Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 2740 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 279
Khai Thiên Nhất Quyền

❊ ❊ ❊

Lấy trời làm bàn cờ, lấy sao làm quân, ai kẻ dám hạ?

---❊ ❖ ❊---

Ánh trăng như màn, ánh mặt trời dọc ngang, chu thiên âm dương tinh thần rơi quân, sáng tối thay phiên, đạo lý đan xen, thành Tứ Phương Tinh Thần Đạo Đồ, phân Tứ Tượng, chuyển Ngũ Hành, thành Bát Quái, diễn Cửu Cung, sinh sinh bất tức, đại diễn chu thiên chi biến!

“Oanh!”

Mười một vị Đại Địa Chủ Tể, vạn trượng Tổ Vu chân thân, cái thế khoáng thế Ma Thần, mười một nắm đấm khiến thiên địa vũ trụ chiến lật, nện trên Phong Thiên Đạo Đồ. Đạo Đồ kịch chấn, phảng phất như cả bầu trời đều đang chấn động, vũ trụ oanh minh, thiên khung lay động, nhất thời, ánh trăng thất sắc, ánh mặt trời đứt đoạn, tinh tử phá diệt, đạo lý bị đánh tàn, Tứ Tượng không toàn, Tứ Phương Tinh Thần Đạo Đồ tàn khuyết, chu thiên khó chuyển, đại đạo khó diễn!

“Ông”

Nhật lạc kỳ quang, nguyệt lạc kỳ hoa, tinh lạc kỳ mang, chu thiên tái diễn, Đạo Đồ lật qua một trang, Thiên Đế bệ hạ cùng Yêu Soái đại nhân hỗ chấp âm dương, rơi quân chu thiên, Đạo Đồ thành mới, đại đạo trọng diễn, Tứ Phương Tinh Thần Đạo Đồ đổi mới, phảng phất như thay một bầu trời mới.

“Lại đến!”

Đế Tôn thanh âm dày nặng đè ép tất cả.

“Hừ!”

Ma Thần xuất quyền!

Mười một nắm đấm, như một mà tới, đơn giản trực tiếp, nhưng lực lượng ẩn chứa trong đó lại khiến thiên địa chiến lật.

“Oanh”

Thương khung lay động, Hồng Hoang oanh minh, Đạo Đồ kịch chấn, rũ xuống đầy trời ánh mặt trời, ánh trăng, tinh mang, chu thiên ngưng trệ, Tứ Phương Tinh Thần Đồ tàn khuyết.

Thái Dương, Thái Âm nhị tinh ở trước, chu thiên âm dương ức vạn tinh thần theo sau, ánh mặt trời, ánh trăng trút xuống, chu thiên tinh mang như mưa, chu thiên bổ toàn, đạo lý tái sinh, Đạo Đồ trọng chỉnh, lại lật một trang!

“Oanh!”

Một quyền một quyền, một trang một trang, quyền càng ngày càng giản, đồ càng ngày càng phồn, lấy cái chí giản của đất công cái chí phồn của trời, lấy cái quả của mười một người công cái chúng của ức vạn người!

Thiên Đế bệ hạ ở Yêu Đế Tinh cùng Yêu Sư đại nhân ở Yêu Sư Tinh kề bên rơi quân, Hà Đồ Lạc Thư làm bàn cờ, chu thiên tinh thần làm quân, không phải là đối dịch, mà là bố cục, nhật nguyệt tinh thần nhập hoài, chu thiên tinh thần ở trong tâm, hai người đồng tâm, chu thiên đại diễn.

Một ván một ván, càng bố càng tinh, càng đi càng sâu, ngàn năm vạn năm bế quan tham ngộ không bằng một lần chu thiên rơi quân, hai người mỗi người chấp âm dương, tâm thần hợp chu thiên chi số, đại diễn vô cùng, đạo lý vô tận, rơi quân phân trình, lần lần thăng hoa, mỗi lần bàn cờ bị đánh lật, mỗi lần ván cờ bị đánh loạn, sau đó lại rơi quân, luôn có phiên thiên chi ngộ.

Trận ở thăng hoa, quyền cũng ở mài giũa, một quyền một quyền, nắm đấm của mười một người càng dựa càng chặt, hoảng như quyền của một người, quyền của mười một người, quyền của một người, tương tự Bàn Cổ, trăm năm tham ngộ, không bằng một quyền một quyền mài giũa.

Khí tức đáng sợ đến cực điểm càng ngày càng khủng bố, thiên địa chiến lật, chúng sinh hoảng hoảng.

Mười một đạo Đại Địa Pháp Tắc dung hợp, mười một đạo sát khí cuồng bạo đến cực điểm, trầm trọng đến cực điểm giao dung, hư không bị lấp đầy, thương khung bị áp sập, không gian từng tấc vỡ vụn...

Khai Thiên chi quyền!

“Oanh!”

Một cái lỗ hổng to lớn vô cùng, Tinh Thần Đạo Đồ bị quyền đấm xuyên qua, ánh trăng mất đi, tinh mang hủy diệt!

Tinh đồ phía sau mảng lớn tinh thần vỡ vụn, mưa lửa sao băng, chín tầng trời ai minh.

“Ha ha ha ha ha...”

Mười một vị cái thế Ma Thần phóng tiếng cười to, tiếng chấn cửu thiên thập địa, ức ức vạn sinh linh vùi đầu bịt tai run rẩy, thiên địa vũ trụ đều bao phủ dướithao thao ma uy, bốn phương đều tĩnh!

“Ha ha ha ha...”

Mười một vị Ma Thần vui mừng như điên, không phải vì đánh vỡ Chu Thiên Tinh Đồ, mà là vì bọn họ cùng nhau bước vào một cái ngưỡng cửa, mười một người đồng tâm, mười một người đồng quyền, Khai Thiên chi quyền, Bàn Cổ chi quyền, bọn họ làm được rồi.

“Đang...”

Một tiếng chuông vang bốn phương, một tiếng làm trong trẻo thiên vũ.

Ma âm biến mất, thiên địa một mảnh thanh minh.

“Thái Nhất, cứ mãi rúc ở phía sau gõ cái chuông rách của ngươi thì tính là bản lĩnh gì? Có bản lĩnh, ngươi ra đây, ta Chúc Dung cùng ngươi đơn đả độc đấu!”

Chúc Dung tay phải nắm quyền, tay trái cầm thương chỉ thẳng về phía Thái Dương Tinh cười nhạo khiêu khích.

“Có bản lĩnh thì ra đây!”

Cộng Công vung động Đoạn Thủy Câu ước chiến.

“Ha ha ha... Thái Nhất, ra đây!”

“Thái Nhất, ra đây!”

Từng vị Tổ Vu buông lời khiêu khích.

Chín tầng trời truyền đến một tiếng hừ lạnh, thanh âm lạnh lùng kiêu ngạo đến cực điểm truyền tới: “Thủ hạ bại tướng, có tư cách gì thách thức bổn hoàng?”

Một câu nói làm tức mấy vị Tổ Vu tỳ khí nóng nảy giận dữ nhảy dựng lên.

“Ngươi... ngươi... ngươi muốn chết!”

Chúc Dung một thân gầm thét nhảy lên ba vạn trượng, hỏa diễm cự nhân bạo quyền nộ đả tinh không.

“Ông!”

Bắc Phương Đế Tinh rơi xuống một đạo tinh quang.

“Oanh!”

Bạo quyền nộ sát, vạn trượng hỏa diễm, Chúc Dung vạn trượng chân thân bị oanh xuống tinh không!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:68
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.