Lam Thủy Tinh, Lam Thủy Đại Lục, Thiên Thủy Thành.
Thành này chính là đại thành đệ nhất của Lam Thủy Đại Lục, nhân khẩu đông đúc, thế lực hơn trăm. Vài chục năm trước, Thiên Thủy Thành này xuất hiện thêm một thế lực tên là Lam Kiếm Môn, chỉ trong thời gian rất ngắn đã cắm rễ tại Thiên Thủy Thành vốn có hơn trăm thế lực này, trở thành một thành viên trong đó.
Chỉ là, thế lực ngoại lai chắc chắn sẽ chịu sự đả kích từ các thế lực khác, dù sao tài nguyên có hạn, thế lực vốn có đã phân chia xong xuôi. Giờ lại thêm một thế lực nữa, chẳng khác nào xâm phạm đến lợi ích của họ, làm sao có thể cho phép.
Thế nhưng, Lam Kiếm Môn kia lại dựa vào thực lực cường hoành, sinh sinh trấn áp các thế lực khác, không những cắm rễ được tại Thiên Thủy Thành, mà còn một bước trở thành thế lực mạnh nhất Thiên Thủy Thành.
Lam Kiếm Môn này chính là thế lực do người của Lam Hải thị sáng lập.
Trước đây, khi Lam Hải thị vẫn chưa phản bội bỏ trốn khỏi Thái Hạo Sơn, họ đã có ý thức tiến hành chuyển dời nhân viên, rời khỏi Thái Hạo Sơn. Mỹ danh là ra ngoài lịch luyện hoặc chấp hành nhiệm vụ, thực chất là lũ lượt chuyển dời tới đây.
Theo chân đệ tử Lam Hải thị kia đến Thiên Thủy Thành, sau khi Trần Tông thu thập thêm một số tin tức tình báo, cộng thêm suy đoán của bản thân, liền suy luận ra sự thật chẳng sai biệt là bao.
Lam Hải thị này sớm đã có tâm nghịch phản, sớm đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi.
Chỉ là, Lam Kiếm Môn tại Thiên Thủy Thành, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là Lục Cảnh mà thôi, hơn nữa chỉ có một người, chính là Thái thượng trưởng lão của Lam Kiếm Môn này. Còn Môn chủ cùng đám trưởng lão thì chỉ ở tầng thứ Ngũ Cảnh mà thôi.
Đây chính là lực lượng của Lam Hải thị sao?
Không, Lam Hải thị không thể yếu như vậy. Ít nhất trong hiểu biết của Trần Tông về Lam Hải thị, nếu đặt ra ngoài Thái Hạo Sơn, nó tương đương với một thế lực Đế cấp đỉnh tiêm. Nguyên thập đại nguyên lão của Thái Hạo Sơn, đó chính là cường giả cấp Bán Thánh a.
Vũ trụ bao la, cường giả Đế cấp không ít, nhưng cấp Bán Thánh lại chẳng nhiều. Bất cứ ai đạt cấp Bán Thánh, dù đặt vào thế lực nào, đều là bậc cường giả tuyệt đỉnh nhất đẳng.
Chưa nói đến vị nguyên lão thứ mười của Thái Hạo Sơn cấp Bán Thánh kia, trong Lam Hải thị cũng có vô số cường giả Đế cấp, ai nấy đều có thực lực kinh người. Ngoài ra còn có rất nhiều cường giả Hoàng cấp, ít nhất cũng phải vài chục người.
Làm sao có thể chỉ có một người.
Trần Tông vừa thám thính tin tức, vừa cố ý lưu ý quan sát một thời gian, cuối cùng xác định, trong Lam Kiếm Môn này, đại đa số đúng là đệ tử của Lam Hải thị, còn một phần nhỏ là những đệ tử họ chiêu mộ tại Lam Thủy Tinh này.
Lam Kiếm Môn này tuy trở thành thế lực đệ nhất Thiên Thủy Thành, nhưng tác phong thường ngày lại khá khiêm tốn. Trần Tông đoán chừng, có lẽ là quy định của Lam Hải thị, không nên quá cao điệu, khiêm tốn một chút mới không dễ gây ra sự chú ý lớn hơn.
Nhưng cũng không thể quá khiêm tốn, vì họ còn phải phát triển. Nếu quá khiêm tốn lại không có lợi cho việc tranh đoạt tài nguyên để phát triển.
"Xem ra, lực lượng thực sự của Lam Hải thị không nằm ở đây." Trần Tông trầm tư.
Dự định ban đầu là nhổ tận gốc Lam Hải thị, tiêu diệt toàn bộ để thanh lý môn hộ cho Thái Hạo Sơn. Nhưng vì lực lượng thực sự của Lam Hải thị không ở đây, Trần Tông cần phải suy tính kỹ hơn về kế hoạch hành động của mình.
Là tiêu diệt Lam Kiếm Môn ở đây trước sao?
Muốn tiêu diệt Lam Kiếm Môn này cũng chẳng phải việc khó, ngược lại, đó là chuyện vô cùng đơn giản. Dù sao kẻ mạnh nhất trong Lam Kiếm Môn cũng chỉ là Lục Cảnh, không đỡ nổi một kiếm của Trần Tông.
Thế nhưng, đây chẳng qua chỉ là một phần nhỏ lực lượng của Lam Hải thị mà thôi, không phải lực lượng thực sự. Tiêu diệt bọn họ thì dễ, nhưng có thể sẽ đả thảo kinh xà, kinh động đến lực lượng thực sự của Lam Hải thị.
Trong lúc suy tư, Trần Tông liền đưa ra quyết định, phải hành động thôi.
Trấn thủ Lam Kiếm Môn này, đối với Kinh Lam mà nói, coi như là một việc rất đơn giản rất nhẹ nhàng. Tu luyện giả trên Lam Thủy Tinh tầng thứ cũng không cao, đại đa số đều là Tứ Cảnh và Ngũ Cảnh, Lục Cảnh rất hiếm.
Mà thực lực của hắn ở tầng thứ Lục Cảnh lại là đỉnh tiêm, hiếm có đối thủ.
Lam Kiếm Môn ngày nay đã là thế lực đệ nhất Thiên Thủy Thành, trên Lam Thủy Tinh cũng coi là bậc nhất bậc nhì. Theo nguyên tắc phát triển khiêm tốn, vững bước tiến lên, chiến lược như vậy đã thực thi mấy chục năm nay.
Dù sao hắn cũng sẽ không quên, Thái Hạo Sơn chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Mà Thái Hạo Sơn lại mạnh mẽ như vậy, dốc hết lực lượng của Lam Hải thị cũng không thể đối kháng, chỉ có cách khiêm tốn một chút, chậm rãi phát triển tại nơi khá hẻo lánh như Lam Thủy Tinh này.
Kết thúc lần tu luyện này, Kinh Lam đi ra khỏi mật thất, thân hình lóe lên, ngự khởi một đạo kiếm quang, trực tiếp hướng ra ngoài Thiên Thủy Thành mà đi. Chẳng bao lâu, liền bay vào trong biển lớn vô tận kia.
Diện tích mặt nước của Lam Thủy Tinh chiếm chín phần toàn bộ tinh cầu, vô cùng bao la. Trong biển lớn mênh mông này cư trú không ít sinh mệnh cường đại, chính là Hải thú. Một số Hải thú cường đại chính là tầng thứ Lục Cảnh.
Lần này, Kinh Lam định đi thách thức một đầu Hải thú cường đại, đánh giết nó, đoạt lấy động phủ của Hải thú đó, bởi trong động phủ kia có một món bảo vật có lợi cho việc tu luyện của hắn.
Mấy chục năm chuẩn bị, thực lực bản thân tiến thêm một bước, tất cả đều là vì hôm nay.
Kiếm quang màu xanh lướt qua trường không, bay vào phía trên mặt biển mênh mông, tốc độ cực nhanh.
Đột nhiên, một vệt kiếm quang từ phía sau lao tới, tựa như cực quang bay lướt qua, trực tiếp xuất hiện ở phía trước, lộ ra một bóng người được kiếm quang bao quanh.
"Các hạ là người phương nào? Có gì chỉ giáo?" Kinh Lam lập tức dừng lại, lãng tiếng hỏi. Bởi vì bóng người chặn đường mình phía trước được kiếm quang bao quanh, nhìn có chút mơ hồ.
"Ta ư, chỉ tới để thanh lý môn hộ mà thôi." Âm thanh không nhanh không chậm, mang theo vài phần nhàn nhạt, như gió thoảng như mây bay, rơi vào tai Kinh Lam lại tựa như sấm sét nổ vang trong tích tắc.
Thanh lý môn hộ!
Thanh lý môn hộ gì chứ?
Chẳng lẽ, là người của Thái Hạo Sơn?
Kinh hoàng!
Trong khoảnh khắc, nội tâm Kinh Lam tràn ngập hoảng loạn và sợ hãi.
Thái Hạo Sơn đã phát hiện ra nơi này rồi sao?
Chỉ trong tích tắc, vô số ý niệm lóe lên, Kinh Lam cũng theo đó bình tĩnh lại, bởi hắn phát hiện khí tức của người trước mắt này hình như là Lục Cảnh.
"Giả thần giả quỷ!" Âm thanh lạnh lùng vang lên, kế đó, Kinh Lam bộc phát hết thảy sức mạnh. Kiếm quang chớp động, cuốn lên vạn trượng cuồng đào, tựa như biển lớn nổi giận, tuyên tiết ra sức mạnh bàng bạc kinh người tột độ, như hủy diệt tất cả lao vút lên trời, hóa thành một thanh cự kiếm nước dài hàng trăm mét, trực tiếp khóa chặt Trần Tông.
Trong phút chốc, tựa như thiên khung sụp đổ, thanh cự kiếm nước kia mang theo vạn trượng thần uy, đột ngột chém xuống.
Dưới cự kiếm, hư không sụp đổ, vỡ nát, sức mạnh đáng sợ tột cùng xâm lấn tới, trực tiếp muốn tiêu diệt Trần Tông.
Đối mặt với đòn tấn công không chút lưu tình như thế, Trần Tông lại chẳng hề để tâm.
Rút kiếm vung lên, kiếm quang xông thẳng lên trời, kiếm ý kia tựa như chém phá tất cả, vô kiên bất tồi. Thanh cự kiếm nước dài hàng trăm mét kia lập tức bị chém nát, yếu ớt vô cùng.
Kiếm ý bộc phát đột ngột, trấn áp xuống, trực tiếp trấn áp Kinh Lam, khiến hắn nhất thời khó lòng cử động, bởi vì kiếm ý của hắn đã bị đánh tan trong chớp mắt.
Đó, không phải kiếm ý của Lục Cảnh, mà là kiếm ý của Thất Cảnh.
Chẳng lẽ đây là một vị Đế cấp cường giả?
Dù có phải là Đế cấp cường giả hay không, tóm lại kiếm ý của hắn chính là tầng thứ Đế cấp của Thất Cảnh, đối với bản thân mình mà nói, chính là nghiền ép.
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Kinh Lam cố nén sự kinh sợ và bất an trong lòng, hỏi ngược lại lần nữa.
Kiếm quang tan hết, lộ ra chân dung Trần Tông. Khi nhìn thấy gương mặt này, đồng tử Kinh Lam trong tích tắc co rút lại như kim châm, nội tâm tràn ngập sự chấn động vô tiền khoáng hậu.
"Là ngươi… là ngươi… sao có thể… sao có thể là ngươi…" Nội tâm Kinh Lam tràn đầy cảm giác kinh chấn, khó mà tin nổi.
Trần Tông!
Đệ tử Thiên Quang Phong Trần Tông!
Sao có thể là hắn?
Thực lực của hắn, sao có thể mạnh tới mức này?
Đã lộ ra chân dung, Trần Tông không có lý do gì để đối phương rời đi.
Trấn áp!
Dưới sự chênh lệch thực lực tuyệt đối, Kinh Lam lập tức bị Trần Tông trấn áp. Nơi đây là vùng biển mênh mông, xung quanh không một bóng người, Kinh Lam bị trấn áp, cũng không thể cầu viện.
Nhưng thực ra, trong khoảnh khắc đó, Kinh Lam đã truyền tin tức ra ngoài bằng phương thức độc đáo, truyền về trong Lam Kiếm Môn.
Trấn áp bắt giữ Kinh Lam, Trần Tông mang theo hắn lập tức độn đi, định thẩm vấn cho ra nhẽ, ép hỏi ra nơi ở của những người khác thuộc Lam Hải thị, một mẻ hốt gọn.
Ai ngờ, thời khắc này trong Lam Kiếm Môn lại là một mảnh hoảng loạn.
"Chư vị, trưởng lão Kinh Lam truyền tin tức tới, phát hiện tung tích của đệ tử Thiên Quang Phong Trần Tông, nghi ngờ có thực lực Đế cấp." Môn chủ Lam Kiếm Môn triệu tập đám trưởng lão lập tức mở cuộc họp.
Tin tức Kinh Lam truyền về không dài, chỉ vì thời gian quá ngắn ngủi đã bị Trần Tông trấn áp. Tuy nhiên trong tin tức của hắn, thông tin cơ bản là đầy đủ.
Trần Tông!
Thực lực Đế cấp!
"Mấy chục năm trước, Trần Tông này mới chỉ Ngũ Cảnh, vài chục năm trôi qua, sao có thể có thực lực Thất Cảnh." Một vị trưởng lão phản bác, hắn không tận mắt nhìn thấy, nên sẽ không tin.
Không chỉ vị trưởng lão này không thể tin nổi, các trưởng lão khác cũng đồng dạng không tin.
"Trưởng lão Kinh Lam sẽ không truyền tin giả." Môn chủ Lam Kiếm Môn trầm giọng nói: "Chưa bàn đến việc Trần Tông có sở hữu thực lực Thất Cảnh hay không, hiện tại quan trọng nhất là, Trần Tông đã xuất hiện trên Lam Thủy Tinh, liệu có đại biểu cho việc Thái Hạo Sơn đã phát hiện ra chúng ta hay không?"
Đây, mới là trọng điểm.
Một Trần Tông nho nhỏ, Lam Hải thị không sợ, thậm chí không để vào mắt. Nhưng nếu là Thái Hạo Sơn phát hiện hành tung của Lam Hải thị, thì đó là vấn đề lớn.
Lam Hải thị quả thực không yếu, nhưng so với Thái Hạo Sơn thì chỉ là tồn tại như sâu kiến.
Từng là chủ nhân của Cổ Lan Phong, một trong ba mươi sáu phong của Thái Hạo Sơn, Lam Hải thị hiểu vô cùng sâu sắc sự mạnh mẽ của Thái Hạo Sơn. Nếu không, họ cũng không cần vất vả trốn tránh mấy chục năm nay.
Nhưng giờ đây, Trần Tông đã tới, điều này rốt cuộc ý nghĩa là gì?
Là hành vi cá nhân của Trần Tông?
Hay là Thái Hạo Sơn đã phát hiện ra nơi ẩn ná của Lam Hải thị bọn họ?
Lam Kiếm Môn, tuy không phải toàn bộ lực lượng của Lam Hải thị, nhưng lại là cứ điểm bồi dưỡng đệ tử hậu bối của Lam Hải thị, đối với Lam Hải thị mà nói cũng rất quan trọng.
"Việc này liên quan trọng đại, nhất định phải báo lên." Môn chủ Lam Kiếm Môn quyết đoán đưa ra quyết định, lập tức dùng bảo vật lưu lại trong Lam Kiếm Môn để liên lạc với trưởng lão cao tầng của Lam Hải thị.
Trong vô hình, phía trên Thiên Thủy Thành dường như mây đen giăng kín, một luồng khí tức áp bức cũng theo đó lan tỏa tới, lặng lẽ bao phủ lên Lam Thủy Tinh.
Ngoài Lam Thủy Tinh, từng đạo lưu quang lóe lên, hư không xé rách, theo đó, liền có bóng người xuất hiện, lao vào trong Lam Thủy Tinh.