51 vị cường giả cấp Kim Cương thêm một vị cường giả cấp Siêu Phàm, hiện tại bên ngoài vẫn chưa biết Giới Bia lại có thêm nhiều cường giả cấp Kim Cương như vậy, nếu biết tin chắc chắn đám người bên ngoài sẽ sợ đến vỡ mật.
Đây là khái niệm gì chứ?
Điều này có nghĩa là, Giới Bia đã vô địch trong nhân loại thế giới, nó đã trở thành một quái vật khổng lồ thực sự.
Hơn nữa, nó còn được lớn mạnh lên trong một mảng lớn tiếng chửi rủa của cả thế giới!
Chuyện này giống như một cái tát vang dội giáng thẳng vào mặt những kẻ đang chửi rủa Lữ Trần: Cứ chửi thoải mái đi, nhưng khoảng cách giữa Giới Bia và các ngươi sẽ ngày càng lớn, khiến các ngươi mãi mãi chỉ có thể ngước nhìn mà không đuổi kịp!
Hơn nữa, sau khi đi tới Trường Bạch Sơn dùng xác rắn Tiểu Vĩ Ba lột ra để tạo ra ác ma cấp Kim Cương, Giới Bia có lẽ sẽ trở thành tổ chức đầu tiên trên thế giới chỉ toàn cường giả cấp Kim Cương!
Một tổ chức như vậy thật quá đáng sợ, muốn đánh hay muốn giữ đều tùy vào một ý niệm của họ, bởi vì họ không hề có khuyết điểm!
Các tổ chức bình thường còn phải lo lắng vạn nhất tổ chức địch điên lên để cường giả trực tiếp tới đồ sát người dưới trướng mình thì phải làm sao, nhưng Giới Bia thì không hề có nỗi lo này, tùy tiện lôi một người trong bọn họ ra ngoài, ở các tổ chức khác đều là cường giả cấp tọa trấn!
Người có nội tâm mạnh mẽ sẽ không để ý tới ánh mắt của người khác, đối với chúng nhân Giới Bia mà nói, những lời chế giễu bên ngoài kia chẳng qua chỉ là trò hề của lũ tiểu nhân nhảy nhót mà thôi.
Một màn náo kịch, gã hề mệt lử, khán giả cười nghiêng ngả.
Chúng nhân Giới Bia coi chính mình là khán giả của màn náo kịch này.
Để chào đón ba đồng bạn mới, cũng như việc quá nhiều đồng bạn thăng cấp bậc Kim Cương, Giới Bia quyết định mở tiệc nướng ngay bên đầm nước.
Ở Giới Bia chưa bao giờ có chuyện vì ai bậc cao hơn mà có thể sai khiến kẻ khác, lần lựa chọn ai thăng cấp Kim Cương cũng là bốc thăm công bằng, không một ai có bất kỳ oán hận nào.
Tại sao phải oán hận? Dù sao qua một thời gian nữa chính mình cũng sẽ trở thành cường giả cấp Kim Cương mà thôi... chẳng hề vội vàng!
Lúc này bên đầm nước đã náo nhiệt hẳn lên, trong thế giới lòng bàn tay của Lữ Trần thứ gì cũng có, hắn cứ không ngừng biến ra đủ loại đồ vật từ hư không, khiến ba người Bối gia lần đầu tiên thấy cảnh tượng này đều sững sờ.
"Tôi thấy, dùng trang bị kiểu như ba lô e là không giải thích nổi nữa rồi, hoặc là thứ hắn lấy được không phải ba lô 6 ô, mà là 600 ô... hoặc 6000 ô!"
Tuy nhiên mọi người cũng không hỏi, khi nào Lữ Trần muốn nói cho họ biết thì tự nhiên hắn sẽ nói.
Do nơi đây là vùng không người, cho nên mọi người đều không uống rượu, dù sao nơi này còn có một con Hà Giải cấp Siêu Phàm mà.
Mà việc Lữ Trần chọn địa điểm nướng thịt ngay bên đầm nước cũng có suy tính của hắn, thịt nướng ăn được một nửa, Lữ Trần liền nghe thấy trong rừng mưa bên cạnh có tiếng động cực kỳ nhỏ, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.
Lúc mọi người đang trò chuyện, Lữ Trần đột nhiên ném một đống lớn xương cốt xuống đầm sâu, chỉ nghe trong rừng mưa vang lên một tiếng gầm thét: "Dừng tay! Đừng làm bẩn nơi đó!"
Một bóng người từ trong rừng mưa lướt ra, kéo theo một đạo ảo ảnh dài đằng đẵng lao về phía bờ đầm, dường như muốn ngăn cản đống xương cốt mà Lữ Trần vừa ném ra!
Kẻ đó chính là tên Đế Vương Giải mọt sách có bệnh sạch sẽ kia!
Hóa ra vừa rồi lúc mọi người ăn đồ nướng, hắn đã lén lút trốn ở bên cạnh, nhưng vẫn không dám ló mặt ra.
Hắn tức giận nhìn Lữ Trần: "Ngươi làm cái gì đấy? Ngươi có ý thức công cộng không vậy?"
Phải nói là kỹ năng ẩn nấp của con Hà Giải này khá cao siêu, nếu không phải Lữ Trần ngay từ đầu đã để ý tới động tĩnh của hắn thì e là thật sự không phát hiện ra nổi, hèn gì lần đầu tiên bị hắn áp sát mà không ai phát giác được.
Lữ Trần cười híp mắt nói: "Giúp ngươi giết chết con Cóc, ngươi định cảm ơn chúng ta thế nào?"
Đế Vương Giải ánh mắt lảng tránh: "Sao phải bắt tôi cảm ơn các người? Rõ ràng là các người không tìm thấy nó, tôi chỉ đường cho các người, các người mới phải cảm ơn tôi chứ."
"Ồ... ra là vậy..." Lữ Trần gật đầu vẻ nghiêm túc: "Ngươi tới muộn e là còn chưa biết một chuyện..."
"Chuyện gì?" Đế Vương Giải cảnh giác hỏi.
"Toàn bộ thi thể con Cóc đều còn ở trong đầm đấy, ước chừng đã nát bét rồi, máu me thịt thà gì đó đều đang chìm dưới đáy đầm cả rồi," Lữ Trần vừa gãi cằm vừa nói.
Đế Vương Giải có bệnh sạch sẽ giống như chịu phải một vạn điểm sát thương bạo kích, kinh hoàng nhìn về phía bờ đầm, hắn đưa một tay vào trong nước đầm cảm nhận một chút, tại chỗ khóc òa lên...
Là khóc rống lên thật sự: "Nhà của ta không còn nữa rồi! Con Cóc đáng chết này, ngươi nói ngươi đi đâu thăng cấp không đi, lại cứ phải tới nơi này! Ngươi bị bệnh à! Còn cả các người nữa, các người không thể gọi nó ra ngoài rồi giết sao?!"
Mấy chục người cứ như vậy vừa ăn đồ nướng vừa nhìn Đế Vương Giải khóc tang, Lữ Trần nhai miếng thận nướng, tùy ý nói: "Xem ra ngươi còn chưa biết đâu nhỉ, con Cóc này tới chỗ ngươi là để thôn phệ huyết nhục chi khu mà ngươi lột ra để gia tốc thăng cấp đấy."
Đế Vương Giải đột nhiên ngừng khóc, hắn ngẩng đầu nhìn Lữ Trần với vẻ hơi cảnh giác: "Ngươi nói gì vậy, ta không hiểu!"
"Hà Giải à, ngươi không phải là Hà Giải sao?"
"Ta không phải Hà Giải! Ta là Đế Vương Giải!"
"Được được được," Lữ Trần vô lực nhả rãnh: "Ngươi là Đế Vương Giải cấp Siêu Phàm!"
"Sao ngươi biết?" Đế Vương Giải càng thêm cảnh giác.
"Nếu ngươi có được một nửa sự thông minh của Tiêu Bắc thì chúng ta nói chuyện đã không tốn sức thế này..." Lữ Trần chỉ chỉ Tiểu Vĩ Ba: "Ngươi cảm nhận kỹ về hai chúng ta xem?"
Đế Vương Giải nghi hoặc dừng lại hai giây, chấn kinh thốt lên: "Vương tộc? Di cô Vương tộc?" Trong lúc nói chuyện, Đế Vương Giải trông có vẻ lại định chạy trốn...
Lữ Trần cười híp mắt gật đầu: "Ta chỉ hỏi vài câu thôi, cũng không làm khó ngươi, nếu không thì nơi này e là ngươi không ở nổi nữa đâu."
Đế Vương Giải dừng bước chân định chạy trốn lại, bán tín bán nghi nói: "Ngươi hỏi đi, có trả lời hay không còn phải xem ngươi hỏi cái gì."
"Tiêu Bắc có từng tìm ngươi chưa?"
"Tiêu Bắc là ai?" Đế Vương Giải hỏi.
Lữ Trần sửng sốt, hóa ra Đế Vương Giải ngay cả Tiêu Bắc là ai cũng không biết, hắn bổ sung thêm: "Là một con ác ma tộc Sói cấp Siêu Phàm."
"Chưa từng gặp."
"Vậy đổi câu hỏi tiếp theo... rốt cuộc ngươi có thủ đoạn công kích không? Tại sao một con Cóc mà cũng có thể bắt nạt ngươi thành thế này?" Lữ Trần tò mò hỏi, hắn cũng muốn biết Hà Giải trong hiện thực và trong Liên Minh Huyền Thoại có giống nhau không.
Đế Vương Giải nghe câu này lập tức không vui, hắn vươn cổ đỏ mặt tía tai: "Ta có thể không đánh lại nó sao? Ta là Đế Vương Giải! Ta chỉ là yêu chuộng hòa bình mà thôi!"
Yêu chuộng hòa bình cái kiểu nói dối quỷ quái này chỉ có thể dùng để gạt quỷ, nhưng điều Lữ Trần không nghĩ thông là, thể phách của ác ma cấp Siêu Phàm, cho dù không có bất kỳ thiên phú kỹ năng nào, chỉ riêng dựa vào thân thể cũng là uy lực mang tính hủy diệt, không đến mức một con Hà Giải cấp Siêu Phàm lại đánh không lại một con Cóc chứ! Dẫm một cái là chết tươi rồi!
Phải biết rằng cấp Siêu Phàm và cấp Kim Cương nhìn từ thể hình mà nói, đó chính là sự khác biệt một trời một vực!
Nếu đã là như vậy, thì làm sao giải thích chuyện trước mắt đây?
Lữ Trần thăm dò hỏi: "Ngươi không phải là... nhát gan đấy chứ?"
"Ngươi mới nhát gan! Cả nhà ngươi đều nhát gan! Ta mẹ nó là Đế Vương Giải vô địch!" Đế Vương Giải tức đến giậm chân.
Thế nhưng Lữ Trần cảm thấy hình như mình lại đoán được chân tướng rồi...