La phi tuyển tập (Truyện Ngắn)

Lượt đọc: 134 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Truyện ngắn: Dưới gầm giường
PHẦN I: LỊCH SỬ TRÒ CHUYỆN

❊ ❊ ❊

Người đàn ông: "Em sao thế?"

Người phụ nữ: "Hửm?"

Người đàn ông: "Sao em không nói gì?"

Người phụ nữ: "Em cũng không biết nữa... chỉ là không muốn nói thôi. Vốn dĩ em cũng không phải người nói nhiều."

Người đàn ông: "Nhưng trước đây em hay chuyện trò lắm mà."

Người phụ nữ: "Trước đây? Có lẽ vậy, đôi khi em cũng nói với anh rất nhiều..."

Người đàn ông: "Vậy tại sao bây giờ em lại lạnh nhạt thế? Anh đã làm sai điều gì sao?"

Người phụ nữ: "Không, anh không làm gì sai cả, là vấn đề của chính em thôi."

Người đàn ông: "Vấn đề của chính em?"

Người phụ nữ: "Anh biết không, em có rất nhiều nhân cách, đôi khi chính em cũng không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình. Có lẽ vì thế mà em mới đối với anh lúc nóng lúc lạnh chăng."

...

Người phụ nữ: "Giờ đến lượt anh im lặng rồi, anh bị em dọa sợ rồi à?"

Người đàn ông: "Làm gì có chuyện đó... Anh chỉ đang suy nghĩ vài thứ thôi."

Người phụ nữ: "Chuyện gì cơ?"

Người đàn ông: "Chúng mình gặp nhau đi."

Người phụ nữ: "Gặp mặt? Sao đột nhiên anh lại nhắc chuyện này?"

Người đàn ông: "Chúng ta đã trò chuyện trên mạng lâu như thế rồi, anh rất muốn được gặp em."

Người phụ nữ: "Anh thật thú vị, lúc nào cũng đột nhiên nảy ra những ý nghĩ kỳ quặc như vậy."

Người đàn ông: "Không, anh không giống như em nói đâu. Anh làm việc gì cũng đều có kế hoạch cả."

Người phụ nữ: "Anh chính là như thế đấy, ít nhất ấn tượng của em về anh là vậy."

Người đàn ông: "Vậy có lẽ là em nhầm rồi."

Người phụ nữ: "Em nhầm sao? Cũng có khả năng... Hay là đa nhân cách của em lại giở quẻ rồi? Chẳng lẽ em lại nhầm tính cách của người khác sang anh?"

Người đàn ông: "Em coi anh là một người khác sao? Thật đáng bi thương..."

Người phụ nữ: "Anh nói ai đáng bi thương cơ?"

Người đàn ông: "Anh."

Người phụ nữ: "Em mới là người đáng bi thương đây này! Đầu óc em lúc nào cũng rối bời, đôi khi em thậm chí còn không phân biệt nổi cái gì là thực tại, cái gì là thế giới ảo ảnh do mình tưởng tượng ra."

Người đàn ông: "... Chuyện đó đúng là có chút đáng sợ thật."

Người phụ nữ: " ^_^ Anh sợ rồi phải không? Anh còn dám gặp em nữa không?"

Người đàn ông: "Tất nhiên là dám. Càng như vậy anh càng muốn gặp em, anh không muốn trở thành ảo ảnh trong lòng em, anh muốn bước vào thế giới thực tại của em."

Người phụ nữ: "Anh sẽ bị em dọa cho khiếp vía đấy."

Người đàn ông: "Anh thực sự không sợ."

Người đàn ông: "Em vẫn còn đang cân nhắc sao?"

Người phụ nữ: "Hôm nay là ngày 11 tháng 12 phải không?"

Người đàn ông: "Đúng vậy."

Người phụ nữ: "Vậy được rồi, em đồng ý gặp anh."

Người đàn ông: "Thật sao?"

Người phụ nữ: "Thật. Nhưng phải đợi ba ngày nữa."

Người đàn ông: "Chuyện đó không thành vấn đề, miễn là em không đổi ý."

Người phụ nữ: "Sẽ không đâu. Quyết định vậy nhé: ba ngày sau em sẽ đi tìm anh."

Người đàn ông: " ^_^ Tốt quá!"

PHẦN II: GẶP MẶT

Ba ngày sau, ngày 14 tháng 12.

Trời đã vào đầu đông. Lúc đó gần sẩm tối, trên không trung tụ tập những quầng mây dày đặc, gió bắc rít nhẹ, cái lạnh thấu xương người.

Sâu trong con ngõ nhỏ, bên ngoài ngôi nhà xập xệ có một cây ngô đồng đứng sừng sững. Những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại trên cành cũng bị gió lạnh quét sạch, giờ đây chỉ còn lại những cành cây trơ trụi. Dưới nền trời xám xịt, khung cảnh ấy mang lại một cảm giác đè nén, cô độc và tuyệt vọng.

Cô gái đứng dưới gốc cây, ngước đầu nhìn những cành cây ấy, cảm thấy chúng rất giống như những cánh tay xương xẩu của bộ cốt người. Đặc biệt là cành cao nhất, "năm ngón tay" gầy guộc xòe ra giữa không trung, mà ngón giữa lại dài ra một cách đột ngột, chỉ thẳng xuống ngôi nhà nhỏ dưới chân cây.

Liên tưởng đến ý nghĩa của cử chỉ đó, cô gái không kìm được mà khẽ mỉm cười, để lộ hai hàm răng trắng muốt. Đây là một cô gái rất xinh đẹp, đang ở độ tuổi rực rỡ như hoa; không chỉ răng trắng, mà làn da cô cũng trắng đến mức gần như trong suốt. Thế nhưng đôi mắt lại đen láy, tỏa ra một cảm giác thâm trầm sâu không thấy đáy.

Tiếng cười của cô gái dường như đã làm động đến người trong nhà. Cánh cửa mở ra, một thanh niên tầm ngoài hai mươi tuổi xuất hiện ở lối vào. Vừa nhìn thấy cô gái, mặt anh ta khẽ đỏ lên, môi mấp máy không thành tiếng, có vẻ muốn nói điều gì đó nhưng lại thiếu can đảm.

Những chàng trai ít va vấp khi đối diện với mỹ nhân xa lạ thường sẽ có biểu hiện như vậy.

Ngược lại, cô gái tỏ ra phóng khoáng hơn nhiều. Thực tế, cô và người đàn ông trước mắt cũng không hẳn là người lạ, họ chỉ là lần đầu tiên gặp nhau ngoài đời thực mà thôi.

Cô gái mở to mắt quan sát đối phương, rồi hỏi một cách thẳng thừng: "Anh là Đại Phong phải không?"

Chàng trai gật đầu. Đại Phong là biệt danh trên mạng của anh. Suốt hơn một năm qua, anh đã dùng cái tên này để trò chuyện với một cô gái qua mạng, và cô gái ấy giờ đây cuối cùng đã thực sự xuất hiện trước mặt anh.

"Em là Linh Linh." Cô gái cũng xướng tên mạng của mình, đồng thời nhìn Đại Phong, khẽ thở dài: "Anh không giống lắm so với những gì em tưởng tượng."

"Thế sao?" Đại Phong gượng gạo nặn ra một nụ cười, "Trong tưởng tượng của em, anh trông như thế nào?"

Linh Linh nheo mắt nhìn đối phương, ánh mắt trở nên sắc sảo hơn. Đại Phong bị nhìn đến mức hơi lúng túng, bèn hơi cúi đầu, lảng tránh ánh nhìn sang chỗ khác. Anh biết mình không cao cũng chẳng đẹp trai, gương mặt chữ điền còn mang lại cảm giác mộc mạc đến mức đờ đẫn. Điều này khiến anh luôn cảm thấy thiếu tự tin trước mặt con gái.

Bao nhiêu năm qua, chưa từng có cô gái nào thích anh, chứ đừng nói đến một mỹ nhân đang tuổi xuân thì như Linh Linh. Vì vậy, lúc này anh gần như đang chờ đợi sự phán xét của đối phương với một tâm trạng cực kỳ căng thẳng.

Nhưng cuối cùng Linh Linh chỉ lắc đầu: "Có lẽ là em nghĩ sai rồi — dù sao thì đây mới là con người thật của anh. Cảm giác trên mạng suy cho cùng cũng sẽ có sai lệch, mà em lại là một người kỳ quặc, lúc nào cũng nảy ra những ý nghĩ khó hiểu."

Đại Phong thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng anh cũng lấy lại chút phong thái của chủ nhà, đưa tay mời cô gái: "Vào nhà đi em, ngoài trời lạnh lắm."

Cô gái đáp một tiếng: "Được thôi." Cô bước đi theo sau Đại Phong, cả hai cùng tiến vào ngôi nhà nhỏ. Chủ nhà tiện tay khép cửa lại, thế giới bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách với căn phòng này.

Ánh sáng trong phòng rất tối, Linh Linh phải mất một lúc để mắt thích nghi mới nhìn rõ tình hình bên trong.

Đây là một căn nhà cấp bốn thấp bé và chật hẹp, rộng khoảng 20 mét vuông. Ngay lối cửa vào được ngăn ra một khoảng nhỏ để làm bếp với lò nấu, nồi niêu bát đĩa. Tiến vào sâu hơn là phòng sinh hoạt, sát tường đặt một chiếc giường lớn, đầu giường kê một tủ sách; đối diện là một chiếc sofa, phía trước sofa còn có một bàn để máy tính.

Nhìn thấy chiếc bàn máy tính đó, Linh Linh khẽ mỉm cười: "Anh vẫn luôn dùng chiếc máy tính này để trò chuyện với em sao?"

Đại Phong cũng cười, anh gãi đầu vẻ thẹn thùng. Kiểu dáng máy tính đó từ lâu đã lỗi thời, nhưng lại luôn là món đồ quý giá nhất của anh. Là một kẻ tha hương phiêu bạt nơi đô thị, chỉ khi đối diện với chiếc máy tính đó, anh mới cảm nhận được một chút ấm áp và nhiệt huyết đã mất đi từ lâu.

Quan trọng hơn hết, chiếc máy tính này đã cho anh quen biết cô gái trước mặt. Anh say mê đối phương đến mức, bất kể một ngày bôn ba vất vả ra sao, chỉ cần được ngồi trước máy tính nói vài câu với cô, anh sẽ thấy vô cùng hạnh phúc, cảm thấy cuộc đời vì thế mà tràn đầy ý nghĩa.

Giờ đây cô gái ấy đã bước ra khỏi màn hình máy tính, bước vào ngôi nhà nhỏ của mình. Đại Phong cảm nhận được một sự hạnh phúc không thể kiềm chế, nhưng đồng thời anh cũng có một nỗi lo âu mãnh liệt.

Bất kỳ người đàn ông nào khi lần đầu gặp gỡ bạn gái xinh đẹp quen qua mạng cũng đều sẽ có nỗi lo âu như thế. Anh lo lắng hoàn cảnh thực tế của mình sẽ khiến đối phương thất vọng. Nếu vậy, những kỷ niệm đẹp đẽ dù có rực rỡ như bong bóng xà phòng dưới ánh nắng cũng sẽ tan vỡ ngay khi chạm vào.

Đại Phong biết điểm yếu lớn nhất của mình nằm ở đâu. Tuy vẻ ngoài mộc mạc nhưng đầu óc anh không hề ngu ngốc. Vì vậy, khi thấy Linh Linh vẫn tiếp tục đưa mắt tham quan căn phòng, anh đã chủ động tự giễu: "Chỗ của anh điều kiện không tốt, quá đơn sơ, hy vọng em không chê."

Thay vì để người khác chỉ ra khuyết điểm của mình, chi bằng tự mình nói rõ trước. Như vậy, đối phương ngược lại sẽ khó mà mở lời chê bai, đúng không?

Quả nhiên, Linh Linh không hề xoáy sâu vào vấn đề đó, cô thậm chí còn thiện chí giúp anh giải vây: "Có thể thấy được anh đã rất để tâm dọn dẹp căn phòng này, em nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng."

Đúng vậy, căn phòng tuy không lớn, đồ đạc cũng rất đơn giản, nhưng từ trong ra ngoài đều vô cùng chỉnh tề: ga giường và vỏ gối đều trắng muốt, nếu tiến lại gần, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của bột giặt; bàn máy tính không một hạt bụi, sách trong tủ được xếp đặt ngay ngắn; tường và gạch lát sàn rõ ràng cũng đã được lau chùi kỹ lưỡng, sạch bóng như thể nhà mới vậy.

"Trong phòng này hơi lạnh nhỉ?" Đại Phong lại nói với vẻ xin lỗi, "Hệ thống sưởi ở chỗ anh lúc nào cũng không đủ nhiệt."

Linh Linh hơi rụt cổ lại: "Đúng là có hơi lạnh — nhưng em lại thích cảm giác này."

"Thế sao?" Giọng Đại Phong lộ rõ vẻ ngạc nhiên, sao lại có người thích cảm giác lạnh lẽo cơ chứ? Anh gần như nghi ngờ rằng đây là lời nói dối mà đối phương cố tình thốt ra để giữ thể diện cho anh.

"Cái lạnh có thể khiến các giác quan của em trở nên nhạy bén, thế nên mùa em thích nhất chính là mùa đông." Linh Linh giải thích rất nghiêm túc, "Em từng nói với anh rồi đúng không? Em có thể cảm nhận được nhiều thứ mà người khác không cảm nhận được, và cảm giác đó của em sẽ càng rõ rệt hơn vào những ngày âm u lạnh lẽo."

Đúng vậy, có lẽ cô ấy thực sự đã từng nói những lời như thế. Đại Phong vừa thầm suy đoán trong lòng, vừa hỏi theo kiểu nửa đùa nửa thật: "Vậy bây giờ em có cảm giác gì đặc biệt không?"

"Có." Nụ cười trên mặt Linh Linh biến mất, "— Nhưng em không thể nói cho anh biết."

"Tại sao?"

"Em sợ làm anh hoảng sợ." Cô gái nói một cách trịnh trọng.

Đại Phong lộ vẻ mặt khó hiểu.

"Thứ mà em cảm nhận được có lẽ là đồ vật của một thế giới khác." Linh Linh khi nói câu này đã cố ý hạ thấp giọng, giống như sợ rằng sẽ làm kinh động đến thứ gì đó.

Đại Phong lắc đầu, thần sắc càng thêm hoang mang.

Đôi lông mày xinh đẹp của Linh Linh khẽ nhếch lên: "Anh nghe không hiểu sao?"

Đại Phong cười khổ trả lời: "Không hiểu."

Linh Linh thở dài, lộ vẻ thất vọng: "Em đã từng nói với anh rồi mà — tiếc là anh đều quên sạch rồi."

Đại Phong nhăn nhó, giống như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó: "Đã nói rồi sao? Có lẽ đúng là anh quên thật rồi."

Linh Linh bất mãn mím môi: "Vậy em sẽ nói lại một lần nữa, anh không được quên nữa đâu đấy."

Đại Phong vội vàng gật đầu lia lịa.

"Thế giới này của chúng ta đã tồn tại rất lâu rồi, vì vậy ở mỗi một ngóc ngách đều từng có người chết đi. Những người đã khuất đó sinh sống ở một thế giới khác, cùng một địa điểm với chúng ta, nhưng lại nằm ở những không gian và thời gian khác nhau." Nói đến đây, Linh Linh nhìn chằm chằm vào mắt Đại Phong, "— Anh có nghe hiểu không?"

Đại Phong tiếp tục gật đầu, nhưng lần này có vẻ hơi khiên cưỡng.

Linh Linh lại tiếp tục kể: "Thứ mà em cảm nhận được chính là thế giới khác — những thứ của thế giới đó."

Đại Phong im lặng một lúc, rồi hỏi: "Vậy rốt cuộc hiện giờ em cảm nhận được điều gì?"

Linh Linh mở to mắt: "Anh thực sự muốn em nói ra sao?"

"Em cứ nói đi, anh không sợ đâu."

"Nhưng em nhớ là anh nhát gan lắm mà..."

Đại Phong bất lực nhún vai: "Thế thì chắc chắn là em nhớ nhầm rồi, gan anh từ trước đến nay đều rất lớn..."

"Thật sao? Chẳng lẽ em lại nhầm lẫn rồi?" Linh Linh chớp mắt, "Nếu anh đã nhất quyết muốn nghe, vậy em sẽ nói cho anh biết — anh đừng có hối hận đấy."

Thái độ của Đại Phong rất kiên định.

Thế là Linh Linh lại hạ thấp giọng, u uẩn nói: "Trong căn phòng này trước đây chắc chắn từng có người chết." Vừa nói, cô vừa nhăn mũi hít một hơi thật sâu.

"Em ngửi thấy mùi gì à?" Đại Phong chú ý đến động tác nhỏ quái dị của đối phương.

"Đúng vậy." Linh Linh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ cảm giác vào chiếc mũi của mình, "Em ngửi thấy một vài mùi hương."

Bản thân Đại Phong cũng tự hít hà, nghi vấn hỏi: "Ý em là mùi ẩm mốc phải không? Căn phòng này quanh năm không có ánh nắng mặt trời chiếu vào..."

"Không phải mùi mốc, là một loại mùi khác — anh không ngửi thấy đâu, chỉ mình em mới ngửi thấy thôi." Linh Linh mở mắt ra, đôi đồng tử đen láy của cô tỏa sáng trong căn phòng u tối, "Em đã nói với anh rồi. Em là một người kỳ quặc, em có thể cảm nhận được nhiều thứ mà người bình thường không thể cảm nhận. Tốt nhất anh đừng hỏi quá nhiều, nếu em nói hết những thứ đó ra, thì những người bên cạnh em đều sẽ bị em dọa cho chết khiếp."

Dù tự nhận là gan dạ, nhưng lúc này khi nghe những lời nói âm u huyền bí của đối phương, da đầu Đại Phong cũng không khỏi cảm thấy tê dại. Thế giới này quả thực có rất nhiều hiện tượng mà người thường khó lòng thấu hiểu, chẳng lẽ cô gái xinh đẹp trước mặt mình thực sự có năng lực "ngoại cảm" nào đó?

Nhưng nhất thời anh lại thực sự khó lòng chấp nhận một luận đoán phi lý đến vậy. Sau khi ngẩn người một lát, anh chợt nhớ ra điều gì đó và hỏi: "Có phải em ngửi thấy mùi máu không?"

Lần này đến lượt cô gái ngạc nhiên: "Sao anh biết?"

Đại Phong "hì hì" cười một tiếng, anh xoay người lẻn vào bếp, một lát sau xách ra một chiếc túi nilon: "Xem này, đây là thịt cừu thái lát anh đi chợ mua chiều nay, tối nay chúng ta cùng ăn lẩu trong phòng."

Bên trong túi nilon là một màu đỏ tươi, quả nhiên là một gói thịt cừu tươi sống. Linh Linh lại nhăn mũi cẩn thận ngửi lại, mùi máu thực sự tỏa ra từ chiếc túi nilon đó.

"Ồ, xem ra lần này là em nghĩ nhiều quá rồi..." Cô gái cũng không hề né tránh, thản nhiên thừa nhận sai lầm của mình, đồng thời cô lại hơi không cam lòng liếc nhìn Đại Phong, "Nhưng anh không được vì chuyện này mà cho rằng những lời em nói đều là giả dối đâu nhé."

Đại Phong cười chất phác: "Sẽ không đâu. Ít nhất thì bây giờ anh tin rằng: các giác quan của em thực sự nhạy bén hơn người thường rất nhiều — một gói thịt đặt trong bếp như thế này, mũi người bình thường dù thế nào cũng không thể ngửi ra được."

Sau khi nhận được lời khen ngợi của đối phương, Linh Linh cũng vui vẻ mỉm cười. Cô nhìn gói thịt cừu đỏ tươi: "Anh nói đây là món anh đặc biệt chuẩn bị để tối nay hai đứa mình cùng ăn sao?"

"Đúng vậy. Anh còn mua cả sách bò tươi nữa — món này nhúng lẩu là tuyệt nhất! Ừm... còn có mấy loại rau nữa, đủ để chúng ta đánh một bữa ra trò."

"Vậy chúng ta còn chờ gì nữa? Anh mau kê bàn ăn ra đi, em vào bếp giúp anh dọn dẹp." Linh Linh vừa nói vừa đi về phía đầu phòng. Tuy cô trông có vẻ thanh tú yếu ớt, nhưng lại không hề có chút tính khí tiểu thư đỏng đảnh nào. Đại Phong đã sớm cảm nhận được điều này trong quá trình trò chuyện với cô, đây cũng là lý do chính khiến anh vô cùng yêu thích cô gái này.

Trong quá trình chuẩn bị bữa tối, trời dần dần tối hẳn. Tuy nhiên sau khi Đại Phong bật chiếc đèn sợi đốt trong phòng lên, căn phòng trái lại còn sáng sủa hơn cả ban ngày. Đến gần bảy giờ tối, Linh Linh đã rửa sạch và bày biện xong các loại thức ăn. Đại Phong kê một chiếc bàn ăn đơn giản trước ghế sofa, bày ra nồi lẩu điện và bát đũa, còn hoa tươi cùng rượu vang ở giữa bàn ăn đã điểm tô thêm vài phần ấm cúng và lãng mạn cho căn phòng nhỏ lạnh lẽo này.

"Anh cũng tốn không ít tâm tư đấy." Linh Linh mỉm cười nói khi bưng các món nhúng lên, "Thậm chí còn chuẩn bị cả một chai rượu vang."

"Em chắc là uống được một chút chứ?" Đại Phong ướm hỏi.

"Uống thì uống được, chỉ là..." Linh Linh ngồi xuống bàn ăn, dáng vẻ như muốn nói lại thôi.

Đại Phong nhếch miệng: "Em không yên tâm về anh sao?"

Cô gái "hừm" một tiếng: "Cũng không hẳn. Nói thật nhé, trước đây khi trò chuyện trên mạng, đôi khi em cảm thấy anh không được thành thật cho lắm. Nhưng sau khi gặp mặt ngày hôm nay, ấn tượng của em về anh đã thay đổi."

"Anh vốn dĩ là người thành thật mà." Đại Phong nghiêm nghị nói, "Ấn tượng trước đây của em về anh là không đúng đâu."

"Thực ra lúc anh không thành thật cũng khá đáng yêu, em rất thích đấy." Linh Linh cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, một lát sau cô lại tự lắc đầu, "Thôi, không nói chủ đề này nữa — quay lại chuyện lúc nãy đi: sau khi em uống rượu thì những cảm giác kia sẽ càng nhạy bén hơn, anh có sợ không?"

Đại Phong biết "những cảm giác kia" ám chỉ điều gì. Anh cười và lắc đầu: "Anh sẽ không sợ đâu." Anh vốn dĩ không bao giờ tin vào những chuyện thần thánh ma quỷ, sự việc "thịt cừu" vừa rồi thực tế càng làm kiên định thêm niềm tin "vô thần" của anh.

"Vậy thì em uống một chút vậy." Linh Linh chớp mắt, "Bữa tối ngon lành thế này, không uống chút gì thì thật là đáng tiếc."

Đại Phong hân hoan mở chai rượu vang đó ra, rót cho cả hai mỗi người một ly. Sau đó, với tư cách là chủ nhà, anh nói vài lời chào mừng đơn giản, rồi nâng ly rượu khẽ chạm vào ly của Linh Linh.

Cô gái đưa ly rượu lên môi nhấp một ngụm, chất lỏng đỏ tươi tràn ra, nhuộm một sắc huyết lên đôi môi đầy đặn, trông cực kỳ diễm lệ dưới ánh đèn.

Đại Phong cũng tự uống một ngụm lớn, sau đó cả hai cùng cầm đũa, bắt đầu thưởng thức bữa tối thịnh soạn.

Sau khi nửa ly rượu vang đã vào bụng, trên gò má Linh Linh khẽ ửng lên một vầng hồng nhuận, càng vẻ thêm phần kiều diễm động người. Đại Phong dường như cũng cảm nhận được sự kích thích của cồn, cảm giác gò bó lúc trước đã không còn nữa. Anh bắt đầu chủ động khơi gợi chủ đề nhiều hơn, muốn không khí giữa hai người tiến thêm một bước.

Thế nhưng những chủ đề mà Đại Phong đưa ra dường như đều không thể khơi dậy hứng thú của Linh Linh. Cô gái chỉ đáp lại một cách hờ hững, hiếm khi chủ động mở rộng câu chuyện. Đại Phong dần nhận ra điều này, sau một hồi thao thao bất tuyệt như diễn kịch độc thoại, cuối cùng anh ngượng ngùng dừng lại, nhíu mày hỏi cô gái: "Sao em không nói gì nữa thế?"

"Em là thế đấy, lúc lạnh lúc nóng. Anh trước đây chẳng phải đã biết rồi sao." Cô gái hơi lộ vẻ xin lỗi, đồng thời như muốn bù đắp cho đối phương, cô chủ động đề xuất một chủ đề mới: "Chúng ta hãy nói về căn phòng này đi."

"Căn phòng này?" Đại Phong ngẩn người, lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Cái này thì có gì để nói đâu..."

"Lúc trò chuyện trên mạng, anh chẳng phải đã nói rằng trong căn phòng này thỉnh thoảng sẽ xảy ra vài chuyện quái dị sao?" Linh Linh mở to đôi mắt đen hỏi.

Đại Phong "hề hề" cười khan hai tiếng, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

"Em rất muốn nghe anh kể chi tiết về những chuyện đó đấy. Ví dụ như trên tường bỗng dưng xuất hiện những dấu bàn tay máu mờ nhạt một cách khó hiểu, rồi vài ngày sau lại tự biến mất..."

Trong tiếng nói đầy hứng khởi của Linh Linh, ánh mắt Đại Phong nhìn về phía bức tường sau lưng cô gái, trên đó trắng muốt sạch sẽ, không hề tìm thấy bất kỳ vết bẩn bất thường nào.

Linh Linh vẫn tiếp tục nói: "Còn có sàn nhà nữa, khi trời mưa sẽ hiện ra những vết nước, và những vết nước đó sẽ hiển thị hình người vặn vẹo, đúng không?"

Ánh mắt Đại Phong cũng theo đó chuyển dời xuống sàn nhà. Đã mấy ngày không mưa, gạch lát sàn tự nhiên cũng không hiện ra dấu vết nước nào. Đại Phong im lặng hồi lâu, sau đó anh ngẩng đầu cười khổ hỏi ngược lại: "Tất cả những thứ đó đều là những lời anh đã nói với em sao?"

"Đúng vậy." Linh Linh gật đầu, "Em chắc chắn là mình không nhớ nhầm đâu."

Đại Phong dang hai tay, tỏ vẻ ngượng ngùng và bất lực: "Em không nhớ nhầm. Chỉ có điều, tất cả những lời anh nói đó đều là giả."

Cô gái ngẩn người kinh ngạc: "Giả sao?"

Đại Phong "ừm" một tiếng: "Là anh cố ý lừa em đấy."

"Tại sao?" Đôi mắt cô gái càng mở to và đen láy hơn.

"Bởi vì em thích trò chuyện về những chủ đề như vậy, nên anh đã bịa ra những 'sự kiện quái dị' đó để lừa em." Đại Phong nói với giọng đầy hổ thẹn, "Thực ra hoàn toàn không có chuyện đó, vả lại bản thân anh cũng không tin vào sự tồn tại của bất kỳ sức mạnh 'linh dị' nào."

Cô gái đờ người một lát, sau đó cô buồn bã đặt bát đũa trong tay xuống, bĩu môi nói: "Hóa ra là như vậy..." Sự thất vọng hiện rõ trên đôi gò má ửng hồng của cô.

"Xin lỗi..." Đại Phong cũng mất sạch hứng thú ăn uống, anh cũng đặt bát đũa sang một bên, áy náy nói: "Anh không phải cố ý muốn lừa em đâu..."

"Em biết rồi. Anh là vì muốn dỗ dành cho em vui." Linh Linh ngắt lời Đại Phong, người sau chỉ biết há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

"Nhưng tại sao bây giờ anh lại nói cho em biết sự thật?" Một lát sau, Linh Linh lại dùng đôi mắt đen thẳm nhìn Đại Phong hỏi.

Đại Phong liếm môi, lộ vẻ do dự. Nhưng cuối cùng anh vẫn tìm được cho mình một lý do thích hợp: "Bởi vì chúng ta đã gặp nhau ngoài đời thực rồi... Anh nghĩ mình không nên tiếp tục dùng những thứ giả dối đó để lừa em nữa, anh muốn để em thấy được khía cạnh chân thực nhất của anh."

"Đúng vậy, chúng ta đã gặp nhau rồi, anh có muốn tiếp tục lừa dối thì cũng sẽ trở nên rất khó khăn phải không?" Cô gái rủ đôi mắt xinh đẹp xuống, lại lẩm bẩm như tự nói với mình: "Biết thế này, em thà không gặp anh còn hơn..."

Trái tim Đại Phong như bị mũi kim sắc nhọn đâm vào, đau đớn co thắt lại. Cô gái đối diện thà giao du với một "Đại Phong" trong thế giới ảo trên mạng, còn hơn là chấp nhận cái tôi "chân thực" này ở thế giới thực tại. Toàn thân anh như phát ra từng luồng lạnh lẽo, bị một cảm giác thất bại mãnh liệt dội từ đầu xuống chân.

"Xin lỗi... Anh làm em thất vọng rồi phải không?" Hồi lâu sau, Đại Phong khó khăn thốt ra câu nói này bằng giọng khàn đặc.

Cô gái khẽ thở dài: "Anh không cần phải xin lỗi em đâu. Người nên xin lỗi thực ra là em mới đúng... Em cứ ngỡ anh rất thích trò chuyện với em, rất thích những chủ đề linh dị đó. Hóa ra tất cả đều là anh chiều theo ý em, anh đã vì em mà lãng phí bao nhiêu thời gian..."

"Anh không hề cảm thấy đó là lãng phí thời gian! Ở bên cạnh trò chuyện với em là việc anh thích làm nhất!" Đại Phong như thể chịu nỗi oan ức tày trời, vội vàng biện minh cho mình.

Linh Linh dường như không nghe thấy lời Đại Phong, vẫn tự nói một mình như thì thầm: "Em cứ tưởng anh thực sự tin vào những câu chuyện linh dị mà em kể, khi thấy anh ở phía bên kia màn hình có vẻ rất sợ hãi, em luôn cảm thấy đầy thành tựu... Nhưng hóa ra tất cả đều là giả."

Dáng vẻ đau lòng của cô gái khiến Đại Phong như ngồi trên bàn chông, mặt anh càng lúc càng đỏ gay, cuối cùng anh không kìm được mà nói: "Không, không phải tất cả đều là giả đâu."

Lần này cô gái đã nghe thấy lời anh, ánh mắt đen thẳm lại một lần nữa bắn thẳng tới.

"Có những lúc anh cũng tin lời em nói, là thực sự tin đấy." Đại Phong khẳng định chắc nịch.

Cái gì gọi là "có những lúc" tin? Linh Linh nhíu đôi mày thanh tú đầy vẻ bối rối: Đây chắc lại là lời nói dối mà đối phương bịa ra để an ủi mình thôi. Thực ra anh cần gì phải làm thế? Mình đâu có trách anh. Trên thế giới này vốn dĩ chẳng có ai tin lời mình nói, thậm chí không ai muốn ở bên trò chuyện với mình. Chỉ có Đại Phong trước mặt này, anh ấy có thể không quản ngày đêm ở bên mình, chỉ cần mình cần, anh ấy sẽ luôn xuất hiện kịp thời ở đầu bên kia mạng internet. Chỉ riêng điểm này thôi, mình đã nên cảm thấy biết ơn rồi mới phải.

Nghĩ đến đây, cô gái trái lại cảm thấy thanh thản hơn. Cô mỉm cười với đối phương, rồi lười biếng vươn vai một cái: "Thôi, không nói những chuyện này nữa — anh đã ăn no chưa? Em thì không thể ăn thêm gì được nữa rồi."

Nụ cười của Linh Linh khiến Đại Phong cũng thả lỏng hơn nhiều. Anh trả lời: "Ừm, anh cũng hòm hòm rồi. Em cứ nghỉ ngơi một lát đi, để anh dọn dẹp bàn ăn."

Linh Linh chủ động đề nghị: "Để em giúp anh một tay."

Đại Phong vội vàng ngăn lại: "Không cần đâu. Vừa dầu mỡ vừa bẩn thỉu — em cứ ngồi đó là được. Đúng rồi, đằng kia có rất nhiều sách, chắc đều là loại em thích xem đấy."

Cái "đằng kia" mà Đại Phong nói tự nhiên chính là ám chỉ giá sách ở trước giường, Linh Linh vừa vào phòng đã chú ý tới rồi. Thấy đối phương nói lời chân thành, cô gái cũng không cố chấp nữa, cô đáp một tiếng "được thôi", rồi một mình đứng dậy đi về phía giá sách.

Rất nhiều sách trên giá đúng là hợp khẩu vị của Linh Linh. Có tiểu thuyết kinh dị, cũng có những cuốn sách chuyên môn liên quan đến linh dị và thuật chiêm tinh. Linh Linh tùy tay rút ra một cuốn "Thuật giám định phong thủy nhà ma", vừa lật xem vừa nói: "Những cuốn sách này là anh đặc biệt chuẩn bị cho em sao?" Nhưng vừa nói xong, cô liền cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì cuốn sách trên tay đã không còn mới, vả lại có vài chỗ còn để lại dấu vết đánh dấu khi đọc, chắc không phải là món đồ mà Đại Phong chuẩn bị gấp gáp cho sự xuất hiện của cô. Thế là cô gái lại có một suy đoán khác.

"Xem ra để đối phó với những cuộc trò chuyện với em, anh cũng đã đặc biệt tốn không ít công sức tìm hiểu nhỉ." Linh Linh đổi sang giọng điệu trêu chọc.

Đại Phong đương nhiên hiểu ý của Linh Linh, anh ngẩn ra một lúc, sau đó cân nhắc trả lời: "Thỉnh thoảng anh cũng rất thích xem mà — thật lòng thích đấy."

Linh Linh không nói gì thêm, vì sự chú ý của cô đã bị cuốn sách đó thu hút. Trong sách có một trang nào đó được gập lại làm dấu, cô gái lật trang đó ra, đúng lúc nhìn thấy mấy dòng tiêu đề đoạn văn quen thuộc:

"Dấu bàn tay máu trên tường"

"Vết nước hình người trên sàn nhà"

...

Linh Linh âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ: Còn nói không phải để đối phó với mình sao? Ngay cả những tình tiết này cũng đều chép từ trong sách ra cả. Cô không kìm được cảm thấy hơi buồn cười, đồng thời cũng có chút bi ai nhàn nhạt.

Cùng lúc đó, Đại Phong đang loay hoay với đống nồi niêu bát đũa trong bếp. Những thứ dầu mỡ này chẳng dễ đối phó chút nào, một mình anh bận rộn hơn nửa tiếng đồng hồ mới vừa vặn dọn xong. Lúc này anh sực nhớ ra: Linh Linh đã im hơi lặng tiếng rất lâu rồi.

Có lẽ là cô ấy xem sách đến mức say mê quá chăng? Đại Phong vừa thầm đoán, vừa tranh thủ rửa sạch tay chân và mặt mũi. Khi bước vào phòng sinh hoạt, anh mới phát hiện ra: hóa ra cô gái đã nằm nửa người trên cạnh giường và thiếp đi từ bao giờ, còn cuốn "Thuật giám định phong thủy nhà ma" thì nằm nghiêng ngả ngay sát tầm tay cô.

Đại Phong tiến lại gần, nhẹ nhàng nhặt cuốn sách lên. Cô gái bị động chạm nên nhạy cảm mở bừng mắt. Sau khi thấy người đến là anh, cô khẽ mỉm cười e thẹn: "Em buồn ngủ quá... có lẽ là do hơi rượu bốc lên rồi, em muốn ngủ một lát."

"Muốn ngủ thì hãy ngủ cho hẳn hoi, để thế này sẽ bị cảm lạnh đấy." Đại Phong đỡ cô gái nằm xuống cho ngay ngắn, sau đó đắp lên người cô một tấm chăn bông sạch sẽ và ấm áp.

"Anh sẽ không bắt nạt em chứ?" Cô gái chớp đôi mắt to hỏi.

Đại Phong cười chất phác: "Anh ngủ trên sofa."

Cô gái dường như vô cùng yên tâm về người đàn ông thành thật trước mặt này, đôi mắt cô lại từ từ nhắm lại, có vẻ khó lòng chống cự nổi cơn buồn ngủ đang ập đến như vũ bão.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trước khi đôi mắt khép chặt hoàn toàn, cô đột nhiên hỏi một câu có vẻ vô cùng kỳ quặc: "Thịt cừu đã ăn hết sạch chưa anh?"

"Ăn hết cả rồi." Đại Phong lơ đãng đáp lời.

"Nhưng em vẫn ngửi thấy mùi máu." Cô gái lại lẩm bẩm thêm một câu.

Tim Đại Phong thắt lại, anh nhớ đến lời cô gái nói: "Sau khi em uống rượu thì những cảm giác kia sẽ càng nhạy bén hơn, anh có sợ không?"

Đại Phong còn định hỏi thêm gì đó, nhưng Linh Linh đã chìm sâu vào giấc ngủ.

...

Ngày 15 tháng 12.

Ánh ban mai xuyên qua khe hở của giấy dán cửa sổ, rọi thẳng vào mặt Đại Phong. Anh mở đôi mắt ngái ngủ, thấy Linh Linh đang ngồi ở đầu giường, một mình cúi đầu không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Em dậy từ lúc nào thế?" Đại Phong vừa chào hỏi vừa vươn vai ngồi dậy. Ngủ co quắp trên sofa suốt một đêm, anh cảm thấy khắp người mỏi nhừ, vô cùng khó chịu.

"Em tỉnh lâu rồi." Linh Linh u uẩn nói, ánh mắt cô chuyển từ ga giường sang người Đại Phong, "Ngại quá, hôm qua em chiếm mất giường của anh."

"Không sao đâu, em bằng lòng ở lại chỗ anh qua đêm, anh cảm thấy rất vinh dự đấy." Đại Phong nhếch miệng cười, đây hoàn toàn là lời nói thật lòng của anh.

Cô gái mỉm cười, rồi lại cúi đầu nhìn chằm chằm vào chiếc giường lớn, thần sắc vừa chuyên chú vừa trang nghiêm.

Đại Phong bị dáng vẻ thần thần bí bí của đối phương làm cho có chút căng thẳng, bèn thấp thỏm hỏi: "Em sao thế?"

"Không có gì. Chỉ là em..." Cô gái trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu lên nói, "Chỉ là em vừa mơ một giấc mơ rất lạ."

Một giấc mơ thôi mà! Có cần phải suy nghĩ đến mức thẫn thờ ra như thế không? Đại Phong không kìm được mà phì cười. Tuy nhiên anh vẫn tiếp lời đối phương: "Đó là một giấc mơ như thế nào?"

"Một giấc mơ rất lạ, cực kỳ lạ..." Linh Linh cố ý hạ thấp giọng, đôi mắt cũng nheo lại đầy vẻ bí hiểm. Dù đang là một buổi sáng rạng rỡ, nhưng lời nói và hành động của cô lại khiến căn phòng nhỏ nảy sinh một bầu không khí âm u lạnh lẽo.

Đại Phong vặn vẹo cơ thể một cách mất tự nhiên, dường như khó lòng thích nghi nổi với bầu không khí này. Đồng thời anh cũng tập trung tinh thần chờ đợi lời tiếp theo của cô.

Linh Linh giơ tay phải lên, nhẹ nhàng vuốt ve tấm ga giường. Tay cô trắng ngần không chút tì vết, thậm chí trắng đến mức mất đi sắc máu. Một lúc sau, cuối cùng cô cũng mô tả về "giấc mơ kỳ lạ" đó:

"Em mơ thấy có người nói với em rằng: Dưới gầm giường này có giấu thứ gì đó."

"Thứ... thứ gì cơ?" Giọng Đại Phong run rẩy thấy rõ, xem ra cảm xúc của anh đã hoàn toàn bị đối phương dắt mũi.

"Em cũng không biết — vì người nói chuyện đó không hề bảo em." Linh Linh nhìn người đàn ông trong phòng với ánh mắt đầy thâm ý, "Có lẽ người đó muốn tự anh đi tìm ra câu trả lời."

Đại Phong sững sờ, anh nhìn cô gái với ánh mắt không thể tin nổi, đầu óc rối bời. Trong khoảnh khắc này, anh nghĩ đến quá nhiều thứ, khả năng tư duy đã hoàn toàn bị đánh sập.

Linh Linh lại mỉm cười vui vẻ — cô có vẻ rất đắc ý trước biểu cảm mất hồn mất vía này của đối phương. Cô dùng đôi đồng tử đen thẳm quan sát anh, rồi đột nhiên đứng dậy nói: "Giờ em phải đi đây."

"Em đi đâu?" Đại Phong theo bản năng hỏi một câu, nhưng tư duy của anh rõ ràng vẫn chưa thoát ra khỏi trạng thái bàng hoàng lúc nãy.

"Em phải về chứ, chẳng lẽ anh muốn em ở lại đây với anh cả đời sao?" Linh Linh bật ra tiếng cười giòn tan, nói đùa đầy vẻ trêu chọc, đồng thời cô đã cất bước đi ra phía ngoài ngôi nhà.

Đại Phong vẫn ngồi ngây dại trên sofa, không hề có chút ý định muốn giữ cô lại.

Linh Linh cũng không nán lại thêm, cô đi thẳng ra mở cửa phòng. Khi bóng hình cô biến mất trong ánh ban mai, Đại Phong dường như nghe thấy loáng thoáng lời nói u uẩn của cô: "Đừng quên kiểm tra dưới gầm giường nhé, anh chắc chắn sẽ ngạc nhiên đấy."

Đối với sự rời đi đột ngột của Linh Linh, Đại Phong không cảm thấy quá ngạc nhiên. Anh biết đó là phong cách hành sự của cô, cô luôn luôn bất ngờ và khó lòng nắm bắt như vậy.

Và Đại Phong dù thế nào cũng không thể ngờ được rằng, cô gái ấy bỗng nhiên quay trở lại vào lúc chập choạng tối. Mà khi đó, anh đang ở trong căn nhà nhỏ, dốc hết tâm trí để giải quyết cái "bí mật" ẩn giấu dưới gầm giường.

Tiếng gõ cửa của cô gái làm Đại Phong sợ khiếp vía. Anh co rúm người trong góc phòng, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào. Anh không bật đèn, khách đến ngoài cửa có lẽ sẽ nghĩ rằng chủ nhà không có nhà.

Nhưng rất nhanh sau đó anh lại cảm thấy không yên tâm. Bởi vì giấy dán cửa sổ của căn nhà quá cũ kỹ, phần mép đã bị cuộn lại, để lộ ra những khe hở nhỏ xíu bên cạnh khung cửa. Tuy từ bên ngoài rất khó nhìn rõ cảnh tượng tối tăm bên trong, nhưng suy cho cùng vẫn khiến người ta cảm thấy thắc thỏm.

Thế là Đại Phong nhẹ tay nhẹ chân đi về phía cửa sổ, anh muốn vuốt phẳng những miếng giấy dán bị cuộn đó lại, bịt kín hoàn toàn bất kỳ khe hở nào có thể dùng để nhìn lén. Khi anh cuối cùng cũng nhích được tới trước cửa sổ, vừa mới giơ tay chạm vào miếng giấy dán, cơ thể anh bỗng co giật như bị điện giật. Sau đó anh "uỵch" một tiếng lùi lại một bước, hai chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.

Giữa khe hở của miếng giấy dán cửa sổ đột ngột xuất hiện một con mắt, vừa tròn vừa lớn, đen láy và sáng rực. Con mắt đó đối với Đại Phong đã từng vô cùng xinh đẹp, nhưng hiện tại lại trở nên vô cùng kinh hoàng!

Một lúc sau, rất nhiều người đã nghe thấy một tiếng hét thảm. Một tiếng hét sắc nhọn đến mức có thể xé toạc cả con ngõ nhỏ!

...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.