A Phi đương nhiên quan tâm nhất đến ý đồ của Võ Lâm Minh Chủ. Ngộ nhỡ Võ Lâm Minh Chủ muốn đối phó với hắn, trong lòng A Phi cũng sẽ thấy dao động đôi chút. Nhưng thấy Thiên Tề Đạo Nhân lắc đầu, nói: "Chuyện này không liên quan đến Vân Trung Long và họ, cũng không liên quan đến Vân Trung Thành. Theo ta được biết, đây là ý của bản thân Khổ Cúc, hắn chỉ mời vài người bạn ở Võ Đang đến giúp đỡ mà thôi. Dương Liên Đình bình thường sẽ không tìm những bang hội hay tổ chức lớn để làm việc giúp mình, hắn đều tìm riêng lẻ từng người một. Ta, Quỷ Nha, Khổ Cúc đều là như vậy."
"Còn có Phong Chi Tiêu Tiêu nữa?", A Phi nhướng mày hỏi.
Thiên Tề Đạo Nhân mỉm cười: "Đúng, còn có Phong Chi Tiêu Tiêu. Đệ tử Hoa Sơn tinh thông ám khí, độc dược, khinh công, hắn là một kẻ rất khó chơi. Tuy nhiên nghe nói lần trước hắn ám sát ngươi thất bại, ngược lại còn bị ngươi lừa mất một quyển nội công cao cấp."
Mặt A Phi đen lại, nói: "Sao lại gọi là lừa? Là Lan Lăng Vương ra mặt hòa giải, hắn đưa cho bạn ta một quyển bí tịch nội công xem như bồi thường, điều kiện là ta không ra tay trừ khử hắn, chuyện chỉ đơn giản thế thôi."
Thiên Tề Đạo Nhân ngẩn người: "Hóa ra là Lan Lăng Vương...", nhưng rồi hắn lại mỉm cười: "Vậy cũng chứng minh ngươi không dễ đối phó. Ngươi xem, Quỷ Nha, Phong Chi Tiêu Tiêu, Khổ Cúc lần lượt thất thủ, đây chính là bằng chứng."
A Phi cười lạnh: "Đó là do vận may của ta thôi... Không đúng! Chẳng phải Tiểu Thanh Y Lâu các ngươi là một tổ chức sát thủ sao? Sao ngươi lại nói Dương Liên Đình sẽ không tìm tổ chức bang hội giúp đỡ?"
Thiên Tề Đạo Nhân kinh ngạc: "Đương nhiên là không. Ngươi... ngươi không lẽ tưởng chúng ta và Tiếu Tứ Thiếu là cùng một phe chứ?"
A Phi giật mình kinh ngạc: "Chẳng lẽ không phải?"
Thiên Tề Đạo Nhân cười cười: "Đương nhiên không phải rồi. Ta và Quỷ Nha tuy được coi là người của Tiểu Thanh Y Lâu, nhưng việc chúng ta làm cho Dương Liên Đình lại chẳng liên quan gì đến Tiểu Thanh Y Lâu cả. Dương Liên Đình vì muốn tránh việc mình quá phô trương nên không chịu hành động rầm rộ, ngược lại chỉ tìm một số người chơi và NPC nhàn tản. Tiếu Tứ Thiếu thậm chí còn chẳng biết chuyện ta và Quỷ Nha đang làm việc cho Dương Liên Đình. Hắn chỉ quan tâm đến chuyện của Tiểu Thanh Y Lâu, chúng ta lại đâu phải ngày nào cũng dồn thời gian vào bang phái. Chúng ta cũng có thời gian cá nhân của riêng mình. Khổ Cúc cũng vậy, lần này hắn xuất thủ đối phó với ngươi là để hoàn thành nhiệm vụ của Dương Liên Đình, nhưng theo ta được biết Vân Trung Thành hình như cũng không có ý định chuyên tâm đối phó với ngươi. Ta nói thế ngươi hiểu chưa?"
A Phi nghe xong lời này không khỏi há hốc mồm. Lúc này mới hiểu ra trước kia mình đã nghĩ sai. Hóa ra Tiếu Tứ Thiếu căn bản không có ý định đối phó với mình, làm qua làm lại đều là do Thiên Tề Đạo Nhân và Quỷ Nha giở trò. Hắn ngoảnh đầu suy nghĩ. Quả nhiên Tiếu Tứ Thiếu đó chưa từng biểu lộ ý định muốn đối phó với mình, chỉ tội nghiệp cho A Phi cứ một mực tự cho rằng hắn nằm trong phe địch mà khinh bỉ, chửi bới suốt nửa ngày trời. Nói như vậy, chuyện Tiếu Tứ Thiếu lôi kéo mình liên thủ cùng Mông Diện Khách đối phó Vân Trung Long hình như vẫn chưa đổ bể...
Suy nghĩ này khiến A Phi thót cả tim, ngay sau đó Thiên Tề Đạo Nhân lại nói: "Chuyện về Khổ Cúc vừa rồi là tình báo thứ nhất, coi như bày tỏ thiện ý của chúng ta. Còn tình báo thứ hai cũng có thể kể cho ngươi nghe, đó là về những sát thủ NPC mà Dương Liên Đình mời tới, bọn họ..."
"Không cần nữa", A Phi phất tay đầy phong độ: "Trước đó ta vừa gặp vài NPC muốn giết ta. Nhưng bọn họ đều thất bại cả rồi."
Thiên Tề Đạo Nhân kinh hãi: "Bọn họ chẳng lẽ đã xuất thủ đối phó với ngươi rồi? Không nên thế chứ! Ta nhớ rõ ràng bọn họ mới vào quan thôi mà! Lẽ nào tình báo của Dương Liên Đình bị sai?"
A Phi đáp: "Vào quan ra quan cái gì! Ta đã đánh nhau một trận với bọn họ rồi."
"Ngươi không sao chứ?", mắt Thiên Tề Đạo Nhân trợn trừng, ngay cả Quỷ Nha cũng kinh ngạc dừng động tác nhai nuốt.
A Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta thì không sao, nhưng là nhờ có Thích Trường Chinh, Tây Môn Xuy Tuyết, Độc Cô Cầu Bại và Lãng Phiên Vân giúp đỡ! Cuối cùng để hai tên đó chạy mất..."
Thiên Tề Đạo Nhân và Quỷ Nha miệng đều há hốc thành hình tròn, một miếng thịt không biết là của con gì từ khóe miệng Quỷ Nha rơi xuống, bẹt một tiếng đáp trên mặt bàn. Dáng vẻ đó trông như thể bọn họ vừa nhìn thấy chuyện gì đó không thể tin nổi vậy. Hồi lâu sau Thiên Tề Đạo Nhân mới rút tờ giấy ném cho Quỷ Nha, bản thân lại kinh hãi run giọng nói: "Độc Cô Cầu Bại, Lãng Phiên Vân, Tây Môn Xuy Tuyết, mẹ kiếp, sao ngươi lại quen biết bọn họ. Nếu bọn họ liên thủ, dù là Đông Phương Bất Bại cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì! Muốn giết bốn người bọn họ quả thực dễ như trở bàn tay. Sao lại để chạy mất được cơ chứ!"
"Thì đó!", A Phi cũng rất đắc ý vì vận may của mình, tuy nhiên mắt hắn đảo một vòng, nói: "Không đúng, bốn người? Bốn người nào? Rõ ràng chỉ có Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu thôi mà."
Thiên Tề Đạo Nhân nói: "Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu cái gì? Ồ, là Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu! Mẹ kiếp, là Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu!!"
Hắn lặp lại ba lần cụm từ "Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu", mỗi lần ý nghĩa lại khác nhau. Nhưng A Phi loáng thoáng nghe ra, Thiên Tề Đạo Nhân ngạc nhiên vì sát thủ lại chính là Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu, tất nhiên, sự kinh ngạc phía sau là vì tên của hai người này đủ sức gây chấn động nhân tâm. Thiên Tề Đạo Nhân hồi lâu sau mới thở hắt ra một hơi thật dài, nói: "Hóa ra là hai người bọn họ. Trách không được phải kinh động đến Độc Cô Cầu Bại! Huynh đệ A Phi à, ta thật sự bái phục ngươi, ngay cả hai kẻ đó xuất thủ mà cũng không giết được ngươi. Theo ta được biết, bọn họ là thủ hạ đắc lực của Đông Phương Giáo Chủ, xem ra Đông Phương Giáo Chủ cũng ra tay rồi. Ừm, nhưng sát thủ ta nói không phải hai kẻ đó, mà là bốn người khác do Dương Liên Đình tìm đến."
A Phi thông qua vẻ kinh ngạc của Thiên Tề Đạo Nhân cũng đoán ra được đôi chút. Hắn thở dài: "Đôi oan gia này đúng là... ta đắc tội gì bọn họ chứ, giờ lại tranh nhau muốn tới lấy mạng ta. Ngươi nói thẳng bốn người kia là ai đi! Trải qua cơn sóng gió Cung Cửu và Tiểu Lão Đầu, ta đã có khả năng miễn dịch rồi, sát thủ có mạnh đến đâu thì còn mạnh được tới mức nào nữa chứ?"
Thiên Tề Đạo Nhân liếc A Phi, nhíu mày nói: "Bốn kẻ đó, bàn về võ công và danh tiếng đều không bằng Cung Cửu, tự nhiên cũng không thể sánh bằng Tiểu Lão Đầu Ngô Minh được." A Phi cũng trút được gánh nặng, cười nói: "Ta biết ngay mà, thiên hạ đâu ra lắm cao thủ thế. Ha ha, bọn họ là ai? Biết đâu lần này ta có thể không cần nhờ cậy NPC mà vẫn cùng bọn họ so tài cao thấp được."
Thiên Tề Đạo Nhân khựng lại một chút, nói: "Khó nói lắm! Nhưng bốn kẻ này đều hành sự đơn độc, chưa từng hợp tác cùng nhau. Biết đâu với năng lực của huynh đệ A Phi, ngươi có thể đánh bại từng tên một!"
A Phi cười ha ha không tỏ thái độ, vẻ mặt khá tự tin. Quỷ Nha lại rõ ràng bĩu môi vẻ khinh thường. Thiên Tề Đạo Nhân tiếp tục nói: "Không biết huynh đệ A Phi có rành về NPC hệ Ôn Thụy An không?"
A Phi ngẩn ra, nói: "Biết được vài người. Gia Cát Chính Ngã, Tứ Đại Danh Bổ, Thích Thiếu Thương gì đó. Tất nhiên cũng nghe nói trong hệ thống còn có sự tồn tại của Tiêu Thu Thủy, Lý Trầm Chu, Nhậm Cuồng..., chỉ là những người như Vi Thanh Thanh Thanh quá nghịch thiên nên đã bị hệ thống phong sát rồi."
Thiên Tề Đạo Nhân gật đầu tán thưởng: "Huynh đệ A Phi biết nhiều như vậy cũng thật hiếm có. Võ công và các phái hệ Ôn Thụy An so với hệ Cổ Long thì không nghiêm ngặt bằng, vì vậy võ công của rất nhiều người không thể xếp hạng và xác định được, đâu đâu cũng là bug. Cho nên hệ thống đã điều chỉnh lại. Tuy nhiên trong hệ liệt Tứ Đại Danh Bổ có ba người, từng xuất thủ với vai quần chúng, kết quả tuy chết rất nhanh nhưng bọn họ cũng là những sát thủ lừng danh giang hồ, lần lượt gọi là Lão Bất Tử, Trung Niên Nhân, Thanh Trúc Mai. Trong những kẻ Dương Liên Đình mời đến giết ngươi, bọn họ ba người đều nằm trong số đó."
"Lão Bất Tử, Trung Niên Nhân, Thanh Trúc Mai, hóa ra là 'Lão Trung Thanh'...", sắc mặt A Phi bỗng nhiên thay đổi, khóe miệng run rẩy dữ dội.
Lão, Trung, Thanh ba người là ba cao thủ trong Tứ Đại Danh Bổ, thuộc hạ của quyền tướng Thái Kinh, võ công cực kỳ đáng sợ (nguyên tác xem Tứ Đại Danh Bổ chi Khô Lâu Họa, người viết không tốn thêm nước bọt nữa). Ngay cả những người cỡ Tứ Đại Danh Bổ cũng không phải là đối thủ của bọn họ. Năm xưa Gia Cát Tiểu Hoa từng nói với Lãnh Huyết, người đã thành tựu về kiếm học rằng, trên giang hồ có ba người võ công rất đáng sợ, chính là ba người Lão Trung Thanh đó. Gặp Lão Bất Tử thì đừng giao thủ với hắn, vì Lãnh Huyết đánh không lại. Gặp Trung Niên Nhân, việc đầu tiên Lãnh Huyết phải làm là chạy trốn; nếu gặp Thanh Trúc Mai, vậy thì chỉ có chờ chết.
Từ câu nói này có thể thấy được sự "bá đạo" của Lão Trung Thanh!
Tuy nhiên rất nhiều nhân vật hệ Ôn Thụy An đều nghe danh thì rất oai, thực tế lại chẳng qua chỉ là nhân vật quần chúng. Lão Trung Thanh chính là như vậy, ba người này chuẩn bị ra tay trừ khử Lãnh Huyết, kết quả Gia Cát Chính Ngã biết tin đã đích thân xuất thủ, một chiêu hạ gục Lão Bất Tử, dọa lui Trung Niên Nhân, cuối cùng đối diện với Thanh Trúc Mai, vì Gia Cát Chính Ngã có ân với Thanh Trúc Mai, nên Thanh Trúc Mai không nỡ ra tay, đối diện với Gia Cát Chính Ngã không hề phản kháng, tự sát mà chết.
Nếu không, những NPC cỡ như Gia Cát Chính Ngã có thể sánh vai với Độc Cô Cầu Bại, Ngô Minh, muốn giết Thanh Trúc Mai cũng phải trả giá cực lớn. Đoạn miêu tả này tuy là để làm nổi bật sự vĩ đại của Gia Cát Chính Ngã, nhưng cũng gián tiếp biểu đạt thực lực của ba người Lão Trung Thanh. Do đó A Phi vừa nghe ba kẻ này sắp tới đối phó mình, việc đầu tiên nghĩ đến là "Xong đời rồi, lần này không có NPC nào để triệu hồi nữa, làm sao thoát thân khỏi tay ba tên này đây?"
Tuy nhiên Thiên Tề Đạo Nhân dường như cảm thấy A Phi thể hiện ra quá bình tĩnh, nên nói tiếp: "Về phần người thứ tư, đó là hệ Cổ Long. Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan ngươi biết chứ, trong hệ liệt của họ có một kẻ hạ độc rất nhanh tên là Ngũ Độc Đồng Tử, tên này toàn thân đều là độc, nghe nói Dương Tổng Quản đại nhân cũng đã mời hắn tới, bảo là chỉ cần hạ độc chết ngươi một lần thì sẽ cho phép tên Ngũ Độc Đồng Tử này đọc qua độc kinh bí tịch của Thần Giáo."
A Phi nghe xong phun ra một ngụm rượu, cổ tay run lên, thốt lên đầy kinh hãi: "Ngũ Độc Đồng Tử? Mẹ kiếp! Tên này từ đâu chui ra vậy!"