Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, vùng đất bên ngoài pháo đài đã thay đổi từ những mảnh đất hoang vu thành những bãi cạm bẫy dày đặc. Tại pháo đài Trương Gia Khẩu với hơn mười vạn người, chỉ tính riêng những người thức tỉnh kỹ năng Cạm Bẫy đã có tới mấy vạn, trong đó hơn một nửa đã thăng cấp lên đến cao thủ Bạch Kim. Cạm bẫy của họ có thể chưa chắc giết được ác ma cấp Kim Cương, nhưng hố chết mấy con ác ma cấp Bạch Kim thì vẫn được.
Nhân loại ngày càng có kinh nghiệm hơn trong quá trình đối phó với quân đoàn ác ma, có thể nói Lữ Trần chính là người khai sáng cho trường phái cạm bẫy. Mỗi ngày sau khi ăn cơm xong, việc đầu tiên mọi người làm là lên tường thành nhìn xem cạm bẫy bên ngoài pháo đài, đợi cạm bẫy trước đó hết hiệu lực thì lại đi bổ sung. Ai nấy đều hân hoan, tràn đầy cảm giác thành tựu. Đây chính là đại trận cạm bẫy mà họ từng chút từng chút lấp đầy, chỉ chờ ác ma tới tập kích.
Thậm chí thỉnh thoảng họ còn có một suy nghĩ kỳ lạ: Mong quân đoàn ác ma mau tới đây, để nếm thử mùi đau khổ trên đại trận cạm bẫy này cho biết mặt!
Giới Bia và những người khác tụ tập cùng nhau, Lữ Trần nghiêm túc hồi tưởng lại chi tiết trận chiến ở pháo đài phía Bắc lần trước, suy nghĩ xem mình có bỏ sót điều gì không. Dù sao thì sự thành bại của trận chiến này cũng liên quan đến tính mạng của hơn mười vạn người, một chút sơ suất cũng có thể cứu hoặc giết chết vô số mạng người. Ngay cả Lữ Trần - người đứng ra khích lệ tinh thần mọi người đầu tiên, trong lòng hiểu rõ trận chiến này khó khăn đến mức nào - cũng bị tâm trạng vui vẻ của mọi người ảnh hưởng, bản thân cũng đột nhiên thấy nhẹ nhõm hẳn đi.
Chiến đấu mà, chẳng phải là cần phải thật sảng khoái, đã tay hay sao?!
"Không đúng, ta nhớ ra rồi, bước ngoặt lớn nhất của trận chiến pháo đài phía Bắc lần trước xuất hiện ở trong thành, chính là do lũ ác ma đánh thông không gian dưới lòng đất xâm nhập vào pháo đài mới dẫn đến thương vong tăng cao! Phải nghĩ cách ngăn chặn ác ma tái diễn bi kịch lần trước!" Lữ Trần đột nhiên nghĩ đến vấn đề này. Lần này, chủ lực của quân đoàn ác ma tuy là 32 con Lang Vương cấp Kim Cương và con ác ma Siêu Phàm giả tưởng kia, nhưng đám ác ma cấp Bạch Kim kia có không ít chủng tộc biết đào hang.
Thế nhưng hiện tại muốn thay đổi kết cấu chính của toàn bộ pháo đài rõ ràng là không kịp nữa rồi, phải làm sao đây? Tất cả thành viên Giới Bia đều đang chờ Lữ Trần đưa ra mệnh lệnh, họ luôn tin rằng Lữ Trần sẽ tìm được cách đối mặt với mọi khó khăn.
Lữ Trần lẩm bẩm: "Đổ bê tông thì chắc chắn không được, đợi khô cũng cần ít nhất một tuần, e rằng chưa kịp khô thì quân đoàn ác ma đã tới rồi... Hay là, dùng thép?!"
Mọi người nhìn nhau, thép ư?
Chỉ một tiếng sau, tất cả các thế lực đều biết được một thông tin vô cùng khó hiểu từ trên diễn đàn, đó là về pháo đài Trương Gia Khẩu!
Không ít "tài xế già" ở Trương Gia Khẩu đăng ảnh tự sướng lên diễn đàn kèm dòng trạng thái: "Trước khi ác ma tới, anh em luyện thép chút đã!"
Trong ảnh, các "tài xế già" cởi trần, mồ hôi nhễ nhại. Phía sau họ là vô số người đang tất bật trước những lò luyện thép tự chế bằng đất. Các thức tỉnh giả hệ Hỏa nam, Hỏa nữ vẫn đang dùng kỹ năng của mình để trực tiếp nâng cao nhiệt độ lò luyện. Bên cạnh lò là đủ thứ nồi niêu xoong chảo bằng sắt, thép hoặc những món đồ vụn vặt khác chuẩn bị tống vào lò. Cả thế giới đều hoang mang, không lo chuẩn bị nghênh chiến quân đoàn ác ma, luyện cái loại sắt gì chứ? Còn bắt nhiều thức tỉnh giả lãng phí tinh thần lực để luyện như vậy?
Hơn nữa, loại thép luyện bằng phương pháp thô sơ này thì có chất lượng gì cơ chứ?
Thế nhưng Lữ Trần không cần chất lượng, anh chỉ cần đổ thứ nước sắt này vào những cái hố sâu mà họ đã đào sẵn trước đó.
Lúc này, bên trong pháo đài Trương Gia Khẩu khắp nơi đều là những hố sâu đường kính nửa mét, sâu tận hai mươi mét do mọi người chung sức đào lên. Hơn nữa, vẫn luôn có người không ngừng đổ nước sắt vào trong. Tiết trời mới chớm xuân vẫn còn rất lạnh, nhưng bên trong pháo đài Trương Gia Khẩu lại ấm áp hẳn lên.
Giống như toàn bộ pháo đài Trương Gia Khẩu đều đã bật máy sưởi vậy!
Lữ Trần cũng không biết cách này có hiệu quả hay không, nhưng chỉ cần có thể ngăn chặn lũ ác ma dưới lòng đất, thì mọi thứ đang làm bây giờ đều xứng đáng. Tuy hiện tại nhìn có chút buồn cười, nhưng mạng người quan trọng hơn bất cứ sự buồn cười hay không nào.
Không ít "tài xế già" phát hiện ra, nhiệt độ trong pháo đài tăng cao khiến ven đường nở vô số loài hoa! Họ thậm chí còn xem đây là điềm lành, mặc dù ai cũng biết điều này chỉ là do nhiệt độ gây ra, nhưng họ muốn tin rằng đây là vì họ sắp chiến thắng, nên hoa cũng nở sớm hơn.
Ngay trong ánh mắt khó hiểu của toàn thế giới, tất cả mọi người ở pháo đài Trương Gia Khẩu dường như đang tự mua vui mà bắt đầu tiến vào một nhịp điệu "quẩy" cực sung cùng Giới Bia. Không ít người phát hiện ra trong bài đăng và hình ảnh họ chia sẻ sau đó, Lữ Trần đang dựng một chiếc nồi lớn, dẫn theo một đám người, nấu cơm tập thể cho tất cả các "tài xế già" đang làm việc!
Đến giờ cơm, các "tài xế già" dừng tay, chạy đến chỗ Lữ Trần vui vẻ múc cơm. Vừa lấy cơm xong liền quay về khoe với người khác: "Haha, bố mày có ngầu không? Chủ nhân Giới Bia đích thân xới cơm cho bố mày đấy!"
Kết quả là chưa đi xa đã nhận ra mình nói to quá, sợ Lữ Trần nghe thấy, liền vội quay đầu nhìn phản ứng của Lữ Trần, nhưng lại thấy Lữ Trần chỉ mỉm cười nhìn họ chứ không hề có ý giận dữ.
Mãi đến lúc này, các "tài xế già" mới nhận ra, mới hiểu được Lữ Trần rốt cuộc là người như thế nào.
Anh không phải là vị thần bước lên bàn thờ, cũng không phải là cường giả đứng ở trên cao, mà chỉ là người đầu tiên đứng ra dẫn dắt mọi người chiến đấu khi pháo đài Trương Gia Khẩu gặp nguy nan.
Các "tài xế già" bưng bát cơm, dứt khoát ngồi xổm bên đường, xúc cơm ăn lấy ăn để. Ăn no xong, bỗng nhiên có một "tài xế già" thở dài.
Người bên cạnh khó hiểu: "Thở dài làm gì?"
"Bố mày thở dài là vì tiếc, nếu trẻ hơn mười tuổi, bố mày cũng gia nhập Giới Bia!"
Mọi người nhìn nhau, dường như đây là suy nghĩ chung trong lòng mỗi người. Họ đột nhiên bắt đầu nảy sinh sự khao khát vô bờ bến với nơi đó, rồi mọi người cười ha hả. Có người trêu chọc: "Nói cứ như mày trẻ hơn mười tuổi là vào được ấy, Giới Bia là nơi nào, đó là chỗ của cường giả ở!"
"Cút cút cút! Đợi trận này đánh xong bố mày về nhà làm chuyện tạo người với vợ, sinh đứa con rồi bồi dưỡng nó vào Giới Bia!"
"Mày cũng khá có ý tưởng đấy..."
"Hahaha!"
Lữ Trần bảo Kim Trạch đi thống kê tình hình vật tư. Kim Trạch quay lại lắc đầu: "Tình hình dự trữ vật tư của pháo đài Trương Gia Khẩu chỉ đủ cho tất cả mọi người cầm cự nửa tháng, ít quá."
"Đủ rồi," Lữ Trần thản nhiên nói.
Kim Trạch nhíu mày, sao mà đủ được? Cậu phân tích: "Dù từ bây giờ bắt đầu thắt lưng buộc bụng thì nhiều nhất cũng chỉ trụ được 20 ngày. Càng chiến đấu thì tiêu hao càng nhiều. Tất nhiên, nếu có người hy sinh thì thời gian này có thể kéo dài thêm một chút. Cậu có nghĩ tới trường hợp lỡ quân đoàn ác ma chỉ vây không đánh, hơn mười vạn người này phải làm sao không?"
"Đừng cân nhắc chuyện có người hy sinh," Lữ Trần nghiêm túc nói: "Tiếp xúc với họ những ngày này, mỗi người bọn họ đều tới đây vì những lời tôi nói, hoặc vì một hơi thở trong lòng. Họ chính là xương sống để Trung Quốc chúng ta có thể đứng dậy khi đối mặt với quân đoàn ác ma sau này. Tôi hy vọng họ không một ai phải chết. Còn về vật tư, thực ra để dành đủ 7 ngày là quá đủ rồi, đó là còn tính dư đấy."
"Tại sao?" Kim Trạch khó hiểu.
"Cậu cân nhắc vấn đề quá lý trí rồi. Lý do của tôi là, chỉ cần Trương Gia Khẩu bị vây khốn, chắc chắn sẽ có người đến tiếp viện. Ví dụ như Tây Bắc quân, ví dụ như Kinh Kỳ Vệ Thú, ví dụ như vô số thám hiểm giả. Đến lúc đó chúng ta không phải bị vây nữa, mà là phản kích!"
"Nếu họ không tới thì sao? Phải biết rằng không phải ai cũng dám đối mặt với ác ma Siêu Phàm, con người rất ích kỷ."
Lữ Trần nhìn về phía tất cả các "tài xế già" trong pháo đài, đột nhiên thẫn thờ nói: "Họ chắc chắn sẽ tới."