Khúc Ca Tú Cầu Của Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết Hãy Dừng Ở Đây Thôi

❊ ❊ ❊

Kindaichi không chỉ làm rõ án mạng khúc ca tú cầu tại làng Đầu Quỷ gây chấn động tỉnh Okayama nói riêng và toàn quốc nói chung, mà còn làm sáng tỏ cả chân tướng vụ án năm 1932 mà cả đời này tôi khó lòng quên được. Phải nói đây là một chuyện đáng mừng đối với bản thân tôi và nhiều người khác nữa.

Vậy nên dưới đây, tôi xin phép được lưu lại vài dòng về diễn biến sau đó.

Nhờ suy đoán của ông chủ nhà hàng cân Nire Kahei, đến trưa 18 tháng Tám năm 1955, chúng tôi phát hiện thi thể của Hoan, tức Tatara Kazuyoshi, ở dưới lớp đất nghĩa địa làng.

Trước đó, vào ngày 7 tháng Tám, một bà già trong làng tên Murasaki Kin qua đời, đến 3 giờ chiều mùng 9 tháng Tám thì cử hành tang lễ. Vùng này có phong tục thổ táng, nên bà Kin cũng được yên nghỉ ở phần mộ của các thế hệ nhà mình tại một góc nghĩa địa.

Như thường lệ, Rika của Nước nóng Kame là người đầu tiên tới giúp tang gia bối rối, còn cùng người nhà Murasaki đưa bà Kin ra đồng. Thế nên Rika biết rằng nền đất ở đấy mới được đào lên, còn tương đối mềm, có bị đào xới lần nữa thì cũng chẳng ai nhận ra mà nghi ngờ. Mộ bà Kin lại nằm gần đầm Thực Nhân, chỉ cách nhà tranh của Hoan chừng một trăm mét.

Nói tóm lại thì, đúng như Kindaichi chỉ ra, Rika đã dùng xe rùa để đưa xác Hoan tới chôn ở nghĩa địa.

Ngày 15, người nhà Murasaki tới viếng mộ bà Kin nhân lễ Obon đã nhận thấy nền đất khu mộ hình như bị giày xéo đôi chút, nhưng họ không băn khoăn lâu, vì tưởng là do ảnh hưởng của cơn dông lớn và mấy vụ sạt lở quanh đó vào tối mùng 10. Tuy nhiên nền đất ở khu mộ ấy không có dấu hiệu bị đào xới trong trạng thái sũng nước, nên theo Kindaichi thì việc mai táng Hoan đã được hoàn tất trước khi cơn dông ập tới, tức là từ tầm 9 giờ. Điều này đồng nghĩa với việc cơn dông đã trở thành trợ thủ đắc lực cho hung thủ, vừa giúp lấp bằng chỗ đất mới bị đào xới thêm lần nữa, vừa xóa nhòa vết tích của chiếc xe rùa. Vấn đề còn lại là cây nến đốt dở trong ngôi nhà tranh. Có lẽ đây là mánh khóe Rika dùng để đánh lạc hướng, ngụy tạo rằng khi cơn dông ập tới thì Hoan vẫn còn sống.

Xác Hoan được phát hiện trong trạng thái trần truồng, ở tư thế như ôm nhau với bà Kin trong cỗ quan tài vốn chỉ dành cho riêng bà. Hoan vốn nhỏ thó, nhưng cỗ quan tài vẫn khá chật chội cho cả hai, nên khi đào lớp đất bên trên thì thấy nắp quan đã hơi bật ra. Nếu cứ để thế cho hai cái xác phân hủy theo năm tháng thì có lẽ một ngày kia hài cốt hai người sẽ ôm nhau một cách thoải mái vừa vặn hơn trong quan tài. Tính ra Hoan đã lấy tới tám đời vợ, biết đâu xuống suối vàng ông lại tiếp tục kết hôn với Murasaki Kin cũng nên. Người nhà Murasaki mà nghe câu này chắc sẽ tức giận lắm.

Thi thể Hoan nhìn chung vẫn tương đối nguyên vẹn. Tuy nhiên có một điểm khiến chúng tôi bất giác phải quay mặt đi. Trên cần cổ thon dài của Hoan còn sót lại vết thừng vô cùng rõ nét. Hoan mất mạng vì bị siết cổ, chứ không phải vì bị đầu độc. Tuy nhiên theo kết quả khám nghiệm sau này thì Hoan cũng đã hấp thu một lượng lớn chất Alkaloid kịch độc tên Lobeline, nên dù có không bị siết cổ thì ông cũng sẽ qua đời vì ngộ độc thôi.

Xem ra khi thấy Hoan bắt đầu bị độc tố hành hạ, Rika ngại dây dưa nên đã bấm bụng mà siết cổ ông. Quả là cái kết quá đỗi thê thảm cho một đời phong lưu tự do tự tại.

Cùng ngày, nhóm của thanh tra Tachibana đã tìm thấy bộ tang phục của Satoko dưới đáy một chiếc rương chứa đồ ở Nước nóng Kame. Đó đúng là bộ đồ Satoko đã mặc hôm bị sát hại, trông nó khá sạch sẽ, không vương một giọt máu hay bùn lầy nào nên có vẻ đúng là Satoko đã quay về nhà một lần để thay sang đồ Tây rồi mới tiếp tục ra ngoài. Theo lời cô giúp việc Miki thì Satoko có một bộ váy liền giống kiểu đầm dạ hội, nhưng không thấy nó đâu cả.

Không riêng gì bộ váy liền nêu trên, mà cả bộ kimono Hoan mặc cũng mất tăm. Có lẽ Rika đã đốt sạch rồi.

Khỏi phải nói, người tổn thương nhất trong vụ án lần này là Kanao. Vốn là một thanh niên đẹp trai tốt tính được cả làng yêu mến, giờ lại có bà mẹ sát nhân đã đoạt mạng tổng cộng năm người đủ cả già trẻ gái trai, nên lẽ tất nhiên là cậu tự dằn vặt và cảm thấy không biết đi đâu về đâu nữa.

Vào thời điểm tôi viết ra mấy dòng này thì Kanao chưa quyết định rõ ràng con đường trước mặt, nhưng nghe bảo Kusakabe đã đề nghị được dìu dắt cậu làm ca sĩ sau khi phát hiện cậu có giọng ca ngọt ngào.

Chiều 24 tháng Tám, do Kindaichi sắp xếp, Kanao và Yukari đã có buổi gặp mặt đầu tiên với tư cách anh em cùng cha khác mẹ. Có lẽ suốt đời này tôi cũng không quên được những lời Yukari nói khi ấy.

“Anh hai, xin cho em gọi anh là anh hai. Có lẽ anh không biết, nhưng từ khi hiểu chuyện, em đã luôn phải sống trong tủi hổ vì là con gái của kẻ lừa đảo, kẻ sát nhân. Đã bao lần em muốn chết quách đi cho xong. Nhưng em không làm thế, mà cắn răng chịu đựng sự tàn nhẫn của thế gian. Anh hai, con gái như em còn vượt qua được, thì anh nam nhi trai tráng cũng sẽ chèo chống được thôi. Xin anh hãy mạnh mẽ lên, mạnh mẽ lên mà sống.”

Dường như chính vì những lời này, Kanao đã hạ quyết tâm nhượng lại Nước nóng Kame cho họ hàng thân thích để chuyển lên Tokyo.

Sau khi giải quyết mọi việc để khép lại vụ án tú cầu, tôi xin nghỉ phép tiếp để bù lại thời gian vừa qua. Trong ba tuần từ cuối tháng Tám tới trung tuần tháng Chín, tôi đã cùng Kindaichi dạo chơi khắp Kyoto, Osaka, Yamato và Nara. Chúng tôi chia tay nhau vào 20 tháng Chín, tại nhà ga Kyoto.

Trước khi chia hai ngả, tôi ngỏ lời cảm ơn chân thành nhất và nắm tay Kindaichi nhắn nhủ thêm, “Kindaichi à, như chú thấy thì anh già rồi, nhưng vẫn mong có cơ hội cộng tác tiếp với chú trong phần đời còn lại. Tuy nhiên, nếu là mấy vụ để lại nỗi niềm sầu thảm khôn nguôi như lần này, thì anh xin kiếu nhé.”

Kindaichi lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt tôi, đột ngột rướn người tới trước, khẽ ghé tai tôi thì thào.

“Lỗi quá lỗi quá! Chỉ huy, anh vẫn luôn đem lòng yêu Rika mà nhỉ.”

Tôi mới chỉ kịp kêu “A” một tiếng, còn luống cuống chưa biết phản ứng thế nào, Kindaichi đã lên tàu đi mất.

Ngày 21 tháng Chín năm 1955

Xin dừng bút ở đây

Isokawa Tsunejiro

m lại nhiều kiến thức mới cho người đọc. Thú vui của tôi là sưu tầm các số của ấn phẩm này, đóng thành tập để lấy ra đọc những lúc nhàn rỗi. Nhờ đó, gần đây tôi đã phát hiện ra một bài viết hết sức hấp dẫn mà khi trước từng bỏ sót. Bài viết
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.