Hành Trình Làm Vợ Của Cinderella  

Lượt đọc: 204 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Con đường xuất hồng hạnh xuất tường

Một thời gian trước, tôi tự bỏ mặc bản thân, ăn uống vô độ, cân nặng vọt lên ba ký. Ba ký này là thành quả của 6 hũ kem, cùng với việc ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị rồi lại ăn tối muộn.

Người mà béo lên ba ký, lập tức sẽ thấy hơi thở dốc, cử động cảm thấy nặng nề, cơ thể không thoải mái. Quần cũng chật hơn, có một ngày cái quần vốn rất vừa vặn, bỗng dưng đến cả vải túi cũng lộn ngược ra ngoài, mặc trên người mà cứ nơm nớp lo sợ không may sẽ bị da thịt làm cho bục chỉ.

Bắt đầu từ tuần này, tôi phải tự răn đe bản thân nghiêm khắc, bởi vì nghĩ lại thì đồng chí Lục Lục này cả đời không bao giờ bước chân được vào hàng ngũ những người được mệnh danh là tri thức nữ giới. Chúng ta có thể hạ thấp yêu cầu đối với ngoại hình của tri thức, nhưng với hạng người như tôi, vẫn phải nỗ lực hướng tới hình tượng một nữ tác giả chuyên viết về thị phi trên mạng mới được.

Người ta không đến mức thân hình biến dạng thì sẽ không nhận ra, hóa ra muốn tạo scandal cũng cần phải có vốn liếng. Cái kiểu béo ú như tôi mà muốn tạo scandal,phỏng chừng (chắc là) chẳng ai muốn hiến thân đâu!

Gần đây tôi thực sự rất muốn tạo chút thị phi. Bởi vì tôi đang thiếu thốn tình yêu thương trầm trọng. Tôi nói với ông xã rằng tôi béo rồi, anh ấy đáp rằng anh đã quen từ lâu rồi. Tôi bảo mình muốn giảm cân, như vậy mới có cơ hội hồng hạnh xuất tường. Đầu dây bên kia, anh ấy cười bảo em cứ nói giảm cân xong mới xuất tường thì anh yên tâm rồi, kiểu gì cũng phải mất chục năm tám năm nữa nhỉ? Tôi giận dữ, anh ấy coi thường tôi, cảm thấy tôi giống như con châu chấu trong lồng, không chạy thoát được. Lại còn là một con châu chấu béo tốt được chiều chuộng nữa chứ.

Để có thể có một ngày hồng hạnh xuất tường, dập tắt cái khí thế kiêu ngạo của anh ấy, tôi giận dỗi bắt đầu nghiêm túc giảm cân.

Hơn nữa, tôi còn thực sự câu được một cậu em đẹp trai đáng thương.

Gần đây nếu tôi còn cơ hội để "câu", thì câu tới câu lui cũng chỉ toàn là mấy cậu em trai nhỏ tuổi. Đây là sự thật không thể đảo ngược, bây giờ tôi đã trở thành một nhóm người không cần phải tồn tại trong mắt những người trẻ tuổi rồi.

Ngay từ khi 18 tuổi, tôi đã nghĩ, một người phụ nữ mà 32 tuổi thì phải già đến mức nào chứ! Lúc đó còn có niềm vui gì nữa? Chắc có thể đi chết cho rồi. Hồi đó nhìn thấy một người phụ nữ tầm ba mươi mấy tuổi dắt theo con ra ngoài, trong lòng tôi đã muốn gọi là dì rồi.

Đến khi tôi ba mươi mấy, cảm thấy mình vẫn còn cả một bầu trời thanh xuân, thì đám cô gái nhỏ lại chẳng thèm chơi với tôi nữa.

Cũng may bây giờ mấy cậu em trai nhỏ đều có khuynh hướng yêu người lớn tuổi hơn, mỗi khi tôi ngượng ngùng nói rằng mình đã ba mươi mấy rồi, bọn họ thế mà lại không chê tôi già, còn trò chuyện rất vui vẻ với tôi.

Tôi không dám đăng ảnh bà cô của mình lên, tôi lấy ảnh thời hoa niên ra để lòe mấy cậu em. Thực ra, thời hoa niên của tôi, cũng chỉ là trước khi sinh bé Trần. Có thể thấy, chính đồng chí bé Trần đã nhẫn tâm đẩy tôi vào hàng ngũ những người phụ nữ trung niên.

Nhưng tôi không thể cứ thế mà chấp nhận số phận được!

Tôi đột nhiên mắc chứng biếng ăn. Sau giờ ngọ không ăn gì. Cho dù ông xã bưng thịt kho tàu đi qua trước mắt tôi, tôi cũng chẳng mảy may lay động. Tôi còn bị đau bụng nữa. Cân nặng giảm cái vèo, theo tốc độ này, bốn tháng nữa là tôi có thể ra ngoài lừa mấy cậu em trai rồi.

Ông xã nói hiếm khi thấy tôi dũng mãnh như vậy, "miễn dịch" với sự sa đọa.

Còn tôi thì nói, là gan hùm gan gấu đấy. Vì mục tiêu hồng hạnh xuất tường, luôn trong tư thế sẵn sàng.

Hôm nay, ông xã kéo tôi đi ăn, tôi rất ý tứ chỉ gọi một món. Ông xã hỏi, em không thấy đói đến mức khó chịu à? Tôi đáp, lúc tôi no, thể xác thoải mái; lúc tôi đói, tinh thần thoải mái, cho nên bất kể trong trường hợp nào, tôi đều đang tận hưởng.

Buổi tối, vòng eo rõ ràng đã nhỏ đi, quần lại nới lỏng ra, cái túi quần lộn ra ngoài kia đã quay về chỗ cũ. Cởi hết quần áo đứng trước gương tự chiêm ngưỡng, tôi không nhịn được mà thở dài: "Ông xã, em càng lúc càng xa rời con đường xuất tường rồi. Mới gầy đi một chút, vòng một đã nhão ra như sợi dây chun mất đàn hồi, cứ chảy xệ xuống không thu lại được. Trước đây chỉ cần giảm cân là có hy vọng xuất tường, giờ ngoài giảm cân ra, còn phải nâng ngực nữa. Đợi em giảm xong cân, nâng xong ngực, khéo thằng bé thứ hai lại đến, rồi bụng lại thổi bóng, vết sẹo cũ vừa mới phai thành màu hồng phấn, vết sẹo mới lại đè lên. Đến lúc đó lại bắt đầu mài vết sẹo. Đợi cả đời này em tút tát lại được bản thân, thì chắc cũng chỉ còn cách cái quan tài vài bước chân nữa thôi."

Con đường xuất tường, sao mà gian nan xa xôi thế!

Phụ nữ không dễ quản lý bằng máy tính

Ông xã không biết từ đâu kiếm được trò chơi "Cổ Long Quần Hiệp Truyện", đang chơi rất hăng say. Thường thì lúc này tôi chính là vị "Đáp ứng" và "Thường tại" (các cấp bậc phi tần) trong nhà. Nỗi tiếc nuối duy nhất của anh ấy là vợ không đủ thông minh nhanh nhẹn, luôn không nhớ nổi chiêu thức của Giáng Long Thập Bát Chưởng. Người vợ lý tưởng trong lòng anh ấy phải là Hoàng Dung, nhỏ nhắn mà thông minh. May mà cần cù bù thông minh, với sự cần mẫn chịu khó, thỉnh thoảng bưng trà rót nước, đấm lưng mát-xa của tôi, dù không bằng Hoàng Dung, anh ấy cũng tạm chấp nhận dùng một cô Ngốc Cô là đủ thỏa mãn rồi.

Vừa nãy tôi lại phạm sai lầm, vì vẽ sai đồ hình Bát Quái (nghe nói là vật cần dùng để qua màn) nên bị anh ấy đè lên giường đánh đòn! Bảo tôi ngoài việc làm màu ra thì chẳng biết cái gì cả, cứ tưởng mình là chuyên gia ấy! Vì lần trước tôi giải thích với anh ấy "Phủ cực thái lai" là lấy từ Kinh Dịch, "Phủ" là quẻ cực xấu, tệ đến tột cùng, "Thái" là quẻ cực tốt, thời thế đổi vận, hai quẻ trên đồ hình là liền nhau, làm anh ấy bị dọa cho ngẩn cả người.

Ưu thế tâm lý của chồng đối với tôi đã được thiết lập ngay từ đầu. Tôi thì ngốc không chịu nổi, đặc biệt là không nhạy bén với con số. Có lần đi chợ mua trứng, bà cụ nói, ba hào tám một quả, tổng cộng 17 quả, cháu mua hết đi, tôi đứng ngẩn ra hơn mười phút, vì không tính được hết bao nhiêu tiền, thế là đành thôi không mua nữa, kết quả là bữa tối món hẹ xào trứng đổi thành hẹ xào giá đỗ. Anh ấy học toán, tôi chỉ cần nhìn thấy anh ấy vẽ những ký hiệu La Mã lên giấy là đã phấn khích không kìm lòng nổi, sự ngưỡng mộ dâng trào, thầm nghĩ cả đời này đi chợ coi như có chỗ dựa rồi. Ở nhà chỉ cần anh ấy ngồi trước bàn vẽ hai nét, dù có ích hay không, tôi thấy tờ giấy nào có chữ là tôi thu gom hết, nhỡ đâu không may vứt nhầm tư duy kiệt xuất của anh ấy vào thùng rác thì chẳng phải là phá hủy sự suy nghĩ của anh ấy sao? Có người từng hỏi tôi tại sao lại thích một người đàn ông mắt híp, miệng rộng, diện mạo mờ nhạt, thực ra, nếu họ không hỏi, tôi căn bản chưa từng để ý đến người đàn ông ngày nào cũng nằm vùi bên cạnh mình lại có ngoại hình xấu xí (URGLY), tôi chỉ nhìn thấy cái đầu óc thông minh tuyệt đỉnh của anh ấy thôi.

Tôi làm việc không có trình tự, thích chạy đi chạy lại tay không, nếu không may giữa chừng bị ngắt lời phải nói chuyện, là công việc trong tay dừng hẳn, điều này đối với nhà toán học theo chủ nghĩa tối ưu hóa mà nói là không thể dung thứ được. Anh ấy đặc biệt đặt ra một kế hoạch cải tạo cho tôi, chương trình tối ưu hóa như sau:

Ngủ dậy - Lúc ra khỏi phòng ngủ mang theo thùng rác vào bếp - Bật bếp đun nước, tiện thể thả trứng vào luộc - Đánh răng rửa mặt đi vệ sinh - Cầm bát vào tủ lạnh lấy sữa - Quay lò vi sóng, tiện thể tắt bếp bên cạnh - Rửa mặt, nhớ vớt trứng ra - Bóc vỏ trứng xong lúc ra bàn ăn nhất định phải bưng theo cốc sữa.

Anh ấy trình bày còn cao siêu hơn tôi nhiều, anh ấy lập một biểu đồ, dùng cách thức mắc nối tiếp và song song lúc trước học vật lý để vẽ.

Lúc tỉnh táo tôi đã thử vài lần, quả thực là hiệu quả, tiết kiệm được một nửa thời gian bình thường. Rắc rối duy nhất là trí nhớ không tốt, nhỡ đâu đang ngủ mơ màng bò dậy, ra khỏi nhà vệ sinh đứng trước tủ bát mà há miệng không biết phải làm gì, lại đặc biệt đầu bù tóc rối chạy về phòng ngủ lắc anh ấy: "Ông xã ơi, sau khi ra khỏi nhà vệ sinh thì quy trình tiếp theo là gì ấy nhỉ?"

Từ đó anh ấy suy ra công lý: Phụ nữ không dễ quản lý bằng máy tính.

Đạo làm nội trợ

Bạn gọi điện thoại đột ngột, nói muốn ở nhờ chỗ tôi một thời gian, thời gian gấp gáp, sáng mai chuyển đến luôn. Tôi vội vàng hủy bỏ hoạt động đi bar buổi tối, hiếm lắm mới được làm một người nội trợ gia đình, dọn quần áo, gối, chăn trong tủ đồ và tủ ngăn kéo phòng khách sang phòng mình.

Không dọn không biết, dọn xong mới giật mình. Cái tủ quần áo lâu không mở bị mối xông ra bao nhiêu mùn gỗ, ray của tủ ngăn kéo vừa kéo đã rơi ra ngoài. Rất nhiều quần áo ít nhất một năm chưa mặc lần nào, cứ xếp gọn gàng mới tinh như thế mà chính mình cũng quên mất. Chiếc gối chắc là lần trước cất đi quên không phơi, thế mà lại bị mốc. Đối mặt với đống việc nhà lộn xộn đang chờ xử lý, tôi bó tay không biết bắt đầu từ đâu.

Tôi không phải là người nội trợ giỏi. Mỗi ngày bận rộn xong công việc, niềm vui lớn nhất là không cả bỏ túi xách xuống, phóng một bước tới trước máy tính lướt web, cứ lướt đến khi trăng sao mờ nhạt, đêm muộn chim đã mỏi, mới lết cái thân thể mệt mỏi nằm vật xuống giường. Việc định kỳ nhắc nhở tôi đã là vợ người ta là cách ngày giặt quần áo một lần, hai ngày nấu cơm một lần, cuối tuần làm bánh bao, cùng chồng làm việc nhà một lần, thế mà tôi còn than vãn đủ điều, nhìn cái xô lau nhà mà thẫn thờ, tại sao việc nhà cứ tuần hoàn lặp lại không có hồi kết thế này?

Tôi cứ hay đưa ra yêu cầu vô lý, nói với chồng rằng tiêu tốn tuổi xuân hữu hạn vào việc nhà vô hạn là sự lãng phí tài nguyên nhân lực cực lớn đối với tôi. Những việc vốn học sinh tiểu học có thể đảm nhiệm tại sao lại cần một người tốt nghiệp đại học như tôi hoàn thành? Chồng bảo, bảo mẫu rõ ràng có thể làm những công việc này, chất lượng cao hơn em, thái độ tốt hơn em, sẽ không vừa làm vừa hét toáng lên, không càu nhàu, không làm được nửa chừng lại nằm vật ra đòi mát-xa, không làm xong việc rồi lại đòi ra ngoài ăn một bữa để tự thưởng. Anh ấy thực sự không hiểu tại sao tôi cứ chết sống không chịu thuê người làm mà lại phải chịu đựng sự càu nhàu của tôi. Kiên trì không thuê người giúp việc (HELPER), chắc là hy vọng nhìn thấy trong nhà có một người phụ nữ, không phải để đối phó với công việc, mà là để vì tình yêu mà vun vén.

Tôi năm đó quyết định mua căn nhà này vì thích sự sạch sẽ gọn gàng của nó. Chủ nhà đã ở đây 5 năm rồi, căn nhà được bảo quản như nhà mới. Khi nữ chủ nhân cho tôi xem nội thất nhà bếp, vừa mở cửa tủ ra, bên trong lót báo giấy gọn gàng, mùi băng phiến xộc vào mũi. Cô ấy bọc một miếng gạc trên vòi nước, nói là để lọc tạp chất trong nước. Tường nhà hay góc tường, đều không chút bụi bặm. Nhìn là biết, nữ chủ nhân của ngôi nhà này là kiểu người rất để tâm đến gia đình, người vợ hiền thục dành toàn bộ tâm tư cho việc nhà.

Mới ở được một năm, bạn đến chơi liền nói, sao tường nhà cậu vàng hết cả rồi? Tôi cũng sợ không dám mở cửa tủ cho người ta xem cái tủ của mình, bên trong vẫn lót báo cũ, nhưng bị đáy nồi quẹt qua quẹt lại, đã không nhìn ra màu gốc nữa rồi. Tường ở hành lang còn bong mất một mảng sơn, mỗi ngày đi qua không nỡ nhìn vào, giả vờ như không thấy. Tường phòng khách trước đây từng treo một chiếc vòng cửa hình quạt chạm khắc đời Minh Thanh mà tôi rất tự hào, mỗi lần khách đến đều khoe khoang một hồi, trên đó in họa tiết trăm trẻ nô đùa, nửa năm trước dây treo bị mòn đứt, vòng rơi xuống đất, nói là sửa chữa nhưng cứ để yên đấy, trên tường bây giờ chỉ còn trơ trọi một cái đinh.

Năm ngoái mẹ đến chơi một tháng, dọn dẹp sạch sành sanh tất cả những gì có thể tháo rời được trong nhà, rèm cửa, bọc sofa, ruột gối, mỗi ngày hễ rảnh rỗi là lại đạp giẻ lau, tay cầm phất trần đi lại trong nhà. Bình thường tiền nước của hai vợ chồng chỉ tầm 16 đồng, tháng đó hóa đơn tới, riêng tiền nước đã 45 đồng. Bạn bè đến giờ vẫn còn hoài niệm khoảng thời gian mẹ tôi ở đây, sau lần đó, ngôi nhà không bao giờ còn sáng sủa như vậy nữa.

Làm một người nội trợ đạt chuẩn là một học vấn rất lớn. Trước hết phải siêng năng, biết nhìn việc. Luôn biết cái gì cần thêm vào, cái gì cần bù đắp, lại còn phải tính toán sao cho không quá tốn kém. Thứ hai, làm nội trợ phải tĩnh tâm, không bị tivi thu hút, không bị mạng internet nhiễu loạn, không bị giải trí ngắt quãng. Chộp được 5 phút rảnh rỗi là phải dọn dẹp. Cái gì cần giặt thì giặt, cần phơi thì phơi, có lỗ thủng thì phải vá, nhăn thì phải ủi. Làm nội trợ bất kể bằng cấp cao thấp, trong lòng phải chứa một chữ "yêu", yêu chồng, yêu nhà, yêu con, mới toàn tâm toàn ý vun vén cho tổ ấm được êm ấm.

Mợ là một người phụ nữ không đọc nhiều sách, thu nhập gia đình cũng rất thấp, dựa vào sự tính toán chi li của mợ, củi gạo dầu muối không bao giờ thiếu một ngày, quần áo đến khi mặc nát cũng không bao giờ có một vết dầu mỡ. Chính mợ là người dạy tôi đồ lót phải giặt bằng tay cho sạch, quần áo mới trước khi giặt phải thử xem có phai màu không, giặt quần áo phải giặt mặt phải, phơi quần áo phải lộn mặt trái, học vấn nhiều lắm, dù có đọc lên đến tiến sĩ cũng không học được trong sách vở đâu. Thùng gạo nhà mợ luôn để một túi hạt tiêu để chống côn trùng. Tủ lạnh của mợ luôn được sắp xếp ngăn nắp, vị trí đồ đạc không hề lộn xộn. Tủ quần áo của mợ thậm chí còn chính xác đến mức xếp quần áo theo độ đậm nhạt của màu sắc, nhìn một cái cứ như tủ kính cửa hàng. Tay mợ không bao giờ ngừng nghỉ, ngay cả khi mắt nhìn tivi, tay vẫn đan miếng lót cốc, đan áo len. Quần áo mợ đan, kiểu dáng còn vừa vặn và thời trang hơn ngoài tiệm bán. Tôi luôn ngưỡng mộ phúc khí của dượng, một gia đình vốn chẳng giàu có gì, vì có một người phụ nữ tốt mà trở nên ấm áp dạt dào.

Tôi không phải là một người nội trợ đạt chuẩn, nếu như chấm chức danh cho nội trợ hoặc bắt buộc phải thi đỗ chứng chỉ cấp bốn mới được vào nghề, thì tôi đã bị loại từ lâu rồi. Tôi kiếm được không ít tiền, nhưng lại đánh mất đi rất nhiều tình yêu, tôi không còn sống một cách tỉ mỉ, không còn dồn toàn bộ tâm trí cho gia đình, trong nhà mua sắm rất nhiều đồ nội thất sang trọng, nhưng vì không có sự chăm sóc của tôi mà trở nên lạnh lẽo, những bông hoa tươi từng cắm trong bình cũng đã tàn từ lâu rồi.

Hãy giữ trái tim ở lại trong nhà, đừng hoang dại bên ngoài, thay vì nằm đó mơ mộng về chuyến du lịch châu Phi, chi bằng hoàn thành tốt việc gia đình.

Một câu chuyện thực tế

(Phần này bị thiếu)

Ảnh cưới

Lần chụp ảnh cưới này hoàn toàn là ý tưởng của sếp nhà tôi.

Trong số bạn bè, phàm là kiểu hôn nhân vội vàng, nghĩa là chỉ đi đăng ký kết hôn thôi chứ chẳng làm gì cả, không chụp ảnh, không tổ chức tiệc rượu, qua vài năm lại không có con, hình như đều chia tay gọn lẹ.

Anh ấy bảo thế không may mắn, phải bù lại. Tôi thì xưa nay thế nào cũng được, ban đầu anh ấy bảo lười chụp, thì tôi không chụp. Nói thật lòng, tôi cũng lười chụp, cảm thấy cực kỳ giả tạo. Làm như hát tuồng vậy, mặc cũng không phải trang phục hàng ngày, chẳng có ý nghĩa gì.

Mà giờ đây, cây gậy chỉ huy của lãnh đạo đã chuyển hướng, tôi là lính lác này cũng phải mau chóng lên chuyến tàu này thôi! Chân lý: Điều kiện đủ để kiếm bát cơm an ổn chính là làm một thần dân ngoan ngoãn. Tôi xưa nay luôn là thần dân ngoan ngoãn.

Ngày thứ hai quay lại Thượng Hải, sáng sớm đã đi tìm studio ảnh. Vừa đến quảng trường Từ Gia Hối, các gian hàng chụp ảnh cưới nhiều vô kể, đều đang tổ chức triển lãm quảng bá ngoài trời. So sánh mấy chỗ, nào là Jeanswest, nào là Milan, nào là Long Photography, còn có Tuyệt Sắc vân vân, cuối cùng chọn chỗ đắt nhất – Paris Wedding Photography.

Không vì gì cả, chỉ vì chỗ này hứa hẹn sắp xếp cho chúng tôi với tốc độ nhanh nhất, và đảm bảo lúc chúng tôi về là lấy được ảnh. Sếp nhà tôi là người thực dụng, làm việc chỉ hỏi kết quả cuối cùng, còn vì đạt được mục đích mà tốn thêm bao nhiêu bạc, đây không nằm trong phạm vi phiền não của anh ấy, anh ấy giao vấn đề phần cứng này cho tôi.

Thỏa thuận gói này là 2980. Cùng gói dịch vụ đó, Milan Wedding cho ảnh vừa to vừa nhiều mà chỉ có 2880. Nhưng lý do anh ấy từ chối chọn Milan là, ảnh cho to quá, loại 30 inch, khó cầm.

Sáng thứ Hai, hai vợ chồng chúng tôi mặc một bộ đồ đôi đã chuẩn bị sẵn từ hôm trước lao thẳng tới địa điểm chụp ngoại cảnh. Địa điểm ở công viên Trát Bắc. Trong một công viên rất rộng khắp nơi đều là "minh tu sạn đạo, ám độ trần thương" (lén làm việc riêng), xung quanh đều là các thiết bị dùng để chụp ảnh, sơ sẩy một chút là giẫm phải đạo cụ ngay.

Vào phòng trang điểm trước. Cô nhân viên trang điểm đang cố hết sức chèo kéo bán loại dung dịch gọi là "thẩm mỹ tức thời" của cô ta, lý do đưa ra thì kỳ lạ đủ đường, đại loại như dặm phấn nhiều dễ bị trôi, lem mặt, hoặc nếp nhăn dễ hiện rõ, da khô. Lão giang hồ như tôi nhìn qua là không biểu thái độ gì. Thế giới này xưa nay chỉ có tôi đi "chặt chém" người ta, giờ bọn hậu sinh cũng bắt đầu bắt chẹt tôi rồi.

Nhìn là biết ngay là nhắm vào mấy ông chú rể tương lai. Cưới xin, tính cả tiền mua nhà tổ chức tiệc, vài trăm nghìn đến cả triệu tệ đều đã tiêu rồi, đâu có để ý 500 tệ này. Huống hồ chỉ cần cô dâu nũng nịu chỉ một cái, chú rể nào dám nhíu mày? Tôi thì khác, tôi giờ đã là "đại phòng" làm chủ gia đình rồi, tôi mới không mắc lừa đâu. Cắn chặt một chữ, chính là không mua.

Cô này chắc chắn là tay lão luyện, thấy bên tôi không "xơi" được, quay sang chèo kéo ông xã tôi. Ông xã thì là người dễ lừa nhất thiên hạ, người tốt chưa nói được hai câu, anh ấy đã sảng khoái đồng ý - Mua!

Tôi có lòng muốn từ chối, nghĩ trước mặt bao nhiêu người, sao nỡ phản bác mặt mũi người chủ gia đình, vì 500 tệ này mà làm ầm ĩ lên thì không thoải mái chút nào, làm hỏng cả tâm trạng một ngày, lát nữa chụp ảnh sao mà cười nổi? Haiz, nhẫn nhục cầu toàn - nguyên tắc thứ hai của thái bình thiên hạ.

Nhưng sau khi kết thúc buổi chụp hình, lúc hai đứa chỉ có hai người trên xe, tôi nổi cáu, mắng anh ấy không hỏi ý kiến ánh mắt vợ mà tự ý quyết định. Một tràng tâm sự của ông xã làm tôi lập tức phải nhìn bằng con mắt khác, không ngờ cái anh này bình thường nhìn rất không thông nhân tình thế sự, lúc then chốt lại nghĩ được nhiều thế. Anh ấy nói: "Cô ta dựa vào hoa hồng để lấy thưởng đấy. Em một câu không mua, cô ta cả ngày nhăn nhó mặt mày với em, đến lúc đó vẽ bừa vẽ bậy, tổn thất là cả 3000 tệ của chúng ta, đừng vì chuyện nhỏ mà hỏng chuyện lớn." Tôi không phục, vặn lại anh ấy: "Không thấy cô ta có tâm thế nào khi vẽ cho em cả, em thấy ai cũng như ai thôi." Ông xã bảo: "Ai cũng như ai là tốt rồi, vì ai cũng mua. Nhưng nếu chỉ có mình em không mua, thì em sẽ không giống mọi người. Người ta dắt tay mỹ nhân ra ngoài, còn anh thì dắt một bà cụ." Tôi cười ha hả, tha cho anh ấy một lần.

Trang điểm xong là chọn quần áo. Chuyên gia tạo mẫu không hề che giấu mà nói, con trai chỉ là vật làm nền, tất cả lấy con gái làm chuẩn, con gái là hoa hồng, anh chỉ là bùn đất. Thế là, ông xã cứ như hạt bàn tính bị người ta sai khiến thay quần áo dựa trên phục trang của tôi.

Xong xuôi anh ấy liền khoác tay tôi đi dạo trong vườn, phía sau theo một nhóm người, oai phong biết bao. Một người là nhiếp ảnh gia chính, lại là một nữ nhiếp ảnh gia không lớn tuổi lắm, diện mạo cũng rất bình thường, tóc dài chẳng thèm buộc, cứ chắn mắt cô ta, tôi luôn nghi ngờ đôi mắt ẩn sau mái tóc vàng đó không thể lấy nét chuẩn, bắt trọn khoảnh khắc xấu nhất của tôi. Không yên tâm về cô ta.

Phó nhiếp ảnh gia là một tên nhóc rất thích bắt chước mấy gã nam thần lạnh lùng trong phim Hồng Kông Đài Loan, giọng nói mềm mại đến mức có chút nũng nịu. Liên tục chỉnh tư thế ngón tay, vị trí hông của tôi, cứ bắt tôi nghiêng mặt, cúi đầu, ngước mắt, vươn cằm. Tôi không dưới một lần phản đối, bảo với nó là mặt chính diện của tôi nhỏ còn mặt nghiêng thì to, nhìn thẳng thì gầy, nhìn nghiêng thì béo, tên nhóc đó không thèm đếm xỉa đến tôi, chỉ nói chụp thẳng mắt không có thần.

Còn một tên chân chạy vặt khác, tay cầm tấm gương phản quang, mượn chút ánh sáng tự nhiên cho ngày âm u.

Cô nữ nhiếp ảnh gia liên tục hét lớn: "Cười tươi lên! Cười lớn! Lộ răng! Đẹp lắm!" y hệt như tôi suốt ngày hét vào mặt con: "Xếp hàng, giơ tay, lau miệng, ngoan nào!" vậy, chắc là ngôn ngữ nghề nghiệp.

Bây giờ đang thịnh hành sản xuất 3D, kết hợp thật giả, nếu không vạch trần ra, bạn nhất định sẽ tưởng tất cả những gì nhìn thấy đều là thật. Thực ra không phải vậy, hư hư thực thực, kết hợp thật giả. Cũng giống như tóc trên đầu tôi vậy, một phần là của mình, một phần là nối thêm vào, cuối cùng cũng giải mã được bí ẩn phim ảnh về những người phụ nữ búi tóc lên dày như mây đen, nặng như đá tảng, trước đây cứ thắc mắc, bảo hoặc là người xưa không ăn thực phẩm hóa chất nên tóc thiên nhiên rất đẹp, hoặc là lúc chọn diễn viên, tóc cũng là một tiêu chí. Lúc đó còn than thở mái tóc vàng hoe như con bé nhà quê của mình, thưa thớt chẳng có mấy sợi, căn bản không có duyên với ống kính cơ mà!

Quay lại với sản xuất 3D. Trên bãi cỏ thường dựng lên một khung cảnh ngoại cảnh, ví dụ như con đường nhỏ bằng đá xanh, hoặc một bãi cát nhỏ, rồi lại đến một con thuyền buồm. Con đường, bãi cát, thuyền buồm đều là thật, mà phía sau một tấm phông màn lớn, vẽ những hàng nhà cũ dọc theo con đường nhỏ, hoặc là biển xanh bát ngát. Sự huyền bí vốn có của việc quay phim, bỗng chốc không còn nữa.

Giả làm thật, thật cũng thành giả. Sau khi xử lý qua máy tính, kín kẽ không tì vết, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết chế tác.

Chúng tôi tổng cộng phải thay năm bộ trang phục, đi kèm năm kiểu tóc khác nhau. Một bộ váy cưới ngoại cảnh, một bộ váy cưới nội cảnh, một bộ lễ phục, một bộ cổ trang, theo yêu cầu còn có một bộ Kimono. Tôi ghét bọn Nhật, kiên quyết không mặc, thế là đổi thành bộ đồ đôi mang theo.

Nhìn thấu rồi, thấy stylist cũng chỉ có trình độ đó, tôi làm vài lần cũng làm được, hoàn toàn không tu sửa dựa trên những nét khác biệt của ngũ quan từng người, tất cả đều đúc ra từ một khuôn, trang điểm xong nhìn tục không chịu nổi. Mỗi lần vẽ xong tôi đều cực kỳ bất mãn. Còn ông xã ở bên cạnh nhìn cứ cổ vũ, nói, trang điểm tự nhiên, chẳng thay đổi chút nào, không giống cặp vừa rồi, vợ anh ta vừa ra cười với anh, anh còn chẳng nhận ra.

Tôi và ông xã thuộc kiểu tâm lý tiêu dùng hoàn toàn khác biệt, đáng để các nhà phân tích thị trường tự ngẫm nghĩ. Tôi vì đã tiêu thêm tiền nên luôn không vui, bất kỳ dịch vụ nào cũng làm tôi cảm thấy không đáng đồng tiền bát gạo. Còn ông xã vì đã tiêu tiền rồi, liền cảm thấy yên tâm, cũng giống như người nhà bệnh nhân trước khi phẫu thuật cố gắng chủ động nhét tiền cho bác sĩ vậy, không nhét thì sợ không xuống được bàn mổ.

Cho dù là tăng ca chụp vào thứ Hai, vẫn có khoảng 10 cặp đôi mới đang chờ đợi, mọi người luân phiên bối cảnh, rất nhiều lúc đều ủ rũ ngồi trong phòng chờ đợi kiên nhẫn.

Trong thời gian đó có một bộ ảnh chụp xong, tôi đợi suốt một tiếng đồng hồ, lúc mất kiên nhẫn thì bản tính lộ rõ, không màng dáng vẻ mà đập bàn đập ghế chỉ trích Paris Wedding chỉ biết kiếm tiền, hoàn toàn không có vấn đề thái độ phục vụ. Tôi đang trang điểm, vừa không thể uống nước vừa không thể ăn cơm, còn không thể đi vệ sinh, sợ dẫm hỏng váy cưới, một lần đền bù chắc lại mất 500.

Nhìn mấy cô dâu người ta đều rất thục nữ dựa vào người chồng làm nũng, chỉ mình tôi như "mẫu dạ xoa" một tay chống nạnh, một tay vén khăn che đầu, tức giận đùng đùng. Ông xã ở bên cạnh không vội không cáu, chỉ nhìn tôi mím môi cười, xong bảo, cái hình tượng này của em, giáng thẳng một đòn vào những người đàn ông sắp bước vào nấm mồ hôn nhân, cũng tốt, bây giờ hối hận vẫn còn kịp, anh cứ làm tấm gương phản diện, hy sinh bản thân mình vậy. Câu nói này của anh ấy làm tôi phá tan nỗi bực dọc mà cười, đẩy anh ấy lầm bầm: "Ghét!" xong vội vàng khoác tay anh ấy lắc lắc trước sau.

Giờ đây tôi béo rồi, dù không làm được "tiểu điểu y nhân" (chim nhỏ nép người), nhưng vẫn có thể cố gắng làm một "đại điểu ôm một cái".

Các cô nhân viên chắc cũng thấy mấy kiểu cô dâu dữ dằn này nhiều rồi, lúc đầu căn bản không thèm để ý. Đợi tôi hết giận mới đi tới lấy lòng nói: "Thế mà chị còn chê đông ạ! Ngày thứ Bảy chụp tới 30 cặp, từ 5 giờ sáng đến 2 giờ đêm đấy! Chị đủ may mắn rồi đấy!" Tôi vừa nghe, lập tức bình tâm hơn nhiều.

Cách khác để xoa dịu nỗi đau là tìm một người còn thảm hơn bạn. Họ đã làm được!

Sau một trận nổi giận, ngược lại mọi việc lại suôn sẻ hơn nhiều, khoảng 4 giờ chiều là đã xong việc về nhà rồi! Xem ảnh mẫu là 4 ngày sau. Đợi đi! Tâm trạng đầy mong đợi.

Cuối cùng lại đến một lò mổ khác, những gã đồ tể tay cầm dao sắc, cười nham hiểm nhìn hai con lợn béo ung dung vào sân. Mà hai con lợn đó hoàn toàn không nhận thức được phía trước là đao sơn hỏa hải.

Ảnh mẫu vừa đưa đến, tôi lập tức sầm mặt, cực kỳ không đẹp mắt. Tính cách tôi là vậy, đến rất nhanh, hoàn toàn không chú ý đến cô em dâu tương lai có lòng đi cùng chúng tôi đến chọn ảnh đang hoảng sợ bất an ở bên cạnh.

Vừa mở album ra, thất vọng! Cảm giác ảnh không xinh bằng bản thân tôi, do trước đây từng xem ảnh cưới của một người bạn của ông xã, tiền tiêu ít hơn chúng tôi, cô dâu không xinh bằng tôi (không biết ngượng), sao chụp ra đều một khuôn mẫu thế kia? Vậy còn có gì khác biệt trời sinh như trái vải nữa?

Tôi ở đó bới lông tìm vết, "Tấm này! Mặt to! Tấm này! Mắt lồi! Tấm này, cười cứng đờ! Tấm này, trước ngực đầy đặn quá!"... Sau này nghĩ lại, người ta chụp cũng đều là sự thật, chỉ là phơi bày chân thực khuyết điểm của tôi mà thôi. Thế giới này, nhỏ có thể thổi thành lớn, chưa từng nghe lớn có thể biến thành nhỏ. Nhiều người mắt một mí mắt nhỏ vẽ lên đều là mặt như trăng rằm, mắt như thiền, nhưng nếu bắt nhiếp ảnh gia vẽ một người béo thành một người gầy thì hơi khó.

Mặt càng kéo càng dài, lật đi lật lại mấy lần, thế mà không tìm được tấm nào ưng ý, dứt khoát không nhìn nữa.

Ông xã vẫn giữ phong độ tốt, liên tục cổ vũ nói: "Được mà! Đẹp mà! Em nhìn ánh sáng này rực rỡ chưa kìa! Em nhìn bối cảnh tự nhiên chưa kìa! Em nhìn anh đẹp trai chưa kìa! Không phải em không đẹp, chỉ tại anh quá tiêu sái, không còn cách nào khác, cố gắng muốn làm bùn đất, kết quả không cẩn thận lại thành hoa hồng rồi!" lại chọc tôi cười.

Nhiếp ảnh gia tổng cộng chụp 90 tấm ảnh mẫu, chúng tôi phải chọn ra 20 tấm từ đó, nếu muốn mua thêm thì phải trả tiền, ảnh gốc lấy file là 60 tệ một tấm, chỉnh sửa xong một tấm là 150. Trong trường hợp tôi không hài lòng, họ muốn bán được tác phẩm thì chắc là khó khăn lắm.

Nữ nhiếp ảnh gia khéo miệng vội vã chạy tới, miệng xã giao: "Sao thế sao thế? Có người tố cáo tôi làm việc không chắc chắn à?" Xong tự nhiên ngồi dựa vào tôi, còn một tay an ủi vỗ vỗ eo tôi.

Cô ta thuần thục rút ra vài tấm từ giữa rồi bày trước mặt tôi, phóng đại nói với tôi: "Mấy tấm này tôi thích quá! Chị nhìn tông màu này thanh lịch chưa, chị nhìn tạo hình này nũng nịu chưa! Bản thân tôi còn lật đi lật lại xem mấy lần! Có mấy cô dâu nào có làn da trắng như tuyết, đôi mắt to như chị? Chị nhìn đôi môi này đầy đặn chưa, như biết nói ấy!" Được rồi! Tôi nhìn ra rồi, người đàn bà này, sở trường không nằm ở nhiếp ảnh, công phu toàn nằm ở "bài thơ ngoài ý" (ý chỉ kỹ năng khác). Làm marketing còn giỏi hơn, chết cũng nói thành sống.

"Đứa con gái nào sau khi trát hai cân phấn mà chẳng trắng? Lại còn thêm cái đèn 3000 watt chiếu vào, tàn nhang mụn trứng cá gì chẳng nhìn không ra. Ai cũng là mỹ nữ, cô lừa tôi à!" Tôi vẫn giữ vẻ sắc sảo.

"Đó không giống nhau ạ! Người ta trát hai cân phấn mới có hiệu quả đó, trắng thì trắng, không trong suốt ạ! Chị nhìn chị xem, chỉ bôi nhẹ một chút, tự nhiên biết bao? Gần gũi với bản thân chị biết bao? Xấu nữ thành mỹ nữ đó là kỹ xảo, chị đây là vẻ đẹp bản sắc đấy!" Miệng cô ta nói "bôi nhẹ", so với người ta chắc là ít hơn một chút, da đen trát hai cân, tôi một cân vậy! Khác biệt giữa "năm mươi bước và một trăm bước", nhìn ra trong suốt mới là lạ. Tuy nhiên, cái miệng nhỏ này cũng thật biết nịnh, dỗ dành tôi đến mức tâm hoa nộ phóng, đột nhiên cảm thấy, những tấm ảnh trước đây nhìn không thuận mắt đều thuận mắt rồi.

Thế là thuận theo ngón tay vàng của cô ta, mơ mơ màng màng bắt đầu chọn ảnh theo ý cô ta. Tôi nghi ngờ cô ta tuyệt đối có bản lĩnh "điểm thạch thành kim", bất kỳ bức ảnh vứt đi nào qua lời nói của cô ta tô điểm, toàn bộ thành tác phẩm tuyệt thế, hoàn toàn có thể tham gia giải thưởng nhiếp ảnh.

Tôi tổng kết ý chính của cô ta một chút, xem tác phẩm mấu chốt không được nhìn người, mà phải nhìn bố cục. Chỉ cần bố cục tinh xảo, người đẹp hay không không quan trọng. Thế là, tôi liền trở thành quân cờ trên bàn cờ của cô ta, chỉ cần kế hoạch tổng thể của cô ta thành công, dung mạo của tôi đã không còn tổn hại gì nữa. Đến sau này tôi thấy hơi áy náy, cảm thấy dung mạo của mình không quá xứng đáng với kỹ thuật của nhiếp ảnh gia, vốn dĩ nếu đổi một người mẫu khác, hiệu quả ảnh của cô ta sẽ còn tốt hơn.

Tôi xóa tôi xóa tôi xóa xóa xóa, dù sao tôi cũng quyết tâm, kiên quyết không móc thêm một xu nào. Trình độ này mức độ này cũng muốn ra ngoài kiếm cơm? Tôi mà bị lừa mất tiền thì đúng là "trúng quả" (ngu ngốc) rồi.

Làm kinh doanh mấu chốt phải có sự kiên trì, không bao giờ bỏ cuộc. Bất kể tôi kiên trì thế nào, nhiếp ảnh gia đó vẫn luôn kiên trì hơn tôi, nhìn thấy tôi sắt đá, liền tung ra chiêu cuối cùng. "Chị mua toàn bộ ảnh gốc, tôi tặng chị 20 tấm đại chế tác, chỉ tốn 18 ngàn, chị đã mua được kỷ niệm cả đời rồi!" "Chị mua 50 tấm ảnh gốc, tôi tặng thêm một album nhà mẹ đẻ kèm poster lớn!" "Chị mua 30 tấm đi! Tôi tặng chị một khung ảnh pha lê kèm bật lửa và móc khóa in ảnh!"

Cái giá ngày càng có tính sát thương, mà đối với người đàn bà tham lợi nhỏ coi quà tặng như mạng sống như tôi, mỗi món quà tặng thêm vào, chính là thêm một viên đạn bắn vào ví tiền của tôi, ví tiền của tôi đang nhỏ từng giọt, có cảm giác mặt đất đang lung lay.

Ông xã lúc then chốt lại "phản bội", nhìn những tấm ảnh nam thần của mình không nỡ buông tay. Anh ấy và cô nhân viên hợp sức khuyên tôi, mua đi, mua đi!

Tôi đây là đang chịu sự áp bức kép của ngoại xâm và nội gian đấy! Ai có thể kiên cường hơn tôi?

Tôi xóa đến cuối cùng chỉ còn 30 tấm, cô nhân viên bắt đầu giở trò, cô ta dùng giọng điệu ra lệnh nói với tôi: "Chị làm thế này là làm bừa! Xóa nữa là tôi không cách nào làm hậu kỳ cho chị được. Đời người, thiếu gì 1500 tệ này? Thêm 10 tấm ảnh gốc, tôi chỉnh đại chế tác cho chị từng tấm một, còn tặng chị bảo bối cầm tay, poster lớn, khung ảnh pha lê, móc khóa, đừng mặc cả nữa! Cứ thế đi!"

Tôi vừa nghe, tràn đầy vui sướng, nhiều quà tặng thế cơ mà, hời quá!

Tôi lại trả thêm 1500 tệ, thế là đổi lại cục diện cùng thắng, mọi người bắt tay giảng hòa, trò chuyện vui vẻ.

Một bộ ảnh cưới tốn của tôi 5000.

Chụp ra nhìn thế nào cũng thấy giống cảm giác tái giá. Người ta cô dâu nào cũng e thẹn không chịu nổi, chỉ mình tôi, ưỡn ngực ngẩng đầu, nhìn là biết đại phu nhân làm chủ gia đình.

Khuyên mọi người, tuổi nào làm việc nấy, sai vài năm là tụt mất mấy bậc thang rồi.

Sau khi tôi về nhà rêu rao, bố mẹ đều cảm thấy buồn bực, nghĩ tốn nhiều tiền thế, còn bị con gái không hài lòng. Bố an ủi tôi: "Con ơi! Con đừng thấy mình bây giờ già, không có sự thanh thuần như vài năm trước, qua vài năm nữa, già thêm chút nữa, nhìn lại những tấm ảnh này, vẫn thấy lúc này là trẻ đẹp!"

Về nhà SHOW cho bố mẹ xem, hai cụ hài lòng lắm, nói đẹp lắm mà, sao lại oan uổng nhiếp ảnh gia thế?

Em trai còn thực tế hơn, nói: "Em thấy, ảnh đẹp hơn chị ngoài đời!"

Tôi khóc đây! Tôi cứ tưởng tôi đẹp hơn ảnh, người ta nhìn tôi, ảnh không bằng người thật.

Thế là biết, bản thân trong mắt mình, với bản thân trong mắt người khác, có khoảng cách rất lớn.

Như CLEAN đã nói: "Văn nhân, đa số đều tự thương xót chính mình (cố ảnh tự lân)."

Mà Thương Tang từng nói trước đây, người không tự luyến, không viết được thứ gì ra hồn.

Được, vì bài viết, tôi lại hy sinh một lần.

(Toàn văn hoàn)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Lục Lục