Tất cả những người này và rất nhiều người khác nữa, đều nhận được thiệp cưới của cô Constanzia Corleone, được tổ chức vào thứ bảy cuối tháng tám năm 1945. Thân sinh của cô dâu, chính là Ông Trùm Corleone, chẳng hề quên bạn bè, láng giềng xưa, cho dù bây giờ ông đã dọn đến một cơ ngơi đồ sộ ở Long Island. Tiệc vui sẽ được tổ chức ngay tại tư gia Ông Trùm và kéo dài suốt cả ngày. Đây quả là một dịp trọng đại. Vì chiến tranh với tụi Nhật đã chấm dứt, chẳng ai còn phải lo canh cánh con gái họ phải ra mặt trận nữa. Đám cưới lúc này đúng là dịp cho mọi người bày tỏ niềm vui.
Vậy là sáng thứ bảy đó, bạn bè Ông Trùm túa về từ New York để chúc mừng ông với bao thư căng phồng toàn tiền mặt, tuyệt đối không có ngân phiếu, để làm quà mừng cô dâu. Trong mỗi bao thư là những tấm thiệp ghi rành mạch danh tánh người tặng, và những lời tỏ tình trọng vọng Bố Già. Vì lòng quý trọng mới thật sự là điều cần thiết.
Ông Trùm Vito Corleone là người chưa hề làm ai phải thất vọng khi có việc đến nhờ xin ông giúp đỡ. Ông chưa hề hứa suông, chưa hề nại có khó khăn vì những áp lực mạnh hơn ông. Chẳng cần thiết phải là bạn bè, cũng chẳng phải lo không có gì để đền ơn đáp nghĩa. Chỉ cần một điều. Là chính kẻ đó phải tự chứng tỏ một mối thân hữu chân tình. Chỉ cần có vậy thôi, rồi bất phân nghèo giàu, khố rách áo ôm, Ông Trùm Corleone sẽ ra công sức mà quẳng gánh lo đi cho kẻ đó. Đáp lại ông được gì? Tình bạn, tước vị đầy tôn quý "Ông Trùm", và đôi khi, nếu thân tình hơn thì "Bố Già". Và có lẽ, để chứng tỏ lòng tôn kính, không cần biết đến bạc tiền, chỉ vài món quà nho nhỏ, chẳng hạn một bình rượu nho cất tại nhà, một giỏ bánh ớt taralles trang trí thêm trên bàn tiệc Giáng sinh nhà ông. Nhưng cũng phải hiểu rằng, nên chứng tỏ mình đã nằm trong số nợ của ông, để khi ông cần gọi đến làm giùm vài việc nho nhỏ, thì phải sẵn sàng.
Lúc này, trong ngày trọng đại, ngày cưới của con gái, Ông Trùm Vito Corleone đứng đón khách ngay tại cửa, toàn là người quen biết, tất cả đều là người thân tín. Đa số họ đều từng mang ơn, mắc nợ Ông Trùm, nên gặp dịp thân mật như thế này, được thoải mái kêu ông bằng "Bố Già". Tất cả những người lo cho ngày vui này đều là bạn bè. Một chiến hữu cũ mừng toàn bộ rượu uống trong đám cưới, lại lãnh luôn vai trò pha chế. Đám phục vụ bàn là bạn bè của mấy cậu con trai Ông Trùm. Bà Trùm và các bà bạn lo nấu nướng, còn trang trí cho khu vườn rộng nửa mẫu là phần hành của bạn bè cô dâu.
Ông Trùm đón tiếp mọi người giàu nghèo, sang hèn – đều nồng hậu như nhau. Ông không hề lơ là bỏ sót một ai. Phong cách của ông là vậy. Đám khách cứ trầm trồ là trông Ông Trùm trong bộ lễ phục quá bảnh, sơ ý dám lầm tưởng ông là chú rể.
Đứng đón khách với Ông Trùm là hai trong ba cậu con trai của ông. Cậu cả tên rửa tội là Santino, nhưng mọi người–trừ Ông Trùm–thường gọi là Sonny, cậu không được cánh già ưa, nhưng lại được giới trẻ rất khoái. Là gốc Ý, dân Mỹ thế hệ thứ nhất, Sonny cũng thuộc hạng cao ráo, nó cao đến hơn thước tám, lại thêm mái tóc quăn nghễu nghện trên đầu, trông lại càng có vẻ cao hơn. Nó có khuôn mặt và thể hình của thần ái tình Cupid, nhưng cặp môi dày đầy nhục dục và cái cằm chẻ trong dâm đãng lạ. Nó vạm vỡ như một con bò mộng, người ta đồn rằng nó được trời ban giống quý đến nỗi cô vợ của nó hãi cái giường như ngày xưa những kẻ vô đạo khiếp sợ cực hình tra tấn vậy. Cũng có những lời đồn đại, khi mới lớn, cậu cả đi chơi bời bậy bạ, đám chị em ta mới nhìn thấy đã phát khiếp, đòi giá gấp đôi.
Ngay tại tiệc cưới mà mấy mụ nạ dòng hông to, miệng rộng cũng đưa mắt lúng liếng với Sonny. Nhưng trong ngày đặc biệt này, mấy mụ chỉ tốn công, chẳng được gì. Vì Sonny Corleone, bất chấp sự hiện diện của vợ và ba đứa con nhỏ, đã lên chương trình với cô nàng phù dâu Lucy Mancini. Cô nàng, biết tỏng ý định của Sonny, trong bộ váy áo hồng, một vòng hoa trên mái tóc đen, đang ngồi bên một bàn kê ngoài vườn. Nó tống tình Sonny từ tuần trước trong buổi diễn tập cho lễ cưới, nó đã véo tay Sonny ngay sáng hôm đó, trước bàn thờ.
Con bé chẳng quan tâm việc Sonny không bao giờ có thể trở nên lừng lẫy được như ông bố. Sonny mạnh mẽ, can đảm, hào phóng cả trong chuyện làm tình. Nhưng nó không có được đức khiêm nhường của Bố Già, nó nóng nảy, bộp chộp trong phán đoán. Mặc dù nó là cánh tay đắc lực của bố trong công việc, nhưng ít ai có thể tin nó là người kế vị.
Con thứ hai của Ông Trùm, Frederico, thường được gọi là Fred hay là Fredo, là mẫu con trai lý tưởng của các bậc cha mẹ Ý. Có trách nhiệm, trung tín, luôn tuân theo lời bố, ba mươi tuổi vẫn sống cùng bố mẹ. Thấp người, vạm vỡ, không đẹp trai, nhưng có mái tóc truyền thống của gia đình, mái tóc quăn, xù xù trên khuôn mặt tròn có cặp môi dày. Chỉ có điều, môi của Fred trông không có vẻ dâm đãng như anh nó. Với kiểu sống khô khan, nó như cái đuôi của bố, chẳng bao giờ gây rắc rối, phiền toái cho ông vì những vụ mèo chuột lăng nhăng. Ngoài những nét tốt đó, nó không có sức thu hút, thiếu cái mãnh lực mãnh thú, điều tối cần thiết cho một tay lãnh đạo, vì vậy nó không thể trở thành người kế vị của gia đình.
Michael Corleone, con trai út, không đứng cùng bố và hai anh, mà ngồi bên cái bàn khuất tận góc vườn, vậy mà cũng không thoát khỏi sự chú ý của bạn bè, của gia đình.
Là con út, Michael Corleone cũng là đứa con duy nhất không làm theo chỉ thị của Bố Già. Mặt mày nó không có vẻ nặng nề như hai anh, tóc nó thẳng thớm, chứ không quăn. Nó có làn da nâu sáng, mà nếu là con gái thì phải gọi là làn da mỹ miều. Nó có nét đẹp trai hơi ẻo lả. Vì vậy, khi nó còn nhỏ, ông bố chỉ lo cậu út thiếu nam tính. Đến năm Michael mười bảy tuổi ông mới hết lo.
Lúc này cậu út đang ngồi tại một bàn nơi góc vườn để chứng tỏ nó chẳng liên can gì tới công việc của bố và gia đình. Ngồi cạnh nó là một cô gái Mỹ mà mọi người đã từng nghe nói, nhưng hôm nay mới biết mặt. Tất nhiên nó giới thiệu cô nàng với mọi người, kể cả gia đình. Nhưng hình như mọi người đều thờ ơ, vì họ thấy con nhỏ gầy quá, dịu dàng quá, mặt mày trí thức quá, nói năng thoải mái quá. Đến cái tên nghe cũng chướng, Kay Adam. Nếu cô ả có bảo gia đình cô đã sống trên đất Mỹ từ hai trăm năm trước và cái tên cô rất thông dụng, cũng chẳng ai thèm quan tâm.
Khách khứa đều nhận thấy ông trùm làm lơ cậu út. Trước chiến tranh, Michael là cục cưng của ông và chắc chắn được chọn để kế vị ông lo việc nhà khi đến lúc. Nó có đầy đủ nội lực và trí thông minh của ông bố hiển hách, một loại người có khả năng bẩm sinh làm mọi người nể trọng. Nhưng khi Thế chiến II bùng nổ, Michael xung phong vào thủy quân lục chiến, bất chấp nghiêm lệnh của Bố Già.
Bản thân Ông Trùm chẳng ham gì cái chuyện con ông phục vụ và chết cho tụi nước ngoài. Thế là ông chi ra cả đống tiền để hối lộ bác sĩ, chạy chọt để cậu út không phải vào quân đội. Nhưng Michael đã hơn hai mươi mốt tuổi, chẳng có gì ngăn được quyết tâm của nó. Nó đầu quân và chiến đấu trên vùng Thái Bình Dương. Nó được thăng tới đại úy và có nhiều huy chương. Năm 1944, hình ảnh và chiến tích của nó được đưa lên tạp chí Life. Một người bạn đưa tờ báo cho Ông Trùm đọc (người trong gia đình thì không dám), Ông Trùm khinh miệt càu nhàu:
– Nó lập kỳ công cho người xa lạ đấy.
Đầu năm 1945 Michael Corleone giải ngũ vì bị thương, nó không ngờ vụ này do chính Ông Trùm thu xếp. Nó ở nhà vài tuần, rồi chẳng hỏi han bàn bạc với ai, nó nhào vào đại học Dartmouth ở Hanover, New Hampshire. Hôm nay nó mới vác mặt về nhà, dẫn theo con vợ tương lai, một đứa con gái Mỹ chẳng ra làm sao cả.
Michael Corleone vui vẻ kể những mẩu chuyện lặt vặt về mấy vị khách đặc biệt trong tiệc cưới cho Kay Adam nghe. Nó khoái trá vì Kay thấy các vị khách có vẻ là lạ. Vì nó biết Kay luôn thích thú bất cứ cái gì mới lạ. Rồi sau cùng, Kay chú ý đến một nhóm các ông đang bao quanh một thùng gỗ đựng rượu nho. Đó là Amerigo Bonasera, Anthony Coppola, Luca Brasi và ông chủ lò bánh mì Nazorine. Kay nhận xét bốn vị này chẳng có vẻ gì là vui vẻ trong ngày cưới. Michael cười cười:
– Đúng vậy, mấy ông ấy chờ đợi để gặp riêng bố anh đấy. Chắc lại xin xỏ nhờ vả gì đây.
Thật vậy, cả bốn cha này luôn dõi mắt về phía Ông Trùm. Khi Ông Trùm đang tiếp đón khách khứa, một chiếc Chevrolet đen lù lù tiến đến đậu chênh chếch gần khu vực nhà ông. Hai thằng ngồi ghế trước, chẳng cần giấu diếm, rút sổ ghi ghi chép chép mấy số xe đậu quanh nhà. Sonny quay lại bảo bố:
– Chắc tụi cớm quá.
Ông Trùm nhún vai:
– Chúng nó làm gì, mặc xác. Mình đâu có làm chủ đường phố.
Cái mặt nặng chình chịch của Sonny đỏ lên vì giận:
– Mấy thằng khốn nạn thật, không coi ai ra gì hết.
Nó bước xuống thềm, băng ngang khu nhà, tiến tới cái xe đen. Nó gí cái mặt đầy nộ khí sát mặt tên lái xe, thằng này tỉnh bơ, chìa ra cái thẻ màu xanh. Sonny lẳng lặng lùi lại, phun mỗi bãi nước bọt vào cánh cửa xe, rồi quay vào. Nó hy vọng thằng tài xế nổi sùng, nhào ra khỏi xe, đuổi theo nó vào nhà. Bước lên thềm, đến gần Ông Trùm, nó bảo:
– Tụi FBI. Tụi nó ghi số xe của khách. Lũ cà chớn.
Ông Trùm đã biết đám đó là ai. Nhưng ông đã căn dặn bạn bè, thủ hạ đừng đến dự đám cưới bằng xe riêng của họ. Và mặc dầu ông không đồng ý cái lối cư xử ào ào, nóng nảy của Sonny, nhưng hành động của nó cũng được việc, nó chứng tỏ rằng tụi cớm đến là ngoài ý muốn của ông. Riêng ông không hề tức giận vì chuyện này. Đã từ lâu, ông học được một điều, sống trên đời này phải biết nhịn nhục, còn sống được là còn có cửa phục thù. Chính sự "biết điều" này làm Ông Trùm không hề mất "tính khiêm nhường", cái đức tính mà tất cả bằng hữu ông đều nể phục.
Ban nhạc bắt đầu chơi trong khu vườn phía sau nhà, Ông Trùm dẹp bỏ những ý nghĩ về cái đám "không mời mà tới" qua một bên. Khách khứa đã đông đủ, ông dẫn hai cậu con bước vào dự tiệc.
Trong khu vườn rộng chứa hàng trăm khách, một số người khiêu vũ trên bục gỗ, trang trí đầy hoa, một số khác ngồi bên những bàn dài ê hề món nhắm và bình rượu nho đen cất tại nhà. Cô dâu Connie Corleone rạng rỡ ngồi nơi bàn đặc biệt cùng chú rể và đám phù dâu, phù rể. Đám cưới tổ chức theo lối quê mùa, cổ lỗ kiểu Ý. Chẳng hợp gu cô dâu tí nào, nhưng Connie đành chịu để làm vui lòng bố, vì nó đã làm ông rất bất mãn khi quyết định lấy thằng này.
Chú rể Carlo Rizzi chỉ có phân nửa dòng máu Sicily, vì bố nó gốc Sicily, mẹ dân Bắc Ý, nên nó thừa hưởng từ mẹ mái tóc vàng và hai mắt xanh lè. Cha mẹ nó sống ở Nevada, nhưng nó phải rời bỏ tiểu bang này vì bị vụ rắc rối nhỏ với pháp luật. Ở New York nó gặp Sonny, vì thế mới quen được Connie. Tất nhiên, Bố Già nhờ ngay mấy ông bạn thân tín làm một màn điều tra lý lịch, ông được báo cáo là cái vụ rắc rối của thằng Carlo chỉ là sự bất cẩn súng ống của tuổi trẻ, chẳng có gì quan trọng, việc làm sạch sẽ lý lịch cho thằng nhỏ thật dễ dàng. Họ cũng báo cho Ông Trùm rất chi tiết về dịch vụ bài bạc hợp pháp ở Nevada, điều này làm ông rất quan tâm.
Connie Corleone không xinh lắm, gầy và nhút nhát, và chắc chắn càng về già càng hay bẳn gắt. Nhưng hôm nay trong bộ váy cô dâu màu trắng và cái vẻ sôi nổi của một trinh nữ, trông nó đẹp hẳn ra. Nó cứ giấu tay dưới bàn mà tìm vế của chú rể, miệng thì chu ra hôn gió chàng. Nó thấy thằng chồng nó đẹp trai cực kỳ. Vì hồi nhỏ Carlo phải lao động ngoài trời trên sa mạc, nên bây giờ trong bộ quần áo chú rể, cơ bắp tay và vai nó vẫn cứ cuồn cuộn phồng lên. Nó vừa đắm đuối nhìn sâu vào đôi mắt si mê của cô dâu, vừa châm rượu cho con bé. Nó tỏ ra là một thằng chồng rất phong nhã, lịch sự, cứ như cả hai đứa đang đóng kịch vậy. Mắt thằng mãnh cứ láo liên cái bóp lụa to đùng, căng cứng tiền mừng, mà con bé đeo tò tò bên vai. Khoảng bao nhiêu nhỉ? Mười ngàn? Hai chục ngàn? Carlo Rizzi tủm tỉm. Đây mới chỉ là bước khởi đầu thôi. Cuối cùng thì nó cũng lọt được vào mỏ vàng. Trong đám khách, có một tay trẻ tuổi mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao, cũng đang "nghía" cái bao tiền trên vai con bé. Nhưng cũng vì "chết cái nết không chừa" mà thằng Paulie Gatto mơ mộng vớ vẩn thế thôi, chứ tại đây mà cuỗm cái bao tiền đó, chẳng khác nào trẻ con dùng súng đồ chơi hạ thiết giáp thứ thiệt. Nó ngồi ngó xếp nó, lão Peter Clemenza, mập thù lù, đang cuốn lấy mấy đứa con gái trên sàn nhảy, trong điệu Tarantella vừa thô kệch vừa mạnh mẽ. Clemenza cao quá khổ, bự quá khổ, cái bụng bự sự dâm đãng của lão cứ cà cưa vào ngực mấy cô gái nhỏ con, làm đám khách sướng quá hét toáng lên mà hoan hô ầm ĩ. Mấy mụ nạ dòng níu lấy lão để được làm bạn nhảy kế tiếp. Đám trẻ đành kính cẩn nhường sân, đứng ngoài mà vỗ tay tán thưởng, trong khi cây mandolin phừng phừng phụ họa. Cuối cùng, Clemenza lăn đùng ra ghế, thằng Paulie Gatto vội bưng cho lão ly rượu nho trắng, lau mồ hôi cho lão bằng cái khăn tay bằng lụa. Clemenza vừa ừng ực uống vừa thổi phì phò như một con cá voi. Chẳng cám ơn thì chớ, lão còn té tát mắng:
– Đi lo việc của mày đi. Không phải làm giám khảo khiêu vũ. Rảo vòng vòng coi mọi chuyện có ổn không.
Thằng Paulie chuồn ngay vào đám đông.
Ban nhạc nghỉ giải lao. Một anh chàng tên Nino Valenti vớ ngay cái mandolin, gác một chân lên ghế, cất tiếng ca một bài tình ca Sicily rất tục. Nino Valenti bảnh trai, nhưng vì nhậu nhiều quá nên mặt cứ bự bự lì lì. Lúc này nó cũng đã ngà ngà, đảo mắt, uốn lưỡi mơn trớn từng lời ca tục tĩu. Các bà rú lên cười hô hố, các ông gào lên lặp lại mấy lời ca cuối bài. Rõ ràng là Ông Trùm không ưa trò này, mặc dù bà vợ mập của ông cũng đang khoái trá hét toáng lên cùng mọi người. Ông lẳng lặng chuồn vào nhà. Thằng Sonny chớp thời cơ lúc vắng mặt bố, lách ngay tới bàn cô dâu, sà xuống cạnh Lucy Mancini. Nó cảm thấy rất an toàn, vì nó đang lo trang hoàng cái bánh cưới trong nhà bếp. Nó thì thầm mấy câu vào tay con nhỏ, nhỏ đứng phắt dậy ngay. Sonny ngồi thêm một lúc, rồi theo dấu cô nàng ngay, nhưng nó làm bộ đấu hót với nhóm này vài câu, nhóm kia vài câu trong khi lách mình qua đám đông.
Thiên hạ biết tỏng mánh của cậu cả, các cặp mắt đều dòm theo hai đứa. Cô ả phù dâu này, suốt ba năm học đại học đã Mỹ hóa tới bến luôn, "tiếng tăm" dữ lắm. Trong buổi tập tành cho lễ cưới, ỷ là phù dâu, phù rể với nhau, ả tha hồ giỡn hớt, tống tình anh cả Sonny.
Vén cao váy khỏi mặt đất, Lucy Mancini ngọn ngoẻn cười cứ như thơ ngây lắm, nhẹ nhàng bước lên mấy bậc thang để lên phòng tắm. Nó đứng chờ một lát, rồi ló đầu ra, Sonny đang đứng trên cầu thang ngoắc nó.
Trong văn phòng của Ông Trùm, Thomas Hagen đứng sau cửa sổ khép hờ nhìn xuống quang cảnh đám cưới dưới vườn. Sau lưng hắn, trên những bức tường là từng chồng sách luật. Hagen là luật sư riêng, đồng thời đang tạm làm cố vấn cho Ông Trùm, như vậy có nghĩa là một vị thế nắm sinh tử trong chuyện làm ăn của gia đình. Hắn đã từng cùng Ông Trùm giải quyết nhiều khó khăn trong căn phòng này, vì vậy khi thấy Ông Trùm lảng vào nhà, nó biết ngay dù là đang đám cưới, hôm nay vẫn có việc phải làm. Ông Trùm trước sau gì cũng gọi. Rồi hắn chứng kiến cảnh Sonny thì thầm vào tay con nhỏ Lucy, thấy Sonny theo con nhỏ vào nhà.
Hagen nhăn mặt, suy nghĩ không biết có nên báo cho Ông Trùm biết vụ này không. Song hắn quyết định bỏ qua. Hắn trở lại bàn, cầm lên tờ giấy viết tay, ghi danh sách những người xin đặc ân gặp riêng Ông Trùm. Ông Trùm đọc bảng danh sách rồi bảo Hagen:
– Để lão Bonasera xuống sau cùng.
Hagen ra vườn, tới mấy cha đang bu quanh thùng rượu. Hắn chỉ tay vào lão chủ lò bánh mì béo lùn Nazorine.
Ông Trùm đón lão chủ lò bánh bằng cái ôm thân mật. Họ từng chơi đùa với nhau khi còn là những đứa trẻ con ở quê hương Ý, và cùng trưởng thành trong tình bằng hữu. Mỗi lễ Phục sinh, ông chủ lò bánh lại gửi biếu gia đình những cái bánh pho–mát nướng, mạch nha làm bằng mộng lúa mì, những ổ bánh mì vàng rộm, bự xự như cái bánh xe. Trong dịp Giáng sinh, lễ sinh nhật, lão Nazorine lại tỏ lòng trọng vọng Ông Trùm bằng những ổ bánh kem béo ngậy. Suốt bao năm qua, lúc phát đạt hay khi ế ẩm, Nazorine cũng đóng tiền đúng kỳ hạn cho nghiệp đoàn bánh mì do Ông Trùm sáng lập từ những ngày mới khởi nghiệp. Lại chưa từng xin xỏ một ân huệ gì, ngoại trừ mấy cái phiếu mua đường chợ đen hồi chiến tranh. Bây giờ lão mới nhân danh tình bạn thủy chung để xin Ông Trùm giúp đỡ.
Ông Trùm mời Nazorine điếu xì gà Di Nobili và ly rượu Strega vàng óng, choàng tay lên vai bạn, để khích lệ lão. Vì ông đã có quá nhiều kinh nghiệm đắng cay trong việc xin xỏ bạn bè một ân huệ.
Thế là lão bắt đầu thổ lộ chuyện con gái lão và thằng Enzo. Một thanh niên Ý hiền lành bị quân đội Mỹ bắt ở Sicily, đưa về Mỹ làm tù binh, hiện nay đang là thợ phụ trong lò bánh của lão. Khổ nỗi là nó và con Katherine nhà lão lại thương nhau, mà chiến tranh thì chấm dứt rồi, nó sẽ phải trả về Ý. Con bé đau khổ đến chết mất. Chỉ có Bố Già Corleone mới có thể cứu nổi đôi trẻ tội nghiệp này. Ông là hy vọng cuối cùng của chúng.
Ông Trùm choàng vai bạn già, cùng đi lui tới trong phòng. Ông luôn gật đầu thông cảm để lão chủ lò bánh lấy can đảm mà kể lể nỗi niềm. Khi lão ngừng lại, Ông Trùm mỉm cười bảo:
– Bạn thân ơi, cứ để tôi lo hết cho.
Rồi ông cắt nghĩa rành rẽ những việc sẽ phải làm. Phải cầu cứu tới một tay dân biểu, để tay này đề xuất một đạo luật đặc biệt cho phép thằng Enzo trở thành công dân Mỹ. Đạo luật chắc chắn sẽ được quốc hội thông qua. Đặc ân này sẽ thành thông lệ. Nhưng sẽ tốn bộn đấy, ít ra cũng phải chi hai ngàn đô. Đích thân Ông Trùm Corleone sẽ bảo lãnh và thanh toán. Ông bạn vừa ý chưa?
Lão chủ lò bánh gật đầu lia lịa, lão đâu ngờ kết quả tuyệt vời đến thế. Phải hiểu rằng, để quốc hội thông qua một trường hợp đặc biệt thế này là tốn kém lắm. Ông chủ lò bánh ứa nước mắt, mếu máo cảm ơn ông bạn cũ. Ông Trùm tiễn lão tận cửa, đảm bảo với lão, sẽ có nhân viên đến tận nhà với đầy đủ hồ sơ để lo vụ này. Lão Nazorine ôm chặt Ông Trùm trước khi trở lại bữa tiệc ngoài vườn.
Hagen cười nói với Ông Trùm:
– Ông Nazorine lời chán. Vừa được rể, vừa được một tay thợ phụ giá bèo. Chỉ tốn có hai ngàn đô. Cháu phải giao vụ này cho ai?
Ông Trùm nhăn mặt trầm ngâm rồi bảo:
– Đừng giao cho cánh đồng hương mình. Để tụi Do Thái lo cho. Chiến tranh hết rồi, ta đoán sẽ có nhiều ca tương tự, mình cần phải có nhiều tay chân ở Washington, để chúng đừng nâng giá khi những vụ như thế này quá tải. Đừng gọi lão dân biểu Luteco vội. Thử liên hệ lão Fisher coi.
Hagen ghi hết những căn dặn của ông vào sổ tay.
Người thứ hai vào gặp Bố Già là Anthony Coppola, con một đồng nghiệp cũ của ông, ngày ông còn là một thiếu niên lao động trong ngành đường sắt. Việc của thằng Coppola đơn giản thôi. Nó cần năm trăm đô để mua lò và mớ đồ lặt vặt, mở một cửa hàng bánh Pizza. Ông Trùm móc túi lấy ra một xấp tiền nhưng không đủ, ông quay lại bảo Hagen:
– Cho bác mượn một trăm, thứ hai bác ra ngân hàng lãnh tiền, bác trả lại.
Coppola vội nói bấy nhiêu cũng tạm đủ rồi. Ông Trùm vỗ vỗ vai nó:
– Cái đám cưới này làm bác cạn hết tiền mặt rồi.
Ông cầm số tiền của Hagen, cộng chung với số tiền của ông, đưa cho Coppola. Nó cảm động đờ cả người; một người như Ông Trùm mà phải mượn tiền vì nó. Đâu phải nó không biết Ông Trùm là triệu phú, nhưng có bao nhiêu triệu phú dám chịu một tí phiền hà để giúp đỡ một thằng con nghèo của bạn cũ?
Hagen lẳng lặng ngắm cảnh này mà phục sát đất. Vì Ông Trùm từng luôn dạy con cháu, người hào phóng cũng phải biết cách chứng tỏ sự hào phóng. Đợi thằng Coppola ra khỏi, Hagen thưa tiếp:
– Cháu không ghi vào danh sách, nhưng Luca Brasi muốn được gặp bác, nó cũng biết không nên gặp giữa lúc đông người thế này, nhưng nó muốn được đích thân trực tiếp mừng bác.
Lần đầu tiên Ông Trùm tỏ ra khó chịu. Ông hỏi:
– Có cần thiết không?
Hagen nhún vai:
– Bác hiểu nó hơn cháu mà. Nhưng nó rất biết ơn việc bác mời nó dự đám cưới. Nó thật chẳng ngờ. Cháu đoán nó muốn gặp bác để chúc mừng và cảm ơn bác.
Ông Trùm gật đầu, ra hiệu cho phép dẫn Luca Brasi vào.
Ngoài vườn, Kay Adam phát khiếp khi nhìn mặt một thằng cha đằng đằng sát khí. Cô hỏi Michael về ông khách này. Đã đưa Kay về dự đám cưới, thì cũng phải cho cô ta biết về ông già thôi, nhưng từ từ kẻo cô nàng phát hoảng. Cho đến lúc này, Kay vẫn coi Ông Trùm là một người làm ăn hơi khác người một tí. Michael định cho nàng biết một cách gián tiếp chút đỉnh chuyện nhà. Nó bảo Luca Brasi là một trong những tay đáng gờm nhất của thế giới ngầm ở khu Đông. Người ta bảo tài năng nó tuyệt hảo, chuyên ra tay sát thủ một mình, không cần cộng sự, mà luật pháp hầu như không thể tìm ra bằng cớ. Michael làm bộ nhăn nhó bảo:
– Chẳng biết chuyện đó có thật không, anh chỉ biết hắn là một loại tay chân của ông già.
Kay nghi ngờ hỏi:
– Anh không định nói là những người như vậy làm việc cho ổng chứ?
Mẹ kiếp, Michael nghĩ rồi nói huỵch toẹt:
– Ngót mười lăm năm trước, có bọn định nẫng tay trên chuyện làm ăn nhập khẩu dầu của ông già. Chúng suýt giết chết ông. Luca Brasi ra tay. Người ta kể rằng hắn thịt sáu thằng trong hai tuần lễ. Cuộc chiến dầu ăn chấm dứt.
Kể Xong, nó cười như nó chỉ nói đùa thôi.
Kay rùng mình:
– Ý anh nói ông cụ bị bọn găng tơ bắn?
Michael bảo:
– Chuyện từ mười lăm năm trước ấy mà. Bây giờ thì êm ru rồi.
Nó thấy là đã tiết lộ hơi nhiều. Kay huých chỏ vào sườn Michael, bảo:
– Anh không muốn cưới em, anh hù cho em ngán, phải không?
Michael cười hì hì. Kay lại hỏi:
– Mà hắn giết sáu mạng thật không?
Michael bảo:
– Báo nói vậy đó. Nhưng chẳng có bằng cớ gì cả. Nhưng còn có chuyện khác khiếp hơn nhiều. Không ai nhắc lại, kể cả bố anh. Tom Hagen biết chuyện này đấy. Nhưng hắn cũng không nói cho anh biết. Có lần anh hỏi giỡn: Chừng nào tao mới đủ tuổi để nghe chuyện đó vậy? Hắn bảo: "Đến năm mày một trăm tuổi". Chắc phải là chuyện ghê gớm lắm.
Quả thật Luca Brasi là loại người ma chê quỷ hờn. Mập, lùn, đầu bự, mặt nó như một cái mặt nạ đầy cuồng nộ. Mắt nó nâu, đục lờ lờ, cặp môi mỏng dính, tái ngắt như thịt trâu, trông độc ác như môi thần chết.
Tiếng tăm về sự tàn bạo của Brasi đáng sợ bao nhiêu thì sự sùng bái Ông Trùm của nó như một chuyện truyền kỳ nổi tiếng bấy nhiêu. Nó là một trong những trụ cột mạnh mẽ nhất phục vụ cho quyền lực của Ông Trùm.
Luca Brasi không ngán cảnh sát, không sợ Trời, cóc ớn địa ngục, chẳng sợ hãi, cũng chẳng thương yêu đồng loại. Nhưng nó sợ và yêu thương Ông Trùm Corleone. Được đưa đến trước Ông Trùm, nó cứng cả người vì kính trọng, cà lăm mãi mới thốt lên những lời chúc tụng đầy hoa mỹ, nó cầu xin đứa cháu ngoại đầu tiên của ông sẽ là con trai. Rồi nó dâng lên Ông Trùm cái bao thư căng cứng tiền mặt, món quà mừng cô dâu, chú rể.
Thì ra nó chỉ mong được nói, được làm có thế thôi. Hagen nhận rõ sự thay đổi của Ông Trùm. Ông đối xử với Brasi như một vị vua đối với một bầy tôi đã cúc cung tận tụy, không hề thân mật, mà đầy trang nghiêm vương giả. Ông Trùm Corleone rõ ràng tỏ ra cho Luca Brasi thấy nó là kẻ được trọng dụng. Ông không lộ chút ngạc nhiên việc nó muốn trao quà cưới tận tay ông. Ông đã hiểu.
Số tiền mừng trong bao thư này chắc chắn phải nhiều hơn bất kỳ bao thư của những người khác. Brasi chắc đã phải đắn đo, so sánh dữ lắm với những món tiền người khác đi mừng. Nó phải chứng tỏ cho Ông Trùm thấy rõ lòng tôn kính của nó. Vì vậy, ông không quan tâm đến những câu nói lắp bắp màu mè của nó. Hagen thấy cái mặt sát khí của Brasi biến mất, nó thẫn thờ vì vui sướng và hãnh diện. Nó hôn tay Ông Trùm trước khi bước qua khuôn cửa đã được Hagen mở sẵn. Khi nó đi ngang mặt, Hagen thận trọng nở nụ cười thân mật, vậy mà thằng lùn này chỉ hơi nhếch cặp môi thiết bì lên.
Khi cánh cửa vừa khép lại, Ông Trùm thở dài, nhẹ cả mình. Brasi là con người duy nhất trên đời có thể làm Ông Trùm e ngại. Nó như một sức mạnh hoang dã, không kiểm soát được. Đối với nó, ông phải gượng nhẹ như cốt mìn. Cốt mìn cũng có thể vô hại, nếu biết sử dụng. Ông nhìn Hagen hỏi:
– Chỉ còn Bonasera nữa thôi, phải không?
Hagen gật. Ông nhăn mặt suy nghĩ rồi bảo:
– Trước khi cho lão vào hãy gọi thằng Santoni vào đây đã. Nó cũng nên học hỏi nhiều điều.
Không thấy Sonny ngoài vườn. Hagen hỏi Michael:
– Có thấy thằng Sonny đâu không?
Michael lắc đầu. Hagen nghĩ: "Bố khỉ, nếu thằng Sonny siết bù loong con phù dâu đúng thời điểm này là rắc rối to. Vợ nó và gia đình con nhỏ mà biết thì quả là tai họa." Nó hốt hoảng nhào vào lối đi, mà đã nhìn thấy thằng Sonny biến mất tăm từ nửa giờ trước.
Thấy Hagen lăng xăng, Kay Adam hỏi Michael:
– Ai vậy? Anh giới thiệu là anh em của anh, nhưng không giống tên họ, mà cũng chẳng có vẻ gì là dân Ý.
Michael bảo:
– Tom sống với anh từ lúc nó mười hai tuổi. Bố mẹ nó chết. Nó lang thang, hai mắt bị đau nặng. Một đêm Sonny đưa nó về nhà, thế là nó ở lại luôn. Nó còn biết đi đâu nữa. Sống với nhà anh cho đến khi có vợ.
Kay Adam xúc động nói:
– Ly kỳ cảm động nhỉ. Ông già đúng là một người nhân hậu, cả đống con ruột, còn nhận con nuôi như vậy.
Michael chẳng muốn giải thích dài dòng để Kay hiểu là đối với một gia đình di dân Ý, có bốn con, vẫn được coi là gia đình nhỏ. Nó chỉ bảo:
– Tom không phải là con nuôi. Nó chỉ sống trong gia đình anh thôi.
Kay tò mò hỏi:
Sao không nhận làm con nuôi?
Michael phì cười:
– Vì ông già bảo bắt Tom đổi họ là vô phép. Vô phép với cha mẹ nó.
Thấy Hagen xua Sonny vào văn phòng Ông Trùm, rồi ngoắc tay gọi Amerigo Bonasera cùng vào. Kay hỏi:
– Sao họ lại có thể đem công việc làm phiền ông già trong ngày hôm nay được nhỉ?
Michael lại cười:
– Vì họ biết, theo phong tục, không người Sicily nào lại từ chối lời cầu xin của bất cứ ai trong ngày cưới. Và chẳng anh Sicily nào lại bỏ qua dịp may hiếm có này.