Ngày cuối cùng trước khi đoàn học sinh trao đổi của trường trung học số một Ma Đô lên đường sang Mỹ, Lâm Sơ đã được Chương Nguyệt đón đi từ sớm tinh mơ. Lúc tiễn biệt, nhìn cô bé ngốc nhà mình cứ lưu luyến không rời, lòng Lữ Trần cảm thấy ấm áp vô cùng. Thế nhưng, Lữ Trần cũng hiểu suy nghĩ của Chương Nguyệt, dù sao cũng sắp phải xa nhau tận ba tháng, cha mẹ chắc chắn muốn dành một ngày trọn vẹn đoàn tụ bên con gái. Lữ Trần có thể thấu hiểu loại tình cảm này.
Mười sáu tuổi rời nhà, bỏ học, chơi game khiến cha mẹ anh chịu áp lực vô cùng lớn. Dường như chỉ sau một đêm, ánh mắt của hàng xóm láng giềng nhìn gia đình anh đều trở nên kỳ thị. Ban đầu cha anh muốn từ mặt, nhưng về sau, khi anh về nhà ăn Tết, cha thậm chí không nỡ nói một lời nặng nhẹ, chỉ im lặng. Mẹ anh lại càng lén nhét tiền vào tay anh, dặn dò chú ý sức khỏe.
Đến thế giới này đã mấy ngày, đột nhiên anh vô cùng nhớ cha mẹ mình. Nói đúng ra, ở thế giới này, anh thực sự chỉ là một kẻ cô độc. Điện thoại đột nhiên đổ chuông, Lữ Trần nhìn qua, là của Chương Nguyệt.
“Alo, cháu chào dì ạ.”
“Lữ Trần, có phải cháu đã nói gì với Lâm Sơ không?” Lần đầu tiên giọng Chương Nguyệt trở nên nghiêm khắc với Lữ Trần như vậy, trước đó bà vẫn luôn giữ sự đoan trang cao quý của một người bề trên.
“Sao thế ạ?”
“Tiểu Sơ nói nó không muốn đi Mỹ nữa!” Trong giọng nói của Chương Nguyệt ẩn chứa sự giận dữ, “Ai cũng có vận mệnh của riêng mình, tôi không phản đối việc có người muốn cưỡng ép xoắn xuýt quỹ đạo cuộc đời của cháu và Tiểu Sơ lại với nhau, đây cũng không phải chuyện tôi có thể quyết định. Nhưng một người không thể vì niềm vui nhất thời của bản thân mà làm lỡ dở tương lai của người khác!”
Lữ Trần bỗng cảm thấy chán nản, không muốn giải thích thêm gì nữa. Anh trầm giọng nói: “Dì, dì cho Tiểu Sơ nghe máy được không ạ?”
Nghe vậy, Chương Nguyệt không nói một lời nào, đưa thẳng điện thoại cho Lâm Sơ.
“Alo, anh Trần…” Giọng Lâm Sơ nghẹn ngào.
“Đi đi Tiểu Sơ, em còn nhớ anh đã nói gì không? Anh sẽ đi cùng em, em tin anh chứ?”
“Tin.”
Tâm trạng Lữ Trần khá hơn một chút, nói: “Ừ, mai gặp.”
Lữ Trần cúp máy, cảm thấy hơi mệt, anh nằm xuống ngủ thiếp đi.
---❊ ❖ ❊---
“Nghe nói lần này nhiệm vụ hộ tống do cường giả Bạch Kim 2 nhà họ Lâm là Hoàng Duệ Dương và đại tá quân khu Ma Đô Lý Á Khôn đảm nhận đấy! Nhà họ Lâm đúng là chịu chi, cả Hoàng Duệ Dương cũng phái ra.”
“A? Sao nhà họ Lâm lại phái cậu ta đi? Chẳng phải bảo cậu ta vẫn đang ở ngoài rèn luyện sao?”
“Mới về Ma Đô tháng trước thôi. Nghe nói lần này ở phía Điền Nam, cậu ta đã trảm sát ít nhất hơn trăm con ác ma hệ cự mãng, rất nhiều tài phiệt địa phương muốn lôi kéo cậu ta đấy!”
“Phải nói là tầm nhìn nhà họ Lâm tốt thật, từ khi cậu ta còn là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi đã bắt đầu dốc sức bồi dưỡng rồi!”
“Cũng nhờ cậu ta có chí, nghe nói 4 kỹ năng của cậu ta ngoại trừ kỹ năng cuối, đều dùng mảnh vỡ linh hồn bậc trung nâng lên cấp 3, mà cũng chỉ thất bại có hai lần! Kỹ năng cuối chỉ thất bại một lần thôi đấy!”
“Vậy chẳng phải là mạnh hơn người nhà họ Lâm đó… nhiều lắm sao?”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, người mà cậu nói chính là bố của cô bé bên cạnh đó! Con cái chúng ta sau này quay về không chừng còn phải dựa dẫm vào nhà họ Lâm bọn họ đấy!”
“Hèn gì lại phái Hoàng Duệ Dương, hóa ra là để bảo vệ huyết mạch dòng chính.”
Hai bà thím mặt vàng bủng đứng bên cạnh lẩm bẩm xì xào, nói chuyện nhà này bà nọ, Chương Nguyệt ở xa lạnh lùng liếc nhìn họ một cái nhưng không thèm để tâm. Cảm quan của người đẳng cấp cao sao đám đàn bà này có thể tưởng tượng nổi. Chương Nguyệt là Bạch Kim 3 đấy!
Lúc này ở bến cảng có rất đông người đến tiễn, phụ huynh, giáo viên, học sinh trong trường, cùng bạn bè của các học sinh trao đổi, ồn ào náo nhiệt chẳng khác nào cái chợ.
Chương Nguyệt quay đầu nhìn đứa con gái bên cạnh, lặng lẽ thở dài. Còn ánh mắt Lâm Sơ thì cứ dán chặt vào hướng đường đến bến cảng, không hề xê dịch.
“Cuộc đời là vậy, sẽ có hy vọng và cũng có thất vọng. Khi còn trẻ, chúng ta luôn nghĩ mình có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại của bản thân từ người khác. Chúng ta trao đi niềm tin, nhiệt huyết, tình yêu, để rồi cuối cùng nhận ra, thứ chân thực nhất trên thế giới này chỉ có chính mình thôi,” Chương Nguyệt nhìn con gái bình thản nói, “Mẹ có thể hiểu cậu ta, khi một đứa trẻ phát hiện sự việc đã vượt quá khả năng của mình, nó sẽ chọn cách trốn tránh, trốn chạy đến mức ngay cả dũng khí quay đầu nhìn lại cũng không có, vì nó xấu hổ, xấu hổ đến mức không dám đối mặt. Đây là lựa chọn của con, không sao cả, ai rồi cũng sẽ có lúc phạm sai lầm, tuổi trẻ vốn dĩ không sợ mắc lỗi.”
Lâm Sơ quay đầu nhìn mẹ nghiêm túc đáp: “Đạo lý mẹ nói con hiểu, tuy nhiên những gì anh ấy làm cho con trong mấy ngày ngắn ngủi này, mẹ không thể hiểu được đâu. Người nên cảm thấy xấu hổ, phải là con gái của mẹ.”
Chương Nguyệt mỉm cười, không nói gì thêm. Khi Hoàng Duệ Dương tới cũng chỉ cười khẽ gật đầu. Tuổi của Hoàng Duệ Dương nhỏ hơn Chương Nguyệt rất nhiều, trong mắt Chương Nguyệt cùng lắm cũng chỉ là một hậu bối 27 tuổi, đẳng cấp của hai người lại ngang nhau. Hoàng Duệ Dương ngoan ngoãn gọi một tiếng tiểu cô. Còn đại tá Lý Á Khôn của quân khu Ma Đô khi thấy Hoàng Duệ Dương lại tỏ ra khách khí hơn nhiều. Danh tiếng sát thần của đối phương đã sớm truyền đến Ma Đô qua báo cáo tóm tắt của quân đội. Lý Á Khôn biết rõ chàng trai trẻ có vẻ ngoài hơi thẹn thùng trước mắt này đáng sợ đến mức nào. Không đơn giản chỉ là giết ác ma ở Điền Nam như hai người phụ nữ kia nói, mà là dành trọn vẹn 103 ngày xuyên qua biên giới Vân Nam, trực tiếp giết đến tận Lào rồi cứng rắn chém giết trở về!
---❊ ❖ ❊---
“Tuyến đường lần này là đi ngược lên phía bắc tới Đường Cô, ở đó còn đang đợi 6 thiếu niên thiên tài được quân khu Kinh Kỳ Thú Vệ bồi dưỡng từ nhỏ của đội Kinh Đô, sau đó mới đi đón đội Hàn Quốc, đội Nhật Bản. Những nơi đó không so được với Ma Đô, chậc chậc, bị Tần phiệt và Lâm phiệt nắm giữ, thiên tài không sao hội tụ lại được với nhau,” một người phụ nữ chua chát nói.
“Phải đó, tôi cũng nghe nói, nghe bảo lần này phía Kinh Đô xuất hiện 6 thiếu niên thiên tài, mỗi người đều có ba chỉ số thuộc tính tăng trưởng đều trên 1.8!”
Câu này khiến mọi người trong lòng chấn động, ba hệ đều trên 1.8? Nếu sau này trong Liên Minh Huyền Thoại lại giành thêm được chút chỉ số kỹ thuật, Pentakill, thắng ít địch nhiều, thì chẳng phải khoảng cách với con cái nhà mình ngày càng xa sao?
Đừng coi thường khoảng cách chỉ 0.2, 0.3 hay 0.4, đó là thuộc tính tăng trưởng đấy! Từ Đồng 5 lên Vàng 1 là trọn vẹn 15 cấp! Huống hồ nếu chẳng may lên Bạch Kim, sau khi lên Bạch Kim, thuộc tính tăng trưởng mà sao anh hùng mang lại sẽ tăng theo cấp số nhân so với trước đó!
Hoàng Duệ Dương trước mắt chẳng phải là ví dụ điển hình sao, tăng trưởng sức mạnh 2.0!
“Tôi hỏi này, chẳng phải người đến đủ cả rồi sao, sao vẫn chưa thể lên tàu xuất phát?” Một phụ huynh phát hiện có gì đó không ổn.
“Phải đấy, hỏi thuyền trưởng xem.”
Chương Nguyệt cũng nhíu mày, dù là người có tu dưỡng như bà cũng không muốn tiếp tục ở cùng đám người lắm chuyện này nữa.
“Xin lỗi, chúng tôi nhận được thông báo, cần phải đợi một vị khách của câu lạc bộ Riot Mỹ,” nhân viên tàu đáp thản nhiên, “Họ đã đồng ý với nghị hội Kinh Đô một cái giá rất lớn để chúng tôi tiếp đón một vị quý khách đến từ Trung Quốc của chúng ta.”
“Câu… câu lạc bộ Riot?” Bầu không khí bỗng chốc yên tĩnh hẳn, chỉ có Chương Nguyệt và Hoàng Duệ Dương lộ vẻ suy tư, họ có chút khó hiểu. Nhắc đến câu lạc bộ Riot, chắc chắn sẽ nhớ ngay đến người phụ nữ với mái tóc đỏ rực lửa đó, tính tình nóng nảy, xinh đẹp như hiện thân của thiên sứ và ác quỷ giữa nhân gian, nhưng điều nổi tiếng nhất không phải ngoại hình của cô ta, mà là vinh quang. Đúng vậy, đến mức độ này, không thể dùng từ thành tích để hình dung nữa, mà là vinh quang. Câu lạc bộ Riot, câu lạc bộ số một thế giới, câu lạc bộ duy nhất sở hữu 3 cường giả Kim Cương!
Ngay khi mọi người còn đang ngẫm nghĩ lượng thông tin chứa đựng trong lời nhân viên tàu, một giọng nói trong trẻo, sạch sẽ vang lên, ánh mắt Lâm Sơ cũng bừng sáng!
“Xin chào, xin hỏi, tôi đến không muộn chứ?”
“Tàu chưa chạy, xin hãy xuất trình giấy tờ để vào trong, tôi cần kiểm tra tư cách lên tàu của ngài,” người lính canh gác phía sau nói.
“À à, được, chắc có người đã nhắc với các anh về tôi rồi, tôi tên là Lữ Trần.”