Ngay lúc này, một tiếng "ầm" vang lên, cây nấm thứ tư nổ tung!
Tất cả mọi người đều thấy ê răng, thay cho cảm giác đau đớn của đối phương. Bốn cây nấm này nổ xong, bảo thủ ước tính cũng đã có 4 người bị nổ chết rồi nhỉ?
Rõ ràng đối phương mới là bên nắm giữ thân phận thợ săn, kết quả chỉ riêng đống cạm bẫy này thôi đã khiến họ có chút chịu không nổi.
"Không có lý nào, tính cách đối phương thận trọng như vậy, dẫm phải ba cái lẽ ra nên biết quy luật trồng nấm của các cậu rồi chứ, sao lại mạo hiểm dẫm tiếp thế?" Thần Tại có chút không hiểu.
"Khụ khụ, chúng ta trồng trên núi cũng kha khá nhỉ?"
"Kha khá là bao nhiêu?"
"Mấy trăm cái thôi..." Lữ Trần điềm nhiên nói, dù sao cũng đã bận rộn mất nửa đêm rồi mà.
Có thể nói, mảng nấm này bày ra chính là một cái bẫy rập, nghiên cứu nhân tâm, dùng tư duy của chính mình để cân nhắc phản ứng của đối phương sau khi dẫm phải mỗi cây nấm, đó mới là tinh túy của việc trồng nấm...
Lữ Trần mang theo Tiểu Vĩ Ba đi trồng nấm đâu phải chỉ để ám toán bọn họ một chút, nổ chết vài người thì có ý nghĩa gì chứ?
Giờ này chắc đối phương đã hoàn toàn từ bỏ việc bám theo phía sau rồi, tình huống này ngoại trừ đi đường vòng hoàn toàn ra, bọn chúng chẳng còn lựa chọn nào khác!
Mấy trăm cái... Đám người Thần Tại nghe thấy vậy đều sững sờ, đúng là mẹ nó tàn nhẫn thật...
Họ nhìn nhau, trong lòng đều đang nghĩ một vấn đề: "Về nhà nhất định phải bồi dưỡng cho ra vài truyền thừa Teemo mới được!"
Trong Liên Minh Huyền Thoại, một lý do lớn khiến Teemo không được ưa chuộng chính là: Tác dụng của Teemo trong giao tranh tổng không lớn lắm.
Teemo đi đường yếu sao? Cái đó phải xem đi đường với ai. Teemo khi đi đường đánh với một số tướng nhất định, quả thực có thể khiến đối phương sống dở chết dở. Nhưng Teemo sợ gank, đặc tính vô dụng trong giao tranh tổng khiến nó trở thành quân bài rất gà mờ.
Thực ra đối với vị tướng như Teemo, Lữ Trần luôn hy vọng Riot Games sẽ thay đổi nó: Cấp một đã có thể đặt nấm, có thể tiếp tục giảm khả năng đi đường cũng không sao cả.
Với vị tướng như Teemo, cái thú chơi chính là niềm vui khi trồng nấm mà...
Đúng vậy, chỉ cần có người dẫm phải nấm, Lữ Trần sẽ rất vui...
Thế nhưng đám người Thần Tại đã nhận thức rõ ràng, trong hiện thực, những khuyết điểm như sợ bị gank, máu giấy, vô dụng trong giao tranh tổng của Teemo đều không còn nữa!
Tại sao ư? Thứ nhất, trong hiện thực đã không còn chuyện gank nữa rồi, chỉ cần Teemo ở yên trong đội, nguy hiểm cũng sẽ không quá lớn.
Vấn đề máu giấy á, ai dám nghĩ Tiểu Vĩ Ba máu giấy nào? Đừng nhìn người ta mới 13 tuổi, chỉ số sức mạnh của cô bé cao lắm đấy! Hơn nữa sau khi biến về chân thân ác ma, quả thực là vô địch!
Cậu có thể tưởng tượng một Teemo lên toàn đồ chống chịu trong Liên Minh Huyền Thoại, nhưng nấm trồng ra lại có sát thương sánh ngang với sáu món đồ AP full, đó là cảnh tượng gì?
Quả thực là lưu manh mà!
Quá mẹ nó lưu manh!
Nói tiếp về giao tranh tổng, "lựu đạn nấm" do Lữ Trần phát triển ra này quả thực vô địch! Cần gì người dẫm, người ta dùng để ném trực tiếp luôn! Quả thực là kỳ quái!
Phải nói rằng, bọn họ cực kỳ khâm phục khả năng đi đường tắt, không theo lẽ thường của Lữ Trần, bất kể là trong Liên Minh Huyền Thoại hay là ngoài đời thực.
Có người đi đường tắt là trực tiếp quỳ luôn, nhưng Lữ Trần lần nào cũng có thể lấy kỳ thắng bại! Đây chính là năng lực!
Lữ Trần suy tính: "Đối phương chắc chắn sẽ đi đường vòng, chúng ta tăng tốc thôi, ưu tiên khai phá bản đồ. Chỉ khi hiểu rõ bản đồ, chúng ta mới có thể thắng trong cuộc đấu trí này."
Bọn họ bây giờ vẫn chưa thể trực tiếp xông lên cứng đối cứng, bởi vì họ có quân bài tẩy, ai dám chắc đối phương không có? Sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực, huống chi là tình hình chưa rõ ràng như hiện nay? Chỉ có từ từ giằng co, làm rõ tình thế rồi mới có thể quyết định cuối cùng nên làm gì, là đánh, hay rút.
"Tìm Tiểu Long trước đã!"
---❊ ❖ ❊---
Slark lúc này đang nhíu mày nhìn bảy tên tùy tùng đã tử trận của mình, không biết đang suy tính điều gì. Ban đầu hắn còn nghĩ thực lực của Lữ Trần hiện tại đã kém xa trước kia, chính là thời cơ tốt để giết hắn, nhưng giờ xem ra hoàn toàn không phải như vậy.
"Trong đội bọn chúng chẳng lẽ có Yordle ư?" Tùy tùng của hắn khó hiểu nói: "Nhưng chúng ta đâu có thấy bất kỳ Yordle nào trên núi đâu, cây nấm này là sao chứ?"
"Đồng phục của những người đồng đội này của hắn thật lạ, nhìn không giống người ở Runeterra, Runeterra không có nơi nào có kiểu ăn mặc như thế cả."
"Chẳng lẽ là từ dị giới nào đó? Lữ Trần trong khoảng thời gian biến mất đã đi đến dị giới? Chẳng lẽ là bị trọng thương gì đó mới dẫn đến thực lực suy giảm?"
Dù có chết bọn chúng cũng không nghĩ ra được những chuyện bên trong đó, đành hỏi Slark: "Chúng ta giờ phải làm sao?"
Slark trầm ngâm một lát rồi nói: "Đi đường vòng, không bám theo bọn chúng nữa, chúng ta đi khai phá bản đồ của dị giới này! Nắm bắt được tình hình chi tiết của dị giới này, mới có thể nắm giữ tiên cơ! Trước đó ta cứ nghĩ muốn tốc chiến tốc thắng giết hắn, xem ra là quyết định sai lầm. Không ngờ Lữ dù thực lực suy giảm, cũng không dễ đối phó như vậy. Trò chơi này, thời gian còn dài!" Slark đổi giọng: "Cũng không biết trong dị giới này có gì mà đáng để Lữ Trần lặn lội tới đây thăm dò, liệu hắn có phải đã biết ở đây có gì rồi không? Nguyên tố ma pháp nồng đậm thế này, nhất định sẽ có sinh linh nguyên tố mạnh mẽ cư trú, chẳng lẽ hắn đến vì điều này?"
Có tùy tùng đột nhiên nói: "Tổng số người bọn chúng vào đây là 100 người, chắc là truyền tống trận sơ cấp, bọn chúng chỉ ở đây được một tháng! Chúng ta việc gì không đợi bọn chúng đi rồi hãy thám hiểm?"
Slark lạnh lùng nói: "Đây là cơ hội ngàn năm có một để giết hắn, nếu mang được thủ cấp của hắn quay về Noxus, chắc chắn sẽ đạt được vinh quang to lớn!" Giọng nói nhọn hoắt kia như tiếng rắn độc rít bên tai, tất cả mọi người đều im lặng. Bọn họ hiểu, Slark nói đúng, chỉ cần giết được người này, dường như vinh quang tối cao cũng nằm trong tầm tay.
"Chôn cất 7 người tử trận ở đây, sau đó xuất phát!"
---❊ ❖ ❊---
Thời gian thấm thoát trôi qua 7 ngày, Lữ Trần và những người khác đã tiến sâu vào nội địa gần một ngàn cây số tính từ bờ biển, tốc độ di chuyển không thể bảo là không nhanh, nhưng đến lúc này ngay cả bóng dáng của Thổ Long cũng chưa thấy đâu. Thế giới núi đá đất cát rộng lớn này dường như không có điểm tận cùng, không ai biết bọn họ cần phải đi bao lâu mới có thể đến đích.
Tuy nhiên, may mắn là phân thân của Lữ Trần vẫn luôn trinh sát xung quanh dấu vết của đội Slark, đã có thể xác định đối phương thực sự đã đi đường vòng, như vậy ít nhất tinh thần cũng không cần phải căng thẳng nữa.
Hơn nữa đồ tiếp tế của Lữ Trần sung túc, mọi người không đến nỗi phải chịu khổ ở đây.
"Các cậu nhìn xem, đó là cái gì?" Khánh Tiểu Sơn đột nhiên reo hò phấn khích.
"Dấu vuốt cự long!"
Ngay phía trước, trên một tảng đá lớn, hiện rõ một đôi dấu vuốt cự long lưu lại trên đó, tảng đá bị móng rồng cào ra những vết hằn to lớn, đủ thấy độ sắc bén đáng sợ đến mức nào.
Cuối cùng cũng tìm được manh mối rồi!