin, gọi là dạy. Biết dở mà không chừa thì gọi là mê. Dục–Tử
69 – Thiện không làm nhiều : không đủ nổi tiếng. Ác không tích nhiều không đủ hại thân. Dịch–Hệ–Từ
70 – Công chẳng gì giỏi bằng bỏ ác mà làm điều thiện. Tội chẳng gì to bằng bỏ thiện mà làm điều ác. Tán–Thư
71 – Trồng đức trông cho nhau lớn, trừ ác bỏ cho sạch. Kinh–Thư
72 – Thiện theo ác, thì ác theo, cũng như bóng theo hình, vang theo tiếng. Đổng–Trọng–Thư
73 – Người thiện làm điều lành suốt ngày như chưa đủ. Người dở làm điều ác, suốt ngày như chưa đủ. Kinh–Thư
74 – Chớ nên đem điều giỏi mà bắt người cũng làm như thế. Chớ đem điều mình hay khinh người không được thế. Triệu–Khiêm
75 – Việc đời có việc mình không thích mà người thích, có việc người thích mà mình không thích. Lã–Khôn
76 – Thiện không gì quý bằng khoan dung, ác không gì bằng ghen ghét. Tăng–Quốc–Phiên
77 – Đem lòng trách người mà trách mình, thì ít lỗi, đem lòng quên mình mà quên người thì ít oán. Lâm–Bô
78 – Việc người ta làm cho ta mà ta không thích, ta cũng chớ làm việc ấy cho người. Lễ–Ký
79 – Người ta thứ nhất phải có chí. Thứ nhì phải biết việc đời. Thứ ba phải bình thường không thay đổi. Tăng–Quốc–Phiên
80 – Chim không thể chạy, ngựa không thể bay, tội gì chê nhau những điều không làm được. Nguyên–Điền
81 – Một lời nên làm luôn là khoan dung. Một việc nên có luôn là ngay thẳng. Thân–Giám
82 – Người quân tử bất kỳ làm việc gì cẩn thận ngay từ lúc bắt đầu. Lễ–Ký
83 – Loài kim cứng quá thì gãy, mảnh da căng quá thì rách. Thiết–Uyển
84 – Tự khiêm thì người ta càng phục, tự khoe thì người ta càng khinh. Kinh–Viên Tiểu-Ngữ
85 – Cảnh giàu sang giống như nhà trọ, chỉ người cẩn thận mới ở được lâu. Cấp–Khoán–Nhiêu
86 – Chớ khoe điều hay, chớ phô công trạng. Luận Ngữ
87 – Loài kim vì cứng quá mà gảy, nước vì mềm mà được toàn. Bảo–Phác–Tử
88 – Vì mình không tranh cho nên thiên hạ không ai có thể cùng tranh nổi. Lão–Tử
89 – PHàm việc nên nhường công, nên để thay cho người, chớ có khoe tài, khoe đức của mình vào đấy. Tiết–Kinh–Hiên
90 – Vì tức giận một lúc mà quên cả thân, quên cả cha mẹ, thế là nhầm lớn. Luận Ngữ
91 – Cậy mình phú quý học thức mà khinh người đều là tự mình gây dựng ra tai vạ cả. Bàng–Thị Gia–Huấn
92 – Biết phòng xa thì cai quản người, không biết phòng xa thì người cai quản. Diêm–Thiết–Luận
93 – Người khéo dùng oai không giận bậy, người khéo dùng ơn không cho bậy. Lã–Khôn
94 – Ăn ở hay mà gặp dở thì gọi là số. Ăn ở dở mà gặp hay thì gọi là may. Trung–Luận
95 – Người ta giữ được ba thứ : Lẽ phải, điều nên làm, điều nên tránh, tính người như thế thì suốt đời không tội lỗi. Bảo–Huấn
96 – Cùng ở với nhau lúc có hoạn nạn thì dễ, cũng như ở với nhau lúc có quyền lợi thì khó. Lã–Đông–Lai
97 – Chỉ có chút lòng chịu quen với khó nhọc thì việc gì làm cũng được, người nào cũng xử được. Nhân–Sinh Tất Độc Thư
98 – Chẳng giận điều nọ xọ điều kia, chẳng lỗi lần này lại phạm thêm lần nữa. Luận Ngữ
99 – Trọng người giỏi mà khinh người thường ; khen người hay mà thương người dở. Luận–Ngữ
100 – Sự lo phiền hoạn nạn là bạn cùng ở suốt đời với người ta. Trang–Tử
101 – Tự trách mình nhiều mà trách người ít thì không oán giận. Luận Ngữ
102 – Tự mình không biết mình là điều hại lớn. Lã–Thị Xuân–Thư
103 – Phong tục xô đẩy, người khôn cũng khó tránh. Dương–Vận–Truyện
104 – Việc gì thiên hạ đang tức giận thì chớ gây đến. Tả–Truyện
105 – Đối với người thì kính mến, đối với bạn bè thì tin thật, đối với người còn trẻ thì thương yêu. Luận Ngữ
106 – Người ta không biết mình mà mình không giận thế chẳng là quân tử sao ? Luận Ngữ
107 – Ngu độn thì người ta chê cười, thông minh thì người ta ngờ vực, thông minh mà như ngu mới thật là người khôn. Lã–Khôn
108 – Người ngu việc đã xong vẫn chưa biết, người khôn việc chưa hiện đã rõ rồi. Chiến–Quốc Sách
109 – Có yên tĩnh mới nẩy ra tinh thần, có tinh thần mới nẩy ra trí tuệ. Hồ–Lâm–Dực
110 – Người sáng không đợi nghe nói cũng đã hiểu, người thông minh không đợi thấy hình cũng đã rõ. Hán Thư
111 – Đem trí tuệ xử với đời có biết đâu đời không ai ngu cả. Hồ Lâm–Dực
112 – Đã khôn mà lại hay bàn, hay hỏi, hay lo, hay thích, thì việc gì mà làm chẳng nên. Gia Ngữ
113 – Cái gì cũng biết mà đạo làm người không biết thì chưa được gọi là khôn. Hoài–Nam–Tử
114 – Vật gì tuy rất sạch giữ chẳng cẩn thận gì dơ. Người ta rất khôn mà chẳng suy nghĩ thì ngu. Không–Động–Tử
115 – Người ta bỏ hết được cái khôn vặt thì mới khôn to được. Trang–Tử
116 – Thường có người thấy đám mây bay xa đằng tây mà bảo là mặt trăng đi sang đằng đông. Bảo–Phác–Từ
117 – Người khéo thường bận. Người khôn hay lo. Trang–Tử
118 – Cái đẹp mà đến thiên hạ đua nhau cho là đẹp, là cái đẹp rất xấu. Cái hay mà đến thiên hạ mượn tiếng để làm hay là cái hay rất dở. Lão–Tử
119 – Để thân lại sau mà thân được ở trước, gác thân ra ngoài mà thân vẫn còn mãi. Thế chẳng phải là bởi mình không có lòng riêng, cho nên mới được thõa lòng riêng ư ? Lão–Tử
120 – Tuy là cương cường nhưng giữ tính mềm dẻo, tuy là sáng sủa nhưng giữ cách ngu tối. Tuy là vinh hiển nhưng giữ lối tầm thường. Lão–Tử
121 – Học cho rộng chí khôn thì một ngày một hay, tìm lẽ huyền bí lâu quá vẩn vơ, thì một ngày một dở. Lão–Tử
122 – Trộn lẫn cái hay của mình với đời để làm thân thiết, cùng chịu cái dở của đời với mình mà vẫn trong sạch. Lão–Tử
123 – Có ba điều quý báu, một là từ, hai là kiệm, ba là chẳng dám phạm vào việc bất tường của thiên hạ. Lão–Tử
124 – Ta mà lo phiền, sợ hãi là vì ta có thân ta đến khi ta đã không có thân ta còn có lo phiền, sợ hãi gì nữa. Lão–Tử
125 – Kẻ sĩ đời này những người thông minh sâu sắc, xét nét mà có khi thiệt mạng, đều là kẻ chê bai, nghị luận tâm sự người ta cả. Những người biện bác rộng rãi xa xôi mà có khi khổ thân đều là những kẻ hay bới móc phơi bày tội lỗi người ta cả. Gia Ngữ
126 – Người giàu sang tiễn người thì dùng của cải, người nhân hậu tiễn người thì dùng lời nói, ta tuy không được giàu sang nhưng mang tiếng là người nhân hậu vậy xin tiễn người một lời nói vậy. Khổng–Tử
127 – Người ta ở đời đối với loài người mà gặp kẻ xử với mình một cách ngang ngược thì nên coi như đi trong bụi rậm. Áo vướng phải gai, chỉ nên thong thả đứng lại gỡ dần ra thôi mà. Bảo–Huấn
128 – Ta nên coi những sự ngang ngược phạm đến ta như thuyền không lỡ đâm phải ta, như cơn gió lốc lỡ tạc phải ta, ta nghĩ cho cùng cái gì mà đáng giận. Bảo–Huấn
129 – Lòng người ta nham hiểm hơn núi sông, khó biết hơn là biết trời. Trang–Tử
130 – Trời thì hằng năm có xuân, hạ, thu, đông, hằng ngày thì có buổi sáng, buổi tối, ta do đó mà biết được. Trang–Tử
131 – Khi có mối thiện nẩy ra thì kính giữ tấm lòng như ăn cho no, như ôm đứa con đỏ đi trên mặt ván mùa xuân, như cầm viên ngọc bích quý muôn vàn, đi men trên sườn núi cao nghìn trượng chỉ sợ đánh rơi. Dương–Minh–Tử
132 – khi có mối bất thiện nẩy ra thì kinh giữ tấm lòng như sợ thuốc độc đổ vào bát canh, như có rắn, có cọp chận ngang đường mà mong tránh đi, như có trộm cướp đến nhà chỉ mong làm sao đánh nó cho kỳ được. Dương–Minh–Tử
133 – Con không hiếu với cha, tôi không trung với vua thế là loạn đấy, con chỉ thương thân con, không thương đến cha cho nên làm thiệt cha để lợi mình, em chỉ thương thân em không thương đến anh, cho nên làm thiệt anh để làm lợi mình, bầy tôi chỉ biết thương thân mình mà không biết thương vua cho nên làm hại vua để lợi mình. Thế là loạn đấy. Mặc–Tử
134 – Kẻ nào lúc thấy đen ít bảo là đen, lúc thấy đen nhiều lại bảo là trắng thì ta cho kẻ ấy là người không biết đen trắng. Mặc–Tử
135 – Kẻ nào nếm đắng ít cho là đắng, lúc nếm đắng nhiều cho là ngọt thì ta cho kẻ ấy là người không biết phân biệt đắng với ngọt. Mặc–Tử
136 – Giết một người là làm một điều bất nghĩa, tất phải chịu tử tội. Cứ lẽ ấy mà nói rộng ra : giết mười người tất phải chịu mười tử tội, giết trăm người phải chịu trăm tử tội. Mặc–Tử
137 – Trong thiên hạ có hai cái khó ; lên trời khó mà cầu cậy nhờ vả người càng khó hơn. Tiên–Hạc–Than
138 – Trong thiên hạ có hai cái đắng, hoàng liên đắng mà nghèo còn đắng hơn. Tiên–Hạc–Than
139 – Nhân gian có hai cái mỏng : giá mùa Xuân mỏng, mà thói đời còn mỏng hơn. Tiên–Hạc–Than
140 – Nhân gian có hai cái hiểm : Núi sông hiểm mà lòng người còn hiểm hơn. Tiên–Hạc–Than
141 – Biết được cái khó, chịu được cái đắng, quen được cái mỏng, dò được cái hiểm mới có thể xử thế được. Tiên–Hạc–Than
142 – Hồn nhiên không thiện, không ác là tính trời bẩm sinh. Tích thiện, ghét ác là tính người muốn thế. Trần–Kế–Nho
143 – Bỏ thiện, theo ác là tập nhiểm thói xấu một ngày một dở. Trần–Kế–Nho
144 – Hay dở tự mình xét lấy mình, chớ tự mình dối mình. Trần–Kế–Nho
145 – Việc làm của người quân tử tính để tu tỉnh lấy thân, kiệm để bồi dưỡng lấy đức, nếu không đạm bạc thì không thể nào sáng được cái chí, nếu không minh mẩn thì không thể nào đi được xa. Khổng–Minh
146 – Muốn học cần phải tĩnh, có tài cần phải học, không học thì không rộng được tài, không tỉnh thì không thành được học, lười biếng khinh mạng thì chẳng thể biết được tường, hiểm hóc táo bạo thì không thể sửa được tính. Khổng–Minh
147 – Một năm một tuổi, mỗi tuổi một kém rồi thành ra con người khô héo, dài thở vắn than trong chỗ xó nhà, bấy giờ mới hối thì còn sao kịp nữa. Khổng–Minh
148 – Nhuộm vào màu xanh thì hóa xanh, nhuộm vào màu vàng thì hóa vàng, nhúng vào màu nào thì biến ra màu ấy, năm lần nhuộm hóa ra năm sắc cho nên nhuộm phải cẩn thận. Mặc–Tử
149 – Không những tơ nhuộm như vậy, người ta tiêm nhiễm nhau cũng thế, bạn với người hay thì hóa hay, bạn với kẻ dở thì hóa dở, vinh hay nhục quan hệ ở những người bạn mình hay ngao du. Mặc–Tử
150 – Một là dân, hai là xã tắc, ba là vua. Đem ba điều ấy so sánh với nhau, dân tuy không có thế đáng tôn nhưng có hình đáng sợ, đáng trọng, thật là dân quý nhất. Mạnh–Tử
151 – Đã là người có nhân, thì yêu người, đã là người có lễ, thì kính người, mà theo lẽ thường yêu người thì người tất yêu lại, kính người thì tất người kính lại. Mạnh–Tử
152 – Phép trị dân có bốn điều bất hòa cần phải biết : Trong nước mà bất hòa thì chẳng nên đem quân đi đánh đâu. Trong quân mà bất hòa thì chẳng nên đem quân ra trận. Quân ở trận mà bất hòa thì chẳng nên tiến lên đánh. Tiến lên đánh mà bất hòa thì chẳng nên quyết thắng. Ngô–Tử
153 – Người ta sở dĩ phạm đến nỗi nghìn muôn tội lỗi là chỉ vì cái bệnh chỉ biết có mình, vì cớ mình chỉ biết có mình, mình mới suy tính thiên phương bách kế, chỉ muốn cho mình giàu, chỉ muốn cho mình sang, chỉ muốn cho mình sống, chỉ muốn cho mình vui, chỉ muốn cho mình yên, chỉ muốn cho mình thọ… Còn người ta nghèo hèn nguy khổ, lụn bại, chết chóc nhất thiết ta chẳng nghĩ gì đến cả. Bởi thế mà sinh ý chẳng liên can, thiên lý đến tuyệt diệt, tuy có hình người kỳ thực không khác gì cầm thú. Tiết–Huyên