Sự xuất hiện của Vân Hi, Lưu Đình và những người khác chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, không hề ảnh hưởng đến hành trình của Lữ Trần và đồng đội.
Khi đi ngang qua lãnh địa của Dương gia ở An Huy, Dương gia vậy mà đã sớm đợi sẵn trên con đường bắt buộc họ phải đi qua. Lữ Trần hỏi qua bộ đàm: "Thu Trì, Thu Trì, Dương gia chặn đường, cậu có muốn gặp họ không?" Tuy Lữ Trần biết quan hệ giữa Dương Thu Trì và Dương gia không tốt, trước kia dù là con gái riêng của gia chủ, cuối cùng cũng chỉ có thể làm bảo vệ cho Dương gia thái tử. Cao thủ Bạch Kim 1 thời đó lại phải đi làm bảo vệ cho kẻ khác, đổi lại là Lữ Trần thì đã sớm "xẻ thịt" bọn họ rồi. Nhưng dù sao cũng là người nhà của Dương Thu Trì, Lữ Trần không tiện thay mặt cô quyết định, cho nên mới có câu hỏi này.
Trong Giới Bia, tuy mọi việc đều nghe theo Lữ Trần, nhưng Lữ Trần luôn coi mọi người là bạn đồng hành, anh chị em, chứ không phải là thuộc hạ gì cả. Có lẽ đây cũng là lý do mọi người ủng hộ anh.
"Không gặp." Giọng Dương Thu Trì lạnh lùng vang lên trong bộ đàm.
Lữ Trần gãi gãi cằm, xuống xe nhìn cả một đám người nhà họ Dương: "Có việc gì không?"
Kẻ đứng đầu đối phương đi thẳng vào vấn đề: "Trả đội ngũ của Dương Thu Trì lại cho Dương gia, người của Dương gia không thể đi cùng đường với ác ma."
Lữ Trần nghe xong nhướn mày, cái loại tư duy gì thế này? Thật sự cậy vào việc Dương Thu Trì là người Dương gia nên mình không dám ra tay sát hại sao?
Anh đại khái đã hiểu ý của đối phương, đây là thấy sau trận chiến ở pháo đài Trương Gia Khẩu, toàn bộ đội ngũ của Dương Thu Trì đều thuận lợi thăng cấp lên bậc Kim Cương, nên muốn lôi kéo Dương Thu Trì về? Như vậy bọn họ sẽ có vốn liếng để đứng vững ở Trung Quốc.
6 cường giả bậc Kim Cương không phải là con số nhỏ, đặc biệt là Hạ Vũ Đình, Dương Thu Trì và Mậu Khải, ba người họ hiện tại cũng coi như cao thủ trong hàng cao thủ, đã trải qua trăm trận chiến.
Lữ Trần không mấy hứng thú với mấy chuyện luân lý gia đình kiểu này: "Cút."
Người nhà họ Dương giận tím mặt, nhưng họ kiêng dè thực lực và tính cách thù dai của Lữ Trần nên không dám đắc tội thêm, bèn lớn tiếng hét lên: "Thu Trì, cha con hiện tại rất muốn gặp con, chẳng lẽ con đã quên ơn dưỡng dục của Dương gia đối với con rồi sao?"
Lại bắt đầu đánh bài tình cảm rồi, thế nhưng từ đoàn xe phía sau bỗng vang lên giọng nói trong trẻo của Dương Thu Trì: "Cút."
Giọng điệu y hệt như Lữ Trần.
Thú thật, sau khi Triệu Thuần Dương tử trận, tâm trạng của Dương Thu Trì vẫn luôn không tốt lắm. Tuy ở cùng một nhà với Giới Bia rất vui vẻ, nhưng nỗi đau mất đi đồng đội không phải dễ dàng nguôi ngoai như vậy. Có thể nghe ra, trong giọng điệu của Dương Thu Trì đang kìm nén lửa giận.
Lữ Trần điềm nhiên nói: "Vừa nãy các người nói gì cơ, đi cùng đường với ác ma? Vậy các người có biết, ác ma không hợp ý là giết người không? Không đúng..." Lữ Trần bỗng sờ sờ cằm cảm thấy lời mình nói hình như hơi có vấn đề, sau đó sửa lại: "Có hợp ý hay không thì cũng vẫn giết người..."
Người nhà họ Dương hét lớn về phía đoàn xe phía sau: "Cơ nghiệp Dương gia mấy chục năm, không ngờ lại sinh ra một đứa bất hiếu như ngươi!"
"Này này này, ta cho các người một phút để rời đi đấy, một phút sau thì các người muốn đi cũng không được đâu!" Lữ Trần mất kiên nhẫn, sát khí trên người bùng phát dữ dội. Người nhà họ Dương như rơi vào hầm băng, lùi lại liên tục, không dám nói thêm câu nào nữa.
Họ đến là muốn lôi kéo Dương Thu Trì trở về Dương gia, như vậy dựa vào thực lực của Dương Thu Trì và những người khác, họ hoàn toàn có thể đứng vững gót chân, từ đó tiếp tục hưởng thụ cuộc sống của mình. Nếu không, thứ chờ đợi họ chỉ là kết cục bị các thế lực khác dần dần gặm nhấm, vì Dương gia đã không còn chiến lực cao cấp nữa rồi!
Lữ Trần lên xe, đoàn xe không chút lưu tình tiếp tục tiến lên, chỉ để lại người nhà họ Dương nghiến răng nghiến lợi nhìn đoàn xe đi xa trong im lặng. Người của Giới Bia bây giờ chẳng thèm bận tâm đến cái nhìn của thế giới bên ngoài, bản thân vui vẻ là được rồi. Trên diễn đàn, người chửi bới họ nhiều vô kể, những kẻ trước kia ngày nào cũng đăng bài nịnh nọt, giờ quay đầu lại chửi bới khó nghe vô cùng, nhưng người của Giới Bia chẳng hề bận tâm chút nào.
Sau khi đợt thử thách công huân thứ ba kết thúc, những người tham chiến bị Lữ Trần giết trong trận này đều lên tiếng với tư cách là nạn nhân để lên án hành vi không vẻ vang của Giới Bia: Lũng đoạn huân chương của đợt thử thách thứ nhất trên bảng công huân, tàn nhẫn sát hại nhân loại, và còn sát hại cả đồng đội!
Thậm chí còn vô duyên vô cớ ném đồng đội phe màu xanh của mình vào hồ máu phe màu tím! Thật sự là khiến người ta căm phẫn!
Trong các bài đăng, mọi người tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện mình vây giết Lữ Trần, chỉ nói về việc Lữ Trần giết người, trắng đen đảo lộn, bóp méo sự thật. Người của Giới Bia đọc được đều cau mày muốn đăng bài phản pháo, nhưng Lữ Trần không đồng ý. Lúc này mà cuốn vào cuộc chiến bàn phím với đối phương thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
Hiện tại cả thế giới loài người đều bài xích Giới Bia, chỉ có số ít người ủng hộ. Chỉ cần Giới Bia lên tiếng là sẽ lập tức bị nước bọt của các anh hùng bàn phím nhấn chìm, vô ích.
"Trả lời bọn họ làm gì? Lần thử thách bảng công huân sau, giết bọn họ thêm lần nữa là được. Còn dám đăng bài chửi chúng ta, thì cứ giết tiếp, giết đến khi nào không chửi nữa thì thôi."
Người của Giới Bia nghĩ nghĩ... ừm, cách này đáng tin...
Khi đoàn xe đi được khoảng mười mấy cây số, đột nhiên lại bị người ta chặn lại, đối phương chỉ có một người. Lữ Trần lẩm bẩm: "Ra ngoài không xem lịch vạn niên, hôm nay có phải hơi xui xẻo không, sao cứ bị người ta chặn đường mãi thế?" Anh liếc nhìn, vậy mà lại là người quen, vị thái tử của Dương gia kia.
"Thu Trì, Thu Trì, em trai cậu chặn đường, có gặp không?" Lữ Trần hỏi trong bộ đàm.
Phía Dương Thu Trì im lặng một hồi: "Để tôi xuống xe hỏi xem cậu ta có chuyện gì."
Khi còn ở Dương gia, đám người bề trên tuy rất không ưa Dương Thu Trì, nhưng Dương gia thái tử vẫn luôn rất kính trọng cô, riêng tư đều gọi là chị. Cho nên Dương gia thái tử chặn đường, cô cũng không muốn cứ thế mà tránh mặt.
Dương Thu Trì xuống xe, chậm rãi bước về phía Dương gia thái tử: "Bọn họ bảo em đến thuyết phục chị quay về sao?"
Gương mặt còn hơi vẻ non nớt của Dương gia thái tử từ từ cúi xuống: "Cha bảo em đến. Em biết bọn họ đang nghĩ gì, chẳng qua cũng chỉ là tiếp tục lợi dụng mọi người mà thôi. Nhưng em đến không phải vì chuyện này, em muốn gia nhập Giới Bia, không muốn quay về nữa. Em cảm thấy cuộc sống của mọi người mới là cuộc sống thực sự."
Ồ, lại một người muốn gia nhập Giới Bia à? Lữ Trần liếc nhìn bậc của cậu ta, Bạch Kim 3, không cao không thấp, trong những người bình thường cũng coi như là cao thủ. Không ngờ cậu nhóc "gà mờ" này tiến bộ khá nhanh đấy.
Dương Thu Trì trầm ngâm một lát rồi nhìn sang Lữ Trần, Lữ Trần nhún vai. Dương Thu Trì đọc được ý của anh: Xem quyết định của Dương Thu Trì.
Dương Thu Trì quay đầu nói với Dương gia thái tử: "Có thể gia nhập Giới Bia, nhưng phải đợi em lọt vào top 10000 của bảng công huân đã."
Đây là ngưỡng cửa mà Lữ Trần đã đặt ra, cho nên dù Dương Thu Trì cũng muốn để em trai gia nhập, nhưng vẫn không hề vi phạm ngưỡng cửa đó. Cô biết nếu mình cầu xin, Lữ Trần sẽ để cậu gia nhập. Ở Giới Bia, bậc xếp hạng hay thực lực gì đó đều không thành vấn đề, rất nhanh có thể nâng cao lên được.
Nhưng cô không cầu xin, một là không muốn phá vỡ quy tắc, hai là không muốn để Dương gia thái tử tiếp tục làm một đóa hoa trong nhà kính.