Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1401 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 265
Mèo Với Rắn Từ Xưa Đã Thân Thiện [Chương 2]

❊ ❊ ❊

Suy nghĩ một hồi, hắc miêu tạm thời từ bỏ việc suy nghĩ. Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì. Hai vạn bảy đấy! Nó hiện tại trong tay tính cả số điểm vừa "moi" được từ phía Cương Thủ, cũng chỉ có một vạn hai ngàn điểm, còn thiếu một vạn năm ngàn nữa.

Hệ thống không phụ trách nghiệp vụ cho vay, dù có thì cũng là loại hố cấp độ tín dụng đen trên mạng. Thiên Minh giấu sự tò mò và khao khát đối với Âm Phong Ấn vào đáy lòng, nếu làng Cát chịu qua "gửi tiền", lần sau chắc là sẽ đủ số điểm này, chỉ không biết người đến gửi là La Sa hay Thủ Hạc.

Đây là một vấn đề.

Nếu là Thủ Hạc thì…

Hê hê hê.

Nó không khỏi phát ra một tràng cười quái dị.

"Thiên Minh nghĩ gì thế, trốn ở đây cười quái dị, Cương Thủ đại nhân ở bên trong à?"

Lâm ôm một chồng tài liệu.

Không rõ là tài liệu gì, nhưng nhìn bìa ngoài thì chắc là liên quan đến vấn đề y tế, Thiên Minh chỉ chỉ vào trong lều, sau đó khẽ gật đầu.

Lâm cười ngọt ngào, sau đó ôm xấp tài liệu đi vào.

Thiên Minh quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt Cương Thủ trong lều lập tức âm trầm xuống, tiếp đó Lâm ở bên cạnh khuyên bảo ngọt nhạt, cười lấy lòng đủ kiểu, mới khuyên được Cương Thủ bắt đầu lật văn kiện phê duyệt.

Trông tuyệt đối không phải là tài liệu học tập.

Khổ thân thật.

Cương Thủ còn chưa làm Hỏa Ảnh mà đã thế này, nếu làm Hỏa Ảnh thì đống tài liệu kia chẳng phải chất thêm mấy chồng nữa sao?

Xì~

Đáng sợ thật, đáng sợ thật.

Trong đại doanh không có việc gì để làm, Tiên Nhân Chế Độ tạm thời cần một khoảng thời gian để hồi phục, nó đi dạo lung tung, vài phút sau, nhìn thấy Đại Xà Hoàn từ bên ngoài trở về.

Khí chất của tên này thì đúng là không chê vào đâu được.

Tuy nhìn qua thì thấy giống người xấu, nhưng lại không phải kiểu xấu xa khiến người ta chán ghét, ngược lại còn có một sức hút độc đáo...

Đương nhiên.

Đặt mình vào hoàn cảnh đó mà nghĩ, nếu bản thân phải biến thành chuột bạch dưới tay hắn, e là chẳng cảm nhận được cái gọi là sức hút nhân cách gì sất.

Đại Xà Hoàn trở về đại doanh, vốn định đi xử lý việc của mình, nhưng có lẽ là cảm nhận được Thiên Minh đang dõi theo hắn, nên ánh mắt nhanh chóng hướng về phía này.

Vài giây sau, hắn chậm rãi bước tới.

"Thiên Minh quân, có rảnh nói chuyện một chút không?"

"Meo?"

"Chút chuyện nhỏ thôi."

Đại Xà Hoàn khẽ cười, tỏ ra mình vô hại như người và vật.

Thế nhưng hắn dù có vô hại đến đâu, thực ra cũng khá đáng sợ, may mà Thiên Minh hiện tại thực lực mạnh mẽ, không cần phải quá sợ hãi như trước nữa, chỉ cần giao lưu bình thường với hắn là được.

Dòng suy nghĩ lướt qua trong đầu, sau đó Thiên Minh khẽ gật đầu.

Đại Xà Hoàn rời khỏi đại doanh, đi một đường tới nơi khá xa bên ngoài, nơi này không thuộc phạm vi phòng thủ của bất kỳ đội tuần tra nào, hơn nữa sau khi đến đây, hắn còn thông linh ra một đống rắn nhỏ đi xung quanh dò thám tình hình.

Nếu ai không biết, còn tưởng tên này định giết người phi tang xác chứ.

Thiên Minh không hề lo lắng, Đại Xà Hoàn mà thực sự muốn ra tay thì nó chỉ cần một cái Phi Lôi Thần là xong, còn sau đó Đại Xà Hoàn có chịu sự trả thù của nó hay không thì hắn phải tự cân nhắc.

So ra, nó cảm thấy điều đáng lo hơn là Đại Xà Hoàn, lúc này hắn vẫn chưa nghiên cứu ra Chú Ấn và Bất Thi Chuyển Sinh nhỉ?

"Thiên Minh quân, ta từng hứa sẽ tặng ngươi một món quà, nhưng xem ra hiện tại ngươi không cần những thứ đó lắm, ta cần phải chuẩn bị lại."

Đại Xà Hoàn tiếc nuối thở dài.

"Meo?"

Thiên Minh mài mài móng vuốt trên mặt đất.

"Không cần cảnh giác thế, thực ra ta muốn nói chuyện một chút về việc của Đâu, vốn dĩ đứa trẻ đó ta khá coi trọng, nhưng ngươi dường như cũng có ý định không nhỏ với cậu ta..."

Đại Xà Hoàn liếm liếm môi.

Nắm giữ Căn, một số tin tức trong làng đương nhiên không giấu được hắn, ví dụ như chuyện của Đâu.

Ban đầu, Đại Xà Hoàn có ý định thu phục Đâu, nhưng sau đó hắn phát hiện đứa trẻ đó đi lại rất gần gũi với hắc miêu, về sau Thiên Minh trở nên rất mạnh, hắn có chút ném chuột sợ vỡ đồ.

"Meo~ Đâu hiện tại đang hợp tác với ta, nghiên cứu một số chuyện liên quan đến kiếm tiền."

Thiên Minh không hề giấu giếm.

Ngoài việc nghiên cứu thức ăn cho mèo ra, những cái khác đều không phải thứ quan trọng gì, mà thức ăn cho mèo thì Đại Xà Hoàn chắc là còn chưa biết.

"Đáng tiếc... Nhưng đã được Thiên Minh quân để mắt tới, vậy ta rút lui khỏi cuộc cạnh tranh là được, dù sao cũng chẳng phải thứ gì quan trọng. Ngoài ra, Căn hiện tại là do ta nắm quyền, ta có thể đảm bảo với Thiên Minh quân rằng sẽ không động chạm đến bất kỳ lợi ích nào của Nhẫn Miêu nhất tộc."

Đại Xà Hoàn nói một câu rất nghiêm túc.

Nắm giữ Tiên Nhân Chế Độ, nghĩa là hắc miêu thực sự sở hữu truyền thừa của Thánh Địa, trước kia thế lớn chưa thành thì còn có thể ra tay ép buộc nó giao ra, hiện tại thế lớn đã thành mà còn muốn đi cướp đoạt truyền thừa của đối phương... thì chẳng khác nào tìm chết.

Hắn rất thông minh, đồng thời cũng rất lý trí, những thứ không nên động vào thì tuyệt đối sẽ không động.

Đương nhiên.

Cho đến hiện tại, Đại Xà Hoàn vẫn chưa có ý nghĩ phản bội, cho nên có không ít quy củ trói buộc, nếu có ngày hắn không muốn ở lại Mộc Diệp nữa, có lẽ sẽ có những ý niệm khác.

"Căn thuộc về ngươi, meo?"

Thiên Minh kinh ngạc một lát, sau đó lập tức hiểu ra.

Đúng thật, đám người Căn kia đều bị huấn luyện thành công cụ, rõ ràng không có năng lực lãnh đạo, mà người duy nhất đi lại gần gũi với tiểu đội Căn chỉ có Đại Xà Hoàn.

Đoàn Tàng đột tử, Đại Xà Hoàn lên nắm quyền là điều đương nhiên.

"Cơ duyên xảo hợp, hiện tại coi như tạm thời được ta sử dụng, sau khi về làng có lẽ sẽ chỉnh đốn lại."

Đại Xà Hoàn khẽ gật đầu.

Hắn tìm Thiên Minh, một mặt là muốn lấy lòng một người sở hữu truyền thừa Thánh Địa, mặt khác Thiên Minh là một trong những nghi phạm giết Đoàn Tàng trong lòng hắn.

Báo thù?

Xin lỗi, Đại Xà Hoàn với Đoàn Tàng không có thân thiện đến thế.

Đoàn Tàng tại sao lại chết?

Bởi vì lão suốt ngày tơ tưởng đến những gia tộc Huyết Kế Giới Hạn và thiên tài trong làng, trước khi chết một khoảng thời gian khá dài lão toàn tơ tưởng đến huyết mạch của hắc miêu, bản thân lúc đó vì niệm tình cũ nên không đồng ý, mà giờ nấm mồ của Đoàn Tàng chắc đã sắp mọc cỏ rồi nhỉ?

Vết xe đổ của người trước là bài học cho người sau.

Đánh không lại, thì lấy lòng.

"Meo! Miêu tộc với Xà tộc từ xưa tới nay đều là gia tộc thân thiện."

Thiên Minh thuận thế trả lời.

Nó cũng coi như là tộc trưởng một tộc, nói chuyện cũng phải có chút khí chất.

Nhưng lý do này cũng quá vớ vẩn, ta tên Đại Xà Hoàn chứ có phải rắn đâu.

Hơn nữa, nhà ai rắn với mèo thân thiện chứ?

Đại Xà Hoàn nén cảm giác kỳ quái trong lòng, sau khi đạt được thỏa thuận thân thiện bằng miệng với Thiên Minh, hắn nhìn xung quanh, "Thiên Minh quân muốn dùng Phi Lôi Thần về sao, có thể tiện đường cho đi nhờ một chuyến không?"

"Meo~ Dạo này vừa luyện một nhẫn thuật, tiêu hao Chakra hơi lớn, tạm thời không làm được."

Thiên Minh lắc đầu từ chối.

Bí quyết "vặt" điểm là gì? Thứ đối phương muốn mình đều phải từ chối, thứ đối phương không muốn mình phải nhiệt tình giúp đỡ.

"Nhẫn thuật mới? Có thể nói cho ta biết là gì không, biết đâu ta có thể giúp được chút việc nhỏ."

Đại Xà Hoàn liếm liếm môi.

Nhẫn thuật? Nhắc đến cái này ta rất hứng thú đấy.

"Meo~ Gần đây đang nghiên cứu một số Tiên Pháp trong tộc, đang thử kết hợp nó với những nhẫn thuật khác."

Thiên Minh giải thích đơn giản.

Đại Xà Hoàn nghe xong im lặng.

Tiên thuật... Độ khó này vượt quá tầm rồi, tạm thời thực sự không có cách nào đưa ra lời khuyên gì.

May mà mình không lỡ lời khoác lác.

Hắn có chút cảm khái nói: "Xem ra Thiên Minh quân chỉ có thể tự mình cố gắng rồi, vậy, chúng ta cùng về nhé?"

"Meo~ Chakra của ta đủ để tự mình về, Đại Xà Hoàn đại nhân, gặp lại ở doanh trại nhé."

Thiên Minh vẫy vẫy móng vuốt.

Giây tiếp theo, nó trực tiếp dùng Phi Lôi Thần rời đi.

Đại Xà Hoàn lại im lặng vài giây, cuối cùng không nhịn được cười cười, có chút không biết nên nói gì.

Con hắc miêu này... đúng là một đứa trẻ nghịch ngợm, vậy mà lại thông minh, thiên phú tốt, khiến người ta chẳng có cách nào hay ho để trị nó.

Nhưng nó trưởng thành cũng quá nhanh rồi, giờ đã bắt đầu chạm tới Tiên thuật.

Tiên thuật thì Đại Xà Hoàn có hiểu biết và nghiên cứu nhất định, nhưng giống như Thiên Thủ Phi Gian, do bản thân không thể nắm giữ Tiên Nhân Chế Độ, nên nghiên cứu của hắn chỉ dừng lại ở bề nổi, nhiều nguyên lý cốt lõi của Tiên thuật thì hoàn toàn mù tịt.

Thôi bỏ đi, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Đại Xà Hoàn sải bước về doanh trại.

Có Cương Thủ ở đó, hắn không cần quá lo lắng về sự an nguy của doanh trại, có thể dùng tốc độ như đi dạo mà về, tiện thể lười biếng một chút.

'Mới tăng có hơn hai trăm? Mấy tên bình tĩnh điềm đạm này thật đáng ghét, chẳng phối hợp chút nào.'

Thiên Minh về tới doanh trại, nhìn lướt qua một cái.

Thân là Tam Nhẫn mà chỉ có hơn hai trăm, thật sự không xứng với cái thân phận đó mà.

Nhưng dù sao cũng là điểm.

Nó tự an ủi bản thân, nhưng nhìn chỗ ở đã bị san bằng thành bình địa, không khỏi lại thở dài một tiếng.

Thảm quá đi!

Hắc miêu tìm thấy một trung nhẫn trong doanh trại.

"Chỗ ở của ta có thể nhờ sửa lại chút được không meo?"

"Thiên Minh đại nhân, chỗ ở của ngài, ừm, Cương Thủ đại nhân nói là để ngài đi chen chúc với Thủy Môn một chút, không cần chiếm dụng nhiều tài nguyên công cộng như vậy, ngài xem..."

Vị trung nhẫn này có chút khó xử.

Một bên là Cương Thủ, một bên là hắc miêu đang nổi danh hung dữ gần đây, mình là một trung nhẫn nhỏ bé thì bên nào cũng không đắc tội nổi.

Làm nhẫn giả khó quá đi!

"Meo ư!"

Hắc miêu giận dữ kêu lên.

Quá đáng!

Phá nhà, còn bắt mình đi ở nhờ... Thôi bỏ đi, chen chúc thì chen chúc.

Thiên Minh thở dài.

Ai bảo mình tự gây họa chứ, đã tự gây họa thì cần phải trả giá, nhưng nói đi cũng phải nói lại, không tự gây họa thì lấy đâu ra điểm mà tiêu.

Vòng lặp chết, không có lời giải.

May mà mình có thể không ngừng mạnh lên, như vậy người khác dù có muốn đánh mình cũng chẳng có cách nào, dù sao mình còn lợi hại hơn họ, ví dụ như hiện tại Đại Xà Hoàn cũng không dám làm càn, thậm chí còn chủ động tới lấy lòng.

Đổi lại trước kia thì có thể thế sao?

Mơ đi!

Đại Xà Hoàn không tính là thảm.

Mặc dù hắn mất một lúc thời gian mới về tới đại doanh, nhưng đó là do hắn tự muốn đi dạo cho khuây khỏa, bằng không với tốc độ của hắn thì rất nhanh là có thể từ đó về tới doanh trại, chẳng qua hắn muốn thư giãn nên mới chậm rãi đi về thôi.

Lúc này người thảm hơn hắn thì nhiều vô kể.

Ví dụ như Hải Lão Tàng, La Sa.

La Sa vốn tràn đầy tự tin, định mang Vĩ Thú Nhân Trụ Lực tới đây, để hắn sử dụng sức mạnh Nhân Trụ Lực đối phó với Mộc Diệp, nhưng không ngờ ngay lúc hắn đang tràn đầy chí khí lập xong kế hoạch toàn diện...

"Phong Ảnh đại nhân, trưởng lão về rồi!"

???

La Sa ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt phức tạp của Diệp Thương, chỉ thiếu nước nói câu "Cô đùa tôi à".

Qua hai giây, hắn mới nhíu mày hỏi: "Trưởng lão nào?"

"Là Hải Lão Tàng trưởng lão."

Tên cẩu tặc này!

Đầu óc La Sa rất linh hoạt, rất nhanh đã nghĩ thông suốt nguyên nhân.

Đại Xà Hoàn căn bản không cần Hải Lão Tàng, bởi vì Hải Lão Tàng tuy thông minh, nhưng thiên về giúp đỡ phương diện tình báo, trù tính hơn, ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện chiến tranh xa không bằng Thiên Đại.

Con tin, Thiên Đại một người là đủ rồi.

Còn về Hải Lão Tàng... tên này về chỉ là để gây khó chịu, lão chắc chắn đã nhìn thấy sức mạnh của Mộc Diệp, về tới nơi việc đầu tiên là khiến mọi người đầu hàng hay gì đó!

Trong đầu La Sa đã diễn lại kịch bản một lượt.

"Chúng ta có gặp không?"

"Hiện tại không gặp, đây là âm mưu của Mộc Diệp, cứ nói ông ta là nhẫn giả Mộc Diệp giả trang, nhốt lại trước, lát nữa ta sẽ bí mật đi gặp ông ta!"

"Rõ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:254
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.