Hoa Sơn.
Lần gần nhất A Phi đến Hoa Sơn cũng chỉ mới cách đây vài tuần, lúc đó phía sau núi không có nhiều cỏ như vậy, có lẽ là hệ thống cố ý làm thế vì sự xuất hiện của Đông Phương Bất Bại. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đám cỏ dài này lại tạo ra cảnh trí khá đẹp mắt, cực kỳ phù hợp cho những đôi nam nữ đến đây "lăn lộn trên giường". Khi A Phi đi được hơn trăm mét trong đám cỏ, cảnh vật trước mắt bỗng trở nên thoáng đãng, chính là căn nhà gỗ mái cỏ quen thuộc. Bên cạnh nhà gỗ có mấy NPC đang đứng hoặc ngồi, trong đó có Ninh Trung Tắc và Nhạc Linh San.
Ở đây không có một người chơi nào, A Phi không rõ đám người phái Hoa Sơn kia chạy đi đâu cả. Lúc này y cũng không rảnh mà nghĩ ngợi lung tung, sải bước tiến lên phía trước vài bước, hô lớn: "Ninh nữ hiệp!"
Ninh Trung Tắc đang cúi đầu nói chuyện với Nhạc Linh San, chợt thấy A Phi xuất hiện cũng ngẩn người ra, nói: "Hóa ra là ngươi!"
A Phi thong thả bước tới, nửa đùa nửa thật: "Ninh nữ hiệp, cô sẽ không quên tên của tôi rồi đấy chứ!", vừa nói y vừa đưa mắt nhìn nhanh qua những người khác. Lúc này Ninh Trung Tắc mới mỉm cười, nói: "A Phi công tử thật biết nói đùa, mới có mấy ngày không gặp ta tất nhiên sẽ không quên. Nhưng mà, ngươi không phải đệ tử phái Hoa Sơn, sao lại xuất hiện ở đây?"
Một câu của Ninh Trung Tắc trực tiếp đâm trúng trọng tâm, những NPC khác nghe vậy đều quay đầu nhìn về phía A Phi, trong ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và ẩn ý. Đám NPC kia vốn dĩ không để tâm mấy đến A Phi, đa phần đều chỉ coi y là một người chơi phái Hoa Sơn quen biết Ninh Trung Tắc. Giờ phút này nghe Ninh Trung Tắc nói vậy, mấy NPC kia mới biết A Phi lại là đệ tử môn phái khác.
Thông thường, việc người chơi môn phái khác xuất hiện ở sau núi Hoa Sơn cũng là chuyện bình thường, nhưng hôm nay là ngày trọng đại khi Nhật Nguyệt Thần Giáo bao vây Hoa Sơn, Đông Phương Bất Bại đích thân tới nơi. Mười vạn tinh nhuệ Thần Giáo bên ngoài kia là hàng thật giá thật, người chơi này có thể xuất hiện ở đây, tự nó đã có thể nói lên rất nhiều chuyện. Một NPC dáng vẻ trung niên nhìn A Phi từ đầu đến chân, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, nói: "Ngươi là kẻ phản bội phái Hoa Sơn!"
Giọng điệu kinh ngạc, mơ hồ mang theo chút sát khí!
Trong lòng A Phi thắt lại, nói: "Việc đó là có lý do. Không biết tiền bối là ai?"
"Ta là Viên Thừa Chí!" Người nọ trầm giọng nói, "Lý do gì khiến ngươi lại phản bội Hoa Sơn, còn bị phái Hoa Sơn truy nã? Chi bằng nói ra nghe xem."
A Phi thầm nghĩ chuyện này nói ra không phải vấn đề một hai câu là xong, nhưng Viên Thừa Chí trước mắt vốn nổi danh hiệp nghĩa, lại là người tôn sư trọng đạo nhất, nhỡ đâu nói không khéo sẽ gây ra hiểu lầm. Y trầm ngâm một lát, vừa định mở miệng thì một ông lão bên cạnh nói: "Đều sắp quy ẩn rồi, ngươi còn hỏi mấy chuyện trần tục này làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn rút kiếm thanh lý môn hộ cho phái Hoa Sơn sao?"
Giọng nói đầy uy nghiêm, A Phi lại thấy mắt sáng lên. Giọng nói này y rất quen. Chính là người vừa nãy đối thoại với Đông Phương Bất Bại. Thế là y cũng chẳng màng việc khác, vội vàng chắp tay hành lễ, nói: "Hóa ra là Phong Thanh Dương lão tiền bối! Vãn bối là Khổ Mệnh A Phi, đã ngưỡng mộ Phong lão tiền bối từ lâu!"
Phong Thanh Dương trước mắt là một ông lão thân hình tráng kiện, mặt như giấy vàng, râu ria xồm xoàm, gương mặt đầy vẻ uy nghiêm. Tuy nhiên cách ăn mặc của ông lại hơi tùy tiện, chiếc áo xám trắng khoác trên người, nhìn cũng chẳng biết đã bao lâu không giặt giũ. Có lẽ vì vừa mới giao thủ với Đông Phương Bất Bại, khuôn mặt ông có chút tiều tụy. Nhưng chút tiều tụy ấy hoàn toàn không che giấu được khí thế của ông. Đặc biệt là đôi mắt già nua tưởng chừng lờ đờ kia, khẽ đảo qua một cái, vẻ hung hãn thoáng hiện, rõ ràng nội công tu vi đã đạt đến cảnh giới cực cao.
Phong Thanh Dương hiển nhiên có địa vị rất cao ở Hoa Sơn, Viên Thừa Chí nghe vậy thì ngẩn ra. Sau đó thở dài nói một tiếng "Là" rồi không nói thêm gì nữa, chỉ vẫn cảnh giác nhìn A Phi. Bên cạnh Viên Thừa Chí còn ngồi hai ba ông lão, nhìn dáng vẻ cũng đều là tiền bối võ lâm, A Phi cũng không biết ai là Mục Nhân Thanh, ai là Tiên Vu Thông. Điều ngạc nhiên khác là ở đây còn có người phụ nữ thứ ba, tuổi còn rất trẻ nhưng nhan sắc vô cùng diễm lệ. Cô ta ngồi xa phía sau Phong Thanh Dương, nhắm mắt dưỡng thần không nói lời nào, khóe miệng còn lờ mờ vương vết máu, không biết có phải bị Đông Phương Bất Bại đả thương hay không.
"Cô ta là ai?"
Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu A Phi, y không nhớ nổi phái Hoa Sơn còn có nữ cao thủ nào. Phong Thanh Dương lại nhìn A Phi một cái, nói: "Khổ Mệnh A Phi... ừm, ta nghe Ninh Trung Tắc nhắc đến ngươi rồi. Giang hồ đồn đại ngươi là cao thủ hàng đầu trong giới người chơi, hôm nay gặp mặt, quả nhiên ngươi có bản lĩnh kháng cự được với Vân Trung Long."
A Phi lập tức quẳng những tạp niệm khác ra sau đầu, mừng rỡ nói: "Hóa ra Phong lão tiền bối cũng biết vãn bối, khà khà, xấu hổ quá, xấu hổ quá. Chút danh hão, không đáng nhắc tới!" Trong lời nói tỏ ra rất khiêm tốn, nhưng gương mặt thì không thể không phấn khích, miệng cười ngoác cả ra, điều này cũng vạch trần suy nghĩ chân thật trong lòng A Phi.
Phong Thanh Dương không nhịn được cười, nói: "Ngươi đã có thể đến đây, chắc hẳn cũng đã vượt qua sự phong tỏa của mười vạn đại quân Nhật Nguyệt Thần Giáo. Ừm, phái Hoa Sơn đã đồng ý với Đông Phương Giáo Chủ về việc quy ẩn, ngươi lúc này tới nữa cũng vô ích. Chúng ta sẽ không có nhiệm vụ nào cho ngươi đâu..."
A Phi vội vàng nói: "Phong lão tiền bối hiểu lầm rồi, vãn bối không phải đến tìm nhiệm vụ."
"Ồ? Chẳng lẽ còn có chuyện khác?"
A Phi lập tức ngẩn người, hồi lâu mới do dự nói: "Thực ra vãn bối chỉ đến xem thử. Ừm, chiêm ngưỡng phong thái của các vị tiền bối."
Phong Thanh Dương cười lớn: "E rằng là để xem phong thái của Đông Phương Giáo Chủ, tiện thể xem chúng ta đã bại dưới tay cô ta như thế nào thì có!"
Phong Thanh Dương nói thẳng tuột, chẳng hề có chút tức giận, A Phi không khỏi cảm phục trong lòng. Y ngập ngừng một lát rồi nói: "Phong lão tiền bối, nói thật với người, vãn bối có tham gia vào nhiệm vụ của Đông Phương Bất Bại, hôm nay là đến nhân tiện xem qua Đông Phương Bất Bại, đồng thời cũng tìm hiểu thực lực của người đó. Sau này nếu thật sự động thủ thì vãn bối cũng có sự chuẩn bị. Ngoài ra, Ninh nữ hiệp có ơn dạy dỗ với vãn bối, ta và Nhạc cô nương cũng coi như quen biết, trước khi họ quy ẩn đến gặp một lần, dù sao cũng không sai."
Phong Thanh Dương nghe vậy nheo mắt, đánh giá A Phi một lúc mà không nói gì. Ánh mắt của những NPC khác ở bên cạnh lập tức cũng dịu đi đôi chút. Còn Ninh Trung Tắc thì cười nói: "Đa tạ A Phi công tử đã quan tâm, chúng ta đều rất tốt. Ừm, nói đi cũng phải nói lại, hôm nay đối đầu với Đông Phương Giáo Chủ, kết cục cũng coi là không tệ. Tuy tỷ thí thua cô ta, nhưng dù sao cô ta cũng không hạ sát thủ. Ta nghĩ chắc là vì nể mặt Xung nhi."
Nhắc đến cuối, giọng bà có chút trầm xuống, A Phi cau mày.
Nếu Ninh Trung Tắc và mọi người cũng quy ẩn, thì trong một thời gian dài sẽ cách biệt với giang hồ, e là chẳng thể nghe được tin tức gì về Lệnh Hồ Xung nữa. Ninh Trung Tắc coi Lệnh Hồ Xung như con ruột, trước kia tuy không gặp mặt nhưng dù sao vẫn có đủ loại tin tức truyền tới, bà cũng có thể phát nhiệm vụ liên quan đến Lệnh Hồ Xung để người chơi đi thám thính, chuyển đạt tình hình gần đây của Lệnh Hồ Xung. Giờ quy ẩn rồi, lại chẳng biết khi nào mới tái xuất giang hồ.
Nghĩ tới đây A Phi chợt nói: "Vừa rồi ở bên ngoài, tuy vãn bối nghe không nhiều lắm nhưng cũng nghe Đông Phương Bất Bại nói, cô và Nhạc cô nương cũng không nhất thiết phải quy ẩn, chỉ cần không đối đầu với Nhật Nguyệt Thần Giáo..."
Ninh Trung Tắc cười, nói: "Ta và San nhi chẳng qua là phận nữ nhi, quy ẩn hay không quy ẩn vốn cũng không có gì khác biệt. Cách tốt nhất để không đối đầu với Nhật Nguyệt Thần Giáo, chính là đừng nhúng tay vào bất kỳ sự kiện nào liên quan đến Đông Phương Bất Bại và Lệnh Hồ Xung, nếu không chắc chắn sẽ rước lấy rắc rối. Với mối quan hệ của chúng ta và Lệnh Hồ Xung, dù chúng ta có ở sau núi không ra ngoài, cũng sẽ có kẻ cố tình gây chuyện."
A Phi há miệng, nhưng cũng không nói được câu nào để phản bác.
Ninh Trung Tắc thở dài rồi tiếp lời: "Trước đây A Phi công tử đã mang tin tức gần đây của Lệnh Hồ Xung đến cho chúng ta, chúng ta vô cùng cảm kích. Ta đã không còn chuyện gì không yên tâm, nhân tiện quy ẩn cũng là tâm nguyện của ta. Chỉ là San nhi..." Nói đến đây bà quay đầu vuốt ve mái tóc dài của Nhạc Linh San, "Con dù sao vẫn còn chuyện không yên tâm, dù có quy ẩn cũng sẽ không cam lòng. Thôi vậy, nghe sự sắp xếp của Thái sư thúc xem sao!"
Nhạc Linh San do dự một chút, vẫn gật đầu. A Phi vô cùng ngạc nhiên, thầm nghĩ Nhạc Linh San có chuyện gì không cam lòng cơ chứ. Chỉ nghe Phong Thanh Dương nói: "Về chuyện của Lâm Bình Chi, Thái sư thúc ta cũng lực bất tòng tâm. Nghe nói Nhậm Ngã Hành đã cố ý lấy trộm bản toàn văn Quỳ Hoa Bảo Điển từ hoàng cung cho hắn, mục đích là để đối phó với Đông Phương Bất Bại. Nhưng hôm nay ta giao đấu với Đông Phương Bất Bại, biết được tu vi võ công của người này đã đạt tới cảnh giới không thể tưởng tượng nổi, dù Lâm Bình Chi và những người khác có luyện bản toàn văn Quỳ Hoa Bảo Điển, dù sao thời gian cũng quá ngắn, không thể lĩnh ngộ được cảnh giới cao hơn. Sau này động thủ, chắc chắn không phải là đối thủ của Đông Phương Bất Bại. Nếu con muốn ngăn hắn lại, cách duy nhất là đích thân đứng ra. Nếu trong lòng hắn còn vương vấn chút tình nghĩa, biết đâu sẽ vì vậy mà dừng tay."
Nhạc Linh San hơi chấn động, nhìn về phía Phong Thanh Dương. A Phi nghe xong trong lòng thét lên, hóa ra là chuyện của Lâm Bình Chi, Nhạc Linh San, kẻ khổ chủ này rốt cuộc vẫn không buông bỏ được gã đó. Hóa ra cô nàng không muốn Lâm Bình Chi đi đối đầu với Đông Phương Bất Bại. Đúng rồi, đúng rồi, với bản lĩnh của Đông Phương Bất Bại ngày hôm nay, sau này dù Nhậm Ngã Hành, Lâm Bình Chi và những người khác liên thủ, về cơ bản cũng không đủ cho người ta nhét kẽ răng.
Nghĩ tới đây A Phi cũng thở dài, thầm than cho người con gái si tình này!
Lúc này, người phụ nữ đang nhắm mắt dưỡng thần phía sau Phong Thanh Dương chợt lên tiếng: "Phong lão tiền bối, Nhạc cô nương nếu đứng ra thì không thể quy ẩn được nữa, cũng dễ đối đầu với Đông Phương Bất Bại..."
"Không sai!", Phong Thanh Dương nói: "Nếu Nhạc Linh San con xuống núi lần này, sau này gặp lại Đông Phương Bất Bại sẽ không được bình yên như hôm nay nữa. Đông Phương Bất Bại có thể vì nể mặt Lệnh Hồ Xung mà tha cho con một lần, nhưng cô ta là bậc kiêu hùng một thời, sẽ không buông tha hết lần này tới lần khác đâu. Sự hiểm nguy trong đó Hoa cô nương đây cũng đã nói rất rõ ràng rồi, con tự mình phải suy nghĩ cho kỹ."
A Phi thầm nghĩ hóa ra mỹ nữ này tên là "Hoa cô nương", cái tên này thật thú vị, không biết có liên quan gì đến Hoa Anh Hùng kia không? Nhạc Linh San bên cạnh chợt nói: "Thái sư thúc, nương, con đã quyết định rồi, con muốn xuống núi!"
A Phi giật mình, lại thấy vẻ kiên quyết trên mặt Nhạc Linh San, dường như đã hạ quyết tâm gì đó. Ninh Trung Tắc thở dài, bà dường như đã biết trước Nhạc Linh San sẽ đưa ra quyết định như vậy, chỉ thương yêu vuốt ve khuôn mặt Nhạc Linh San, nói: "San nhi, con..." Nhạc Linh San nói: "Nương, đợi con giải quyết xong chuyện này, con sẽ trở về Hoa Sơn, sau này sẽ luôn ở bên cạnh nương, không bao giờ bước chân vào giang hồ nửa bước." Ninh Trung Tắc chợt mỉm cười, tình cảnh này giống hệt như nhiều năm trước, khi Nhạc Linh San vẫn còn là một đứa trẻ nói ra những lời trẻ con. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đúng là vật còn người mất, khi đó Hoa Sơn nhân đinh thưa thớt, Hoa Sơn lúc này lại phồn vinh lạ thường, nhưng đối với NPC mà nói vẫn giống như thuở ban đầu.
"A Phi công tử, ta muốn nhờ ngươi một chuyện!", Ninh Trung Tắc chợt nói với A Phi.