Thấy là cô ấy, Lữ Trần hơi sững người, nhưng miệng vẫn nói: "Chào mừng, chào mừng!"
Cô gái đội mũ lưỡi trai ngồi xếp bằng bên đống lửa một cách gọn gàng, cũng chẳng hề giới thiệu bản thân, thế nhưng cảm giác mang lại cho Lữ Trần và những người khác giống như một chiếc lá rụng vào rừng cây, vô cùng tự nhiên. Điều này khiến Lữ Trần và mọi người tiếp tục trò chuyện mà không hề cảm thấy gượng gạo, cứ như thể vừa có thêm một người bạn cũ. Cô ấy chỉ giới thiệu tên mình là Thu Trì.
Lâm Sơ chủ động chia cho Thu Trì chút thức ăn, đối phương cũng không khách sáo. Dường như chỉ có Lữ Trần chú ý tới việc trên tay Thu Trì vẫn đeo găng tay hở ngón dành cho hoạt động ngoài trời, liệu có phải để che đi ký hiệu ở hõm tay không?
Kết quả là trong nhóm người này, chỉ có Bạch Hoa lão sư với trình độ Bạch Kim 4 mới nhìn thấy ký hiệu đó, kỳ quái vô cùng, nhưng chẳng ai nói gì cả. Thu Trì không hỏi, Lữ Trần và những người khác cũng không hỏi, ngươi có bí mật thì ta cũng vậy, bèo nước gặp nhau thì đừng hỏi nơi chốn, đừng hỏi thân phận. Mọi người đều cố ý hay vô ý bỏ qua vấn đề này.
Trong lúc trò chuyện cười đùa, Lữ Trần vẫn vô tư cùng Bạch Hoa thay phiên nhau kể những chuyện thú vị, thỉnh thoảng Khánh Tiểu Sơn lại nhắc về vài chuyện ở phía Tây Bắc, còn Lâm Sơ thì cứ ăn mãi không ngừng.
Trò chuyện một hồi, mọi người bắt đầu hát hò, giọng Lâm Sơ nghe rất đáng yêu và hát rất hay, còn Lữ Trần thì đúng kiểu giọng vịt đực cộng thêm mù âm nhạc, mọi người nghe mãi mà chẳng nhận ra anh đang hát cái gì.
Đến lượt Thu Trì, cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là tôi hát một đoạn hí khúc nhé?"
Lữ Trần bĩu môi, hí khúc thì có cái gì hay ho chứ...
"Nguyên lai sạ tử yên hồng khai biến, tự giá bàn đô phó dữ đoạn tỉnh đồi viên, lương thần mỹ cảnh nại hà thiên, thưởng tâm lạc sự thùy gia viện, triều phi mộ quyển, vân hà thúy hiên, vũ ty phong phiến, yên ba họa thuyền, cẩm bình nhân thí khán đích giá thiều quang tiện... tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm... đãn thị tương tư mạc tương phụ, mẫu đơn đình thượng tam sinh lộ..."
Thế nhưng khi giọng hát của Thu Trì cất lên, tất cả mọi người đều bắt đầu nín thở, từ ngữ uyển chuyển vương vấn, tựa như làn gió rừng mát lạnh khẽ lướt qua tâm khảm mỗi người, vừa thê lương lại vừa thủ thỉ tâm tình.
Kinh diễm! Phải hồi lâu sau khi dư âm của cô dứt hẳn, Lữ Trần và những người khác mới từ từ hoàn hồn lại, trong lòng chỉ có đúng hai chữ: Kinh diễm!
Khánh Tiểu Sơn lẻn lại gần với vẻ láu cá hỏi: "Chị Thu Trì, chị có quan hệ gì với người nhà họ Dương kia vậy?"
"Tôi là chị gái của cô ấy, tên đầy đủ của tôi là Dương Thu Trì."
Ngày hôm sau, đám phú nhị đại đã ngủ một đêm trên xe nên trông càng mệt mỏi hơn, họ kiên quyết yêu cầu trạm tiếp theo tại cứ điểm Vũ Hán phải dừng chân nghỉ ngơi một đêm. Bạch Hoa không hề do dự mà đồng ý ngay, bản tính anh vốn dĩ chậm chạp, cũng chẳng quan trọng việc phải đến nơi trong kế hoạch hay không.
Lữ Trần và những người khác cũng không có ý kiến gì, dừng lại một ngày thì nghỉ một ngày, vừa hay có thể nhận đơn hàng, ai mà lại không muốn kiếm tiền cơ chứ, cầu còn không được ấy.
Khi xe đang chạy trên đường, Khánh Tiểu Sơn mặt đen sì không nói câu nào, cậu ta đã nhìn ra rồi, cả dọc đường này toàn là cậu ta lái xe!
"Anh Trần, nhìn kìa!" Lâm Sơ kêu lên đầy kinh ngạc.
Lữ Trần liếc nhìn điện thoại của Lâm Sơ: Câu lạc bộ mạnh nhất Bắc Âu - Cực Quang công khai tuyên bố nhận cày thuê thực lực, đội hình toàn Bạch Kim 1, 4 kèm 1. Để chứng minh mình là đội cày thuê mạnh nhất, tối nay lúc 8 giờ xin khiêu chiến trận 5v5 đội hình mạnh nhất với team "Ngươi nhìn cái gì", đến lúc đó họ sẽ tung ra 5 thành viên mạnh nhất. Yêu cầu các cao thủ cấp Bạch Kim của các tập đoàn tài phiệt toàn cầu dừng xếp hạng vào lúc 8 giờ tối để nhường thời gian.
"Thần kỳ vậy sao? Câu lạc bộ Cực Quang này muốn làm gì đây?"
"Đại ca, chuyện này mà cũng không nhìn ra sao? Đây là thấy anh kiếm tiền sướng quá nên định giẫm lên anh để nổi tiếng đấy. Cực Quang là câu lạc bộ lớn nhất Bắc Âu, trụ sở đặt tại Hà Lan, được mệnh danh là câu lạc bộ sở hữu nhiều người chơi Bạch Kim nhất Bắc Âu, hội trưởng là cao thủ cấp Kim Cương," Khánh Tiểu Sơn giải thích.
"Ồ..." Lữ Trần gãi gãi cằm, lướt xem bình luận bên dưới bài đăng này.
"Đội chiến đấu mạnh nhất của Cực Quang ra tay rồi, đây là lúc kiểm chứng xem team Đại Thần chỉ biết hành gà hay là thực sự trên đường bước tới đỉnh cao."
"Đại Thần đã từng thua bao giờ chưa?"
"Thật sự là chưa thua bao giờ, nhưng cần chú ý một điểm là từ trước đến nay cấp bậc trận đấu cao nhất mà Đại Thần gặp cũng chỉ là Bạch Kim 3, còn đội hình lần này của câu lạc bộ Cực Quang toàn là thành viên Bạch Kim 1, họ đã nổi danh ở Bắc Âu từ lâu rồi!"
"Tôi cảm thấy đây sẽ là trận chiến thế kỷ giữa chiến đội đỉnh cao lão làng và chiến đội Đại Thần."
"Các người thổi phồng mấy người kia lên thành thần rồi, tôi cảm thấy họ sẽ thua, đi đường lệch hướng không phải là chính đạo đâu."
"Thằng cha lầu trên ghen tị thì có, cái gì gọi là đi đường lệch hướng? Chẳng phải bao nhiêu lối đánh của các Đại Thần đã trở thành trào lưu rồi sao? Hôm qua tôi bị một con Ryu (Lãng khách) đánh cho không sống nổi đây này, không nói nhiều nữa, ngồi đợi 8 giờ tối, tối nay nếu các Đại Thần thắng, tôi tán gia bại sản cũng tặng vương miện!"
"Nghe nói sau khi các tập đoàn tài phiệt biết tin này, đều ngầm hiểu ý quyết định để cho các cao thủ cấp Bạch Kim thuộc phe mình dừng xếp hạng vào lúc 8 giờ tối, nhường chỗ cho hai đội này. Cao thủ Bạch Kim vốn dĩ đã có hạn, những người khác dừng xếp hạng thì hai đội này chắc chắn sẽ chạm trán nhau, hiện tại các nhà đều đang giữ thái độ quan sát."
Lữ Trần ở đây gãi gãi cằm nói: "Tối nay nếu chúng ta không đấu với họ, có vẻ như chúng ta nhát gan lắm không?"
"Có, chắc chắn là có!" Khánh Tiểu Sơn gật đầu.
"Ồ, vậy tối nay xử đẹp bọn họ," Lữ Trần nói như thể điều đó là đương nhiên.
6 giờ tối đến cứ điểm Vũ Hán, sau khi nhận phòng khách sạn, đám phú nhị đại lại rủ nhau đi uống rượu. Lữ Trần và những người khác ăn uống tắm rửa đơn giản, chờ đến 7 giờ 40 thì cùng vào phòng 5 máy trong khách sạn rồi đăng nhập.
Khán giả livestream vừa thấy các Đại Thần chọn đúng thời điểm này để online liền bắt đầu hò reo, đây là nhịp điệu muốn đối đầu trực diện đây mà!
"M.ẹ kiếp, tôi đã bảo là các Đại Thần tuyệt đối sẽ không sợ mấy tên Tây dương đó mà, á á á, đại đao của tôi đã khát khao không chịu nổi rồi!"
"Tôi cảm thấy mình đang hưng phấn tột độ đây! Tôi đi uống miếng nước trấn tĩnh lại đã!"
"Mong chờ quá, trận chiến thế kỷ đó!"
"Các Đại Thần chắc chắn sẽ đánh cho bọn chúng tơi tả!"
"Chưa chắc, tôi lại thấy ván này hơi căng!"
"Quả thực, đối phương cũng rất mạnh, luôn duy trì tỷ lệ thắng cực cao, thao tác của mỗi người đều rất nhanh, tôi xem mấy trận gần đây của họ rồi, chiến thuật cũng bắt đầu phong phú hơn rồi!"
Việc đầu tiên sau khi Lữ Trần đăng nhập là liên lạc với vài ông chủ tài phiệt đã chốt từ trước, bày tỏ rằng ván này có thể cày thuê. Kết quả các tài phiệt đều ấp úng, nói rằng giờ hơi bận, không có thời gian chơi. Thực ra là muốn xem rốt cuộc Lữ Trần và chiến đội số một Bắc Âu bên nào mạnh hơn, hơn nữa ván này rủi ro quá lớn, lỡ thua đối phương thì mất trắng 100 triệu, ai mà cam lòng? Lữ Trần nói hai lần là không cần chuyển khoản, đảm bảo thắng cũng không được.
Khánh Tiểu Sơn cũng ngơ ngác: "Anh, anh liều thế à? Đánh ván bài kiểu này mà anh còn định dắt theo một tên phế vật à?"
Lữ Trần nhướng mày: "Làm gì cũng không được làm lỡ việc kiếm tiền, biết chưa?"
Chỉ là Lữ Trần không biết hành động này của anh đã tạo nên một làn sóng dữ dội trong giới tài phiệt: Cái gì? Tối nay bọn họ còn định dắt theo một kẻ gà mờ để đấu với chiến đội số một Bắc Âu à? Hắn ta điên rồi sao?
Cảm ơn các bạn Bối Gia Quân Đao Nhiễm Trứ Huyết, Nghiêu Bảo Bảo, Địa Chi Đoan, Tinh Ngân Lệ Nhãn, Đại Trụ Vũ 『Hà Vi Thiện』 đã donate, cảm ơn!