Thạch Cơ lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi tiếng cười sột soạt biến mất, tiếng trẻ con trong trẻo lại vang lên:
“Ngươi tới để học chú văn sao?” Điện linh hỏi.
“Phải.” Thạch Cơ đáp.
“Ừm… ừm…” Điện linh suy nghĩ một hồi rồi nói: “Được thôi!”
Dứt lời, khuôn mặt lớn được vẽ bằng những nét đơn giản biến mất, Thạch Cơ tập trung cao độ.
“Sột soạt…”
Âm thanh đến từ dưới chân nàng.
“Bắt đầu nhé!”
Giọng trẻ con vui vẻ vang lên từ dưới đất.
Thạch Cơ đứng yên tại chỗ, đôi chân nàng cày trên lớp đất vàng dày đặc tạo thành những vệt sâu. Nàng không động, là đại địa đang động, cả người nàng như một cây bút treo cố định, đại địa như bàn cát, bút treo không nhúc nhích, bàn cát di chuyển trước sau trái phải, đại địa viết ra một văn tự.
“Địa!”
Đây là đại địa chủ động viết, cũng là nàng cùng đại địa viết, giống như người lớn nắm tay trẻ con dạy viết chữ, một chữ là nét bút của cả hai, vừa là người lớn viết, cũng vừa là trẻ con viết.
Điểm đặc biệt lúc này là trẻ con đang nắm tay người lớn để viết, Thạch Cơ chính là người lớn bị động viết đó.
Một văn cùng viết.
Sâu trong tầng đất truyền ra âm thanh trầm hùng: “Địa!”
Thạch Cơ đọc theo: “Địa.”
Chữ viết thành văn, niệm thành chú, chú văn hợp nhất.
Trước mắt nàng, đại địa biến hóa, chốc lát là bình nguyên bát ngát, chốc lát là núi cao hiểm trở, chốc lát là khe rãnh chằng chịt, chốc lát là đồi núi nhấp nhô, chốc lát là băng tuyết ngập trời, chốc lát là đại mạc vô tận…
Các dạng địa hình nàng từng thấy như đèn kéo quân lướt qua trước mắt.
Địa chi nhất văn bao hàm vạn vật.
Thạch Cơ lĩnh ngộ.
Chẳng biết từ lúc nào, đại địa cùng nàng viết văn tự "Địa" đã vặn vẹo thành một khuôn mặt cười.
Khuôn mặt cười nét vẽ đơn giản không ngừng thay đổi biểu cảm, mặt lúc kéo dài, lúc ép bẹp, lông mày lúc cong, lúc thẳng, rất biết chơi trò biến mặt.
“Xin điện linh tiếp tục truyền thụ!”
“Ừm… ừm… được thôi!”
“Sột soạt…”
Thạch Cơ phi nước đại, hay nói đúng hơn là đại địa di chuyển nhanh chóng, Thạch Cơ như ngón tay vạch trên cát mà phác họa trên đại địa, những vệt nàng tự tay viết thì đương nhiên nàng hiểu rõ nhất.
“Khôn!”
Chữ Khôn trong địa thế Khôn.
Hậu đức tải vật, Càn Khôn tương đối, Càn nam Khôn nữ, là đại văn của nữ tính, ẩn ý sâu xa không kém gì chữ Địa.
---❊ ❖ ❊---
“Xin điện linh tiếp tục!”
“Ừm… ừm… được thôi!”
Đại địa nhô cao, một đại văn: “Sơn!”
“Sơn.”
“……Được thôi!”
Đại địa lún xuống, một đại văn: “Hác!”
“Hác.”
“Xin tiếp tục.”
Đại địa chạy băng băng, một đại văn: “Nguyên!” Chữ Nguyên trong cao nguyên.
“Nguyên.”
“Tiếp tục!”
“……Ồ!”
“Pha!”
“Pha.”
---❊ ❖ ❊---
“Mai!”
“Mộ!”
“Táng!”
“Phần!”
“Tràng!”
“Đàn!”
“Điền!”
“Cấu!”
“Chỉ!”
“Vực!”
“Cảnh!”
“Khảm!”
---❊ ❖ ❊---
“Dực.”
“Xin tiếp tục!”
Khuôn mặt cười vẫn như cũ, nhưng là đang ngây ngô cười.
“Còn xin điện linh tiếp tục!”
Thạch Cơ lại thỉnh cầu.
“Sột soạt…”
Là tiếng cười ngây ngô.
“Ngươi cười cái gì?”
“Ta không cười!”
Đường thẳng đại diện cho cái miệng căng thẳng, ý nói nó không cười.
“Được thôi, ngươi không cười, còn xin điện linh tiếp tục truyền thụ.”
“Hết rồi!”
Giọng trẻ con dứt khoát.
“Hết rồi?”
“Ừm.”
“Sột soạt…”
Cười ngây ngô.
“Tổ Vu văn đâu?”
Vẫn cười ngây ngô.
Thạch Cơ im lặng một lát, nàng đi khắp mười một điện, đây là lần đầu tiên gặp phải loại điện linh này, lười biếng trễ nải thì chớ, không thỉnh không động thì chớ, lúc này lại còn giả ngu giả ngơ định lấp liếm cho qua chuyện.
“Nói đi, làm sao mới chịu truyền Tổ Vu văn cho ta?” Thạch Cơ trầm giọng hỏi.
Khuôn mặt tròn bằng nét vẽ đơn giản xẹp xuống, nhăn nheo lại, biến thành một cái bánh bao.
Giọng trẻ con yếu ớt ấp úng nói: “Người… người… người ta… quên… quên rồi!”
“Quên rồi?!”
Thạch Cơ bị chấn động đến mức ngơ ngác.
Khuôn mặt đất đơn giản nhạt dần rồi tan biến, chuồn mất.
“Ngươi đi đâu?”
“Người… người… người ta đi ngủ, đi tìm bọn họ trở về?”
“Tìm trở về?” Thạch Cơ nhướng mày.
“Ừm, lúc người ta nằm mơ đã làm mất rồi, ngủ một giấc nữa là tìm được thôi!” Giọng trẻ con đầy tự tin nói.
“Thật chứ?” Thạch Cơ tỏ ý nghi ngờ sâu sắc.
“Ừm.”
“Bao lâu?”
“Hả?”
“Ta hỏi ngươi ngủ một giấc mất bao lâu.” Thạch Cơ kiên nhẫn hỏi.
“Ừm… ừm… ừm…” Giọng trẻ con ừm hồi lâu rồi lại vạch những đường ngang trên đất:
“Sột…” một đường.
“Sột…” hai đường.
“Sột…” ba đường.
“Sột…”
Vạch rất nhiều đường sau đó, điện linh đếm không xuể, trực tiếp quẹt một câu: “Phải xem khi nào gọi ta dậy.”
Thạch Cơ cạn lời, đây là loại nhân vật nếu không ai gọi thì có thể ngủ một giấc đến tận thiên hoang địa lão.
“Nếu ta gọi ngươi dậy ngay bây giờ thì sao?”
“Người ta còn chưa ngủ!”
“Ngày mai thì sao?”
“Người ta còn chưa ngủ say!”
“Ngày kia thì sao?”
“Người ta còn chưa nhập mộng!”
“Rốt cuộc ngươi cần bao lâu?”
“Người… người… người ta cũng không biết!”
“Hả?” Thạch Cơ tức đến bật cười.