1 – Người ta ai ai cũng biết sống là vui, chưa biết sống là khổ, đều biết là làm mệt, chưa biết là nhàn. Đều biết chết là xấu, chưa biết chết là được yên. Liệt–Tử
2 – Người ta lúc nhắm mắt đi thì để cho sâu bọ tha hồ đục vào thây xác, thế mà lúc sống không chịu nhường nhịn nhau một chút là tại sao ? Cao–Thăng–Long
3 – Người sinh ra đời nếu trong lòng không tự đắc thì đi đến đâu mà chẳng khổ, nếu trong lòng thản nhiên thì đi đến đâu mà chẳng sung sướng. Mã–Tôn
4 – Cỏ bồng gặp gió mà đi được ngàn dặm, là thừa cái thế gió. Thương–Tử
5 – Lời nói, việc làm so sánh với cổ nhân thì đức tiến, công danh, phú quý phó mặc cho số mạng, thì tâm sung sướng, báo ứng nghĩ đến con cháu thì không làm điều quấy, hưởng thụ lo đến túng thiếu thì không tiêu hao, biết tiết kiệm. Trần–Cáp–Sơn
6 – Bực đại nhân cho cả thiên hạ làm một thân. Nếu nào ta, nào người tách bạch quá đáng thì tâm mình đã chênh lệch rồi còn bình thiên hạ sao được nữa, cho nên muốn tu thân trước phải chính tâm. Dương–Phục–Sở
7 – Cái vui tự nhiên mới thực là vui. Nghĩ cho kỹ trong vũ trụ còn có việc gì nữa. Trần–Bạch–Sa
8 – Chớ đem vọng tưởng mà hại chân tâm. Chớ đem khí phách làm hại nguyên khí. Hồ–Anh–Quốc
9 – Người ta thường có chút việc chưa được thỏa mãn cũng là cái hay, nếu chuyện gì cũng thỏa mãn cả thì thế nào cũng có cái dở to theo sau. Nhân Sinh Tất Độc Thư
10 – Sung sướng lắm cũng chẳng phải là hạnh phúc. Chu–Hy
11 – Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy. Nếu chẳng để cho thân, cho tâm yên lặng được một lúc thì cũng đáng thương. Nhân Sinh Tất Độc Thư
12 – Hai con cọp tranh mồi giết nhau, con lớn rất đau, con nhỏ tất chết. Trần–Trân
13 – Cái bóng không vì vật cong mà thẳng được. Cái vang không vì tiếng xấu mà tốt được. Quảng–Tử
14 – Người ta nghĩ đến lúc chết đi không còn có một vật gì nữa thì mưu kia, kế nọ tự nhiên tiêu biến. Cao–Phan–Long
15 – Ngọc mà hóa thành đá, châu mà hóa thành sỏi, là tại lời gièm pha mà ra cả. Luận–Hành
16 – Gấm vóc mà xé rách từng mảnh không bằng vải thường mà còn nguyên. Bảo–Phác–Tử
17 – Áo cừu tuy rách không thể dùng da chó mà vá được. Xuân–Thu Hậu–Ngữ
18 – Ngựa giống như nai thì giá nghìn vàng. Hưu thật thì không bao giờ được giá ấy. Hoài–Nam–Tử
19 – Cá dễ chán sông sâu mà ra chỗ cạn, cho nên mắc lưới. Chim muông chán rừng rậm mà xuống đồng bằng cho nên bị phải cạm bẫy. Hàn–Thi Ngoại–Truyện
20 – Muốn cho nước sôi nguội dần, một người nấu, trăm người khuất, vẫn vô ích. Sao bằng bớt củi ra và tắt lửa đi. Mai–Thang
21 – Không phải thổ nghi, trông cũng không mọc. Không phải ý muốn, vậy cũng không thành. Sử–Ký
22 – Người quân tử cứu kẻ khốn cùng chẳng làm giàu thêm cho kẻ đã giàu. Luận Ngữ
23 – Chơi với người tài như vào nhà hoa, lâu không ngửi thấy thơm, thế là hóa hay. Chơi với kẻ bất tài như vào hàng cá, lâu không ngửi thấy tanh. Thế là hóa dở. Lễ–Ký
24 – Làm bạn với người hiền, người thật, người giỏi thì có ích. Làm bạn với người gian, người nịnh, người láo thì có hại. Luận–Ngữ
25 – Giàu có mà biết thương người với người nghèo khó mới là quý, nếu không thì chỉ là một tên giữ tiền. Mã–Viện
26 – Bo bo giữ của không biết bố thí thì thật là đầy tớ cho đồng tiền. Đường–Tử
27 – Người ta ai cũng biết có lấy mới gọi là lấy. Nhưng không biết có cách cho mà cũng là lấy. Hàn–Đàm–Truyện
28 – Người chê ta mà chê phải là thầy ta. Người khen ta mà khen phải là bạn ta. Người nịnh hót ta là kẻ hại ta. Tuân–Tử
29 – Quân tử khi lấy gì thì xem người cho đáng lấy mới lấy, khi cho gì thì ai cũng cho, không cần phải chọn. Thiết–Uyển
30 – Người ta đi xa qua sông không khó, trèo non không khó, chỉ khó tại nhân tình, giáo dỡ, hiểm hơn non sông. Bạch–Cư–Dị
31 – Người ta chưa biết lòng mình chẳng nên vội cần cho người ta biết, người ta chưa hợp ý mình chớ vội cầu cho người ta hợp. Tiết–Uyển
32 – Lên trời khó, cầu cạnh người lại càng khó hơn, hoàng liên đắng, nghèo khổ lại đắng hơn, giá mùa xuân mỏng, tình người lại mỏng hơn, núi sông hiểm, lòng người lại hiểm hơn. Biết được khó, chịu được khổ, quen được cái mỏng, dò được cái hiểm thì mới sống ở đời được. Tiền–Hạc–Than
33 – Hai bên cùng hối, thì không sự căm giận gì là không tan, hai bên cùng ưa thì không sự liên lạc mật thiết nào là không hợp. Hai bên cùng giận thì không sự tai họa gì là không gây nên. Lã–Khôn
34 – Ta được giàu sang chớ để người cười là phường tham thực. Ta phải nghèo hèn chớ để người chê là đồ vô dụng. Lục–Sinh
35 – Bần tiện sinh ra cần kiệm. Cần kiệm sinh ra phú quý. Phú quý sinh ra kiêu căng. Kiêu căng sinh ra dâm dật. Dâm dật sinh ra bần tiện. Sử–Điển Nguyện–Thế Tập
36 – Người ta soi gương thấy mặt dơ, thì lau rửa ngay là khen gương tốt. Sau khi có tội lỗi, gặp được chỉ giáo thì lại ghét mà không ân. Hoài–Nam–Tử
37 – Ai cũng biết lợi mới là lợi, mà chẳng biết không hại cũng là lợi, ai cũng biết hại mới là hại chẳng biết có lợi cũng là hại. Khuyên–Giới Toàn–Thư
38 – Cho quỷ thần là chưa chắc đã biết thì chẳng nên cầu phúc, cho quỷ thần là quyết nhiên có biết thì chớ làm sai. Lưu–Cao
39 – Chim hồng, chim hộc cất cánh bay xa là nhờ có lông cánh, lông nhỏ trên lưng, lông tơ dưới bụng, mọc thêm một nắm bay chẳng cao hơn, rụng mất một nắm bay chẳng thấp hơn. Hàn–Thi Ngoại–Truyện
40 – Việc làm tại người, mà thành được việc là tại trời. Phúc giáng tự trời mà được phúc thì ở tại người. Lưu–Cao
41 – Của ngon mát ruột, sắc đẹp mê lòng, người hung hăng hay phải dạ, miệng biện bác hay chuốc lấy tai vạ. Diêm–Thiết–Luận
42 – Làm lành mà mong trời báo thì không được phúc. Làm ơn mà đợi người trả ơn thì không có đức. Dã–Thạch–Quỳ
43 – Không có đức mà phúc nhiều, thì cũng như không có nền mà tường cao chẳng bao lâu thế nào cũng đổ. Phạm–Văn–Tử
44 – Thấy lợi nhảy vào, thấy hại tránh xa, hay vơ vào mình, dở đùa cho người, đó là thói thường của kẻ tiểu nhân. Lã–Khôn
45 – Thấy tai vạ mà làm lành thì tai vạ không đến nữa. Thiết–Uyển
46 – Kẻ có tiếng hảo, kẻ hay ác ngầm. Kẻ sẵn lòng ghen ghét thì thường hay gặp tai vạ bất ngờ. Tăng–Quốc–Phiên
47 – Ai có phúc lạ thường tất nhiên có họa lạ thường. Liệt–Nữ–Truyện
48 – Hùm thiêng ở núi, oai vệ vô cùng đến lúc sa cơ cũng hèn cũng nhục. Tư–Mã–Thiên
49 – Phúc đến thì bụng khôn ngoan. Họa lại thì thần mê muội. Sử–Chiếu Thông–Giám
50 – Nhẹ nhàng như chim hồng bay gặp cơn gió xuôi. Vùng vẫy như con cá to ra làn nước lớn. Dương–Bao
51 – Sức mạnh không thể làm được phúc, trí khôn không thể tránh được tai nạn. Kê Khang
52 – Thường thì giây phút thiếu nhẫn nại mà sanh ra tai họa rất to. Vương–An–Thạch
53 – Giàu sang mà tài đức không xứng thì tai họa mới to. Vương–Phù
54 – Người ta hay có tội lớn, là chỉ vì tư tư tự lợi. Lã–Khôn
55 – Còn hay mất, phúc hay họa do ở mình cả. Tai trời vỡ đất thì có can gì. Tạp Ngữ
56 – Chỉ ai không cầu lợi mới không hại, chỉ ai không cầu phước mới không bị họa. Hoài–Nam–Tử
57 – Ở đời có cái may không tưởng được mà được, cũng có cái rủi không ngờ đến mà đến. Chiến–Quốc Sách
58 – Nhiều người thương thành ra phước, nhiều người ghét thành ra họa. Hoài–Nam–Tử
59 – Kẻ biết phận mình chẳng oán trời, kẻ biết thân không trách người. Thiết–Uyển
60 – Tâm chẳng an thì nghĩa chẳng được vui, thân chẳng được chút lợi thì chẳng được yên. Phồn–Lộ
61 – Miệng nói ân huệ mà thật không có gì, thì chỉ chỗ cho người đời ghét. Tuân–Tử
62 – Làm được một điều lợi, không bằng trừ được một điều hại. Gia–Luận–Sở–Tài
63 – Lợi làm cho trí khôn tối tăm. Sử–Ký
64 – Trước hết tránh hại sau mới cầu lợi. Hậu–Hán Thư
65 – Nhà có của hàng ngàn hàng vạn mà không biết cách làm ăn thì cũng như nghèo vậy. Hàn–Thi Ngoại–Truyện
66 – Nghèo không là xấu. Nghèo mà không có chí mới là xấu. Hèn không đáng ghét, hèn mà vô dụng mới đáng ghét. Lã–Khôn
67 – Trời cho ta giàu sang, sung sướng mà không chiều chuộng ta để cho ta dễ làm lành. Trời bắt ta nghèo khổ lo buồn là mài giũa ta để cho ta kiên gan bền chí. Trương–Hoành–Cừ
68 – Giàu phải nghĩ đến lúc nghèo. Trẻ phải nghĩ đến lúc tuổi già. Thiết–Uyển
69 – Dùng cách ngay thẳng để báo oán, dùng lòng nhân đạo để báo ân. Luận Ngữ
70 – Muốn làm người tốt phải tìm bạn tốt. Cổ–Ngữ
71 – Chỉ vì lợi mà sinh ra bao nhiêu tai vạ. Tiêu-Doãn
72 – Chỉ chuyên tâm làm lợi riêng mình thì nhiều người oán. Luận Ngữ
73 – Có quả quyết mới trừ được cái hại. Chu–Thư
74 – Làm những việc to chẳng nên so đo những oán nhỏ. Hán–Quang–Võ
75 – Dùng ân báo oán. Lão–Tử
76 – Ăn ở đến hằng nghìn người chỉ mặt thì không bịnh mà cũng chết. Hán–Thư
77 – Kẻ nào theo ý ta mà nói là kẻ tiểu nhân, ta nên xa lánh. Thân–hàm–Quang
78 – Rất sang không đợi phải có chức cao tước rộng, rất giàu không cứ ở tiền tài. Hoài–Nam–Tử
79 – Người mà tính hung hăng lại ghét nghèo khổ thì tất làm bậy. Luận Ngữ
80 – Lễ nhiều,nói ngọt là mồi giữ ta. Tả–Khưu–Minh
81 – Xem nhiều lời hay lẽ phải của người đời trước để cho hơn người, biết nhiều truyện đời để cho thạo việc. Hoàng–Sĩ–Ngạn
82 – Ai cũng muốn sống lâu mà không biết cách dưỡng sinh. Ai cũng biết ăn uống quá độ thì ốm đau mà không biết giữ miệng. Ai cũng biết tình dục quá độ thì khô héo mà không biết phòng thân. Bảo–Phác–Tử
83 – Người ta đến khi già yếu mới vệ sinh thì không khác nào đến lúc nghèo khó mới dành dụm, tuy chăm chỉ cũng vô ích. Trình–Hiệu
84 – Cần kiệm là điều cốt để trị gia. Học hành là điều cốt yếu để khởi gia. Hoà thuận là điều cốt yếu để tề gia. Làm theo công lý là điều cốt yếu để bảo gia. Chu–Hy
85 – Chẳng lo thiếu người, chỉ lo cái phận kẻ trên người dưới không phân minh, chẳng lo thiếu của, chỉ lo cái lòng kẻ trên người dưới không hoà thuận. Luận Ngữ
86 – Thương con mà không dạy cho tinh thông nghĩa lý, giữ chức phận. Tuy có nhiều, chúng lại càng hoang dâm, tuy học hay chữ, chúng lại càng gian trá. Trình–Hán–Thư
87 – Chăm chỉ học hành là cái gốc để gây nhà, ăn nói lễ phép là cái gốc để giữ nhà, cư xử hoà thuận là cái gốc để trị nhà. Chu–Hy
88 – Dưỡng sinh không gì hay bằng, ít lòng ham muốn, say mê. Mạnh–Tử
89 – Thầy thuốc giỏi dạy cách ăn nằm trước rồi cho thuốc thang sau. Văn–Trung–Tử
90 – Thân mình như hòn ngọc trắng, lỡ tay là vỡ. Cao–Phan–Long
91 – Những nhà tích đức, nhất định không có tai ương. Tân–Ngữ
92 – Không đáng cho mà cho thì không phải là ơn. Diêm–Thiết–Luận
93 – Lễ, quý có đi có lại với nhau. Lễ–Ký
94 – Người ta bất đắc dĩ phải ở với kẻ vô nghĩa thì ngoài phải hoà nhã, trong phải bình tâm, ngỏ hầu, mới tránh khỏi tai vạ. Nguyện–Thể–Tập
95 – Có cái rất giàu mà không phải là vàng bạc. Có cái sống rất lâu mà không phải là thọ nghìn năm. Hoài–Nam–Tử
96 – Người giàu có mà không khôn ngoan thì cũng như bù nhìn mặc áo gấm. Triệu–Vũ
97 – Kẻ hay nói xấu người thật là khinh bạc. Kẻ gặp ai cũng khen ngợi thì cũng chưa phải là người hay. Trần–Cơ–Dình
98 – Nghèo mà không oán mới khó, giàu mà không kiêu còn dễ. Luận–Ngữ
99 – Quân tử đối với người dạy dỗ không nghe vậy sau mới trách. Thể tất không được vậy sau mới giận. Lã–Khôn
100 – Không hứa bậy cho nên mình không phụ ai. Không phụ ai cho nên không ai phụ mình. Ngô–Hoài–Dá
101 – Đối với người lo chớ vui, đối với người khóc chớ cười. Đối với người thất ý chớ khoe. Lã–Khôn
102 – Kẻ không phục ai cùng kẻ thấy ai cũng phục, đều là ngu si, gàn dỡ cả. Kinh–Viên Tiểu–Ngữ
103 – Lòng nghĩ làm hại người chẳng nên có, Lòng nghĩ đề phòng người chẳng nên không. Tôn–Miện
104 – Câu khen quá đáng của người bạn lại hại hơn câu chê quá đáng của kẻ oán thù. Ly–Mã–Bão
105 – Giàu sang mà nhã nhặn thì ai cũng quý, giàu sang mà âu yếm thì ai cũng thân. Gia–Ngữ
106 – Thích điều hay thì bạn hay đến. Thích điều dở thì bạn dở đến. Trình Hiệu
107 – Quen biết sơ sài mà chuyện nói thân thiết là người ngu. Thôi–Nhân
108 – Người quân tử mời được nhưng không dụ được. Bỏ được nhưng không khinh được. Văn–Trung–Tử
109 – Xem chơi với ai đủ biết con người hay dở. Quản–Tử
110 – Người nào không thích nghe lời thì một câu ta cũng không nên nói với họ. Hoàng–Đình–Kiên
111 – Ở phải chọn láng giềng, chơi phải chọn bạn. Tuân–Tử
112 – Kẻ ta nói chọc tức mà không giận hoạ là người có đại lượng, tất là kẻ có tâm cơ. Lưu–Phấn
113 – Làm ơn cho ai thì chớ kể, chịu ơn của ai thì chớ quên. Diêm–Thị Thế–Phạm
113 – Chơi với người trên chớ nịnh, chơi với người dưới chớ kiêu. Dương–Tử
115 – Cùng bè bạn, chơi nói phải có tín. Luận Ngữ
116 – Kẻ nói thì nhân đức mà kỳ thật không có gì, thường gặp phải những sự oán hận. Lễ–Ký
117 – Trong nhà không thu xếp thỏa thuận mà đi kể chuyện với láng giềng thì chưa gọi là phải được. Chiến Quốc Sách
118 – Cách trị nhà cốt ở hoà. Cách mưu sinh cốt ở chăm. Chu–Hy
119 – Lấy vợ, lấy chồng mà cứ kể đến đồng tiền thật là mọi rợ. Văn–Trung–Tử
120 – Ngựa què làm đổ xe, đàn bà ác nghiệt làm tan nhà, nát cửa. Dịch–Vĩ
121 – Bớt lo, bớt sầu, đừng phiền, đừng não là một cách làm cho tâm ta bớt được nhiều bịnh. Nguyện–Thể–Tập
122 – Thương con mà thương một cách ngon ngọt là làm cho con hại thân. Thương con mà thương một cách để cẩu thả là làm cho con bại hoại. Lã–Khôn
123 – Tinh thần không vận dụng thì ngu, khí huyết không chuyển vận thì bịnh. Lục–Tượng–Sơn
124 – Sống nhà hạ, ăn không ngồi rồi thì thân thể bại hoại, tâm chí cùng quẩn. Hồ–Lâm–Dực
125 – Muốn cho thân không bệnh tật, trước hết phải để cho tâm không có bệnh. Tuân–sinh–Tiên
126 – Những cách làm cho sống lâu là : HIỀN TIẾT KIỆM, HOÀ THUẬN và TRẦM TĨNH. Cổ–Ngữ
127– Thường làm lấy những việc nhỏ thì khoẻ mạnh người. Kinh–Viên Tiểu–Ngữ
128 – Tinh thần dùng quá nhiều thì kiệt. Hình thể làm quá thì mệt. Tư–Mã–Thiên
129 – Người khôn ngoan không đợi đau mới chữa, chữa khi chưa bệnh. Tô–Vấn
130 – Người khéo nuôi thân không cần phải cao lương mỹ vị. Diêm–Thiết–Luận
131 – Đói mà cho ăn của độc thì thật là giết người. Hà Xưỡng
131 – Gai gốc không phải là nơi phượng hoàng đậu. Cừu–Lãm
133 – Vượng, khỉ, mà lo mặc áo đẹp tất cào cắn, xé rách sau mới hả lòng. Trang–Tử
134 – Chim đến lúc cùng thì mổ, muông đến lúc cùng thời thì cào, người đến lúc cùng thì dối trá. Nhan–Hồi
135 – Con gà ấp mổ con cáo, con chó đẻ gầm gừ con cọp, tuy hăng hái thật, song cái chết đã theo sau. Ngô–Tử
136 – Con cọp, con beo chưa đủ lông dằn, đã có chí ăn thịt trâu, dê. Chim hồng, chim hộc chưa đủ lông cánh đã vấp lồng bay xa bốn bể. Thi–Tử