Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1401 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 229
Thủy Ảnh, Ông Làm Vậy Khiến Tôi Rất Khó Xử

❊ ❊ ❊

"Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là phế mất một cánh tay phải, nếu không chữa trị thì cùng lắm là hoại tử thôi. Dù Lôi Ảnh là người giỏi dùng tay phải nhất, nhưng tay trái cũng không phải là không dùng được. Đúng rồi, ông có bị thương không? Để tôi lập cho ông một phác đồ điều trị luôn nhé."

Cương Thủ trông có vẻ như đang thật sự lo nghĩ cho Lôi Ảnh, nhưng lời nói lại phô bày thực lực của Mộc Diệp một cách đầy đủ.

Lôi Ảnh mạnh chứ?

Tay phải bị đánh tới hoại tử, ông biết không!

Ông mà còn làm loạn nữa, thì sẽ giống hệt Lôi Ảnh thôi.

Cương Thủ có ý đó thật không thì Thủy Ảnh đệ tam không biết, nhưng ông ta thì hiểu theo cách đó.

Người đàn bà này đang đe dọa mình!

Thế nhưng nếu bà ta thật sự hòa nhã, Thủy Ảnh đệ tam lại nghi ngờ đối phương là hàng giả, cho nên ông chỉ cười cười nói: "Tôi không bị thương."

"Không bị thương? Ra là vậy, xem ra Thiên Minh không dùng chiêu đó."

Cương Thủ vẻ mặt đầy may mắn.

Thiên Minh ở bên cạnh thầm khen ngợi, pha kiến tạo này rất tốt, có thể giúp nó kiếm được không ít điểm tích lũy.

"Tất nhiên là không rồi meo, nhỡ đánh chết người thì tôi chẳng phải thành tội nhân sao?"

"Cũng không tới mức đó, dù sao ngươi cũng chỉ là con mèo thôi, nhưng Thủy Môn thì chưa chắc."

Cương Thủ phản bác một cách đầy nghiêm túc.

Thủy Môn nghe xong, lúng túng gãi gãi đầu ở một bên.

Nếu Thủy Ảnh đệ tam thật sự bị đánh chết, hắn đúng là phải gánh tội thay cho Thiên Minh, dù sao thì Thiên Minh đi làm nhiệm vụ cũng dưới sự quản lý của hắn.

"..."

Trả đũa, nhất định là trả đũa!

Hai kẻ này kẻ tung người hứng, rõ ràng là muốn đâm chọc trái tim mình, cứ lựa chỗ mình bị thương mà đâm.

Không thể đổi chỗ khác mà xát muối à?

Thủy Ảnh đệ tam cảm thấy rất mệt mỏi, dù tâm cơ thâm trầm, cũng bị hành tới mức không biết tiếp chuyện thế nào, đành im lặng ngồi một bên.

Các người cứ nói chuyện đi, khi nào nói cho đã rồi tôi hẵng lên tiếng, được chưa.

Thế nhưng ông không phản kháng, Cương Thủ lại cảm thấy chẳng có gì thú vị nữa, bèn gấp cuốn trục lại ngồi trên ghế nói: "Thủy Ảnh đại nhân, Vụ Ẩn rút quân là chuyện bắt buộc phải làm, vậy chúng ta hãy bàn về vấn đề tổn thất đi. Thế này đi, tôi cho ông một cơ hội gỡ gạc."

"Ồ?"

Thủy Ảnh đệ tam hơi mở mắt, nhìn Cương Thủ từ trên xuống dưới.

Gỡ gạc?

Chẳng lẽ muốn đánh bạc?

"Chúng ta làm một ván đi."

???

Dùng cái này để đánh cược, cô không phải là đang tiễn Thủy Ảnh đệ tam rời đi sao.

Vì chút lợi ích mà tức giận thì không đáng vậy đâu.

Tuy nhiên ngay sau đó, Thiên Minh cảm thấy Cương Thủ không đến mức mất trí như vậy. Việc bà ta hay đánh bạc tất nhiên có phần vì ngứa tay, nhưng đồng thời cũng là muốn dựa vào đánh bạc để kiểm tra vận may của mình.

Con cừu béo lớn như vậy, bà ta không thể nào não tàn tới mức mang tiền đi biếu.

"Đánh thế nào?"

"Cách đánh này tất nhiên không giống với kiểu đánh bạc thông thường, ai thua thì người đó quyết định. Dù tôi là 'đại phì dương' (con cừu béo), nhưng thực tế theo luật đánh bạc thì người thua mới là người thắng, ông vẫn có một nửa xác suất giành được quyền phát ngôn."

Cương Thủ tìm lý lẽ một cách nghiêm túc.

Rõ ràng, bà ta cũng rất tự tin vào vận may cờ bạc của mình, và cho rằng vận may của bản thân chỉ giới hạn trong sự thắng thua của "ván cờ" đó mà thôi.

Thiên Minh cảm thấy rất không ổn.

Bởi vì bà ấy thật sự có thể thắng trong trò gieo xúc xắc, dẫn đến việc thua quyền phát ngôn về khoản bồi thường.

May là Thủy Ảnh đệ tam khá ổn định.

"Xin lỗi, tôi chưa bao giờ đánh bạc, hay là cứ bàn về vấn đề bồi thường đi."

Việc quốc gia đại sự không thể ký thác vào vận may nhỏ bé.

"Hừ, không dám rồi chứ gì."

Cương Thủ đặt xúc xắc xuống.

"Cương Thủ đại nhân..."

Thủy Môn không khỏi liếc nhìn và lên tiếng khuyên nhủ.

Không biết từ lúc nào, Cương Thủ đại nhân bắt đầu thừa nhận vận may cờ bạc của mình tệ và lấy đó làm vinh quang, hơn nữa cách nói chuyện cũng có chút bay bổng khó lường.

Thật khiến cấp dưới đau đầu.

Vả lại hiện giờ Mại Đặc Đới vừa được đỡ về, tình hình cụ thể còn phải chờ Cương Thủ đi kiểm tra...

"Được rồi, tôi còn bệnh nhân, bàn nhanh rồi kết thúc sớm đi. Vân Ẩn thôn đồng ý giúp chúng ta đối phó Nham Nhẫn thôn, và chi trả một khoản tiền cùng nhẫn cụ, còn các người thì sao?"

Cương Thủ trực tiếp tung chiêu.

"Chúng tôi cũng có thể giúp đối phó Nham Nhẫn."

Thủy Ảnh đệ tam cảm thấy rất khó chịu.

Lôi Ảnh lão huynh cũng quá hào phóng rồi, không những giúp đánh Nham Nhẫn, còn cho cả nhẫn cụ và tiền, đây là đánh trận hay làm từ thiện vậy.

"Không cần, đối phó Nham Nhẫn có Vân Ẩn thôn là đủ rồi, các người có hứng thú với Sa Nhẫn không?"

"..."

Ai mà không biết Phong Chi Quốc khô hạn vô cùng, khắp nơi là sa mạc, bảo Vụ Nhẫn tới Phong Chi Quốc đối phó Sa Ẩn thôn, chỉ có chỉ huy trình độ não tàn mới nghĩ ra được phương án như vậy.

Ta thấy cô Cương Thủ là muốn Vụ Ẩn thôn chết!

Thủy Ảnh đệ tam nheo mắt nhìn về phía Cương Thủ đang ngồi trên ghế.

Nhìn cái ý này, Mộc Diệp không hề lo lắng về tình hình bên phía Nham Nhẫn, Sa Nhẫn, cho rằng có Vân Ẩn thôn tham gia là đủ đối phó hai nước.

Có đưa tiền không?

Là một quốc gia hải đảo, tài nguyên của Thủy Chi Quốc hoàn toàn không thể so với Lôi Chi Quốc.

Nếu chỉ là vấn đề bại trận thì cũng dễ nói, bồi thường một chút coi như cắt thịt, nhưng nhà mình còn bốn thanh đao nằm trong tay Mộc Diệp, nhìn cái kiểu "ngỗng qua nhổ lông" (hút máu) của Cương Thủ này, e là hận không thể tính tiền cả sợi băng quấn trên chuôi đao.

Vụ Ẩn thôn không có nhiều tiền đến thế.

"Tôi lại có một ý tưởng meo."

Thiên Minh giơ vuốt lên.

Ba người lập tức nhìn sang, đặc biệt là Thủy Môn, chỉ thiếu nước nói thẳng "đừng có phá đám".

"Nói thử xem."

Thủy Ảnh đệ tam nhìn con mèo đen đầy hứng thú.

Thông tin về nó quá ít, mà giao lưu cũng là cơ hội để lấy tin tức, ví dụ như nó là loại mèo gì, trí tuệ ra sao.

"Tam Vĩ, Lục Vĩ, hoặc Tuyết nhất tộc, Thi Cốt Mạch meo."

Thiên Minh liếm liếm móng vuốt.

Hai cái trước là Vĩ thú, tuy không biết hiện giờ Vụ Ẩn thôn để chúng ở đâu, nhưng nghĩ cũng biết là không thể giao dịch được.

Hai cái sau thì...

Thủy Ảnh đệ tam rơi vào trầm mặc.

Ông ta không phải là Đệ tứ bị Đới Thổ kiểm soát, hiện giờ Vụ Ẩn thôn tuy quản chế nghiêm ngặt, nhưng ông hiểu rất rõ căn cơ nằm ở đâu, dù là Tuyết nhất tộc hay Thi Cốt Mạch đều là những thành phần chiến lực quan trọng của Vụ Ẩn thôn.

Giao bọn họ ra ngoài, chính là lay động căn cơ của Vụ Ẩn thôn.

"Không thể nào."

"Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, chẳng lẽ ông muốn quỵt nợ sao? Thủy Ảnh, ông làm vậy khiến chúng tôi rất khó xử đó meo."

Một vuốt xuống, cái bàn sụp đổ.

Cương Thủ liếc mắt lạnh lùng, thầm ghi lại món nợ này, rồi gật đầu nói: "Thủy Ảnh, Thiên Minh nói không sai, ông phải đưa ra bồi thường, nếu không Vụ Ẩn thôn chỉ có thể đổi một Thủy Ảnh khác. Ngoài ra, những nhẫn đao khác, chúng tôi cũng không phải không có năng lực cướp đoạt."

Lời đe dọa rất trực diện.

Nhưng lại rất hiệu quả.

Đặc biệt là sau khi chứng kiến hành vi Mộc Diệp xông vào bắt cóc mình, Thủy Ảnh đệ tam nhận thức được sự thật rằng bộ đôi Phi Lôi Thần là không thể cản phá.

Đối phương nếu thực sự muốn cướp đao, thì đúng là dễ như trở bàn tay.

Dù có xót xa, thì miếng thịt này vẫn phải cắt.

"Tiền, nhẫn cụ và khởi bạo phù, chúng tôi đều có thể viện trợ cho Mộc Diệp. Ngoài ra, chúng tôi có thể dùng một phần nhẫn thuật của Thủy Chi Quốc để đổi lấy bốn thanh nhẫn đao đang trong tay các người."

Thủy Ảnh đệ tam nói.

"Meo~ chỉ có một thanh Độn Đao và Trảm Thủ Đại Đao, hai thanh kia không ở chỗ chúng tôi."

Thiên Minh mở mắt nói dối.

Cương Thủ gật đầu theo.

Dù bên ngoài tiếng Lôi Độn vẫn kêu xèo xèo, nhưng chết cũng không được thừa nhận là được.

Còn về Độn Đao và Trảm Thủ Đại Đao...

Trả chúng về là vì hai thanh đao này công dụng không quá lớn, sau khi hiểu cấu tạo rồi thì dùng kỹ thuật và tài nguyên của Mộc Diệp để làm giả một hai thanh không khó, còn Lôi Đao và Giao Cơ thì không được.

"Vậy thì, tôi dùng Lôi Độn nhẫn thuật và đao thuật của Vụ Ẩn thôn để đổi lấy Độn Đao và Trảm Thủ Đại Đao với các người."

Thủy Ảnh đệ tam nhanh chóng chấp nhận hiện thực, thậm chí còn lấy nhẫn thuật và đao pháp đi kèm của Lôi Đao - Nha làm vật phẩm giao dịch.

Tất nhiên, điều kiện của ông ta thì Cương Thủ tự nhiên sẽ không đồng ý, sau một hồi cò kè mặc cả, Vụ Ẩn thôn đành phải gán thêm "Thủy Lao chi thuật" và "Thủy Giao Đạn chi thuật".

Xử lý xong những việc này, Cương Thủ rời lều đi xem Đới.

Về phần Thủy Ảnh đệ tam, ông bày tỏ muốn đi thăm "bạn tù" Lôi Ảnh đệ tam.

Dù sao thì trước đây hai người cũng là đối tác.

Thiên Minh hào phóng dẫn đường giúp ông.

Khi họ tìm thấy Lôi Ảnh đệ tam, ông ta đang dạy thay cho Mộc Diệp. Thiên phú của Kakashi rất tốt, chỉ là rất nhiều chỗ khó khăn trong Lôi Độn không ai giải đáp nên nhất thời bị vướng mắc.

Nhưng có Lôi Ảnh chỉ điểm, cậu tiến bộ rất nhanh.

Ví dụ như.

Làm sao để đảm bảo tốc độ nhanh mà không bị tấn công.

Cách kiểm soát Chakra Lôi Độn để thực hiện biến đổi hình thái, v.v.

Chỉ cần không liên quan đến bản thân nhẫn thuật, Lôi Ảnh đệ tam cơ bản là có hỏi tất đáp. Dù rằng ở một vài phương diện không thể hoàn toàn dốc sức dạy bảo, nhưng chỉ cần những kinh nghiệm Lôi Độn rơi ra từ kẽ móng tay của ông thôi cũng đã đủ để Kakashi hưởng lợi rất nhiều.

"Thật là mất mặt a, Ai, ngươi đã sa sút tới mức đi dạy thay cho Mộc Diệp rồi sao."

Thủy Ảnh đệ tam liếc mắt một cái.

Thanh Lôi Đao kia đang đeo lủng lẳng đầy chói mắt, thật là vừa chướng mắt vừa đau lòng.

Không thể thu liễm một chút được sao?

"Meo~ thanh đao đó là nhẫn đao do Bạch Nha đại nhân truyền lại, không phải Lôi Đao của Vụ Ẩn thôn các người đâu."

Thiên Minh mở mắt nói dối, thực ra hoàn toàn là để kích thích Thủy Ảnh đệ tam.

Lúc ra khỏi lều nó đã xem qua rồi.

Đột kích đại bản doanh Vụ Ẩn, trước sau đại khái thu lợi khoảng một vạn điểm tích lũy, nhưng cuộc trò chuyện trong lều vừa rồi, Thủy Ảnh đệ tam từ đầu đến cuối cũng chỉ đóng góp một ngàn điểm tích lũy.

Là một Ảnh, trên người ông ta chắc chắn vẫn còn tiềm năng để khai thác.

Quả nhiên.

Nhắc tới Lôi Đao, điểm tích lũy lại tăng.

"Ha ha ha ha, lão phu có thể làm chứng, thanh đao này trước kia là của Bạch Nha."

Lôi Ảnh đệ tam cười ha hả.

Thực ra ông căn bản chẳng có cơ hội giao thủ với Bạch Nha, càng không biết đao của Hatake Sakumo trông như thế nào, hoàn toàn là để kích thích châm chọc Thủy Ảnh đệ tam, ai bảo tên này khinh người trước, Vân Ẩn thôn không quen nuông chiều người khác.

"Là một thanh đao tốt, nhưng Bạch Nha chết thảm thương vô cùng, đây có thể là một thanh đao không may mắn, con trai của Bạch Nha ngươi hãy cẩn thận đấy."

Thủy Ảnh đệ tam nói như có ý ám chỉ.

"Xin ngài hãy yên tâm, nếu con sắp bị bắt, nhất định sẽ dùng nó để tự sát."

Kakashi nói xong, đi sang một bên tiếp tục luyện thuật của mình.

"..."

"Đứa nhỏ này toàn nói nhảm, nó không nói ông đâu, Thủy Ảnh ông đừng nghĩ nhiều meo."

Thủy Ảnh đệ tam hít sâu một hơi.

Tiếp đó, ông đè nén sự bực bội trong lòng, bình tĩnh thu thập tin tức.

Quan sát vài giây, ông cảm thấy tim mình hơi nhói đau.

Nhìn thế nào cũng thấy Kakashi rất hợp với thanh đao này, nếu không phải trên đó khắc chữ "Nha", ông thật sự phải nghi ngờ thanh đao này có phải của Vụ Ẩn hay không.

Điều khiến người ta khó chịu nhất chính là trường hợp này.

Rõ ràng là đồ của nhà mình, nhưng ở trong tay kẻ khác lại dùng tốt hơn mình.

Ông bèn liên tưởng tới Thủy Lao chi thuật và Thủy Giao Đạn chi thuật đã giao dịch ra ngoài, trong lòng thầm có dự cảm không lành, thậm chí trong đầu đã hiện ra hình ảnh...

Một đời Hokage nào đó của Mộc Diệp, tinh thông tất cả Thủy Độn và cách dùng của bảy thanh nhẫn đao.

Mẹ kiếp.

Thủy Ảnh đệ tam khóe miệng giật giật, cưỡng ép đôi mắt rời khỏi thanh đao của Kakashi, tiếp tục trò chuyện với Lôi Ảnh: "Lôi Ảnh, về tình hình lần này, ngươi không định nói với ta chút gì sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.