Ánh nắng dần chìm xuống biển khơi, những đám mây phía xa không ngừng cuộn trào, nhuộm đỏ cả bầu trời bằng ánh chiều tà. Những vì sao dần ló dạng, màn đêm đậm đặc sắp bao trùm lấy cả đại dương.
Trên mạn thuyền chỉ đứng lặng một người, hai tay chắp sau lưng, toàn thân một màu đen, đôi mắt nhắm nghiền, làm tôn lên dáng vẻ cương nghị, thẳng tắp của người đó. Ấn ký cây đinh ba Hải Hoàng giữa mày lúc ẩn lúc hiện. Người ấy dường như đã giữ nguyên tư thế này rất lâu, cho đến khi cả bóng dáng hòa vào bóng tối, anh ta mở mắt, trong đôi đồng tử như có ánh sắc bén xé toạc màn đêm: "Đến rồi."
Cùng lúc đó, Lữ Trần đang gối đầu lên hai tay nhìn trần nhà ngẩn người cũng ngồi dậy: "Đến rồi!"
Cảm giác tối nay thực sự rất nguy hiểm, cảm giác khủng hoảng chưa bao giờ mãnh liệt đến thế, dù là khi ở trong bầy côn trùng cũng không có cảm giác như vậy. Điều này khiến Lữ Trần vừa sợ hãi vừa hưng phấn, đến mức những đường gân xanh trên tay như đang giật giật. Không được để Eve và Tiểu Ngốc Tử dấn thân vào nguy hiểm, cho dù Eve là cường giả Bạch Kim 1, thì cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ. Thế nhưng, khi cậu vừa định lẻn ra ngoài thì phát hiện Eve đã đẩy cửa bước vào, ánh mắt bình tĩnh như có thể nhìn thấu tâm can Lữ Trần, Eve nói: "Anh đi đâu, em đi đó."
"Em cũng vậy!" Tiểu Ngốc Tử ló cái đầu từ ngoài cửa vào, đôi mắt to chớp chớp.
Chỉ thấy trong màn đêm vô tận nơi mặt biển, có năm bóng người đang men theo mạn thuyền trèo lên, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên boong tàu. Chúng tháo bộ đồ lặn trên người xuống với động tác đồng đều tăm tắp, thong dong sắp xếp lại quần áo của mình, thậm chí còn có nhã hứng vuốt phẳng những nếp nhăn trên người.
"Từ đâu đến?" Hoàng Duệ Dương bình tĩnh hỏi.
"Ha ha, tiên sinh Duệ Dương, ngưỡng mộ đại danh Triều Tịch Hải Linh của ngài đã lâu, thế nhưng câu hỏi của ngài, thật xin lỗi tôi không thể trả lời," kẻ cầm đầu dùng thứ tiếng Trung kỳ quặc nói, năm người chậm rãi bước đi trên boong tàu, không ngừng thay đổi vị trí, chỉ có một mình Hoàng Duệ Dương là vẫn bất động.
"Biết tiên sinh danh tiếng sát phạt đang lừng lẫy, lại còn kế thừa Triều Tịch Hải Linh bùng nổ sát thương cao, có dũng khí lấy thủ cấp kẻ địch giữa vạn quân, cho nên lần này chúng tôi đã dốc vốn liếng, một lúc phái tới năm cường giả bậc Bạch Kim. Còn Lý thượng tá đâu, sao không thấy người?"
Đối phương nắm chắc phần thắng, dường như cũng không vội ra tay, trái lại còn có chút hưởng thụ cảm giác đứng trên cao nhìn xuống người khác: "Nhưng ở đâu cũng không quan trọng nữa rồi, hôm nay đến đây chính là để lấy mạng ngài, vì thời gian quý báu của mọi người, mời ngài đừng phản kháng."
Hoàng Duệ Dương cười: "Ta nói sao giọng lại kỳ quặc thế, hóa ra là mấy gã hề của Cao Thiên Nguyên, vậy thì có thể hiểu tại sao hành vi của các ngươi lại lén lút như vậy rồi, Cao Thiên Nguyên chẳng phải vẫn luôn như thế sao? Ngươi phái tới năm cường giả Bạch Kim thì ta tin, nhưng ta không tin ngươi chỉ vì lấy mạng ta. Nói đi, huy động nhân lực lớn như vậy chạy tới đây để làm gì?"
Kẻ cầm đầu đối phương nghe thấy Hoàng Duệ Dương đã nhận ra thân phận của bọn chúng thì không nói nữa, vừa phất tay, hai tên rơi lại phía sau đã lách mình đi vào trong khoang tàu. Hoàng Duệ Dương nhìn thấy cảnh đó nhưng vẫn không có động tác gì, không phải là không muốn động, mà là không thể động! Mục tiêu của đối phương lại chính là những học sinh trao đổi!
"Tiên sinh Duệ Dương không cần phải giả hồ đồ, Lâm Phiệt hết lần này đến lần khác từ chối ý tốt của Cao Thiên Nguyên, không chịu hợp tác với Cao Thiên Nguyên, Lâm gia lại xuất hiện thiên tài như tiểu thư Lâm Sơ, tất nhiên không thể giữ lại. Tất nhiên, biểu hiện của tiểu thư Lâm Sơ trong server độc lập quả thực xuất sắc, đến cả tôi cũng phải tán thưởng, nghe nói cô ấy còn gia nhập Câu lạc bộ Quyền Đầu, điều này mới khiến chúng tôi hạ quyết tâm lần này," trong bóng tối không ai nhìn rõ biểu cảm của ai, hắn vừa nói vừa cùng hai đồng bọn dần hình thành thế bao vây lấy Hoàng Duệ Dương.
Lâm Sơ? Hoàng Duệ Dương sửng sốt, điều này quả thực nằm ngoài dự đoán của ông, nhưng ông nghĩ ngợi rồi nói: "Ta nghĩ, sẽ có người bảo vệ con bé, có lẽ hai đồng bọn của ngươi sẽ gặp phải một vài bất ngờ thú vị cũng nên."
"Ồ? Vậy sao?" Đối phương hơi ngạc nhiên, sau đó giọng điệu có chút quỷ dị hỏi: "Tiên sinh Duệ Dương không nghĩ tới việc sẽ phát sinh những biến cố khác sao?"
Lúc này Hoàng Duệ Dương mới biến sắc: "Lý Á Khôn?"
Đối phương không nói gì, tức là đã mặc định.
Hoàng Duệ Dương mấy lần muốn xông vào khoang tàu đều phải gắng gượng kiềm chế lại, dù là ông cũng không cách nào thoát thân an toàn khỏi ba cường giả bậc Bạch Kim 5, ông chợt cười lên: "Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ta trải qua nhiều điều kỳ diệu, thậm chí là kinh ngạc trên người một người như vậy. Lúc mới bắt đầu ta cứ tưởng cậu ta chỉ là một thằng nhóc bướng bỉnh không chịu tiến bộ, sau này ta mới biết mình đã sai. Hy vọng lần này cậu ta vẫn có thể mang lại bất ngờ cho ta, tuy rằng ta cũng cảm thấy có chút không thực tế, nhưng đã nói nhiều lời không nên nói như vậy rồi, thì chư vị cũng đừng hòng sống sót rời đi."
Dứt lời, trong lòng đối phương cũng vô cớ nảy sinh một tia bất an, cảm giác khủng hoảng tỏa ra từ người Hoàng Duệ Dương như những cây kim thép đâm vào dây thần kinh của mỗi người, người đang đứng trên mạn thuyền kia dường như đã hóa thành một lưỡi dao sắc bén không thể cản phá!
"Ra tay!"
"Em cũng vậy! Em cũng cái gì mà cũng," Lữ Trần tung một cú chém tay vào động mạch cổ của Tiểu Ngốc Tử, hạ gục cô bé ngay lập tức. Thú thật, Lữ Trần nhìn đôi mắt to chớp chớp của Tiểu Ngốc Tử thật sự có chút không nỡ ra tay, nhưng lần này cảm giác nguy hiểm quá mãnh liệt, không nhẫn tâm không được, cậu không thể để Tiểu Ngốc Tử tham gia vào vụ này.
"Eve, tôi nhờ cô một việc," Lữ Trần nhìn vào mắt Eve nói: "Tôi phải đi xem đám học sinh ngốc nghếch vẫn đang tụ tập ở nhà hàng kia, tôi nghe ý của Hoàng Duệ Dương thì ông ấy cũng đang lo thân không xong, nếu đám ngốc đó bị diệt toàn bộ thì sau này trong lòng tôi cũng sẽ không dễ chịu. Tôi chỉ muốn cô thay tôi bảo vệ cô ấy, cô là Bạch Kim 1, trên con tàu này cô là mạnh nhất, cô bảo vệ cô ấy tôi cũng yên tâm, tôi đi xem tình hình thế nào rồi sẽ quay lại."
Eve nhìn chằm chằm Lữ Trần: "Anh không được chết."
"Ha ha, anh đây sao có thể chết được, chẳng phải cô cũng từng là bại tướng dưới tay anh sao! Yên tâm đi!" Nói đoạn, Lữ Trần đứng dậy nhanh chóng băng qua hành lang rồi biến mất.
Eve chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Lâm Sơ, lặng lẽ nhìn chằm chằm gương mặt của Lâm Sơ, đột nhiên cảm thấy có chút ghen tị. Môi trường cô lớn lên từ nhỏ hoàn toàn không chút tình cảm, gia tộc Gattuso chưa bao giờ là một nơi có thể sản sinh ra sự dịu dàng, cha của cô, Pompey Gattuso chưa bao giờ nhân từ với kẻ hèn nhát. Trước đây cô cứ ngỡ mục tiêu cả đời mình nên là không ngừng mạnh lên, mạnh lên, và mạnh lên. Thế nhưng càng mạnh lại càng cô đơn. Cô hết lần này đến lần khác đánh bại đối thủ, đánh bại không chút lưu tình. Cuộc sống bắt đầu trở nên nhạt nhẽo, đối thủ tiếp theo xuất hiện cũng chỉ là một viên gạch tầm thường trên con đường chiến thắng.
Cô không biết nên nói chuyện với ai, cô không biết mình nên làm gì, liệu cứ thế vô vị đến độ tuổi thích hợp, tìm một người bạn đời tình nguyện làm con rối rồi kế thừa gia tộc Gattuso khổng lồ đó sao?
Cô đột nhiên bắt đầu mong đợi có một người có thể đến chinh phục mình, rồi cô sẽ ở bên người đó, cho dù là xuống địa ngục cũng không màng.
Cho nên anh không được chết.