Khi tôi về đến nhà thì Manuel vẫn còn đó. Trước đó tôi đã ngại gặp nó, và quả thực trông thằng bé đã có lúc hiền lành hơn. May mà tôi nhìn thấy nó khá mờ ảo.
“Bác đi đâu về?” nó hỏi.
“Từ nhà Gudrun, vợ cũ của bác”.
“Bác say rồi”.
“Đừng nói những câu tàn bạo như thế, đằng nào thì bác cũng không được khỏe”.
“Lúc nào bác có vấn đề là bác lại uống rượu”.
“Cháu biết là bác có vấn đề gì không, nếu bác không uống rượu”, tôi nói.
“Cháu chẳng thấy hài hước gì cả”, nó nói, thực sự giận dữ.
“Xin lỗi, Manuel, nhưng hôm nay không phải là một ngày tốt của bác”.
“Bác tưởng ngày của cháu tốt hơn hay sao? Cả lớp cháu bây giờ đều nghĩ bác là một kẻ đại bịp”.
“Và cháu cũng nghĩ thế?” tôi hỏi.
“Không, tất nhiên không. Nhưng có ích gì, khi mọi người khác đều nghĩ thế?”
“Ta không thay đổi được ý nghĩ của người khác”, tôi nói.
“Bác thì đằng nào cũng chẳng bao giờ thay đổi được gì cả. Bác chưa bao giờ thay đổi được gì. Bác bàng quan mọi chuyện”. Lúc nó hét lên, giọng trẻ con the thé của nó lộ rõ, nghe như con gà bị cắt tiết.
“Không, không phải là bác bàng quan mọi chuyện đâu, Manuel, hoàn toàn không”.
“Vậy thì bác hãy làm gì đi, bác ra tay đi!”
“Bác phải làm gì? Có những hoàn cảnh mà người ta chẳng thể làm gì, tay như bị trói, và tiếc thay, hiện đang là một hoàn cảnh như thế đấy”, tôi nói. Nó ném cho tôi một tia mắt sắc lẹm, khinh bỉ đến cùng cực, rồi nó bật dậy gói ghém sách vở, đi giày và mặc áo khoác, dập cửa đánh rầm sau lưng.
Tôi không hẳn tự hào về mình khi không nghĩ ra cái gì hay hơn mọi ngày, nhưng ở nhà thì tôi không chịu nổi, vì vậy tôi chuyển đến quán Zoltan. Sau một hồi lâu các bạn tôi mới lục tục kéo đến, ngỏ lời phân ưu.
“Cậu còn nhớ tớ đã nói gì không? Bọn mình đứng đúng chỗ này, và tớ đã bảo, Geri, cẩn thận đấy, đó là một người rất gần cậu, và là một kẻ lắm xèng. Rõ như ban ngày”, thợ nướng bánh Josi nói.
“Tiền bẩn, nên mới giấu như mèo giấu cứt”, chủ phòng cá cược Horst đế thêm. Tôi kể cho tất cả nghe cuộc trò chuyện với Gudrun, và chuyện cô cam đoan Berthold Hille không thể dính dáng đến vụ này.
“Tất nhiên nàng phải che chắn cho chàng chứ”, Josi nhận định.
“Mặt khác cũng không nhất thiết phải tin hết những gì viết trong một tờ lá cải. Bọn ấy có bằng chứng nào đâu, toàn khơi khơi dựng chuyện”, thợ rèn nghệ thuật Franticek phản biện.
“Chưa kể là bọn ấy đã chết đến đít trong vụ kiện cáo với tờ lá cải ngày xưa của cậu, Geri. Thua vụ này thì có lẽ bọn ấy ra đường. Vì vậy phải chắp vá mọi thứ thành một câu chuyện tử tế”, giáo viên dạy nghề Arik nói.
“Dù thế nào đi nữa thì thiệt hại cũng đã xảy ra rồi, bất kể đúng sai. Chuyện từ thiện thế là đi tong, không ai còn tin vào vị thánh sống ấy nữa đâu”, Josi nói.
“Có cần tớ cử vài đồ tể từ Ukraine đến thăm thằng cha Liebknecht khốn kiếp ấy không?” Horst hỏi.
“Horst, đừng đùa vớ vẩn”, Josi nói.
Tôi kể về áp lực nào đè nặng nhất: Chính Manuel lại cho tôi là một kẻ bất tài toàn diện, nó rất giận khi thấy tôi buông xuôi không làm gì, nhưng biết làm gì bây giờ?
“Bây giờ thì đằng nào cậu cũng chỉ có thể làm một việc duy nhất”, Franticek nói.
“Làm gì?” tôi hỏi, và dự đoán “cứ đợi xem sự việc tiến triển ra sao đã” hoặc đại khái thế.
“Viết”, Franticek đáp.
“Một dòng cũng không”, tôi tuyên bố, hay tôi vừa nghĩ thành tiếng, mặc kệ.
“Cậu chả còn lựa chọn nào khác đâu. Cậu phải viết về một dự án xã hội, càng nhanh càng tốt, rồi chỉ có thể hy vọng dự án đó nhận được mười nghìn Euro”, Franticek nói.
“Có lý đấy. Nếu không thấy mười nghìn Euro thì lão chồng vợ cũ của cậu đúng là thủ phạm. Còn nếu có - thì cậu gặp may, cậu lại vẫn là người hùng, và nhà hảo tâm có thật, và thế giới này chưa đến nỗi phải lụi tàn”, Josi nói.
“Đúng thế. Và thằng cu nhà cậu lại có quyền tự hào về cậu”, Arik bổ sung.
Tôi toan thò tay cầm cốc thì phát hiện ra cái cốc ấy dường như bị co lại một cách kỳ lạ, và nó cũng đổi màu khó tin, hoặc thị lực tôi đã giảm đáng kể.
“Gì thế này?” tôi hỏi.
“Cà phê”, Zoltan đáp.
“Ai gọi cà phê thế?”
“Chỉ là một đề nghị đầy thiện chí thôi mà”, chủ quán nói.
“Sếp nói đúng đấy, cậu nên từ từ tỉnh táo trở lại đi. Mai sẽ là một ngày làm việc nặng nề của cậu đó”, Horst cười nhạo. Josi cười. Người ta thường chỉ có những người bạn còn trụ lại, khi tất cả những người khác đã bỏ đi - những người mà ta không nên gọi là bạn.
“Tớ một bia nữa”, Josi nói.
“Tớ cũng thế”, Franticek khẳng định.
“Tớ cũng thế” Horst bổ sung.
Tớ cũng thế”, Arik chốt lại.