Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1401 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 212
Chiến Tranh Sắp Bắt Đầu

❊ ❊ ❊

Vũ chi Quốc.

Các thành viên Gốc rời đi, mời Đại Xà Hoàn tới. Đại Xà Hoàn là người mạnh nhất, am hiểu vạn sự vạn vật trong số những người họ quen biết, lại ở gần đây nhất, nên mọi người lập tức nghĩ ngay đến hắn.

"Đại Xà Hoàn đại nhân, ở ngay phía trước."

"Ừm."

Đại Xà Hoàn khẽ gật đầu, theo chân tới hiện trường.

Thế nhưng.

Dưới sự xối xả của mưa, hiện trường đã bị hủy hoại sạch bách. Đại Xà Hoàn triệu hồi rắn ra tìm kiếm, nhưng đừng nói là da thịt, ngay cả tro cốt dưới đống khởi bạo phù kia cũng không phân biệt nổi nữa.

Ngay cả "Ám của Nhẫn giới", kẻ mạnh có thực lực không kém gì Ảnh cũng có ngày này.

Sinh mệnh thật là mong manh.

Nhưng chết thật tốt, bất kể là ai làm, ta thực sự phải cảm ơn ngươi một tiếng.

Tuy tiếc nuối vì Đoàn Tàng chết không toàn thây, căn bản không tìm được tổ chức huyết nhục, nhưng trong lòng Đại Xà Hoàn lại có vài phần vui mừng. Đoàn Tàng chết rồi, không còn ai có thể uy hiếp mình nữa.

"Về thôi, không tìm ra gì đâu. Ngoài ra, chuẩn bị cho chiến tranh đi."

---❊ ❖ ❊---

"Hai mươi bảy nghìn, Đoàn Tàng chết quá nhanh nên chắc không có nhiều điểm tích lũy thế đâu, nói vậy phần còn lại là do Bán Tạng cống hiến à?"

Thiên Minh phân tích nguồn gốc điểm tích lũy.

Theo nó thấy, hệ thống này vẫn chưa đủ thông minh, ngay cả bảng chi tiết điểm tích lũy cũng không có, khiến mỗi ngày thu nhập đều phải dựa vào đoán.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại, nguyên nhân cũng không khó đoán.

Bán Tạng bị đổ vỏ rồi.

Cơ thể nhỏ bé của loài mèo, kết hợp với Tiên nhân hình thái cộng thêm tốc độ của "Khai Môn", trong màn bùng nổ ngắn ngủi đó, Đoàn Tàng cơ bản không có khả năng phản kháng.

Đây cũng là do sở trường của Đoàn Tàng vừa hay đụng trúng Thiên Minh.

Phong độn, tốc độ, kiếm thuật, chẳng có cái nào là thứ Thiên Minh sợ cả. Nếu đổi lại là Đại Dã Mộc am hiểu Thổ độn, với khả năng phòng ngự của nhẫn thuật Thổ độn, dù con mèo đen có tốc độ nhanh thế nào cũng không thể giết hắn trong thời gian ngắn được.

Đến lúc đó chỉ có nước phóng to cơ thể hoặc sử dụng quái lực, nhưng những đòn tấn công này đều không thể giết chết một vị Thổ Ảnh trong thời gian ngắn.

Tất nhiên.

Nếu Đoàn Tàng am hiểu loại nhẫn thuật như Đại Dã Mộc, Thiên Minh cũng sẽ không chọn thời điểm này để gài bẫy Đoàn Tàng, mà sẽ chọn lúc muộn hơn, khi thực lực của đối phương mạnh hơn.

Đợi đến lúc chỉ cần mình nó là có thể uy hiếp toàn bộ Mộc Diệp, thì việc công khai giết một Đoàn Tàng nho nhỏ kia thì có sá gì?

Nói trắng ra, danh tiếng của Đoàn Tàng trong làng cũng chẳng tốt đẹp gì. Nói nhẹ nhàng thì là Ám của Mộc Diệp, nói khó nghe thì chính là "Oa Ảnh" (Ảnh đổ vỏ) chuyên gánh tội thay cho Tam đại.

Tá Trợ giết Đoàn Tàng, cuối cùng chẳng phải vẫn phục vụ cho làng sao.

Nhưng không cần nghĩ nhiều làm gì.

Một đống khởi bạo phù nổ tan xác đến tro cốt cũng không còn, nếu như vậy mà Mộc Diệp vẫn có thể lần ra manh mối, thì nó chỉ có thể nói một câu bái phục rồi quyết đoán bỏ chạy thôi.

Tất nhiên.

Di Ngạn ở bên này là sơ hở lớn nhất của nó, cho nên đã được Thiên Minh đưa tới Tuyết chi Quốc rồi.

Quay đầu lại, đợi khi đầu sóng ngọn gió qua đi, nó sẽ phái một nhóm mèo nhẫn tới Tuyết chi Quốc.

Một là để giúp đỡ, hai là để giám sát tình hình Tuyết chi Quốc, hơn nữa còn để chừa đường lui. Lâu đài Nhẫn Miêu qua lại quá mật thiết với Vũ Trí Ba, có một quân cờ dự phòng là việc cần thiết.

Thỏ khôn có ba hang, xây dựng thánh địa không phải chuyện một sớm một chiều.

Thiên Minh xem qua cửa hàng, đổi toàn bộ Thủy trận bích và Thủy long đạn đã được giảm giá trước đó, tổng cộng chỉ tốn hơn bốn nghìn điểm tích lũy.

Hơn bốn nghìn, so với hai loại nhẫn thuật này thì chẳng thấm vào đâu.

Tiêu mất bốn nghìn, vẫn còn hơn hai mươi ba nghìn, trong đó hơn mười nghìn là để dành cho Loa toàn hoàn thủ lý kiếm.

Nó đã nắm giữ Tiên nhân hình thái, sau khi đổi Loa toàn hoàn thủ lý kiếm thì việc tiến hóa nó thành Tiên pháp Loa toàn hoàn thủ lý kiếm cũng không khó, chỉ cần dùng toàn bộ Tiên thuật Tra-k-la cần thiết cho Loa toàn hoàn thủ lý kiếm là được.

Chỉ không biết, dạo này Ba Phong Thủy Môn nghiên cứu thế nào rồi.

Thiên Minh có chút mong chờ nhỏ.

Nếu Thủy Môn có thể nghiên cứu ra Loa toàn hoàn thủ lý kiếm, nó lại có thể được giảm giá thêm một khoản, vậy thì sướng rồi.

Tốc độ tàu rất chậm.

Tuy nhiên phần lớn mọi người đều không thấy sao cả, chỉ có Mại Đặc Khải là nôn đến mức không còn gì để nôn. Mọi người đều đã quen rồi, dù sao lúc hắn tới cũng là bộ dạng này, nhưng chỉ cần hai chân chạm đất, tên này sẽ hồi phục lại nhanh chóng.

Thiên Minh nằm một bên ngủ, còn Ka-ka-shi thì vẫn thói quen cũ là nghiên cứu Thiên điểu.

Chẳng mấy chốc, họ đã trở về Mộc Diệp.

Lúc này Mộc Diệp tràn ngập không khí nghiêm trang, thứ Thiên Minh thấy khi vào làng là một màu xám xịt, người qua lại trên đường phần lớn đều mặc đồ đen, áo choàng đen, trông vô cùng khác thường.

"Meo?"

Thiên Minh bắt đầu cảm thấy "nghi hoặc".

"Trong làng xảy ra chuyện rồi."

Ka-ka-shi phất tay một cái, cả nhóm lập tức chạy đi. Mọi người nhanh chóng chạy từ cổng làng đến nơi đặt bia tưởng niệm anh hùng Mộc Diệp, quả nhiên thấy một đám nhẫn giả đang tế bái ở đây.

Thiên Minh phóng tầm mắt nhìn qua, trong lòng cảm khái rất nhiều.

Chuyến kế hoạch này lấy tâm tính vô tâm nên thành công ngoài mong đợi, giết được Đoàn Tàng, sau này không cần phải lo có người suốt ngày nhòm ngó mình nữa, nếu không với việc năng lực ngày càng nhiều, tên khốn đó ngày nào cũng muốn bắt mình đi giải phẫu.

Tam đại nghe thấy động tĩnh, liền dùng Thuấn thân thuật đến trước mặt năm người họ.

"Thiên Minh, Ka-ka-shi đấy à, Ka-ka-shi các con về thay đồ trước đi, còn Thiên Minh... dù con chưa gặp Đoàn Tàng, nhưng cũng tham gia tế bái một chút đi, dù sao lão cũng có công lao rất lớn với Mộc Diệp."

Con mèo đen vốn dĩ đã màu đen rồi, không cần phải đi thay đồ gì nữa.

Thiên Minh khẽ gật đầu, chạy tới phía sau hàng ngũ ngồi xổm xuống.

Thắp hương cho Đoàn Tàng?

Thật là giết người tru tâm mà!

Nhưng Đoàn Tàng lão gia à, không phải ta muốn làm vậy đâu, mà là bạn cũ của ông cứ ép ta phải tế bái một chút...

Thiên Minh thầm nhủ.

Chẳng bao lâu đã đến lượt nó. Nhẫn giả đưa hoa thấy một con mèo thì sững sờ một chút, nhưng nhanh chóng nhớ ra đây là Thượng nhẫn mới nhất của làng - Thiên Minh, anh ta lập tức lấy ra một bông hoa trắng đưa cho Thiên Minh.

Đuôi mèo đen duỗi dài ra, cuộn lấy bông hoa đưa đến trước bia mộ, khẽ đặt cùng mọi người trước bia, dừng lại nhìn một hai giây, sau đó đi theo đại quân rời đi.

Một lát sau, Tam đại phân ra một Ảnh phân thân.

"Đi thôi."

Ông ta có vẻ rất mệt mỏi, cái chết của Đoàn Tàng khiến tinh thần Tam đại suy sụp đi một hai phần, nhưng Thiên Minh không hề áy náy, tên đó làm điều ác quá nhiều, hơn nữa móng vuốt đã sắp vươn tới người mình rồi, không ra tay trước thì ngày nào cũng bị nhòm ngó.

Nó không có tính khí tốt đến thế.

Theo tới văn phòng, Tam đại ra hiệu Thiên Minh nói về tình hình.

"Meo~ ta tìm một hồi mới thấy vị trí của họ. Đó là một nhóm nhẫn giả lưu lạc, họ đến Tuyết chi Quốc không lâu, do tuyết lở chôn vùi ngôi làng cũ nên vị trí không khớp lắm với nơi ông cho."

Thiên Minh nhảy lên bàn chậm rãi nói.

"Có giá trị lợi dụng không?"

Tam đại quan tâm nhất điều này.

Mộc Diệp mất đi chiến lực quan trọng như Đoàn Tàng, bốn làng nhẫn giả còn lại rất có thể sẽ liên minh hoặc ngầm hiểu ý nhau cùng ra tay. Nguy cơ của Mộc Diệp sắp đến gần, nên ông ta bắt buộc phải làm rõ thực lực của Tuyết chi Quốc thế nào.

Con mèo đen lắc đầu, nói tiếp: "Băng độn của họ chỉ là mượn môi trường Tuyết chi Quốc mới thực hiện được Băng độn, rời khỏi Tuyết chi Quốc thì chỉ là Thủy độn đơn thuần. Ngoài ra, thực lực họ cũng không đủ, nếu lấy Tuyết chi Quốc làm bàn đạp thì có lẽ khả thi."

"Bàn đạp... không thực tế lắm."

Tam đại lắc đầu.

Tuy sớm biết kết quả này, nhưng khi thực sự nghe thấy vẫn cảm thấy thất vọng, đặc biệt là trong tình cảnh chiến tranh đang chực chờ bùng nổ hiện nay.

Thiên Minh suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp: "Nhưng ta có ở đó một ngày, nghe được tin tức khác meo, thủ lĩnh Tuyết Nhẫn thôn nghe lệnh của một vị hoàng tộc Tuyết chi Quốc, hình như gọi là Phong Hoa Nộ Đào."

"Phong Hoa Nộ Đào? Có chút ấn tượng... Nhưng Tuyết chi Quốc không có giá trị với chúng ta, hiện tại không cần quan tâm nhiều. Đúng rồi, lúc các con tới có thấy vài hạm đội không?"

Tam đại không ngạc nhiên về việc "ở lại một ngày", chỉ thị lúc đó của ông cũng là "cố gắng liên minh", nên cách làm thiên về ôn hòa lương thiện của mèo đen cũng là bình thường.

"Meo?"

Thiên Minh nghiêng đầu nhìn ông ta đầy kỳ lạ.

Tam đại sững sờ một chút, sau đó lập tức nói qua chuyện tổ chức Hiểu ở Vũ chi Quốc xảy ra phản loạn.

Nó nghe xong liền lắc đầu nói: "Ta vẫn luôn ở trong khoang tàu meo, Ka-ka-shi thỉnh thoảng mới ra ngoài, ông có thể hỏi cậu ấy xem có thấy không."

"Vất vả rồi, đi nghỉ ngơi một chút đi, vài ngày nữa, con có thể phải dẫn đội đi tiền tuyến đấy."

"Dẫn đội đi ạ?"

"Chiến tranh sắp bùng nổ rồi, Mại Đặc Khải bọn chúng... không còn cách nào khác, buộc phải lên thôi."

Tam đại thở dài thật dài.

Nếu có thể, ông cũng không muốn đưa trẻ con ra chiến trường, nhưng chiến tranh ba mặt, với tình hình hiện tại của Mộc Diệp, không để những đứa trẻ mạnh khỏe hơn lên sân thì căn bản không đủ sức chiến đấu.

Tiểu đội do Thiên Minh dẫn dắt, sức chiến đấu đã nằm ở hàng đầu rồi.

Con mèo đen khẽ gật đầu, không phản bác thêm, lúc này mà khiêu khích Tam đại thì quá là tìm đường chết, tốt nhất nên thu liễm lại đức hạnh của mình thì hơn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.