Huyền Vũ bị để lại trông nhà, chủ yếu là để canh giữ tù nhân.
Thạch Cơ dẫn theo Thập Nhị Nguyệt và Thanh Nha cùng nhau tiến về Hậu Thổ Điện, Dực Bắc đi phía trước dẫn đường.
Suốt dọc đường, chỉ có Thập Nhị Nguyệt và Thạch Cơ trò chuyện, Thanh Nha thỉnh thoảng mới lên tiếng, còn Dực Bắc thì luôn giữ một khoảng cách nhất định với ba người bọn họ.
---❊ ❖ ❊---
Hậu Thổ Điện, Thạch Cơ ngẩng đầu nhìn lên, nơi này mộc mạc mà dày dạn, khiến lòng người an tâm, mang lại cho người ta một cảm giác như tìm thấy chốn quay về.
Thạch Cơ nhớ tới câu nói mà Lão Tử từng nói ở Đại Khí bộ lạc: "Nhập thổ vi an".
Đại địa chính là chốn quy tụ cuối cùng của vạn vật chúng sinh, ngay cả Bàn Cổ cũng không thoát khỏi.
Hôm nay Thạch Cơ rất dễ mất tập trung, vì nguyên thần hiện giờ vẫn chưa tỉnh táo, thần trí bất định, cảm xúc cũng không ổn định.
"Cầm sư đại nhân..."
"Ừm?"
Dực Bắc gọi hai tiếng, Thạch Cơ mới thu hồi tâm trí.
"Mời!"
Dực Bắc đứng sang một bên, cung kính nhường đường cho Thạch Cơ đi trước.
"Ồ!"
Thạch Cơ gật đầu bước về phía những bậc thang màu xám vàng. Chẳng biết có phải làm từ đá hay không, tư duy Thạch Cơ lan man bước lên bậc thang, không có cảm giác gì lạ thường. Khi cô nhấc chân phải lên, cả người đứng trên bậc thang, lúc định nhấc chân bước tiếp thì thấy chân cẳng nặng trĩu.
Nặng, trọng lực sao?
Cô đã hiểu ra.
Mỗi một bậc lại mạnh hơn một bậc, Thạch Cơ không nhanh không chậm, vững vàng leo từng bậc thang.
Dực Bắc cách ba bậc thang đi theo phía sau Thạch Cơ, bước chân trầm ổn.
Hai người lần lượt bước lên đài cao. Khi Dực Bắc đi ngang qua Thạch Cơ thì hơi cúi người, sau đó sải bước đi về phía cửa điện.
Thạch Cơ thầm khen ngợi trong lòng, thật giống đại ca, đặc biệt là dáng đi này.
"Bộp."
Một tiếng giòn vang, Dực Bắc ấn một tấm lệnh bài lên cửa điện.
"Đại Vu Lệnh, Đại Vu Lệnh của đại ca!"
Thạch Cơ nhận ra tấm lệnh bài này.
Tiếng niệm chú trầm thấp vang lên, trên Đại Vu Lệnh hiện ra hai chữ Vu, đó là chữ Vu của đại Vu: Hậu Nghệ.
Chữ Hậu Nghệ xuất hiện, từng dòng chữ Vu màu xám vàng liên tiếp hiện ra trên cửa điện, cánh cửa từ từ mở ra, một thế giới đất dày màu xám vàng hiện ra trước mắt Thạch Cơ.
Thạch Cơ thoáng ngẩn người, miệng khẽ lẩm bẩm: "Đến lúc tỉnh rồi!"
Trong một thoáng, cô đã khác xưa. Dực Bắc như cảm nhận được điều gì đó bèn quay đầu lại. Trong đôi mắt trong trẻo sạch sẽ của cô, bóng hình hắn hiện lên rõ mồn một, tường tận đến mức đáng sợ, hắn dường như bị nhìn thấu từ trong ra ngoài.
Ngón tay mạnh mẽ của Dực Bắc vô thức nắm chặt lấy cây cung. Hắn không nhớ đã bao lâu rồi chưa bị người khác phân tích như một con mồi. "Xạ thủ ưu tú, chính là người quan sát bình tĩnh nhất và người tính toán chặt chẽ nhất", đây là lời của đại nhân Hậu Nghệ.
Hắn đã nghe cái tên Thạch Cơ từ miệng đại nhân Hậu Nghệ không dưới một lần, đại nhân từng nói cô ấy là người tính toán có thiên phú nhất mà ngài từng gặp.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, cô ấy sợ rằng ngay cả trên đầu hắn có bao nhiêu sợi tóc cũng đã đếm sạch rồi.
Thạch Cơ chỉ liếc nhìn Dực Bắc một cái, dưới góc độ của một xạ thủ, cô đã quan sát người kế thừa của đại ca mình.
Thạch Cơ bước qua Dực Bắc, tiến vào đại điện, biến mất trong màu đất vàng.
Toàn cảnh một màu xám vàng, cô đang đi xuống dốc, một con dốc rất thoải, không nhìn thấy bất kỳ độ dốc nào, nhưng cô lại biết mình đang đi xuống. Cô chợt nảy ra một ý nghĩ, cô có lẽ đang muốn đi xuống tận lòng đất, để đo xem đất dày bao nhiêu?
Cô đi rất lâu, sáu ngàn bảy trăm chín mươi hai bước, thì đi tới đáy dốc. Cô rất thất vọng, hóa ra chỉ là một cái hố sâu, đếm công cốc rồi.
Một khuôn mặt cười.
Đúng vậy, nó đang cười cô.
"Xào xạc xào xạc..."
Đó là tiếng cười.
"Ngươi cười cái gì?"
Thạch Cơ nghiêm túc hỏi.
Khóe miệng khuôn mặt cười lớn trên mặt đất bỗng thẳng đuột ra.
"Ta không cười."
Một giọng nói non nớt vang lên.
"Được rồi, ngươi không cười."
Thạch Cơ nói.
Trên mặt đất, khuôn mặt lớn được vẽ lên với một nét dọc ở giữa, phía dưới là một nét ngang, hai bên cong lên, nó lại cười. Nét dọc là mũi, nét ngang là miệng, giờ đã thành một vòng cung.
"Ngươi có biết đất dày bao nhiêu không?"
Thạch Cơ hỏi.
"Biết chứ!"
Giọng nói đáp lại một cách giòn giã.
Thạch Cơ nhướn mày, cô cũng chỉ hỏi đại khái, không ngờ nó lại thực sự biết.
Thạch Cơ cúi người hành lễ: "Xin chỉ giáo cho."
Khóe miệng khuôn mặt cười cong lên cao hơn nữa.
"Ngươi nghe cho kỹ đây." Giọng trẻ con kiêu kỳ nói, "Bàn Cổ đại thần khai thiên lập địa, trời ở trên đó, đất ở dưới đó, Bàn Cổ ở chính giữa. Trời đất một ngày chín biến, trời mỗi ngày cao thêm một trượng, đất mỗi ngày dày thêm một trượng, Bàn Cổ mỗi ngày cao thêm một trượng, cứ thế suốt một vạn tám ngàn năm. Số trời cực cao, số đất cực sâu, Bàn Cổ cực dài."
"Nói như vậy, trời cao sáu triệu năm trăm bảy mươi ngàn trượng, đất dày sáu triệu năm trăm bảy mươi ngàn trượng, mà thân hình Bàn Cổ còn vượt xa sáu triệu năm trăm bảy mươi ngàn trượng." Thạch Cơ tính toán.
Khuôn mặt lớn lộ vẻ hoang mang.
Thạch Cơ đã hiểu, nó cũng giống như Hữu Tình nhà cô, không biết làm toán.
"Đa tạ Điện linh đã cho biết."
Thạch Cơ cúi người hành lễ với khuôn mặt vẽ trên cát đất, bất kể chính xác hay không, cuối cùng cô cũng biết trời cao bao nhiêu và đất dày bao nhiêu rồi.
Khuôn mặt đất đơn giản lại cười:
"Xào xạc xào xạc..."